Saved Font

Trước/101Sau

Ác Quỷ Có Gương Mặt Thiên Thần

Chap 16

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Sáng hôm sau, từng tia nắng lấp lánh chiếu qua khung cửa sổ, rọi thẳng vào gương mặt đẹp tựa thiên thần với làn da trắng muốt, sống mũi cao và đôi môi đỏ mọng không cần dùng son. Ánh nắng chiếu thẳng vào mặt cô gái đang nằm say giấc nồng mà cô gái chẳng hề có dấu hiệu nào cho thấy là khó chịu và sẽ tỉnh giấc.

Bỗng dưng, cái điện thoại trên đầu giường cô gái reo lên từng hồi chuông vội vã. Bị phá tan giấc ngủ bởi những tiếng ồn, cặp lông mày thanh tú khẽ chau lại, chẳng buồn mở mắt, nhỏ với tay chụp lấy cái điện thoại, nhấn nút nghe.

"Alo..." - Giọng ngái ngủ của nhỏ vang lên một cách khó chịu.

"Em chưa dậy à?" - Giọng một tên con trai.

"Ư...thằng nào vậy?" - Nhỏ cáu.

"Anh...người yêu em đây nè!" - Là Duy

Tên này giở chất giọng cực trẻ con của mình ra.

"Người yêu gì? Thằng nào điên vậy? Mới sáng sớm không để cho tao ngủ hả?" - Nhỏ cau có.

"Gì vậy? Đừng nói là em nuốt lời nhá. Tối qua em vừa đồng ý làm bạn gái anh mà?" - Duy mè nheo.

"Cái tên điên này? Mày là thằng nào? - Nhỏ bực bội quát, người bật dậy luôn.

"Anh.... Duy....nè..."

"Duy? Thằng nào nhỉ?" - Nhỏ hỏi một câu ngớ ngẩn.

"Hả?" - Tên này đần mặt.

"Ưm...à...nhớ rồi..." - Nhỏ suy tư một hồi thì cũng chịu nhớ ra.

"Bây giờ nhớ rồi à? Em nhầm anh với thằng nào?"- Duy giọng hầm hè, rõ là đang ghen.

"Điên vừa thôi cái tên kia. Nhầm nhọt gì? Chẳng qua là không nhớ. Mà anh đổi cái cách xưng hô làm tôi thấy rợn hết cả người rồi này. Mới sáng sớm, gọi làm gì?" - Thanh bực bội.

"Thôi mà...anh không biết em còn đang ngủ. Chỉ là tại anh muốn rủ em đi shopping thôi. Mai là lớp đi Nha trang rồi (phần thưởng chiến thắng của ba đứa nó trong cuộc thi THE QUEEN OF KINGDOM)."

"Dẹp cái kiểu anh anh em em đi! Ngứa cả tai." - Nhỏ bực dọc.

"Nhưng chúng ta đang yêu nhau. Không lẽ cứ suốt ngày xưng anh với tôi, cô với tôi à?" - Duy đôi co.

"Quen rồi." - Nhỏ lạnh nhạt.

"Nhưng anh không muốn...em không chịu thì...thì...thì anh khóc nhá! Huhuhu..." - Duy giả nai.

"Rồi...ngậm cái mồm anh vào đi. Muốn xưng sao cũng được. Điếc tai quá!" - Nhỏ khó chịu.

"Hứa nhé. Em cũng phải thế đấy." - Duy mừng rơn.

"Ừ..."

"Đi shopping nhá!" - Duy hí hửng.

"Tại sao tôi phải...á nhầm em phải đi?"

"Vì là người yêu!" - Duy trả lời một lí do không thể nào cùn hơn được nữa.

"Hừ...rồi. Phiền phức. Diamond Plaza. 30p nữa đón tôi ở nhà." - Thanh nói xong dập máy luôn.

Đứng trước gương săm soi lại bản thân, Thanh cũng gật đầu đồng ý. Mái tóc cắt kiểu Vic thông thường của nhỏ bây giờ được nhuộm thêm một vài sợi màu tím xen lẫn vào. Mắt đeo lens màu xanh dương, đánh khói màu đen, môi tô thêm chút son hồng. Nhỏ mặc cái váy màu tím bằng da, bó sát vào người làm tôn lên nét đẹp ba vòng cực chuẩn của mình. Cái váy cúp ngực, ngắn chỉ gần tới ngang đùi làm nhỏ trở nên vô cùng sexy. Cái váy chỉ đơn giản, không hoạ tiết nhưng lại có thêm điểm nhấn là cái áo khoát da màu đen lửng ở ngoài.

Trong nhỏ cực ngầu nhưng theo kiểu quyến rũ. Chân mang đôi giầy cao 1 tấc màu đen. Nhỏ bây giờ, đố tên nào lại không đổ ngay từ lần đầu gặp mặt....

Bước xuống nhà trong ánh nhìn của nó và Hải Anh (tối qua Hải Anh không về nhà, chỉ có chị Vy phải về vì còn phải lo một số chuyện của công ti), nhỏ chẳng nói gì mà xách chiếc túi xách hiệu Hermes ra thẳng cổng.

Nó cười thầm với điệu bộ này của nhỏ. Nhìn sơ qua, nó đã biết, quyết định tối qua của nhỏ là gì rồi và trong lòng nó bây giờ là một câu chúc mừng cho cuộc tình mới này......

Đẩy cánh cổng sắt ra, đập vào mắt nhỏ là chiếc xe thể thao mui trần màu tím - màu nhỏ cực thích. Và đương nhiên, chủ nhân của chiếc xe đó đang đứng tựa lưng vào chiếc xe của mình, Duy.

Tên này với nhỏ dường như hẹn mặc đồ cặp hay sao ấy. Duy mặc một cái áo thun tím trơn, khoát ngoài là áo da đen ngầu, mặc quần jeans đen có mài rách nhìn rất bụi cùng với mấy sợi vòng treo lủng lẳng và cuối cùng là đi đôi giầy converse màu đen. Tóc tên này hôm nay cũng đổi kiểu, được cắt lại mới và nhuộm màu vàng ánh kim (cho trùng với chị í đó màk!).

