Saved Font

Trước/101Sau

Ác Quỷ Có Gương Mặt Thiên Thần

Chap 28

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
- Vy, Nam... - Giọng một người phụ nữ trung niên lên tiếng. Giọng nói có phần uy quyền nhưng lại rất đỗi dịu dàng và chan chứa rất nhiều tình cảm.

- Ơ...pama? - Nam quay đầu lại nhìn, bất chợt reo lên.

- Hai đứa đang tính đi đâu đấy? - Papa Nam lên tiếng.

- Dạ...chỉ là đi dạo, chào hỏi một vài người quen thôi ạ. - Vy mỉm cười, lễ phép đáp.

- Con dâu ta dây sao? Hôm nay con đẹp thật đấy! - Papa anh khen nức nở.

- Hì...con không dám đâu. Nếu như pa nói, con thấy mama mới thật sự là đẹp, gần bốn mươi rồi mà gương mặt vẫn còn rất trẻ, không có lấy một nếp nhăn, tóc vẫn còn rất đen. - Vy khiêm tốn.

- Tại con nhìn nhầm thôi đó chứ...mụ chằn lửa ấy mà đẹp gì? Ta đang hối hận không hiểu tại sao ngày xưa lại đâm đầu vào yêu rồi cưới bà ấy đây này? Đã thế hồi ấy còn sống chết, liều mình bảo vệ mama con khỏi bọn xã hội đen. Haizz... - Papa Nam thì thầm.

- Hì... - Vy cười gượng, papa Nam mà còn dám nói vợ mình như thế thì chắc số phận cô hai mươi năm sau cũng chẳng hơn gì đâu nhỉ?

- Này ông già kia? Ông nói cái gì thế? - Mama Nam trợn mắt nhìn ông chồng.

- Ơ...chẳng có gì... - Papa Nam giật thót.

- Ông bảo ngày xưa ông dám liều mình sống chết bảo vệ tôi khỏi lũ xã hội đen? Bây giờ ông còn trách tôi? Chứ không phải hồi ấy ông thừa hơi làm việc ruồi muỗi ấy sao? Ông tưởng tôi không làm gì được bọn đấy chắc? Dù sao tôi cũng là mẹ con Thanh, ông xem thường tôi thì bây giờ con Thanh nó không giỏi được đến thế đâu. - Trần phu nhân cáu tiết.

- Tôi xin lỗi mà...vợ... - Papa Nam lay lay tay bà xã.

- Buông. - Một từ rất ngắn nhưng cũng rất lạnh vừa thoát ra khỏi khuôn miệng xinh xắn thì ngay lập tức, cánh tay ông Trần vội vã bỏ xuống.

- Thôi mà pama. Lớn rồi chứ có còn là trẻ con đâu? - Nam thở dài.

- Nói cái gì đấy thằng kia? Mẹ mày còn chưa bốn mươi đâu để mà gọi là già nhé! - Bà Trần lườm con trai.

- Hix... - Nam chạy tót ra sau lưng Vy.

- Thôi mẹ...tha pa con anh ấy đi! - Vy gỡ rối.

- Đúng là bọn đàn ông suốt ngày léo nhéo mà chẳng làm được tích sự gì. - Bà Trần giọng bực tức.

- Nhưng... - Ông Trần đang tính phản bác, muốn nói "Dù sao tôi cũng tạo ra được một thằng con trai nối dõi và một đứa con gái xinh đẹp đấy thôi. Sao lại bảo tôi vô tích sự?" thì ngay lập tức nhận được cái ánh mắt muốn thiêu sống của vợ nên im bặt.

- Mẹ... - Vy gọi, dùng ánh mắt thành khẩn nhìn bà.

- Hừ...nể lời con, ta không nói hai cha con ống ấy nữa. - Bà Trần nhìn cô con dâu, giọng bắt đầu dịu lại.

- Vâng.

- À...mà con với thằng Nam tính chừng nào đám cưới? Ta mong có cháu bế lắm rồi đấy. - Ba Trần bắt đầu hồ hởi.

- Phải phải. Ta gần đất xa trời rồi, ta cũng muốn có cháu lắm. - Ông Trần hùa theo.

- Pa có cần làm quá như thế không? Chưa bốn mươi mà gần đất xa trời cái nỗi gì? - Nam trề môi.

- Cái thằng ranh này? - Ông Trần trừng mắt nhìn thằng con trai.

- Hì...chuyện đó con chưa tính. Chắc cũng chờ khi nào Thanh trở về với đúng bến đỗ thật sự của nó thì tụi con mới tính đến chuyện kết hôn. - Vy nhỏ nhẹ đáp.

- Thì con Thanh đã có bến đỗ rồi đấy thôi?

- Không đâu. Con tin người mà Thanh chọn không phải Triệu Vương Hoàng. Căn bản Thanh không có một chút tình cảm nào với anh ta, cũng chưa từng một lần gặp mặt.

- Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Một thời gian thì hai đứa nó cũng sẽ có tình cảm với nhau thôi. - Bà Trần xua tay.

- Không đâu ạ. Nếu như tên kia vẫn còn sống trên đời, con chắc chắn hắn ta không để Thanh cưới Vương Hoàng đâu. - Vy cười đầy ẩn ý.

- Ý con là sao? Tên kia? Là ai? - Ông Trần cau mày.

- Người yêu của Thanh ạ. - Nam nhanh mồm chen vào.

- Thanh có người yêu rồi sao? - Cặp vợ chồng già cùng nhau đồng thanh.

- Vâng.

Nhưng...vậy chẳng khác nào là...ta đang ép hôn nó? - Bà Trầnngần ngừ.

- Không tới mức nghiệm trọng thế đâu ạ. Thanh nó có cách làm riêng cùa mình. Với tính cách của nó, nó sẽ không làm những gì mình không thích. Kể cả trong tình yêu, nếu không phải là người nó dành tình cảm, tuyệt đối Thanh sẽ không kết hôn với người đó. Bằng mọi cách. - Vy nghiêng đầu.

- Vậy cuồi cùng, người yêu con Thanh là ai? - Bà Trần nhìn con trai và con dâu.

- Cậu ta cũng có mặt ở đây hôm nay với tư cách là khách mời. Chỉ đơn giản là pama không thấy cậu ta thôi. - Nam cười nhạt.

- Con quen cậu ta? Vậy mau mau dẫn cậu ta tới đây, nếu được, ta sẽ huỷ buổi lễ đính hôn này. Dù sao, ta cũng mong muốn con bé được hạnh phúc. - Ông Trần hối thúc.

- Đến lúc, con bé sẽ tự dẫn hắn ta về ra mắt pama thôi, cũng sắp tới lúc rồi. Vả lại bây giờ con cũng chẳng biết phải tìm tên đó ở đâu. Chắc lại chui vào cái xó xỉnh nào để buồn khổ một mình rồi. - Nam lắc đầu.

- Nếu con bé chịu nói từ đầu, có lẽ ta đã không làm vậy. - Bà Trần thở dài.

- Đừng buồn mà mẹ. Thanh nó đủ lớn để tự tạo ra chính hạnh phúc cho nó. Nó biết cái gì là tốt cho bản thân mà. - Nam an ủi.

- Ừ - Bà Trần ngậm ngùi

- À...pama...con có chuyện muốn hỏi. - Vy lên tiếng, hơi e dè.

- Sao? Con hỏi đi. - Ông Trần gật đầu.

- Ừm...pama...mời mẹ con...dự buổi tiệc này đúng không? - Vy cắn chặt môi.

- Ừm...pama...mời mẹ con...dự buổi tiệc này đúng không? - Vy cắn chặt môi.

- Con thấy bà ấy rồi? - Bà Trần không tỏ vẻ gì là quá ngạc nhiên.

- Vâng. Lúc nãy có thấy nhưng con không dám gọi. Con thấy bà ấy dẫn theo một cô bé. Chắc là con gái thứ ba. Không lẽ, mẹ con tái hôn? - Vy nhìn pama chồng.

- À...chắc là con bé Hải My ấy mà. Ừ nó là đứa con gái thứ ba của bà ấy, là em con với Hải Anh. - Ông Trần chau mày một hồi, nói.

- Hải My? Mẹ con tái hôn thật sao? - Vy giật mình.

- Không hề, lúc bỏ nhà đi, bà ấy đã mang thai được hai tháng, đứa bé đó là My. Ba con không hề biết đến sự tồn tại của đứa bé đó.

- Hải...My...

- Ta nghĩ con đã lớn nên cũng hiểu được phần nào lý do ngày xưa bà ấy bỏ nhà ra đi. Thật sự là không phải vì bà ấy thay lòng đổi dạ, không thương cha con cái con nữa mà...thật sự chính vì thương yêu hai đứa, bà ấy mới quyết định đi. - Bà Trần dịu giọng, bà mong cô con dâu bà không mang sự hận thù đối với mẹ ruột của nó.

- Con hiểu chứ mẹ. Hiểu rất rõ. - Vy cười.

Cô biết chứ. Biết lý do tại sao mẹ bỏ nhà ra đi. Pa cô là một người đàn ông rất yêu gia đình, không bao giờ trăng hoa, chỉ có điều vì muốn vợ con sung sướng nên suốt ngày cắm đầu vào công việc. Vy thì dù sao cũng được pa thương yêu chăm sóc một năm đầu đời, còn Hải Anh thì từ khi sinh ra, cô nàng chỉ được ông bế vài lần mà thôi. Thậm chí lên đến năm 6 tuổi, số lần Hải Anh gặp mặt ba mình cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bởi xung quanh ông luôn chỉ có công việc.

