Saved Font

Trước/101Sau

Ác Quỷ Có Gương Mặt Thiên Thần

Chap 59

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chiếc máy bay hạ cánh xuống phi trường tại Hawaii vào lúc kim đồng hồ vừa chỉ điểm 9g tối. Tụi nó nắm tay nhau, ung dung bước ra khỏi sân bay mặc cho Thiên với Nam loay hoay tự xoay sở với đống hành lý!?!

- Chúng ta ở đâu? - Hải Anh ngó ngang ngó dọc.

- Khách sạn đi. Lâu lâu ở khách sạn cũng vui, vả lại tao không mang theo chìa khoá nhà! - Thanh lên tiếng. (Nhỏ có một căn biệt thự ở Hawaii)

- Được đấy. Vậy khách sạn nào bây giờ? - Vy gật gù.

- Thì chị với Hải Anh nhớ xem ở đây có khách sạn nào. Đừng nói với em là nhà hai người làm địa ốc mà lại không có lấy một cái khách sạn nơi này nhé! - Nó gườm gườm nhìn hai chị em.

- Ai mà nhớ nổi! - Hải Anh dậm chân.

- Chị không rõ...hình như...có một cái tên...tên gì nhỉ? À...Queen! Queen Hotel. - Vy cố lục lọi trong đầu.

- À...em biết chỗ đó rồi. Vậy chúng ta đi. - Thanh reo lên rồi bắt taxi.

Cả bốn người vui vẻ leo lên taxi đến thẳng khách sạn mà không để ý rằng trong đoàn mất tiêu hai anh chàng hotboy! Kể cũng tội nghiệp thật, vì phải lo xách đống hành lý khệ nệ của tụi nó mà đến khi ra được tới cổng sân bay, tụi nó đã mất dạng mất tiêu rồi!

...

Từ lúc xuống sân bay tới giờ, tụi nó đã ở trên đất Hawaii hơn hai ngày mà chưa ra biển. Thế mà trong khi đó chỉ còn bốn ngày nữa là tới lễ kết nạp nên thời gian chơi chẳng còn bao nhiêu. Ngày đâu tiên thì đi dạo, ngày thứ hai thì đi mua sắm. Cứ tưởng chiều ngày thứ hai là đã có thể ra biển rồi chứ ai ngờ việc lựa áo tắm của Thanh đã khiến cả bọn trễ kế hoạch. Bó tay!

Sáng sớm tỉnh dậy, nó và Thanh đi mãi mà không tìm thấy Vy với Hải Anh đâu. Đến khi gọi điện thoại thì cũng không bắt máy khiến hai đứa điên máu vô cùng. Đã đánh lẻ thì thôi chứ, cũng phải biết suy nghĩ tới hai đứa đang cô độc ở đây, thế mà dám bỏ đi chơi một mình. Thật là...

- Ra biển đi. Giờ này tắm nắng thích đấy. - Thanh rủ rê nó.

- Được thôi...bốn người kia đi rồi thì tụi mình cũng phải đi chơi chứ! - Nó hùng hổ. ( Hai anh chàng đã tìm được khách sạn rồi)

- Ok. - Thanh gật đầu chắc chắn.

...

Bãi biển trong xanh cùng hàng dừa và làn gió hiu hiu thổi khiến tụi nó cảm thấy phấn khích vô cùng và quên béng mất nỗi nhớ chồng bao ngày qua. Mặc dù đang là mùa đông nhưng ở nơi đây cứ như mùa hè vậy, nắng vẫn chiếu xuống bãi cát trắng mịn dẫn lối cho tụi nó.

Thanh ngẩng cao đầu, tự tin đi trên bãi biển trước cái nhìn của mọi người. Con trai thì xịt máu mũi dài dài còn con gái thì đỏ mặt ghen tị với vóc dáng chuẩn của hai siêu mẫu trước mặt. Nhỏ mặc trên người một bộ bikini hai mảnh màu đỏ bốc lửa, từng đường nét đẹp đúng chất cứ hiện rõ mồn một dưới đáy mắt mấy thằng đàn ông háo sắc khiến chúng thèm thuồng. Có thể nói, bộ dạng thế này thì đây hình như không phải là Thành mà là con người của siêu mẫu Ellie nổi tiếng.

Nó bước bên cạnh cô bạn, gương mặt đẹp như pha lê với nụ cười mỉm nhẹ trên môi khiến vô số thằng chết lên chết xuống. Tâm trạng lúc này của nó cực kì thoải mái vì đây mới đúng là một kì nghỉ đúng nghĩa. Nó đang cần xả stress vì công việc quá căng thẳng, đầu óc nó lúc nào cũng phải căng ra như dây đàn, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt.