Lúc Thanb bước ra, Duy thoáng sững sờ với cô gái nhìn quyến rũ nhưng lại cá tính trước mặt mình. Và đương nhiên cũng vì cái cách ăn mặc khá giống nhau của cả hai. Đực mặt một hồi, Duy bị Thanh kéo ra khỏi dòng hồi tưởng:

- Anh sao vậy? - Nhỏ nheo mày.

- À...không có gì... - Duy giật mình.

- Vậy thì đi. - Nhỏ nói rồi mở cửa xe bước vào cứ y như xe mình vậy.

Duy ngu ngu ngơ ngơ một lúc thì cũng ngồi vào xe, thắt dây an toàn rồi khởi động cho xe chạy đi trên con đường vắng, hướng trến trung tâm thương mại Diamond Plaza.

Trung tâm thương mại Diamond Plaza........

Duy dừng xe trước cổng, mở cửa cho Thanh xuống trước và bảo nhỏ chờ mình đi cất xe. Nhỏ ngoan ngoãn nghe theo. Nhỏ đứng mà khiến biết bao nhiêu ánh nhìn cứ chiếu tới. Con trai ai cứ đi ngang là ngoái lại nhìn nhỏ, nhiều tên chảy cả máu mũi, có tên lại còn do mải mê nhìn mà tông thẳng vào cột điện. Gái đẹp có sức hút như vậy đó.

Nhỏ thẩy cảnh tượng này, bất giác nhoẻn miệng tạo thành một nụ cười nhạt. Tuy nụ cười đó nhạt lắm nhưng cũng làm chết hết bọn con trai ở đây. Lúc này từ xa có bọn con trai nhìn khá là du côn đi tới. Dẫn đầu là một tên đầu đinh với cách ăn mặc giống dân chơi vô cùng. Lúc đi gần đến, bọn đấy để ý tới nhỏ. Ngay lập tức, tên đầu đinh sán sán lại gần, tán nhỏ:

- Ô...cô em xinh đẹp sao lại đứng đây một mình thế nhỉ? - Giọng tên này bợt cỡn.

- Hừ... - Nhỏ nhếch môi cười đểu.

- Cô...Cô em cũng được lắm đấy! - Hắn đơ trước nụ cười của nhỏ.

- ... - Nhỏ không trả lời.

Nụ cười ấy mà đã thế thì nụ cười đểu của nó còn có mức sát thương đến cỡ nào? Nhỏ chiếu ánh nhìn như muốn hỏi:

"Giờ muốn gì đây?" vào tụi đó.

- Đi chơi với tụi anh chứ? - Một tên khác chen lên hỏi, mắt thì cứ chăm chăm nhìn vào vòng 1 của nhỏ.

- Chơi...? - Nhỏ nhắc lại, giọng nói trong trẻo làm tụi đó đứng hình.

- Ph...Phải... - Tên đầu đinh khó khăn lắm mới nói được.

- Hạng người như tụi mày? Cút! - Nhỏ khinh khỉnh rồi gằng giọng.

- Cô em dám đuổi tụi anh? - Tên đầu đinh nhăn mặt tỏ ý không hài lòng.

- Còn gì chưa rõ ràng sao? - Nhỏ nghiêng đầu hỏi.

- Cô em ngon lắm nhưng tụi anh không thích thì sao? - Tên đầu đinh cười một cách kinh tởm rồi đưa tay lên định chạm vào gương mặt nhỏ nhưng...

- Áaaaaa...... - Tên đó hét lên làm tất cả mọi người đi đường đều quay lại nhìn.

Hiện tại thì tên đó đang nằm quằng quại trên đường và ôm lấy cánh tay vừa định chạm vào nhỏ. Nhỏ cười khinh bỉ, nhìn tên đang nằm dưới đất mà thích thú nói:

- Biết thế nào là cái giá phải trả cho việc động vào tôi chưa? - Nhỏ hất mặt.

Khi vừa tính chạm vào nhỏ, thằng ấy đã bị Thanh chụp lấy cánh tay, bẻ ngược lại và sau đó là tiếng "rắc...rắc..." cho thấy xương tay hắn đã vỡ vụn.

- Mày...tụi bây...bắt nó lại cho tao!! - Thằng đó quát.

Cả đám đang chuẩn bị lao vào nhỏ thì có tiếng bước chân lạnh lùng, khô khốc đang từ từ tiến lại. Nhỏ liếc nhìn người đang bước tới, sau đó thì khẽ chau mày tỏ vẻ khá khó chịu.

- Anh ngủ quên ở đâu mà giờ này mới tới? - Nhỏ bực tức.

- Tại đông quá nên anh hơi lâu. Mà có vẻ như em đang có khách nhỉ? - Duy bước tới rồi nhìn bọn đấy một cách khó chịu.

- Khách khứa gì? Thích thì em tiếp một thằng rồi đó. - Thanh hất mặt về phía tên nằm ôm cánh tay đau đớn.

- Chậc...nhẹ tay thế? - Đám kia sững người trước câu nói của Duy.

- Mày... - Tên kia đù dau nhưng vẫn còn sức để trừng mắt với Duy.

- Hừ...mày biết mày vừa động vào ai không? - Duy lấy chân giẫm lên người tên đầu đinh.

- Bỏ cái chân chó của mày ra! - Thằng đầu đinh quát.

- Câm mồm! - Duy trừng mắt rồi rút từ trong túi ra một cái thẻ đen, ném sượt qua mặt tên đầu dinh làm mặt hắn chảy máu.

Chiếc thẻ cắm thẳng xuống đất. Bọn kia nhìn một hồi thì run.

- Anh...

- Tao cho bọn bây 3s để biến. Một...Hai... - Duy bắt đầu đếm nhưng vừa tới tiếng thứ hai là biến hết rồi.

Kể cả tên đầu đinh cũng cố gượng dậy mà chạy. Duy cúi người xuống nhặt cái thẻ lên cất trở lại vào túi rồi quay sang hỏi nhỏ:

Kể cả tên đầu đinh cũng cố gượng dậy mà chạy. Duy cúi người xuống nhặt cái thẻ lên cất trở lại vào túi rồi quay sang hỏi nhỏ:

- Em có sao không?

- Không sao. - Nhỏ trả lời.

- Thẻ em đâu? Sao không lấy ra mà phải đụng tay đụng chân vào cái bọn chó đấy? - Duy hỏi.