Mẹ Vy nhìn hai đứa con nhỏ mà tội nghiệp, không biết đến bao giờ mới có thể sum họp vui vẻ. Suốt ngày, xung quanh Hải Vy với Hải Anh chỉ có mẹ, anh em nhà nó với anh em nhà Vy cùng hắn để bầu bạn. Cái tình thân vốn dĩ bị thiếu thốn, chưa bao giờ quen hơi ba. Vì muốn ông quan tâm hơn tới gia đình, bà bỏ nhà ra đi, mong ông hiểu và gác bớt công việc về với gia đình, để cho hai đứa con gái biết và thương yêu ba nó nhiều hơn. Nhưng ai ngờ điều đó chỉ giúp hai chị em Vy lấp được tình thương của ba nhưng lại bắt đầu khuyết tình yêu thương của mẹ...

- Ta nghĩ đã đến lúc gia đình con nên sum họp. Dù gì cũng đã mười năm trôi qua. Ba con cũng đã hối hận lắm rồi... - Bà Trần lặng lẽ thở dài.

- Nhưng liệu mẹ con có đồng ý không?

- Bà ấy...nhất định sẽ về. Ta tin chắc bà ấy không muốn để lỡ mất ngày vui của con gái đâu. - Ông Trần nói đùa.

- Ba... - Vy chun mũi, mặt đỏ lên.

- Haha... - Cặp vợ chồng già cười khoái chí.

Thanh đứng sâu bên trong một dãy hành lang dẫn lối ra thẳng hướng lên sân khấu, gương mặt lạnh nhạt không muốn chút sức sống.

- Dù sớm hay muộn...em cũng sẽ về với anh. - Một câu nói nhẹ như gió thoảng.

"Phụt"

Những ánh đèn sáng choang của đại sảnh đều được tắt hết, thay vào đó là một ánh đèn trắng rọi thẳng về phía sân khấu, nơi một anh MC khá điển trai đang đứng cầm chiếc micro trên tay:

- Kính thưa các vị quan khách, chắc có lẽ mọi người đều biết lí do chúng ta có mặt tại đây hôm nay. Hôm nay, là ngày tổ chức lễ đính ước giữa thiên kim tiểu thư nhà họ Trần và đại thiếu gia nhà họ Triệu: Trần Trúc Thanh và Triệu Vương Hoàng. Xin cho một tràng pháo tay ạ. - Anh MC nhẹ nhàng công bố và ngay sau đó là một tràng tiếng vỗ tay.

- Vâng, tôi xin phép được mời người đại diện của hai bên lên để nói vài điều với các vị khách ở đây.

Ông bà Trần bước lên sân khấu cùng vị "thông gia" của nhà mình, theo sau là một chàng trai có tên Triệu Vương Hoàng. Gương mặt của chàng trai ấy, dường như Thanh và Duy đã từng gặp. Ông Trần đón lấy micro trong tay anh MC rồi đưa lên miệng, nói:

- Cảm ơn mọi người đã dành chút thời gian để đến đây hôm nay. Xin cảm ơn.

"Bốp...bốp..." Tiếng vỗ tay.

- Thật sự...hôm nay là một ngày rất trong đại của những người đã lớn tuổi như chúng tôi, cũng như là ngày vui của lớp trẻ. Tôi cảm thấy rất hài lòng khi cho con gái mình tác hợp với thiếu gia nhà họ Triệu và tôi tin chắc rằng hai đứa sẽ hạnh phúc. Đây cũng được xem như là một mối quan hệ mới giửa tập đoàn Trúc Hải và tập đoàn Triệu Vương, một mối quan hệ mới tốt đẹp. - Ông Trần điềm đạm nói.

- Vâng...xin cảm ơn. - Anh MC lấy lại cái micro, nói tiếp:

- Và bây giờ là tiểu thư Trúc Thanh của tập đoàn Trúc Hải. Mời cô bước lên sân khấu.

Mọi người bắt đầu im lặng và ngó dáo dác xung quanh. Tiểu thư nhà họ Trần chưa bao giờ xuất hiện trước báo giới thì ai mà không tò mò kia chứ? Nhưng mà...

Tiếng xì xầm bắt đầu phát ra. Tất cả mọi người đều thắc mắc sao mãi chưa thấy nhỏ xuất hiện. Một dự đoán mà ai cũng đều đã nghĩ đến. Có khi nào xảy ra? Gần 2 phút trôi qua mà chưa thấy bóng dáng của cô gái nào bước lên sân khấu làm mọi người nghi ngờ, không lẽ...

