Saved Font

Trước/101Sau

Ác Quỷ Có Gương Mặt Thiên Thần

Chap 50

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
"SAO CƠ?" - Thanh hét qua điện thoại làm nó điếc cả tai.

"Mày bình tĩnh...ôi trời...giọng khoẻ gớm!" - Nó nhăn mặt.

"Quay lại vấn đề đi. Mày bảo cho cả Duy sang làm nhiệm vụ sao? Nam và Thiên thì không lo nhưng đây là Duy đó! Anh ấy chưa có kinh nghiệm trong mấy vụ này mà. Vả lại đối tương lần này là Yoshitsugu Kenichi. Là Yoshitsugu Kenichi đấy. Lão cáo già ấy là trùm buôn vũ khí, không phải hạng thường đâu. Làm sao mà cho Phong với Duy tham gia cùng được?" - Thanh giãy nảy, nhỏ không muốn Duy tham gia vụ này chút nào.

"Tao nói rồi nhưng thầy vẫn kiên quyết bắt cả 2 tên này tham gia. Điên cái đầu thật." - Nó vò đầu.

"Không thuyết phục đươc sao?" - Thanh chán nản.

"Ừ...hết cách rồi." - Nó thở dài.

"Thế thì nghe theo thôi chứ làm gì được. Nhưng thật sự tao vẫn không hiểu thầy đang nghĩ cái quỷ gì trong đầu."

"Haiz...chẳng rõ. Mà tối nay là tới nơi phải không? Tao dặn Linda mang người ra đón rồi đấy."

"Ờm...có cần quá thế không? Tụi tao đâu phải con nít mà cần phải có người đưa kẻ đón, vệ sĩ thì lại càng không." - Thanh nhăn mặt.

"Không thừa đâu. Bây giờ là thời loạn, sơ suất một chút là mất mạng, mày không thấy à? Với lại mày với Thảo Anh đang bị thương chưa lành hẳn, tao không an tâm." - Nó một tay cầm điện thoại nói, tay còn lại thoăn thoắt trên bàn phím của cái laptop.

"Nhưng tao cảm thấy khó chịu lắm." - Nghe giọng nói, nó cũng hình dung ra được gương mặt của Thanh bây giờ chảy dài ra tới mức nào.

"Chịu khó chút đi. Thế nhé, lên máy bay nhớ nghỉ sớm. Tao bao trọn khoang hạng nhất cho tụi mày rồi nên đừng có càu nhàu nữa. Tao bận việc rồi. Bye." - Nó dặn dò kĩ lưỡng rồi cúp ngang, để tiếp không biết con bạn nó còn lằng nhằng chuyện gì nữa đây?

Lắc đầu ngao ngán, nó lại chúi mũi nhìn vào cái màn hình đen kịt đầy rẫy những con số màu xanh lá nhảy nhót liên tục không ngừng nghỉ. Nó đang cố hack máy chủ dinh thự của lão Kenichi nhưng hình như có hơi khó khăn. Tuy là có thể hack được nhưng dường như thời gian có hơi lâu. Nó thì lại không có kiên nhẫn để chờ nên thôi, để cái máy tính sang một bên, nó mặc thêm cái áo khoác rồi quyết định đi dạo.

Những ngày sao đó, nó và 3 đứa còn lại vi vu khắp nơi trong cái thành phố Tokyo này cùng đoàn hộ vệ gồm bốn anh chàng đẹp trai không thể cưỡng lại. Cứ hễ ra đường mà bọn con gái nhìn thấy lũ bọn hắn là liên tục xuýt xoa, khen lấy khen để, còn bảo là không hiểu sao tụi hắn đẹp vậy mà đi chung với lũ vịt như tụi nó (Không biết ai giống vịt hơn ai!?!).

Những lúc như thế Thanh nổi máu xung muốn nhào vào tẩn tụi đó một trận cho chừa thói già mồm. Đã ngắm bạn trai người khác thì thôi, còn phê bình này nọ nữa chứ? Máu nóng dồn lên tới não nhưng may mà tụi nó can lại không thì có án mạng xảy ra rồi. Cùng nhờ vậy mà Duy mới biết Thanh rất dễ ghen!

Một tuần sau đó, vết thương của Thanh và Hải Anh đã lành và không còn trở ngại cho cả lũ. Vết thương liền miệng nhanh như thế cũng là nhờ công của tất cả mọi người, thứ thuốc mà Vy nghiêm cứu kĩ lưỡng, giúp chỗ bị thương nhanh chóng liền da lại nên thời gian được rút triệt để. Ngoài ra, cũng không thể không kể đến sự chăm sóc tận tình của 2 "ông chồng" gương mẫu. Suốt ngày Thiên với Duy bị sai vặt nhìn thấy mà tội. Tội nhưng không ai can vì nhìn thấy nó cũng vui vui.