- Để nhà. Không thích mang. Khi nào đi bar mới cầm thôi. - Nhỏ trả lời trống không.

- Ừm...vậy vào thôi. - Duy nắm tay nhỏ kéo vào.

Một dòng điện truyền từ bàn tay lên tới tận tim nhỏ. Cảm giác này, lần đầu tiên nhỏ cảm nhận thấy. Rất lạ. Tê tê nhưng rất thích. Thế rồi Duy dắt nhỏ lên lầu 3, nơi rất nhiều cửa hàng quần áo. Tới đây, Duy đẩy nhỏ vào một shop thời trang với thương hiệu khá nổi tiếng: Style (Tên tập đoàn thời trang nhà nhỏ, mấy bạn đừng thắc mắc tại sao lúc đầu mìn nói là tập đoàn nhà Thanh làm tài chính nhá. Tập đoàn tài chính Trúc Hải là do papa nhỏ quản lí còn tập đoàn thời trang Style của của mama nhỏ điều hành).

Nhỏ nhìn lên tên thương hiệu, lúc đầu không có ý định vào vì không thích bị các nhân viên đối xử như cô chủ nhưng vì Duy cứ nằng nặc đòi nên Thanh cũng hơi xiêu. Bước vào cửa hàng, các nhân viên kính cẩn chào:

- Chào thiếu gia, chào tiểu thư.

Duy phẩy tay như bảo "Được rồi". Sau đó quay qua nhỏ:

- Em thích gì lấy đi. - Duy hào hứng.

- Nhưng không có màu tím - Nhỏ trả lời.

Bởi vì hầu hết các kiểu dáng ở đây đều do nhỏ thiết kế cả mà những mẫu ấy, nhỏ lại không sử dụng màu tím thì lấy đâu ra. Trong khi đó thì váy của nhỏ thì chỉ toàn tím với tím.

- Gì cơ? Ơ đây không có cái váy nào màu tím à? - Duy quay sang hỏi tên quản lí.

- Dạ...đúng vậy... - Tên đó khép nép.

- Sao kì vậy? Tại sao lại không có màu tím? Như thế thì nếu khách hàng yêu cầu thì sao? Chẳng phải là ế luôn à? - Duy cáu gắt còn mặt nhỏ thì tối dần, mắt không ngừng lườm nguýt tên này.

- Hở...á...sao em nhìn anh ghê vậy? - Duy giật mình nhìn nhỏ rồi nhảy ra xa.

- Anh vừa chê bai cái gì vậy? - Nhỏ rừng mắt.

- Ơ...anh... - Duy bất ngờ.

- Anh biết anh vừa đụng vào ai không? - Nhỏ tiến sát lại Duy làm tên này phải thục lùi lại.

- Anh...đâu...đâu có...làm gì em đâu?

- Anh chê bai tôi cho đã rồi bảo không có à? - Nhỏ hét.

- Hở...anh...chê em hồi nào? - Duy đần mặt.

- Anh bảo là mấy mẫu này ế. Thế thì chẳng phải là anh bảo đồ tôi thiết kế không ai ưa à? - Nhỏ hét tiếp.

- Á...là em?

- Phải...đây là cửa hàng nhà tôi! Mẫu mã đều là do tôi thiết kế! Anh là cái đồ không có mắt thẩm mĩ mà dám phán xét thế này thế nọ à? - Nhỏ hậm hực.

- Anh...không biết. - Duy cúi gầm mặt.

- Hừ...đi. - Nhỏ nói rồi bước ra khỏi cửa hàng trong sự ngỡ ngàng của tất cả đám nhân viên.

Đám nhân viên ấy có ai còn lạ mặt Duy nữa? Tên này hay đưa mấy con bồ của mình vào đây mua đò lắm nên hoài rồi quen mặt. Chưa ai thấy có người dám lên mặt với Duy như thế, cũng như làm Duy không dám cãi. Tất cả mọi người đều thầm khâm phục cô chủ mình vì đã trị được một người như vậy....

Sau câu chuyện ở cửa hàng nhà Thanh, cả hai đi mà không nói với nhau tiếng nào. Nhỏ đi hoài mà thấy Duy không nói gì thì bắt đầu cảm thấy lo. Hay là nhỏ hơi quá nhỉ? Nhưng ai bảo Duy chê bai nhỏ trước mặt đám nhân viên ấy làm gì? Nhưng mà Khánh làm gì biết đó là cửa hàng nhà nhỏ? Mà không biết thì đâu có tội? Bây giờ trong lòng nhỏ chia ra làm hai phe: Một phe đổ tội cho Duy và một bên bào chữa.

Cầm lòng không được, nhỏ len lén liếc nhìn tên này. Bây giờ, Duy chẳng còn tâm trạng gì cả. Tính buổi "hẹn hò" đầu tiên giữa hai người sẽ vui lắm nhưng kết quả lại thế này làm cu cậu hơi thất vọng. Duy muốn làm nhỏ vui nhưng cuối cùng, nhỏ lại tức giận. Nhìn gương mặt buồn hơn con chuồn chuồn của tên này, nhỏ lại thấy tội.

Cũng phải. Có lẽ nhỏ hơi quá đáng khi làm vậy. Tại tên này muốn làm nhỏ vui mà? Nghĩ vậy nhưng nhỏ chẳng biết làm thế nào, nhỏ bắt đầu bước chậm dần, đi ngang ngang với Duy. Từ từ, tay nhỏ khẽ đưa lên, chạm nhẹ vào tay tên này nhưng có vẻ hắn không để ý, vẻ mặt vẫn còn buồn. Nhỏ thấy vậy thì tức mình, đưa tay lên nắm chặt lấy tay Khánh luôn. Một luồn điện truyền vào người cả hai làm tên này thoáng giật mình nhìn vào tay mình, sau đó lại nhìn nhỏ. Bất giác,Duy cười. Không biết lúc này, nỗi buồn của tên này bay đâu hết mà thay vào đó là sự hạnh phúc đan xen với ngọt ngào lẫn lộn cả.

Ngay lập tức, Duy kéo nhỏ tới một quầy thời trang khác. Nhưng khi vừa chuẩn bị vào,Duy bị Thanh giật ngược lại. Cu cậu nhăn mặt, hỏi:

- Em sao vậy? Vào Thôi.