Từng bước chân đang bước lên từng bậc thang dẫn lên sân khấu, là một cô gái với nhan sắc thuộc hàng đại mĩ nhân. Mái tóc ngắn cắt kiểu vic màu vàng được highlight vài sợi màu đỏ rực. Chiếc đầm dài màu tím không dây có phần đuôi kéo lê trên mặt đất và phần váy bên trái được xẻ từ đùi xuống làm lộ ra được sự quyến rũ chết người từ cô gái ấy. Đôi lông mày lá liễu thanh mãnh, mắt to với hàng mi dài, sống mũi cao và đôi môi đỏ mọng nước, làn da trắng mịn không tì vết... Tất cả làm nên một tuyệt kiều như trong tranh vẽ khiến bất cứ thằng đàn ông nào cũng si mê.

Tất cả lại chìm vào im lặng, dõi theo từng bước của cô gái mang cái tên Trần Trúc Thanh.

- Đó...hình như... - Người đầu tiên bịt miệng, thì thầm.

- Chẳng phải cô gái đó là chủ tịch của tập đoàn Vương Hải à? - Người khác thất thần.

- Lại còn là minh tinh của nước anh nữa. Nghe nói cô ấy là một siêu mẫu rất sáng giá. Tiền thù lao không nhỏ đâu. Mỗi một show thời trang là giá cả triệu bảng anh đấy. - Một người nữa kinh ngạc.

- Không ngờ ông bà Trần coi thế mà sinh được cô con gái tuyệt đến vậy, tài giỏi, thông minh lại còn rất xinh đẹp. - Có người trầm trồ khen ngợi. (Coi thế là coi lm seo??)

- ........

-.........

Rất nhiều lời bàn tán xôn xao nhưng lại im lặng ngay tức khắc khi thấy cái cau mày khó chịu của ông Trần. Thì mọi thứ lại chìm vào im lặng, ông Trần mới vui vẻ nói tiếp:

- Xin giới thiệu với mọi người, đây là con gái tôi, là tiểu thư độc nhất của tập đoàn Trúc Hải, cũng là nhân vật chính trong buổi tối hôm nay.

Thanh chẳng thèm bận tâm đến những lời pa mình nói, thứ nhỏ chú ý nhất bây giờ là người con trai trước mặt. Đây...chẳng phải...là anh chàng phục vụ trong tiệm pizza tối hôm nổ ra scandal giữa cô với Duy sao? Không lẽ...anh ta là Triệu Vương Hoàng? Không phải chứ? Đây là sự trùng hợp hay là có duyên mệnh gì đây?

Mặc dù khá thắc mắc nhưng nhỏ cũng chẳng hỏi gì nhiều bởi những thứ ấy lúc này có còn quan trọng gì đâu? Trong đầu nhỏ bây giờ chỉ còn lại toàn là hình ảnh của Duy mà thôi.

Nhắc mới nhớ, hình như nhỏ chưa bao giờ nói câu yêu anh với Duy nhỉ? Mà nếu bây giờ chưa kịp nói thì tới bao giờ mới có thể nói đây? Lỡ như nhỏ không kịp nói câu nói ấy thì sao? Nhỏ tự dưng cảm thấy sợ, sợ không kịp nói với Duy câu nói ấy bởi vì, cũng sắp rồi. Sắp tới rồi, sắp tới cái ngày định mệnh của những con người được mệnh danh là ma nữ ấy. Ngày Tái Gía - ngày mà ai muốn lên nắm chức Tứ ma nữ đều được, chỉ cần ai có thể hạ gục bộ tứ ấy thì sẽ có thể đứng lên nắm quyền, ngược lại, nếu muốn giữ lại cương vị của mình, Tứ ma nữ phải hạ gục toàn bộ người của D.E.A.T.H. Không hẳn là giết mà chỉ là một cuộc đấu tay đôi để đối phương không thế gượng dậy được mà thôi. Nhưng dù có như thế thì nó vẫn rất khốc liệt.

Cắn nhẹ môi, lòng Thanh chợt thắt lại khi trước mắt mình là cái nhẫn đính ước đang nằm trên tay Triệu Vương Hoàng. Chần chừ, nhỏ không biết có nên nhận lấy...hay là không. Mặc dù hai tay nhỏ vẫn buông thõng, không có dấu hiệu của sự phân vân nhưng trong đôi mắt thì hiện rõ điều ấy. Một sự sợ sệt lẫn không muốn cầm chiếc nhẫn đó.

Hít vào một hơi thật sâu, nhỏ từ từ đưa tay lên, nhận lấy chiếc nhẫn. Ai nhìn vào cũng thấy nhỏ có vẻ bình thường nhưng chỉ có những ai là người của Tứ ma nữ mới có thể hiểu, nhỏ đang run hơn bất cứ khi nào bởi, những lúc làm việc nhỏ còn dứt khoát hơn thế. Nếu nhỏ mà đã dứt khoát đến vậy thì bây giờ, chiếc nhẫn đã nằm yên vị trên tay nhỏ chứ không phải là vẫn còn trên tay Triệu Vương Hoàng.

