Saved Font

Trước/101Sau

Ác Quỷ Có Gương Mặt Thiên Thần

Chap 43

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Đặt chân xuống sân bay tại Nhật, nơi ngôi nhà mình, nó cảm thấy thân thuộc biết bao. Đồng hồ Tokyo chỉ điểm 9g sáng, đồng nghĩa với việc ở Việt Nam bây giờ cũng đã là 7g. Nó quyết định việc đầu tiên bây giờ là về nhà và ngủ một giấc lấy lại sức, khi nào tỉnh dậy mới tính tới chuyện đi tới tổ chức sau.

Mục đích của chuyến đi về này nó muốn thăm pama, xem xét tình hình Killing vì nơi đây là nơi bang phát triển mạnh mẽ nhất, tới tổ chức gặp thầy của mình và tìm cách xác nhận lại việc bị phản bội. Nhưng có lẽ hơn hết, nó muốn đi vì hiện tại không thể ở lại Việt Nam. Ở lại đối mặt để rồi khó xử chẳng biết làm sao thì thôi, nó thà chọn cách ra đi vậy. Không phải là mãi mãi mà là một thời gian ngắn để lòng nhẹ hơn, cố gắng nhanh nhất sắp xếp lại cảm xúc của bản thân. Nó không muốn mình đối mặt với hắn để rồi con người ấy sẽ thấy được sự yếu đuối mà nó che giấu suốt ba năm qua.

Ngước mặt nhìn lên bầu trời, nó phát hiện Tokyo hôm nay là một ngày nắng đẹp!

Chiếc taxi dừng lại trước cổng một ngôi biệt thự to như mê cung. Nó bước xuống rồi lặng lẽ thở dài. Muốn vào tới nhà chính thì phải mất gần năm phút đi xe từ cổng, mà taxi thì không được phép chạy vào. Thế là nó đành đi bộ thôi.

Lười nhác không bấm chuông, nó leo qua hàng rào sắt cao hai mét rưỡi để vào trong. Cũng may là nó không mang theo hành lí hay vali, nếu không thì cũng chẳng biết giải quyết chúng thế nào.

Hệ thống an ninh của căn biệt thự này đều do một tay nó quản lí cùng quản gia - tức bác Jim. Mặc dù lớn tuổi nhưng quản gia nhà nó vẫn chăm chỉ bay qua bay lại giữa hai nước để hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ của mình.

Vừa đi, nó vừa ngắm nhìn cảnh sắc khu vườn nhà mình. Đây quả là một khu vườn rất lớn với nhiều cây cảnh quý hiếm đáng giá bạc tỉ! Mẹ nó là người phụ nữ rất thích cây cảnh nên bà luôn lùng sục những loài cây quý hiếm về chưng trong khu vườn nhà. Ngoài ra còn nhiều loại hoa phong lan hiếm và nhiều loài xương rồng rất đặc biệt...

Mất gần 15, nó mới đối diện với căn nhà. Căn biệt thự được xây theo kiến trúc Nhật cổ, hầu như mọi thứ đều làm từ gỗ nguyên chất khiến người ta có cảm giác thân thiện. Cửa vào nhà chính cao hơn ba mét lúc nào cũng được mở ra trừ lúc đêm tối giúp nó có thể nhìn vào bên trong.

Không thay đổi gì nhiều, chỉ có điều là hình như vừa mới thay đèn chùm và bộ sofa. Là mẫu mã mới nhất và thời thượng nhất! Nó lắc đầu chịu thua thật. Mẹ nó không những thích cây cảnh mà còn đam mê nội thất nên những gì mới mẻ nhất, bà đều biết rất rõ. Cũng chính vì thế mà căn nhà này cũng này cũng rất ấm cúng vì có phần bà chăm lo trong đó.

- Đại tiểu thư! - Một cô người làm hét lên khi nhìn thấy nó bước vào.

- Chào chị. - Nó nở nụ cười hiền.

- Sao người về đột ngột mà không báo cho chúng tôi biết để tiếp đón? Thật là quá thiết sót, tôi thay mặt mọi người xin lỗi tiểu thư! - Cô người làm vội vã cúi đầu.

- Thôi...chị đừng nói thế. Chính vì không muốn mọi người phải chào hỏi nên em không báo. Em không thích mọi người như thế. Chúng ta cứ xem nhau như là người một nhà là được rồi. Chị cứ tự nhiên đi. - Nó nhăn mặt.

- Nhưng thưa tiểu thư...

- Pama em có nhà không chị? - Nó nhìn dáo dác xung quanh.