- Khoan... - Nhỏ nói.

- Sao vậy? Em mệt à? Hay tụi mình về? - Duy sốt sắn.

- Không phải... - Thanh lắc đầu nguầy nguậy trông rất dễ thương.

- Chứ em làm sao?

- Đói...sáng giờ chưa được ăn! - Thanh nói rồi xoa xoa cái bụng mình.

- Ơ...quên...anh xin lỗi. Đi sớm mà quên mất em chưa ăn. Hay giờ chúng ta đi nhé. Em muốn ăn gì? - Duy ân cần.

- Ừm...hamburger nha? - Thanh nói rồi cười tươi.

- Được thôi. - Duy gật đầu.

- Yeahhh...được ăn rồi! - Nhỏ nhảy lên vui mừng rồi nhanh tay kéo Duy đi.

- Trẻ con thật! - Duy khẽ lắc đầu.

Nhỏ thay đổi thái độ nhanh thật, mới đây còn làm mặt lạnh mà nghe tới được đi ăn là y như con nít. Cả hai kéo tay nhau vào cửa hàng Loteria ở tầng 5. Khi vừa bước vào, tất cả mọi ánh mắt đều hướng vào cả hai, mà nếu nói đúng hơn là Duy nhà ta bởi vì từ khách cho đến nhân viên phục vụ hầu hết đều là con gái.

Có một sự khó chịu dâng lên từ từ trong lòng, nhẹ lắm nhưng nó đủ khiến cho Thanh cảm thấy bực bội. Ngồi xuống một bàn gần bên cửa sổ, mặt nhỏ khó chịu thấy rõ. Duy cũng bắt đầu ngồi xuống, nhìn nhỏ mà tên này thấy lạ, hỏi thăm:

- Em sao nữa vậy?

- Không sao! - Nhỏ làm như vẻ giận.

- ... - Duy nhún vai, khó hiểu với thái độ của nhỏ.

Từ trong quầy, một cô gái theo nhỏ nhận xét là nhìn được nhất trong dàn nhân viên ở đây, tuy nhiên vẫn còn thua nhỏ xa bước tới bàn của cả hai. Cô nàng này có mái tóc uốn xoăn lọn tới ngang lưng nhuộm highlight màu vàng. Gương mặt tròn, khá dễ thương, ưa nhìn, môi tô son màu cam và đánh một lớp phấn khá dày trên gương mặt. Chiếc áo sơ-mi trắng đồng phục được nhỏ ta mở hai cúc đâu tiên, cái váy màu đỏ mà nhỏ ta đang mang cũng bị lận vào để cho cái váy ngắn hơn.

Tự tin với bản thân, ả ta cầm tờ menu đi về phía bàn của Thanh và Duy. Nở một nụ cười mà "một số" thằng con trai có thể đổ, nhỏ ta dịu dàng nói với Duy:

- Anh dùng gì ạ?

- À...cho an... - Duy đang tính nói thì Thanh chen ngang:

- One scrim hamburger, one soy chicken set, one pepsi, one chicken shake... - Và vô số những thứ khác đều được Thanh gọi.

- À...ờ...vậy còn anh dùng gì ạ? - Ả ta đánh ánh nhìn không mấy thiên cảm về phía Thanh nhưng vẫn phải dịu giọng lại.

- Ờ...tôi... - Duy đang tính trả lời nhưng ngay lập tức bị Thanh lại chặn ngang họng:

- Không cần. Tôi gọi rồi. - Thanh lạnh lùng.

- Hừ... - Ả ta hậm hực quay đi, bỏ lại một dấu chấm hỏi to đùng của Duy với thái độ của hai cô gái.

- Em...hơi lạ đó! - Duy nhìn Thanh.

- Lạ? Chỗ nào? - Thanh lườm lườm.

- Thì cứ chặn họng anh hoài! Với lại anh thấy hình như em với cô phục vụ kia có ác cảm với nhau thì phải? - Duy nói.

- Hừ...chứ không lẽ để anh trả lời cái con ấy? Nó đang cố tia anh đấy ngốc ạ! Nhìn cái cách ăn mặc là đủ hiểu rồi! - Thanh cáu.

- A...em ghen à? - Duy reo lên.

- Ghen...gì? Vớ vẩn! - Thanh cố xua ý nghĩ đó ra khỏi đầu Duy.

- Thế sao mặt em đỏ? - Duy nhếch mép.

- Anh... - Thanh trừng trừng mắt lên nhìn Duy.

- Haha...anh đùa mà! -Duy bật cười.

- ... - Thanh tức lắm nhưng nhỏ vẫn phải nuốt khan cục tức vào trong cổ họng.

Ả phục vụ ban nãy bước ra với cái khay thức ăn trên tay. Hậm hực nhìn Thanh một cái, nhỏ ta quay sang Duy nói giọng ngọt ngào:

- Anh dùng ngon miệng ạ! - Không quên nháy mắt một cái.

Duy thấy thế cũng cười đáp trả nhưng chẳng may, cái hành động của hai người này đã lọt vào mắt Thanh. Nhỏ mím môi, dùng chân đá Duy một phát làm anh chàng đau thấy rõ. Duy xoa xoa chân, la oai oái mà Thanh thì bắt đầu ngồi ăn một cách thản nhiên xem như không có gì. Nhỏ đã mang giày gót nhọn rồi mà đá một phát như thế thì đến thánh cũng chẳng đỡ nỗi chứ đừng nói tới anh Duy người trần mắt thịt.

Thấy nhỏ chẳng phán ứng gì, tên này cũng thôi la, ngồi chống cằm nhìn Thanh ăn uống rồi tự cười một mình. Bỗng dưng, Thanh quay sang nhìn Duy, mặt nghiêm lên thấy rõ:

Thấy nhỏ chẳng phán ứng gì, tên này cũng thôi la, ngồi chống cằm nhìn Thanh ăn uống rồi tự cười một mình. Bỗng dưng, Thanh quay sang nhìn Duy, mặt nghiêm lên thấy rõ:

- Làm thế nào mà anh biết em là một trong ba người đứng đầu Killing?

- Hử? - Duy nhướn mày.