Nhỏ trên sân khấu là thế nhưng cũng đâu biết rằng bên dưới có một tên đang muốn thiêu sống tất cả. Duy siết chặt nắm đấm tay, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bốc lên nghi ngút. Thử hỏi người con gái mình yêu đứng trước mặt mình mà đi nhận nhẫn đính ước từ một người khác thì có ai mà bình tĩnh cho được?

Nhỏ trên sân khấu là thế nhưng cũng đâu biết rằng bên dưới có một tên đang muốn thiêu sống tất cả. Duy siết chặt nắm đấm tay, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bốc lên nghi ngút. Thử hỏi người con gái mình yêu đứng trước mặt mình mà đi nhận nhẫn đính ước từ một người khác thì có ai mà bình tĩnh cho được?

Khi bàn tay của Vương Hoàng vừa nâng bàn tay Thanh lên, Duy đã tức giận và không thể chịu đựng tiếp được nữa, quyết định bước lên sân khấu.

Nhưng... có một lực kéo anh chàng lại, không quá mạnh nhưng cũng khó để Duy vùng ra được. Là nó.

- Anh đang tính làm gì vậy? - Nó kéo Duy lại một góc sảnh.

- Thế cô muốn tôi làm gì? Đứng yên và nhìn Thanh sắp phải là con dâu nhà họ Triệu sao? - Duy gắt lên.

- Thế anh nghĩ nếu mình xông lên thì sẽ làm được gì? - Nó lại hỏi.

- ... - Duy không trả lời, chỉ hậm hực quay mặt đi.

- Sẽ thay đổi được mọi thứ sao? Anh chắc chứ? Hay là tự đánh đổi thanh danh của bản thân, làm mất mặt Nguyễn gia và làm mất mặt của Trúc Hải? Hừ...Anh không sợ người khác sẽ nói Thanh là kẻ hai lòng? Đã có người yêu mà vẫn vác mặt tới đây để làm dâu họ Triệu? Anh có nghĩ đến những điều đó hay không? Thanh đã đủ tai tiếng và đã đủ mệt mỏi. Đừng bắt nó phải chịu thêm thiệt thòi nữa. - Nó cười nhạt.

- Thế tôi phải làm gì đây? Cô bảo tôi phải làm sao? - Duy quay lại quát.

- Ra xe ngồi yên đi. Đừng làm loạn ở đây nữa. Con Thanh sẽ còn rất khó xử nếu thấy anh đang nhìn.

- Cái gì chứ?

- Ra xe đi. - Nó nhắc lại.

- Không thể được. - Duy tức tối.

- Thế giờ anh muốn thế nào? - Nó cau mày.

- ... - Duy không trả lời.

- Ra xe đi, đừng để tôi nhắc lại. Còn chuyện con Thanh cứ để nó tự tính. Nó không yêu Triệu Vương Hoàng thì tuyệt đối sẽ không về làm dâu nhà họ Triệu. Nó đã nói rồi, dù sớm hay muộn, bằng bất cứ giá nào thì nó cũng chỉ yêu anh thôi. Anh nên học cách tin tưởng người khác. - Nó nói, giọng có phần hơi gắt gỏng rồi cũng quay lưng đi.

Nếu Duy lao lên đó và phá hỏng buổi lễ, như thế chẳng khác nào bôi tro trét trấu vào gia tộc họ Nguyễn? Chưa kể điều đó cũng sẽ làm ảnh hưởng đến tập đoàn Triệu Vương lẫn Trúc Hải Làm kinh tế, cho dù là tập đoàn lớn mạnh nhất, thâu tóm toàn bộ nền kinh tế của thế giới thì tuyệt nhiên vẫn phải kiên nể hai tập đoàn ấy. Bởi nếu không có các mối làm ăn với họ, những thứ thu được cũng chỉ bằng con số 0. Huống hồ chi tập đoàn nhà Duy chỉ mới đứng thứ ba?

Tức giận đấm một cái thật mạnh vào tường. Cũng may do tiếng nhạc khá to nên không ai nghe thấy âm thanh gì, chỉ duy nhất có một người trên sân khấu đã thấy và hướng ánh nhìn lo lắng lẫn đau xót của mình xuống. Có gì đó nghẹn lại ở cổ, không cho âm thanh phát ra được và tiếng gọi như bị nuốt lại vào trong. Một giọt nước mắt lăn xuống nhưng không ai, không một ai có thể nhìn thấy giọt nước mắt trong như pha lê của ác quỷ. Giọt nước mắt mà một con ác quỷ khóc cho người mình yêu.

"Sầm"

Duy bực tức đóng cánh cửa xe lại. Dựa hẳn người vào ghế lái, anh chàng dường như không còn một chút sức sống nào nữa. Chợt thấy một gói thuốc lá được đặt ngay ngắn trong hộc xe, Duy lấy ra. Chưa bao giờ anh chàng thử qua thứ này và cũng chẳng hứng thú. Tuy nhiên hôm nay tâm trạng không được tốt nên cũng muốn thử xem, nghe nói là thứ này có thể giúp xoa dịu nỗi buồn giống như ...rượu vậy.