Kể cả Thiên và Hải Anh, dù là quen nhau nhưng cả hai giấu pama nó muốn chết được vì hiện tại thì cả lũ đang tá túc ở Lê gia mà Lê gia thì nằm liền với nhà nó trong khuôn viên nên pama nó thường ghé ngang. Cả hai không muốn bị phát hiện sớm vì cả đám hiểu, kiểu gì thì pama nó cũng sẽ hối thúc Thiên rước Hải Anh về làm dâu. Pama nó còn trẻ mà thèm cháu lắm rồi cơ!

Luôn cả nó và hắn, suốt ngày hắn thì muốn gặp mặt nhưng nó lại tránh đi, tuyệt đối lúc nào cũng đi với một người khác nữa mới dám cho hắn đi cùng. Có thể nó chưa dám đối mặt với 2 chữ "Tha thứ". Hoặc là do vai diễn mất trí nhớ của nó và cái điều kiện là quen trong thầm lặng của nó nên 2 đứa không thể có chút thời gian riêng tư.

Luôn cả nó và hắn, suốt ngày hắn thì muốn gặp mặt nhưng nó lại tránh đi, tuyệt đối lúc nào cũng đi với một người khác nữa mới dám cho hắn đi cùng. Có thể nó chưa dám đối mặt với 2 chữ "Tha thứ". Hoặc là do vai diễn mất trí nhớ của nó và cái điều kiện là quen trong thầm lặng của nó nên 2 đứa không thể có chút thời gian riêng tư.

Cả lũ 8 đứa họp mặt đầy đủ trong phòng Hải Anh ở Lê gia, từ đầu chí cuối căn phòng đều có duy nhất 2 màu trắng và kem dịu nhẹ.

Nằm vắt vẻo trên giường Hải Anh, Thanh chẹp miệng hỏi:

- Thế giờ làm gì? Có việc gì thì giải quyết nhanh để còn về Việt Nam. Vết thương của tao với Anh Anh lành hẳn rồi, tính án binh bất động tới bao giờ?

- Haiz...tao cũng ngứa nghề. - Hải Anh ngồi chống cằm nhìn bao quát hết cả lũ.

- Có kế hoạch gì chưa? - Vy cầm cuốn tạp chí thời trang, vừa xem vừa hỏi.

- À...việc đó hả? Tao chỉ mới hack được máy chủ của dinh thự lão già ấy, ngoài ra cũng chẳng còn thông tin gì. Lão ta kín miệng thật mà nhà lão bẫy cũng lắm quá. Cái nào cũng gớm. - Nó ngồi trên bậu cửa sổ, nghịch con mèo Mun cưng lông trắng của Hải Anh đầy thích thú.

- Vậy em tính bắt đầu từ đâu? - Thiên đang gọt trái cây rồi đút từng miếng cho Hải Anh.

-Hả?? Sao em biết? - nó ngạc nhiên.

-Cái gì mày mà không biết thì ai biết? - Thanh ngồi bật dậy ném cái gối vô người nó.

- Á té tao, đùa thôi....tất nhiên là bắt đầu từ những tên thân cận để lần mò thông tin rồi. Bao lâu nay vẫn bài đó mà làm mà? - Nó nghiêm túc trở lại.

- Mà nè...anh với hai chắc là làm được chứ? Hai người bỏ nghiệp cũng hơn cả năm rồi chứ ít gì? - Thanh nhìn Thiên với Nam.

- Em xem thường anh trai mình vậy à? - Nam tỏ ý không vừa lòng.

- Anh thì vẫn ổn. - Thiên thản nhiên.

- Này là em lo cho anh thôi chứ xem thường anh bao giờ? - Thanh bĩu môi.

- Hừ...hiện rõ rành rành kia kìa. - Nam lườm yêu cô em gái.

- Đâu...đâu nào? Có thấy gì đâu? -Thanh giả vờ ngó ngang ngó dọc.

- Đâu...đâu nào? Có thấy gì đâu? -Thanh giả vờ ngó ngang ngó dọc.

- Em...không thèm nói chuyện với em nữa. - Nam tực nghẹn cổ, giận dỗi nằm xuống đất, đầu gối lên cái đùi nõn nà trắng bóc của Vy.

- Haha... - Thanh cười thích thú, cãi nhau với anh trai đúng là vui thật.

- Em thật là đến anh trai cũng không tha. - Duy vòng tay sang ôm eo nhỏ, lắc đầu chịu thua cô người yêu lắm chiêu.

- Vậy nên anh phải biết điều chút đi. Chọc giận em là không xong đâu nhé! - Thanh quay người lại véo mũi Duy.