- ... - Thanh nhún vai như kiểu: "Anh đã nghe câu hỏi rồi đấy!"

- À...vì anh là Dark Kun! - Giọng Duy như đang đùa.

- Em không đùa! - Thanh nghiêm giọng.

- Ờ...thật ra thì...lúc ở trường đua Tử Thần, em đã để cho mọi người biết, mình là Ellie angle. Bắt đầu từ đó, anh đã cho người điều tra về ba thủ lĩnh của Killing. Việc điều tra về ba người hơi vất vả cho người của bọn anh. May mắn là cuối cùng cũng phát hiện được trong một cảnh quay ở ngay góc quán bar, hình ảnh của ba thủ lĩnh đã được ghi vào, hơn thế nữa, lúc đó cả ba đều không mang mặt nạ.

(Ba đứa nó khi dưới thân phận là thủ lĩnh của Killing phải deo mặt nạ để tránh rắc rối ở ngoài đời)

Chính lúc đó, anh mới biết, Ellie angle chính là một trong ba thủ lĩnh của Killing. - Khánh kể.

- Không ngờ...có lúc tụi em lại sơ sót thế...cứ ngỡ là không bao giờ lộ chứ? Nhanh thật. - Thanh nhếch môi nhàn nhạt.

- Thôi. Đừng nhắc chuyện đó nữa. Em ăn nhanh đi rồi chúng ta đi mua đồ. Anh muốn chọn một bộ thật đẹp cho em! - Duy vui vẻ nói.

Câu nói đó khiến tim Thanh chợt thắt lại. Câu nói ấy quen quá! Hình như đã có ai đó từng nói với nhỏ câu nói ấy. Một người mà nhỏ đang cố gắng quên đi. Cố gắng không nhớ tới. Ánh mắt nhỏ bất chợt chùn xuống làm Duy lo lắng:

- Em sao vậy? Không khoẻ hay anh nói gì sai? -Duy rối rít.

Có lẽ vì đây là lần đầu biết thế nào là yêu một người nên tên này khá vụng về. Nhìn Duy lo lắng cho mình, Thanh lại cảm thấy lo lắng. Khác với cảm giác ban nãy, bây giờ tìm nhỏ lại sợ cái gì đó. Nó giống như là nhỏ đang sợ mất đi một cái gì đó quan trọng lắm đối với bản thân vậy.

Sự quan tâm, ân cần đối với nhỏ lúc này, Duy sẽ giữ được đến bao lâu? Xung quanh tên này biết bao nhiêu cô gái với mọi lứa tuổi. Chỉ cần một câu nói, bất cứ cô gái nào cũng có thể làm tất cả mọi chuyện vì hắn. Nhỏ sợ sẽ có một ngày, người con trai trước mặt mình sẽ lại bước tiếp, để mặt nhỏ cứ đứng tại chỗ tên con đường mà ngày xưa đã từng có một người làm vậy. Nhỏ thật sự sợ!

- Không...không có gì... - Nhỏ gạt đi nỗi lo lắng của Duy.

Nhỏ không thích Duy quan tâm nhiều đến mình như vậy vì nếu cứ như thế, nhỏ sợ sẽ bị tổn thương. Mà nhỏ thì lại rất sợ bị như thế...

- Ơ...không thì thôi!

Ở nhà nó.........

Trong lúc này, nó đang ở trên phòng. Lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, nó đút vào túi rồi bước xuống nhà dưới. Nó mặc cái quần sóoc da màu đen làm nổi bật lên nước da trắng của mình cùng với một cái áo cũng bằng da màu đen, cộc tay có khoá kéo dọc trước ngực. Chân mang đôi giày gót cao một tấc màu đen, nó đeo thêm hai ba cái vòng bản to có gắn đinh tán, trước cổ nó là sợi dây chuyền hình hoa hồng làm bằng bạc nguyên chất và một tên tai nó có đeo chiếc hoa tai hình đầu lâu. Mái tóc dài màu đỏ được nó búi gọn lên, để mái ngố và gương mặt bị che đi bởi một cặp mắt kính màu đen.

Đứng dựa người vào chiếc xe mui trần màu đen bóng, nó chờ Hải Anh và Hải Vy tới.

"Kịt..."

Tiếng phanh gấp xe trên mặt đường vang lên rợn tóc gáy. Trước mặt nó là hai cô gái. Một người trên con xe moto màu bạch kim và một người trên chiếc Audi màu trắng. Cô gái trên chiếc xe moto chính là Hải Anh.

Hôm nay, cô nàng mặc chiếc quần jeans bạc màu xẻ rách từ nửa đùi đến gần mắt cá chân cùng với cái áo da màu đen lửng bó sát làm lộ ra nước da trắng tại vùng eo và cái dáng chuẩn của mình. Chân Anh Anh mang đôi giầy cao gót màu trắng đến tận một tấc cùng với một số phụ kiện khác. Mái tóc màu đen óng mượt đươc cô nàng buột cao lên trông rất gọn. Nhìn Hải Anh vô cùng quyến rũ.

Hải Vy ngồi trong chiếc xe màu trắng với dáng vẻ rất dịu dàng. Cô chỉ mặc đơn giản một cái đầm màu trắng không hoạ tiết, chỉ có điểm nhấn duy nhất là chiếc thắt lưng bảng to màu vàng ở eo mà thôi. Cô đi đôi giày búp bê màu trắng và mái tóc dài màu nâu hạt dẻ được uốn lọn và thả nhẹ nhàng. Nhìn Vy rất đẹp theo dáng vẻ của một thiên thần thật sự.

- Chúng ta đi chứ? - Nó hỏi.

- Tất nhiên. Chắc sẽ có người bất ngờ lắm đây! - Hải Anh cười tươi.

- Vậy thì còn chần chờ gì? Chúng ta đi thôi. -Vy chốt lại rồi cả ba cùng phóng đi trên con đường dài.

Hiện tại, Thanh đang rất miễn cưỡng với những bộ váy trên tay. Sau khi ăn xong cả hai cùng nhau ghé vào một shop quần áo. Duy hăng hái chọn đồ cho Thanh rồi đẩy nhỏ vào phòng thử đồ. Thấy dáng vẻ hào hứng đó của tên này, nhỏ không nỡ từ chối. Thế mà nãy giờ, nhỏ đã phải thử tổng cộng 22 cái mà không có cái nào làm Duy thật sự vừa ý. Thế là Duy vẫn tiếp tục chọn, chọn, chọn và chọn còn Thanh thì cứ vẫn phải miễn cưỡng thử, thử, thử và thử. Tới cái thứ 31, Thanh mặt méo xẹo nhìn Duy:

- Có thật sự là cần phải thử không?