Châm lửa rồi đưa lên miệng hút, một luồng khí cay nồng xộc vào cổ họng rồi xộc thẳng lên mũi khiến Khánh ho sặc sụa. Ai cũng như ai, mới thử lần đầu tiên đều như thế. Đến khi gần bình thường trở lại, Duy mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng mà hình như, cơ thể đã bắt đầu cảm thấy lâng lâng và dễ chịu hơn hẳn.

Quyết định đưa điếu thuốc lên miệng và rít thêm một hơi nữa, lần này Duy vẫn ho nhưng không nhiều bằng lần trước, có lẽ là đã quen dần. Cứ thế, Duy hết điếu này rồi điếu khác. Chưa bao giờ Duy thử thứ ấy và cảm thấy kinh tởm nó nhưng bây giờ, chỉ vì một người con gái mà Duy lại tìm đến thứ này để thay rượu vơi nỗi buồn. Thật sự quá ngu ngốc.

...

Ngay khi vừa bật sáng lại ánh đèn, Thanh đã ngay lập tức chạy ra khỏi sảnh đi tìm Duy làm mọi người giật mình. Nhưng ngay sau đó, ai lại vào việc nấy vì dù sao, mọi chuyện cũng đã xong xuôi, có chạy thì làm được gì?

- Duy! Duy! - Thanh chạy ra ngoài bãi đỗ xe, gọi to, dáo dác tìm hình bóng anh chàng.

Quả thật, tìm xe ai chứ tìm xe Duy thì thật là muốn thách đố người khác. Duy không đi một chiếc cố định, thương xuyên thay nhiều loại kiểu dáng thì biết đường nào mà Thanh lần được đây? Đang chán nản thì cái mùi thuốc lá bay đến mũi Thanh. Quay đầu lại. Là Duy đang ngồi dật dựa ở ghế lái trong con mui trần màu xanh dương, tay cầm điếu thuốc còn đang hút dở. Dưới nền đất ngoài cửa xe là tàn thuốc, mẩu thuốc lá và hai bao thuốc lá trỗng rỗng.

Thanh hốt hoảng chạy lại, không để ý rằng mình đang mặc đầm mà nhảy thẳng vào con xe mui trần, không thèm mở cửa.

- Duy...anh đang làm cái quái gì vậy? Anh làm gì biết hút thuốc mà hút? Anh muốn chết sao? - Thanh lo lắng, lay người anh chàng.

- Hử...em đó hả? Ra đây làm gì? Vào trong đi. - Duy mơ màng ngước lên nhìn Thanh , hất tay nhỏ ra.

- Anh bị sao thế? Sao lại ra nông nỗi này? Sao lại hút thuốc cơ chứ? Anh làm gì biết hút nó? - Thanh nhăn mặt, cố giật điếu thuốc từ trong tay Duy ra.

- Bỏ tay em ra đi. Anh muốn hút, mặc xác anh! Vào trong với cái thàng Triệu gì đó đi. - Duy gắt.

- Anh! - Thanh trợn mắt. Hoá ra là đang ghen sao?

- Anh gì nữa. Vào đó đi. - Duy xua tay, đưa điếu thuốc lên tiếp tục hút.

- Không! Anh không được hút thứ đó. Đưa nó ngay cho em. - Thanh chồm người lên, cố giật điếu thuốc trên tay Duy

- Không, để anh hút. Bỏ tay em ra. -Duy không chịu thua.

Hai người giằng co qua lại. Thanh thì cố với lấy điếu thuốc mà Duy giơ lên cao. Duy thì cố gắng đẩy nhỏ ra, không cho nhỏ lấy điếu thuốc. Cuối cùng thì, đầu điếu thuốc chạm vào bàn tay Thanh, để lại một vết bỏng không hề nhẹ.

- Áaa! - Nhỏ kêu lên một tiếng rồi rụt tay về.

- Em...em sao thế? - Duy giật mình.

Trên mu bàn tay trắng nõn có một chấm tròn đang đỏ tấy, sưng dần lên. Thanh lấy ngón tay chạm nhẹ vào, cảm giác đau rát đến tận tim. Duy thấy vậy thì hoảng hồn, lên tục hỏi:

- Em có sao không? Có đau lắm không?

- ... - Thanh không trả lời.

- Em sao thế, đừng làm anh lo. - Duy sợ.

- Anh thích hút thuốc đến vậy sao? - Vy không trả lời câu hỏi của Khánh mà hỏi một câu khác.

- Hả? - Duy nhíu mày.

- Nếu anh thích hút vậy thì được thôi. Em sẽ hút chung với anh. - Thanh cười lạnh rồi lấy một điếu thuốc khác, châm lửa rồi đưa lên miệng rít một hơi dài.