- Thưa...không ạ! Ông bà chủ tới công ty từ sớm, chắc tới tối mới về. Thường thì trưa, cả hai có về ăn cơm nhưng hôm nay do có cuộc họp quan trọng nên thôi. - Cô người làm lễ phép.

- Thưa...không ạ! Ông bà chủ tới công ty từ sớm, chắc tới tối mới về. Thường thì trưa, cả hai có về ăn cơm nhưng hôm nay do có cuộc họp quan trọng nên thôi. - Cô người làm lễ phép.

- Thế ạ. Vậy thôi em lên phòng trước. Nhờ chị nói mọi người chuẩn bị cơm trưa giúp em. Ít thôi nhé, em không ăn nhiều được đâu, cũng không cần gọi cho pama em. Họ có việc bận thì tốt nhất đừng làm phiền. Thế chị nhé! - Nó dặn dò rồi bước về căn phòng yêu dấu sau hai tháng xa cách.

Đẩy cửa bước vào, nó nhìn lại một lượt căn phòng. Tường được sơn màu xám âm u, chiếc giường tròn to đặt ở giữa trải ga màu trắng, ngoài ra, những vật dụng khác đều là màu đen. Nó chẳng còn mấy tâm trang nghĩ ngợi nhiều, lao tới nằm trên giường. Nhắm mắt ngủ ngay lập tức. Nó đang kiệt sức. Kiểu này hoài chắc sớm muộn cũng có ngày có bị suy nhược cơ thể mất!

Bệnh viện thành phố - Việt Nam

Tại phòng VIP của bệnh viện đột nhiên phát tiếng hét to:

- NHẬT? - Thanh trợn tròn mắt bật dậy khỏi giường bệnh nhìn chằm chặp Ropez.

- Phải. Con bé đi từ hồi 5g sáng nay rồi. - Ropez gật đầu, tay ném cho Hải Anh trái táo vừa mới gọt vỏ.

- Chị đùa em à? Sao em không nghe nó nhắc tới việc này. - Thanh hậm hực tức tối.

- Không, chị nói thật. Vừa kết thúc trận đấu là nó bảo chị đi đặt vé máy bay ngay rồi. Mà có gì mà em phải cuống lên thế? Nó chỉ là đi đưa thầy hai tập hồ sơ của hai tên kia thôi mà? - Ropez nhún vai đặt con dao gọt táo xuống bàn rồi lấy một trái nho bỏ vào miệng.

- Nhưng nếu cứ làm việc như vậy nó sẽ kiệt sức. - Thanh thở dài.

- Chị nói rồi mà nó không nghe. Em cũng đừng lo lắng quá, nó bảo nó tự lo được là nó tự lo được. Không chừng bây giờ nó về tới nhà ở bên đó rồi ngủ từ đời nào rồi ấy chứ? - Ropez tiếp tục công việc ăn nho của mình, bình thản đáp. (Chị này giác quan thứ 6 nhạy phết...đoán trúng luôn cơ @-@)

- Em thấy Thanh nói đúng đấy. Nó đi vậy thì đáng lo thật. - Thảo Anh nằm trên giường bệnh, vừa đọc conan, vừa gặm bánh mì sandwich nói.

- Hừ...nó bảo hai đứa đừng lo lắng, cứ ở đó mà chuyên tâm dưỡng thương đi. Xuất viện rồi thì sang với nó. Nghe nói nó đi tới hơn nửa tháng mới về đây cơ. - Ropez bĩu môi.

- Tới tận hơn nửa tháng? Nó tính cắm rễ ở đấy luôn à? Không biết ở đây còn việc công ty sao? - Thanh bất bình.

- Chị không rõ nhưng nó làm việc rất có kế hoạch. Dù ở đâu thì chắc chắn nó cũng chẳng bỏ việc ở công ty đâu. - Ropez đứng dậy đi kéo rèm cửa sổ ra.

- Khi nào lành hẳn em sẽ bay sang đó hỏi tội nó. - Thanh mặt nhăn nhó.

- Khi nào lành hẳn em sẽ bay sang đó hỏi tội nó. - Thanh mặt nhăn nhó.

- Ok...vậy thì dưỡng thương đi. Nói nhiều quá! - Ropez gật đầu.

- Mà chị hai em đâu rồi? - Hải Anh bỏ cuốn truyên conan xuống.

- Chị không rõ, nó với thằng Nam dắt nhau đi đâu bỏ chị trông hai đứa đây này. Thiên, Duy và Phong thì tới trường rồi. Dù sao cũng đâu thể nghỉ học mãi?

- Hừ...có ông anh trai như thế thì vất đi cho rồi. Em gái nằm bệnh viện thế này mà vẫn còn tâm trạng đi hú hí cơ đấy! - Thanh khoanh tay trước ngực, mặt mũi hằm hằm.