- Tất nhiên không thử thì làm sao biết có hợp hay không? - Duy hồn nhiên trả lời.

- Nhưng nãy giờ em thử 30 cái rồi đấy! - Nhỏ nói, giọng như sắp khóc.

- Có sao. Vào nhanh đi. -Duy xua tay rồi tiếp tục đẩy nhỏ vào phòng thử.

- Yashaaa... - Nhỏ bực tức giật bộ đồ trong tay Duy rồi bước vào phòng thử.

Khi Thanb nhỏ nhẹ thì không chịu mà cứ thích phải làm nhỏ điên lên thế nhỉ? Đây là lần đầu tiên nhỏ cảm thấy mua sắm là môt cực hình. Đương nhiên là chỉ khi đi cùng Duy.

"Rầm"

Nhỏ đá tung cái cửa phòng thử rồi bước ra trong mọi ánh nhìn từ nhân viên cho đến người mua hàng và đương nhiên là cả Duy.

- Em làm gì vậy? Mọi người nhìn kìa! - Duy chạy lại nói nhỏ với Thanh.

- Nhìn cái gì mà nhìn? Có tin tôi móc hết mắt không? - Nhỏ quát làm tất cả mọi người giật mình rồi lật đật tiếp tục công việc.

- Em bị gì vậy? - Duy cau mày.

- Còn anh nữa? Anh chỉ là người yêu chứ không phải mẹ tôi đâu! Xong cái này đừng hòng tôi thử thêm cái nào nữa! Hứ... - Nhỏ quát Duy rồi bước vào phòng thay bộ đồ ra.

Bỏ ra khỏi cửa tiệm quần áo. Thanh không thèm ngoái lại nhìn Duy lấy một lần mà cứ đi thẳng. Chỉ tội là tên này phải đuổi theo mệt bở hơi tai.

- Này...chờ anh với! - Duy nói.

- ... - Nhỏ không trả lời, chỉ rút điện thoại ra. Một tin nhắn!

"Tui tao den cho do. Neu duoc thi ghe sang do luon di!"

Là từ số điện thoại của nó. Thanh nhìn trên màn hình điện thoại. Cũng đã 12g30. Có lẽ bây giờ mà nhỏ bắt đầu đến "chỗ đó" thì vẫn còn kịp. Nhỏ dừng lại đột ngột làm Duy đang đuổi theo phía sau phải phanh gấp suýt chút là té ụp mặt xuống đất.

- Em về trước. - Nhỏ nói.

- Sao vậy? Anh làm em giận à? Hay em không được khoẻ? Hay em bận việc gì? Có không khoẻ ở đâu không... - Duy dồn dập.

- Không sao hết! Chỉ là chút việc với tụi Trúc Lâm thôi. - Nhỏ trả lời.

- Ừm...làm anh lo. - Duy thở phào.

- Vậy thôi. Bye. Em đi. Anh không cần đưa đâu. - Nhỏ nói rồi đi luôn, bỏ lại mình Duy nhìn theo mà cảm thấy lòng buồn buồn. ...

"Vù...vù..."

Tiếng gió bạt vào mặt Thanh nghe thấy rõ. Sau khi tạm biệt Duy, nhỏ xuống gara và lấy chiếc moto màu đen mà mình gửi từ lâu ra phóng đi như bay. Nhỏ đang phóng với vận tốc 150km/h ở trong thành phố nhiều xe cộ này.

Điểm đến của nhỏ hiện tại chính là toà nhà chính 48 tầng tại trung tâm thành phố thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Vương Hải.

"Kịt..."

Nhỏ phanh xe gấp làm mặt đường toé cả lửa. Bỏ mũ bảo hiểm xuống, nhỏ nhìn ba người còn gái đang đứng chờ mình mà nhoẻn miệng cười.

- Nhanh đấy! - Là giọng nó.

- Cũng gần mà. - Nhỏ trả lời.

- Sao đây hai cô? Vào hay đứng đây tán gẫu? - Vy chau mày.

- Thì vào nào? - Nhỏ nói rồi xuống xe cùng với nó, Hải Anh và Vy bước vào toà nhà.

Tụi nó bước vào trước ánh nhìn của tất cả mọi người và đương nhiên, người dẫn đầu chính là nó. Nó bước chân đến quầy tiếp tân, nói:

- Phiền giúp tôi báo cho tổng giám đốc là có người muốn gặp.

- Cô có hẹn trước? - Ả nhân viên khó chịu.

- Không. - Nó trả lời.

- Vậy thì xin lỗi, tổng giám đốc không thể gặp cô! - Ả nhân viên khinh khỉnh rồi quay vào tiếp tục cuộc nói chuyện với mấy người nhân viên khác.

- Giờ sao? - Nó nhìn ba người còn lại, nó không thể trách ả nhân viên ấy được vì theo lẽ phải có hẹn trước mới được gặp. Ả ta chỉ làm đúng luật thôi.

- Không biết? - Vy nhún vai. Bỗng nhiên có tiếng nói vọng từ bên trong quầy tiếp tân:

- Ăn mặc như mấy con đĩ vậy. Bọn chúng nghĩ sao mà có thể gặp tổng giám đốc cơ chứ. Cái hạng như bọn nó chỉ đáng đứng ở mấy quán bar mà thôi!! Hahaha... - Ả nhân viên vừa rồi nói, cười khanh khách.

"Rầm"

Một thanh phát ra không nhỏ, bằng chứng là tất cả mọi người đều phải giật mình. Ả nhân viên vừa nãy còn cười thích thú bây giờ mặt đã tái mét nhìn vào cái mặt bàn lát đá hoa cương đã bị nứt ra, chuẩn bị vỡ tan nếu chỉ đụng nhẹ vào.

- Cô nói gì? - Thanh trừng mắt.