- Phù... - Nhẹ nhàng nhả ra một làn khói thuốc mờ ảo, nhỏ cảm nhận được mùi thuốc lá rất rõ ràng. Lâu rồi, nhỏ chưa đụng tới điếu thuốc.

- Em...em hút thuốc? Em biết hút? - Duy ngỡ ngàng, giật mình.

- Em...em hút thuốc? Em biết hút? - Duy ngỡ ngàng, giật mình.

- Em không hoàn toàn như những gì anh nghĩ đâu. Biết bao nhiệm vụ của Tứ ma nữ phải tiếp cận với những tên trùm ma tuý, heroin. Điếu thuốc này chẳng là gì cả. Tụi em phải biết hút để phục vụ cho những lần gặp gỡ đó. - Thanh nhàn nhạt nói, tay đưa điếu thuốc lên miệng, rít hơi thứ hai, điệu bộ rất giống của một người sành hút thuốc.

- Em dừng lại đi. - Duy giật điếu thuốc của Thanh ném thẳng xuống đất.

- Sao vậy? Em tưởng anh muốn hút? Nếu anh muốn hút thì em cũng muốn hút cùng anh! - Thanh nói giọng gần như bằng hét.

- Em... - Duy nhìn nhỏ.

- Em thế nào? - Nhỏ cười lạnh.

- Hừ...nhận nhẫn thằng đó rồi thì ở đó với nó luôn đi. Còn ra đây làm gì?

- Anh ghen sao? - Thanh nghiêng đầu hỏi.

- ... - Duy không trả lời, chỉ quay mặt ra ngoài.

- Thôi mà...có gì mà phải dỗi chứ? Em có yêu thằng đó đâu? - Thanh xuống nước năn nỉ.

- Thế sao còn nhận nhẫn? - Duy có vẻ rất tức giận.

- Chứ chẳng lẽ lại không? Làm như thế thì mặt mũi Trúc Hải để đâu nữa? Em không còn lựa chọn. - Nhỏ ngồi cái "phịch" xuông cái ghế cạnh Duy

- Em không còn lựa chọn? Vậy là em quyết định về làm vợ thằng đó thật sao? - Duy điên.

- Em không có nói vậy. Em sẽ tự tìm cách để buộc pama huỷ hôn. - Nhỏ khoanh tay nói.

- Đính hôn xong rồi lại huỷ hôn. Em giống như trêu đùa người khác đấy. - Duy nhếch môi.

- Thế thì em về làm vợ hắn nhé?

- Đùa sao? - Duy lườm nhỏ.

- Cũng chẳng biết nữa. - Thanh nhún vai.

- Vào đó đi. Mọi người chắc đang tìm em đấy. - Duy không đùa nữa, giọng buồn buồn.

- Không có đâu. Mà em có cảm giác như là anh thích đuổi em vào đấy với cái tên đó nhỉ? - Thanh cau mày.

- ...

- Em đã nói rồi. Em không yêu hắn và nhất định không cưới hắn ta. Anh đừng có như thế nữa được không? Em yêu anh! - Nhỏ tức giận, hét.

- Nhưng... - Duy quay sang định nói thì đã bị chặn lại bởi...một nụ hôn.

Thanh chủ động, chồm qua ngồi hẳn lên người Duy, hai tay vòng qua cổ anh chàng. Duy ngỡ ngàng, có phần hơi bất ngờ nhưng cũng không đẩy ra, từ từ hoà chung nhịp điệu hơi thở của Thanh.

Một nụ hôn ngọt ngào kéo dài như câu trả lời cho tất cả. Như lời khẳng định của Thanh nói với Duy rằng dù mọi thứ có ra sao thì tình yêu cả hai vẫn vậy. Đối với Thanh và Duy, có lẽ như thế này là quá tuyệt vời rồi.

Nó tắt điện thoại. Màn hình đang sáng loáng bỗng dưng tối đen. Xem thế đủ rồi, nên để cả hai có chút riêng tư. Nó khẽ cười, con bạn nó đã về đúng bến đỗ rồi, mừng cho Thanh.

Nó đang đứng khoang tay dựa vào tường, ngắm nhìn mọi người xung quanh. Hắn từ từ bước tới gần, chưa kịp cất tiếng thì nó đã nói trước:

- Về nhé? Em mệt rồi. - Giọng nó mệt mỏi.

- Em không tính gặp pama em sao? Họ đang tìm em đấy. - Hắn ngạc nhiên về cách xưng hô đột ngột thay đổi của nó.

- Không cần đâu. Nếu có việc quan trong, tự khắc họ sẽ sẽ đến tìm em. Còn bây giờ em mệt rồi, muốn về. Buồn ngủ. - Nó xua tay, bước đa ra khỏi nơi đó và hắn theo sau.

...