Bộ bikini màu đen của nó giúp làn da trắng hồng nổi bật hơn. Dù kín đáo hơn Thanh nhưng nó cũng là hai mảnh, cũng là thứ vũ khí mà nó đã vô tình giết chết ánh nhìn của bao nhiêu con người đang đứng trên bãi biển. Thật sự thì bảo nó đẹp thì không đúng, phải nói là quá đẹp khi ông trời đã cho nó cái vẻ ngoài đến bất công ấy!

Bộ bikini màu đen của nó giúp làn da trắng hồng nổi bật hơn. Dù kín đáo hơn Thanh nhưng nó cũng là hai mảnh, cũng là thứ vũ khí mà nó đã vô tình giết chết ánh nhìn của bao nhiêu con người đang đứng trên bãi biển. Thật sự thì bảo nó đẹp thì không đúng, phải nói là quá đẹp khi ông trời đã cho nó cái vẻ ngoài đến bất công ấy!

Cả hai cứ cùng nhau đi trên bãi biển như thế mà không biết rằng phía sau lưng là một đám đông với ở giữa là hai người con trai - ước mơ của hàng vạn cô gái! Con gái dường như là muốn quỳ rạp dưới chân và nguyện chết vì cả hai người vậy. (Có vẻ hơi quá! =.=")

Nằm trên chiếc khăn trắng trãi trên bãi cát, hai đứa tắm nắng với một trạng thái thoải mái. Tất cả mọi mệt mỏi, căng thẳng đều đang được xả ra để tinh thần thư thái, sảng khoái chuẩn bị cho cuộc chiến lớn.

Gương mặt hai thiên thần bãi biển là cái kính đen to bản để che ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào mắt, bên cạnh còn có cả ly cocktail mát lạnh. Thật sự thì chắc chắn không có phương pháp xả stress nào tuyệt vời như thế này.

Mặc kệ đám đàn ông xung quanh cứ liếc nhìn, cả hai vẫn cứ ung dung như không. Có sắc mà không để người khác ngắm thì ở nhà cho rồi, còn vác cái mặt ra ngoài đường làm gì?

- Ha...thoải mái thật! Quyết định đi Hawaii sớm vài hôm đúng là chính xác! - Thanh vui vẻ nói.

- Hết nhớ chồng rồi à? - Nó hơi cười.

- Hừ...cái tên trời đánh đó nhớ làm gì? Hắn ta đi hơn cả tháng có thèm gọi về một lần đâu! - Thanh cáu gắt.

- Oh...thật là không nhớ chứ? Tao thấy mày suốt ngày chui rúc vào phòng không thèm ra ngoài lấy nửa bước, toàn ôm ảnh chụp mà ngắm lại bảo là không nhớ à? - Nó bĩu môi.

- Tao thế bao giờ? Chẳng qua...là...

- Là sao? Nhớ thì nói thẳng nhé! - Nó cười gian.

- Mệt! Ừ thì nhớ! Mà mày thì sao, cũng nhớ muốn chết mà bày đặt! - Thanh gắt.

- Hừ...tao không thèm quan tâm hắn. - Tới lượt nó nhăn mặt.

- Không quan tâm...nói nghe ngon quá ha. - Thanh lườm nó.

- Ừ đấy. - Nó kênh mặt.

- Mà công nhận đi biển không có mấy tên đó cũng sướng thật.

- Sao lại sướng? - Nó chớp mắt.

- Có tên Duy đi theo tao chẳng dám mặc áo tắm. Mà mày biết tao rồi...đi biển mà không mặc áo tắm thì đi làm gì chứ? - Thanh khó chịu ra mặt.

- Thế thì về mặc đi qua đi lại cho tên đó ngắm cũng được mà? - Nó đùa.

- Tao không có biến thái nhé. Hắn ta có nước thịt tao luôn thì có. - Thanh rung mình. Ai chứ Duy thì dám lắm, sói thế còn gì?

- Tao không có biến thái nhé. Hắn ta có nước thịt tao luôn thì có. - Thanh rung mình. Ai chứ Duy thì dám lắm, sói thế còn gì?

- Oh...hai cô em đẹp quá! - Một anh chàng tóc vàng nán lại gần.

- Anh là ai vậy? - Thanh nghe tiếng nói thì kéo cái kính đen xuống nhìn người đứng cạnh.

- Tự giới thiệu...tôi tên là Michael. - Anh chàng thân thiện nói bằng tiếng Anh. Rõ ràng là một anh chàng người nước ngoài.