Thanh lúc nãy sau khi nghe tất cả những câu nói của ả nhân viên đã không kìm chế đươc mà đập mạnh tay xuống bàn. Không chỉ Thanh lúc này đang rất tức giận mà Hải Vy, Hải Anh và nó cũng đang rất mất bình tĩnh. Thấy ả nhân viên không trả lời, Thanh lại đập mạnh một cái xuống bàn làm lớp đá hoa cương lát mặt bàn vỡ tan, một số rơi xuống đất. Nhỏ lại nghiến răng:

- Cô nhắc lại tôi nghe xem...cô vừa mới nói cái gì?

- Cô nhắc lại tôi nghe xem...cô vừa mới nói cái gì?

- Tôi...t.... - Ả ta ấp úng.

- Tôi không nghĩ tập đoàn như Vương Hải mà lại có loại nhân viên như cô. Tôi nhớ là nội quy không cấm những người như thế vào đây cơ mà? Cho dù khách hàng là loại người thế nào thì cũng đâu đã đến lượt cô phán xét? Chỉ cần họ là khách hàng thì cô phải tôn trọng họ chứ? - Thanh quát.

- Tôi...ơ...tôi...không có... - Ả lắp bắp.

- Không nói nhiều. Cô chuẩn bị cuốn gói ra khỏi đây là vừa rồi đấy! - Thanh nói rồi quay lưng đi.

- Qúa đáng! - Hải Anh hất mặt.

- Đừng nghĩ những lời cô ấy nói không có giá trị gì! - Vy nhìn chăm chăm ả nhân viên.

- Chỉ cần một câu nói của cô ấy, tôi dám cá không có một công ti nào trên thế giới dám cho cô làm đâu chứ đừng nói là ở đây! - Nó lạnh lùng hăm doạ.

Xong, cả ba bước đi theo sau lưng Thanh đến một cái thang máy mà không ai dùng vì phải có mã. Thanh lướt tay trên bảng mã và cánh cửa thang máy mở ra, cả bốn bước vào. Chính lúc này, ả tiếp tân kia mới hoảng hồn vì biết mình đã động vào ai.

Cả cái toà nhà này ai mà không biết cái thang máy vừa rồi chỉ có một người biết mã và người đó chính là chủ tịch của Vương Hải...

"Ting..."

Tụi nó lên thẳng tầng 46. Cửa thang máy vừa mở, Thanh đã hầm hầm bước ra với gương mặt muốn giết người.

"Rầm..."

Đạp thẳng vào của phòng tổng giám đốc, Thanh đi thẳng đến cái bàn làm việc của một người con trai và đập cái "rầm", khiến tất cả mọi thứ trên bàn đều rời hỏi vị trí ban đầu của nó. Người con trai ngước mặt lên nhìn Thanh cau mày.

- Sa thải ả ở quầy tiếp tân! - Thanh hất mặt nói.

- Chuyện gì vậy? - Chàng trai căng thẳng nhìn nhỏ.

- Sa thải ả ở quầy tiếp tân! Ngay lập tức cùng với ai ở phòng nhân sự đã tuyển ả ta vào đây! -Thanh nhắc lại.

- ...? - Chàng trai ngó ra sau lưng Thanh, nhìn tụi nó như muốn tìm một lời giải thích.

- Ả ta bảo tụi này là đĩ. - Nó điềm nhiên trả lời.

- À... - Chàng trai gật gù rồi nhấc điện thoại để trên bàn lên gọi ai đó.

- Hừ... - Thanh thở hắt ra.

- Sao nào? Bình tĩnh đi. Sao lại đến đây? - Chàng trai hỏi.

- Tối nay có nhiệm vụ. Tụi này cần lấy vài món... - Vy trả lời.

- Ừm... - Chàng trai gật đầu rồi bấm một nút trên bàn phím máy tính.

Ngay lập tức, một cánh cửa mởi ra ở ngay trên tường.

- Vào thôi. - Vy cười rồi đi trước.

Cả đám đi theo sau và Thanh đi sau cuối. Khi sắp bước vào căn phòng mật, nhỏ quay lại nhìn chàng trai hỏi:

- Anna đâu?

- Cô ta xin nghỉ phép một tuần. - Chàng trai điềm đạm trả lời.

Thanh gật đầu nhẹ rồi bước vào trong cùng ba người kia. Bên trong căn phòng đó là một kho vũ khí tối tân hiện đại bậc nhất với những sản phẩm mang tính sát thướng khủng khiếp và thậm chí là chưa có mặt ở bất kì đâu trên thế giới. Khi bước vào, trước mặt tụi nó có bốn cánh cửa với bốn từ Đông - Tây - Nam - Bắc.

Mỗi người một hướng đi riêng, cả bốn bước vào bốn cánh cửa khác nhau.

Căn phòng Đông....

Căn phòng sáng đèn với bốn vách tường cao kín mít không một khe hở cho đến một con muỗi bay vào cũng không được. Đặc biệt hơn nữa, bốn bức tường này là những cái kệ đặt súng. Có thể nói tất cả mọi loại súng đều có mặt ở đây, cho đến những khẩu có trị giá lên đến cả tỉ đô.

Hải Anh bước từng bước chân nhẹ nhàng đến cái kệ đối diện và lấy hai khẩu súng lục, miệng cười nhạt thếch:

- Chó săn thì không cần phải dùng đồ tốt!

Xong, cô quay sang lấy thêm đạn và bước ra khỏi đó.

Căn phòng Tây....

Mùi hoá chất xộc thẳng vào mũi Vy khi cô nàng chỉ vừa mới khép cánh cửa lại. Không khác với cách bố trí ở căn phòng Đông là mấy, chỉ có điều những cái kệ ở đây không dùng để đặt súng mà thôi. Ở đây gồm hai dãy kệ đặt độc dược, một dãy kệ đặt dược liệu và một dãy kệ đặt châm với đủ kích thước. Ở giữa căn phòng là một cái laptop được mở sẵn dùng để điều khiển máy móc ở đây lấy những lọ thuốc trên kệ.

Vy ung dung bước lại gần và chọn lựa những độc dược cần thiết trên máy rồi nhấp chuột vào hai loại thuốc: di-wafarin và Kali-xyanua.

- Thế này là đủ. Không sống được cho đến lúc đến bệnh viện đâu. - Vy cười thích thú rồi ra khỏi phòng.