- Á...đau! Anh biết rồi. - Duy khẽ nhăn mặt rồi đặt lên má Thanh một nụ hôn nhẹ.

- Ối trời...đây là chốn đông người, đề nghị không thể hiện tình cảm quá mức nhé! - Hải Anh lấy hai tay bịt mắt, miệng thì cười lém lỉnh.

- Hừ...mày hơn à? - Thanh nguýt con bạn.

- Keke... - Hải Anh gãi đầu.

- Lâm ơi...em tính lấy thông tin từ những người thân cận của lão ta, vậy thì em tính bắt đầu từ ai? - Vy gấp cuốn tạp chí lại.

- À...lão ta chỉ có một người thân tín thôi vì sợ nếu nhiều sẽ bị xỏ mũi lúc nào không hay. Tên lão ta là Kuroshi Akashi.

- Vậy em tính tiếp cận thế nào? - Vy hỏi, tay thì vuốt tóc Nam rất tình cảm.

- Ừm...gọi điện thoại nhờ Linda điều tra giúp chút thông tin của ông già ấy trước đã rồi mới tính tiếp được. - Nó vuốt nhẹ lông chú mèo Mun.

- Vậy em gọi chưa? - Tới lượt Thiên tham gia cuộc đối thoại.

- À...chưa. Để em gọi ngay đây. - Nó kêu lên rồi đặt con Mun xuống.

Chú mèo Mun lông trắng với đôi mắt màu xanh lá tinh anh nhảy từ trên bậu cửa sổ xuống rồi bước từng bước lại phía cô chủ Hải Anh đang sung sướng ăn trái cây mà không phải đụng tay đụng chân. Nó lướt nhanh trên màn hình danh bạ điện thoại gọi cho Linda:

"Alo..."

"Alo..."

"Linda à? Giúp tôi chút chuyện nhé." - Nó se lọn tóc.

"Chị nói đi, em sẽ làm." - Giọng Linda chậm rãi.

"À...biết tên thư kí riêng... của lão Kenichi - trùm buôn vũ khí chứ? Tên Akashi ấy? Điều tra chút thông tin về tên thứ kí ấy nhé."

"Akashi? À...lão ta hay đến bar mình lắm chị. Một tuần thì ít nhất cũng 4, 5 hôm ghé. Mà công nhận hắn dê gái thật, tối nào cũng tia một em trong bar rồi dắt đi khách sạn cả." - Linda nói bằng giọng kinh tởm.

"Oh...ra là khách quen?" - Nó nhếch môi.

"Phải. Hắn còn hay sàm sỡ mấy đứa con gái phục vụ nữa cơ. Không biết trên thế giới này có tên nào thú tính như hắn không nữa?" - Linda lạnh sống lưng khi nhắc đến tên Akashi này bởi cũng từng có một lần hắn ta đụng chạm đến cô.

"Vậy hả? Cô có biết tên khách sạn mà hắn ta thường dắt tụi con gái vào không?" - Nó liếm nhẹ môi.

"Ừm...tụi con gái từng đi với hắn bảo là hình như là khách sạn Resy. Mà lúc nào hắn ta cũng đặt duy nhất một phòng thôi chị ạ, phòng Vip 306."

"Thanks nhiều nhé! Nhiêu đó là đủ thông tin rồi. Mà tối nay hắn có ghé không?" - Nó cười, có cách rồi!

"Dạ chắc có. Tối qua hắn không ghé nên kiểu gì tối nay cũng phải ghé để kiếm một em."

"Ok...vậy tối nay chuẩn bị giùm 3 bộ đồng phục nhân viên nhé, 2 nữ 1 nam. Tối nay có nhiều trò để chơi đấy."

"Dạ...còn gì cần dặn không ạ?" - Linda nhăn mặt, dù thắc mắc không biết nó tính làm gì nhưng vẫn không hỏi.

"Không...tối cúp nhé. Cảm ơn." - Nó lắc đầu rồi tắt máy, nhiêu đó thông tin là dư sức rồi.

Đặt cái điện thoại xuống, nó nháy mắt với Thanh làm nhỏ thở dài, gục đầu vào 2 lòng bàn tay, khóc không ra nước mắt. Nhìn cái cách nói chuyện và cái nháy mắt đó, Thanh cũng đủ hiểu cái kế hoạch cũ rích của nó rồi, lần nào cũng vậy nhưng lần nào cũng hiệu quả.

Cả đám hướng ánh mặt nhìn nó đầy mong chờ (Thật ra là chỉ có hắn với Duy thôi, lũ còn lại biết kế hoạch là gì rồi). Từ môi nó, một nụ cười không rõ ràng hiện ra.

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thần Cấp Cuồng Tế