Chiếc xe chạy bon bon trên con đường thẳng trải dài. Nó ngồi ghế cạnh hắn, tai đeo phone nghe nhạc, mắt nhắm nghiền dường như đã ngủ quên.

"Kịt"

Hắn cố gắng thắng xe nhẹ nhàng để tránh làm nó tỉnh giấc. Quay sang tính gọi nó dậy nhưng hắn chợt khựng lại. Cũng giống như lần ở phòng khách sạn của Ropez, có cái gì đó rất lạ xen vào tim hắn. Thế là hắn lại im lặng, không gọi nó dậy nữa.

Hắn nhớ cách đây ba năm, nó vẫn còn là con bé rất ngây thơ với những trò nghịch ngợm như quỷ sứ của mình, suốt ngày cứ bám theo hắn rồi luôn miệng nói: "Anh Phong...Yui thích anh." (Yui là tên tiếng Nhật của nó). Vậy mà bây giờ khi gặp lại, nó đã trở thành một cô gái rất xinh đẹp, quyến rũ bất cứ thằng đàn ông nào và cũng thật tàn nhẫn, máu lạnh.

Hắn cười như chế giễu bản thân. Là tại hắn mà nó mới thành ra như thế, giờ thì còn nói gì nữa? Vén mái tóc mai loà xoà trước mặt nó ra, hắn chợt thấy một vết sẹo nhỏ trên trán. Vết sẹo đó...

Ngày xưa lúc còn học cấp một, mấy thằng trong trường ghét hắn lắm vì hắn có rất lắm fan nữ. Thậm chí đến cô bé xinh nhất trường là nó suốt ngày cũng đeo đeo theo hắn làm bọn con trai càng ghét hơn. Một lần, có một tên bực tức quá nên nhặt đại cục đá, ném hắn. Nó đi phía sau, thấy nên chạy ra phía trước che.

Hắn giật mình vì hành động đó của nó. Lực ném viên đá đó không hề nhẹ và viên đá trúng vào trán nó, cháy máu rất nhiều. Lúc đó hắn đã rất sợ và bế nó chạy thẳng về nhà. Lúc lãnh cho hắn cục đá xong, nó lăn ra đất ngất xỉu. Sau vụ đó, nó phải may 6 mũi ở trên trán và để lại thẹo tới giờ, nhưng cũng may là nó chỉ mờ và nhỏ thôi. Nghĩ lại mà hắn thấy thương nó thật.

Đặt nhẹ một nụ hôn lên trán, chỗ vết sẹo ấy, hắn mở cửa bước ra khỏi xe rồi đi vòng sang cửa kia, mở cửa bế nó xuống. Lúc hắn vừa mới bế nó lên, nó khẽ cựa người rồi ngay sau đó lai dụi dụi mặt vào người hắn, ngủ tiếp.

Hắn đứng lại, nhìn nó trên tay mình một lúc rồi đi tiếp lên lầu. Mở cửa phòng nó, hắn đặt nó xuống giường một cách nhẹ nhàng nhất. Vuốt lại những lọn tóc của nó, hắn cười nhẹ, trong lòng thấy có chút gì đó rất lạ, rất bình yên như những ngày xưa.

- Không ngờ lại có ngày được gặp lại em đấy...Yui! Ba năm không gặp, anh nhớ em nhiều lắm. Em bây giờ khác xưa nhiều quá, thay đổi quá nhiều đến mức, anh không còn nhận ra. Chắc có lẽ vì thế mà anh không bao giờ có thể thấy được em trong thế giới này. Hoặc là em quá đặc biệt để anh có thể nhận ra. Anh xin lỗi em nhiếu lắm...về tất cả mọi thứ. Tha thứ cho anh nhé, Yui. Chúc em ngủ ngon. - Hắn cười rồi đứng dậy, đôi bàn tay vẫn còn luyến tiếc làn da trắng mịn ấy. Mất một lúc sau, hắn mới dứt ra được và bước ra khỏi căn phòng đó.

Một phút sau...

- Áaaa... - Nó úp mặt vào gối, hét to.

Nãy giờ nó chưa ngủ, chưa bao giờ ngủ từ đầu tới cuối. Nó chỉ nhắm mắt và xem xem hắn muốn làm gì mà thôi nhưng không ngờ. Sao nhịp tim nó đập loạn thế này? Mặt mày đỏ ửng lẫn nóng bừng bừng. Rốt cuộc là sao? Có cái gì rất ấm áp, rất thân quen, hạnh phúc và ngọt ngào, bình yên đến lạ thường vây quanh trái tim nó. Ôi...cảm giác ấy là sao???

Trong lúc có hai kẻ tự động "lui quân" về sớm thì những người khác vẫn còn ở lại. Tuy nhiên, có lẽ...đêm nay sẽ là một đêm không yên giấc của cả Hải Anh lẫn Hải Vy...

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Ngạo Thế Đan Thần