Căn phòng Nam....

Thanh vừa bước vào căn phòng, đèn bỗng dưng được bật sáng lên, chiếu rõ hết thảy những con dao đầy nguy hiểm đã tước đi mạng sống của không ít người - những con dao như tượng trưng của lưỡi hái của tử thần.

Thoạt nhìn, những con dao này cái nào cũng giống nhau nhưng đối với Thanh nếu cái nào cũng giống nhau thì nhỏ đâu cần tốn công mua nhiều đến vậy. Đối với nhỏ, mỗi cái mỗi khác. Có thể, mọi người chỉ nghĩ rằng nếu khác thì chỉ có khác ở kích thước của từng loại mà thôi. Tuy nhiên, mỗi con dao đều có đặt trưng riêng của nó. Có loại sắc đến mức khi ném vào người khác có thể phóng xuyên qua cả người, có loại ngấm độc nhưng không hề để cho mắt người bình thường thấy được độc tố đang ở trên nó, có loại tuy không bén nhưng khi vừa găm vào người đã làm người ta quằn quại...

Nhỏ khi một vòng căn phòng xem xét và lựa chọn món đồ cần thiết. Thứ nhỏ chọn chính là món đồ chơi yêu thích của mình - năm con dao sắc đến mức cũng có thể chém rách cả một tờ giấy đang bay giữa không trung. Con dao đặc biệt ấy được khắc hình hoa hồng trên lưỡi dao và chuôi dao được mạ bạch kim.

Thanh lấy xong những thứ cần thiết, kiệm lời khôn nói một câu rồi bước ra khỏi phòng.

Căn phòng Bắc......

Một căn phòng trống không với nền đen chủ đạo và độc một cái máy laptop ở giữa căn phòng. Nó chỉ lại gần cái máy tính và lướt ngón tay thon dài trên màn hình. Xong xuôi lại bước ra khỏi đó mà thôi. Đừng tự hỏi tại sao trong căn phòng này lại chẳng có gì. Đơn giản vì một Venus của Tứ ma nữ chỉ cần dùng trí thông minh trời ban và một chút bạo lực thì chẳng còn ai có thể sống sót.

Và hơn hết, nó không quen dùng dụng cụ!

Cả bốn đứa từ từ bước ra khỏi căn phòng bí mật, trở lại với căn phòng Tổng giám đốc ban đầu. Chàng trai ban nãy nhìn thấy tụi nó thì hỏi:

- Xong rồi à?

- Ừ...Bây giờ tụi tôi đi. Anh ở lại đây cẩn thận nhé Kiệt! - Thanh vẫy tay rồi bước ra cửa, không để ý đến ánh nhìn của anh chàng dán chặt vào Hải Anh cũng sự né tránh của cô đối với Kiệt. (Nhân vật này mìn sẽ giới thiệu sau. Nói trước mất vui ).

Bước xuống tới đại sảnh, tất cả mọi người đều ngoái lại nghìn tụi nó. Không những vì tụi nó quá đẹp mà một phần là vị những chuyện đã xảy ra ở đây. Bước đến giữa đại sảnh, một chuyện không ngờ tới đã xảy ra. Cánh cửa toà nhà mở ra và ba chàng trai bước vào thu hút ánh nhìn của không ít các cô gái. Là tụi hắn. Nó khẽ chau mày, lại mệt rồi!

- Ủa? Mấy đứa? - Thiên thốt lên.

- Vâng... - Nó gật nhẹ đầu.

- Sao lại ở đây? - Tới lượt Nam.

- Có chút chuyện thôi ấy mà... - Vy nhún vái.

- Cần lấy gì à? - Nam lại chau mày hỏi.

- Anh không cần biết... - Thanh trả lời, miệng hơi nhếch lên.

- Em...có chuyện gì xảy ra rồi? -Nam nhìn chằm chằm tụi nó.

- Chẳng có gì quan trọng đâu. - Nó nói.

- Ừ... - Thiên gật đầu.

- Sao chỉ thấy mấy cô? Hải Anh đâu? - Hắn lúc này mới lên tiếng.

- Tôi đây... - Anh Anh từ sau tụi nó tiến lên.

Sự xuất hiện lúc này của Hải Anh làm bọn hắn sửng sốt. Cách ăn mặc và nói chuyện này, dường như không phải là cô nàng Anh Anh ngây thơ với vẻ đẹp trong sáng mà bọn hắn từng biết. Trước mặt cả ba là một cô nàng với vẻ đẹp quyến rũ, sắc sảo và lạnh nhạt. Cách ăn mặc tôn lên đường cong chuẩn không cần chỉnh và vòng eo thon gọn được khoe ra khiến cả ba không dám tin vào mắt mình. Thiên lắp bắp:

- Anh không...không nghĩ...em lại dám ăn mặc...thế này!

- Tại sao lại không? - Cô nhếch môi.

- Em sao vậy? Không lẽ...chuyện đó... - Thiên nhìn Hải Anh bằng ánh mắt khá phức tạp.

- Dừng...tôi không biết chuyện gì hết. Cũng như chuyện đó tôi cho qua lâu rồi. Tôi không muốn nhớ. - Anh Anh quay mặt đi chỗ khác.

- Nhưng anh không quen em thế này! - Thiên bặm môi.

- Nếu vậy thì nên tập làm quen đi, tôi không phải lúc nào cũng như anh nghĩ. Tôi không hề ngây thơ, cũng không hề trong sáng bởi tay tôi đã nhuốm máu khi còn quá sớm. Bởi vậy, đừng cho rằng, tôi vẫn con là cô bé của ngày xưa nữa. Đó đã là quá khứ rồi. - Hải Anh nói với Thiên rồi đi thẳng một mạch ra ngoài.

Nó bật cười với những chuyện đang xảy ra ở đây. Có vẻ như ông anh nó vẫn chưa hiểu rõ về con người của cô bạn này thì phải. Vậy thì quãng đường để Anh Anh trở thành chị dâu nó có vẻ vẫn còn dài lắm đây! Ba đứa tụi nó cười nhẹ, tỏ vẻ chào rồi chạy theo Hải Anh ra ngoài. Mọi chuyện sắp diễn ra!

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Bách Luyện Thành Thần