"Kẹt...kẹt"

Cánh cửa phòng bệnh được kéo ra, bước vào là Vy, theo sau là Nam đang xách một túi to cực khổ.

- Em gái nói gì đấy? Bảo vất ai cơ? - Nam đặt cái túi to xuống rồi lườm Thanh.

- Thì nói anh chứ còn ai nữa? Em nằm bệnh viện mà từ sáng sớm đã chẳng thấy anh đâu. - Thanh chun mũi.

- Hừ...ok. Thế thì anh cũng vất hết những thứ này đi vậy. Thấy em nằm bệnh viện nên sợ em chán, sáng sớm bỏ giấc ngủ ngon lành của mình để rủ Vy đi siêu thị mua bánh kẹo, đồ ăn thức uống cho mấy đứa. Vậy mà có người lại không hiểu được nỗi khổ của mình cơ đấy. Còn đòi vất mình đi cơ. Buồn thật! - Nam giả vờ tội nghiệp.

- Thôi mà anh hai đẹp trai hay giả nai! Em có bảo vất anh bao giờ? Cho em ăn bánh đi! - Thanh nhõng nhẽo, đưa hai tay ra trước xin bánh.

- Hờ... - Nam chớp chớp mắt trước cái thái độ xoay nhanh hơn chóng chóng của nhỏ, lấy từ trong túi ra một bịch snack thảy lên giường.

- Thanks anh! - Nhỏ chụp lấy bịch bánh, mặt vui vẻ.

- À...mà có thông tin của Lâm chưa? Nó tới đó an toàn rồi à? - Hải Anh bỏ nốt phần còn lại của cái bánh sandwich vào miệng.

- Không rõ. Chị chưa gọi. Ropez, chị có gọi chưa? - Vy lắc đầu rồi nhìn Ropez.

- Không. Tắt máy rồi. Gọi mãi không được nên thôi. Chắc nó đang ngủ nên chị tính tối rồi lại gọi lần nữa. - Ropez lắc đầu.

- Không. Tắt máy rồi. Gọi mãi không được nên thôi. Chắc nó đang ngủ nên chị tính tối rồi lại gọi lần nữa. - Ropez lắc đầu.

- Haiz...thật là. Em cũng muốn về Nhật! Chỉ là bàn tay bị thương rồi kiệt sức mà ngất xỉu thôi. Có cần phải vào đây nằm không? Hải Anh cũng chỉ là trúng một phát đạn vào tay, có nghiêm trọng gì mấy? -Vy hét.

- Haiz...chính vì kiệt sức nên Tiểu Lâm mới nhất quyết muốn hai đứa ở bệnh viện. Nó sợ về nhà, hai đứa lại lao đầu vào công việc nữa. - Vy ngồi xuống bên giường Hải Anh.

- Thế nó thì sao? - Thanh ấm ức.

- Thôi...cứ làm theo chỉ thị đi. Một tuần nữa, các em sẽ được sang Nhật. - Ropez nhún vai.

- Một tuần á? Ý chị là tụi em phải ở đây một tuần sao? Á... - Thanh bức xúc chống hai tay xuống giường làm chạm tới vết thương. Nhỏ nhăn mặt thấy mà thương.

- Tiểu Thanh...có sao không? - Ropez bật dậy chạy tới hỏi. Nam cũng hoảng hồn chạy lại.

- Au...hix...đau chết mất! - Thanh nhăn mặt ôm tay. Bàn tay phải được băng bó cẩn thận giờ đã thấm máu đỏ.

- Trời ơi...em làm động tới vết thương rồi này. Cứ thế thì tới bao giờ mới lành lại được? - Vy cốc vào đầu nhỏ.

- Em cũng đâu muốn? Mà sao lại phải ở trong đây tới một tuần? Em chịu không nổi cái không khí trong này đâu. - Thanh khổ sở.

- Chị cũng không còn cách nào. Tiểu Lâm đã dặn rồi. - Ropez bó tay.

- Con đấy muốn hành chết em à...TIỂU LÂM! - Thanh hét lên đầy ấm ức.

- Nhỏ xuống giúp... - Hải Anh bịt tai.

- Hừ... - Thanh quay sang lườm cô nàng cháy da khiến Hải Anh không dám càm ràm gì thêm nữa, cầm cuốn conan lên giả vờ chăm chú đọc.

- Một tuần sau rồi mày sẽ biết tay tao! - Thanh nghiến răng trong cái thở dài bất lực của ba anh chị.

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tuyệt Thế Kiếm Thần