- Oh...hân hạnh. Tôi tên Ellie. - Nhỏ mỉm cười đáp trả. Cũng bởi Thanh sống khá thoáng (không có nghĩa là lẳng lơ đâu nhé), lại thêm một khoảng thời gian ở Anh nên việc tiếp chuyện với người khác giới ở bãi biển cũng khá bình thường.

- Vậy còn cô gái bên cạnh em? - Michael hướng mắt nhìn snag nó.

- À...là bạn em, tên Venus. - Thanh nhìn sang nó.

- Venus sao? Một cái tên khá lạ nhỉ?

- Vâng. - Thanh gật đầu.

- Mà em có biết là hai người nằm đây khiến bao nhiêu tên thiếu máu rồi không? Thật sự thì đây là lần đầu tiên anh thấy người đẹp như cả hai đấy. - Anh chàng cười híp mí.

- Cảm ơn anh đã khen. - Thanh gãi đầu cười ngượng mặc cho phía xa xa sau lưng có ngọn núi lửa sắp phun!

- Mà em bao nhiêu tuổi rồi? - Michael hỏi.

- A...em mới 17 thôi. - Thanh gãi đầu.

- Vậy sao? Anh cứ tưởng em 20! - Michael hơi bất ngờ.

- Dạ... - Thanh cười như mếu, ý nói nhỏ già trước tuổi à?

- Lâu quá không gặp. - Thêm một giọng nói xen ngang vào giữa cược trò chuyện, nhưng có vẻ lần này, giọng nó ấy cũng thu hút sự chú ý của nó.

- Chào hai người. - Thêm một người đứng cạnh lên tiếng.

- Hai người... - Nó đấy gọng kính xuống nhìn hai kẻ vừa mới đến, ánh mắt không giấu nỗi sự bất ngờ.

- Sao anh ở đây? - Thanh mở căng mắt nhìn.

- Khoá tập huấn diễn ra ở Hawaii, hai người không biết à? - Một người nói.

- Khoá tập huấn diễn ra ở Hawaii, hai người không biết à? - Một người nói.

- Không. - Thanh với nó đồng thanh lắc đầu ngơ ngác.

- Sao em ăn mặc thế này? - Người còn lại nhìn chằm chằm Thanh.

- Hơ...Duy...em ...em... - Thanh gãi đâu, không ngờ lại gặp người yêu trong hoàn cảnh này.

- Này...bạn trai em à? - Michael nhìn Thanh hỏi nhỏ.

- Sao...sao anh biết? - Thanh trợn mắt.

- Ánh mắt anh ta nhìn anh có hai ngọn lửa, chứng tỏ anh chàng đang ghen lắm đấy. - Michael hất mặt về phía Duy.

- Thật xin lỗi anh... - Thanh ái ngại.

- Không sai, người có lỗi là anh mới phải vì đã nói chuyện với người đã có bạn trai. Thôi, bye em, có duyên thì gặp lại! - Michael tiếc rẻ đứng dậy bỏ đi mất.

Khi Michael đi mất thì không khí giữa bốn con người chùng xuống hẳn. Đảm bảo là hai anh chàng giận lắm đây. Người yêu mặc bikini ra biển cho cả khối thằng ngắm nghía thèm thuồng thì thẳng nào không tức? Nếu muốn mặc bikini thì về nhà mặc cho một mình tụi hắn xem là được rồi!?! (Để hai anh thịt hai chị ấy à???)

Thanh lột cái áo thun đang mặc trên người thảy xuống cho Vi, cậu đang bốc hoả trước ánh nhìn của lũ đàn ông ngoài kia. Thanh rõ ràng đã là người yêu của cậu thì ai cho nhìn chứ? Nhìn tiếp chắc chắn Thanh sẽ nhào ra cho mỗi thằng một phát nhập viện.

- Anh đưa em làm gì? - Thanh giơ cái áo lên trước mặt Duy.

- Mặc vào! - Duy không thèm nhìn nhỏ lấy một cái.

- Nhưng để làm gì? - Nhỏ vẫn ngô nghê không hiểu. (Hay không thèm hiểu?)

- Anh bảo em mặc thì cứ mặc đi! - Duy gắt.

- Anh sao kì vậy? - Thanh dùng dằng đứng dậy trừng mắt với Duy.

- Em... - Duy tức không chịu nổi, đành giật lấy cái áo trên tay Thanh rồi mặc luôn vào cho nhỏ. Xong thì kéo nhỏ đi thẳng.

- Anh bỏ em ra! - Thanh cố gắng giật tay ra khỏi tay Duy.

- Em còn nói một tiếng nữa thì đừng nhìn mặt anh! - Duy quay lại hăm doạ nhỏ rồi tiếp tục kéo nhỏ đi.

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trấn Quốc Chiến Thần Diệp Quân Lâm