Saved Font

Trước/101Sau

Ác Quỷ Có Gương Mặt Thiên Thần

Chap 9

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
11g, bar Vegas...

Nó bước vào quán bar cùng với ba người con gái là Thanh, Hải Anh và Hải Vy. Cả bọn tìm một cái bàn tròn ngay góc khuất rồi ngồi xuống.

"Alo..." - Nó gọi cho ai đó.

"Em đây chị yêu!" - Cái giọng tí tửng của Zun vang lên.

"Chị đang ở bar này, ra chơi." - Nó nói.

"Thật á? Em ra ngay." - Thằng Zun vui vẻ gập máy.

- Mày gọi ai thế? - Hải Anh hỏi.

- Zun...Giờ này thằng nhóc chắc chắn đang ở đây. - Nó mỉm cười trả lời.

Sau 1 phút 30 giây, Zun có mặt tài bàn của nó.

- Chị...em tới rồi nè!

- Ừm...hello. - Cả bốn người vui vẻ.

- Có chị Vy cơ à? Chị về bao giờ thế? Sao em không biết? - Zun hồ hởi.

- Mới đáp máy bay tối qua nhóc ạ. Lâu rồi không gặp. Nhìn nhóc trưởng thành nhiều rồi đó. -Vy dịu dàng.

- Hì...chị quá khen. - Zun gãi đầu.

- Hai có đây không? - Thanh hỏi.

- Anh Thiên với anh Nam ấy ạ? Hai anh ấy đang ở phòng Vip1 với anh Khánh, anh Đăng đó. - Zun trả lời.

- Lại hai tên xí xọn như xêkô ấy nữa à? - Thanh bĩu môi.

- Thôi mà...tao thấy hai người đó cũng đâu làm gì quá đáng đâu. Tụi mày thành kiến quá rồi đó. - Hải Anh can.

- Mày bênh hai tên đó hả? An ơi...coi con Lâm Anh kia kìa, nó dám bỏ bạn bênh vực trai đó! - Thanh dỗi.

- Gớm...xê ra xa khỏi người tao! - Nó xua tay.

- Này...Phong và Duy là ai thế? - tò mò.

- Bạn của anh hai. Tại chị chưa đi học với tụi em nên không biết thôi. - Nó trả lời.

- Vậy à? - Vy gật gù.

- Thế chừng nào chị mới tính nhập học? -Thanh hỏi.

- Sau khi nhận chức tổng giám đốc của chi nhánh KWT, chị sẽ đi học chung với ba đứa. - Vy cười.

- Thế thì hay quá.

- Ừm...

- Thôi...nhóc đi đâu thì đi đi. Khi nào cần chị gọi. - Nó xua tay bảo Zun đi.

- Chị kì cục nhể? Gọi người ta ra cho đã rồi đuổi là sao? - Cậu nhóc hậm hực.

- Lèm bèm gì nữa à? - Nó nhướn cặp lông mày.

- Không...có ạ! - Thằng nhóc nói rồi chạy biến nhưng trước khi đi cũng có nói một câu:

- À...lúc nãy em thấy có năm sáu nhỏ nào đó vào phòng Vip1 đó ạ!

Sau khi nghe câu nói đó, Vy thì tỏ vẻ giận dữ, Hải Anh thì cau mày khó chịu, chỉ duy có hai chị ác quỉ nhà ta là bình thường. Hải Vy đứng dậy, tính tiến tới phòng Vip1 thì bị nó cản:

- Khoan đã chị...Em có trò vui này nè. Đảm bảo ngay sau đó là anh Nam không dám lại gần tụi con gái ấy luôn! - Nó cười ranh ma.

- Cách nào thế? Nhìn nụ cười của em, chị thấy được số phận đáng thương của mấy người đó rồi đấy. - Vy nhếch môi.

- Chị ngồi xuống đây. - Nó kéo Vy ngồi xuống rồi thì thầm to nhỏ với ba người.

- Được nhá... - Vy gật đầu.

- Kinh thật...vậy mà cũng nghĩ ra. - Hải Anh tỏ vẻ khâm phục.

- Làm sao thì làm, đừng làm anh tao rớt giá quá là được! - Thanh phẩy tay, nói.

- Vậy nhé. - Nó nói rồi móc cái iphone của mình ra, khởi động chiếc camera ẩn được gắn trong phòng Vip1.

- Vậy nhé. - Nó nói rồi móc cái iphone của mình ra, khởi động chiếc camera ẩn được gắn trong phòng Vip1.

Hiện tại, cả bốn cái đầu cùng chụm vào cái iphone của nó để quan sát mọi thứ đang diễn ra bên trong căn phòng ấy. Hình ảnh bắt đầu được truyền tới máy nó.

Anh hai nó - Thiên, ngồi một mình nhâm nhi ly rượu trên tay một cách nhàn nhã, chẳng thèm bận tâm tới ba thằng bạn. Còn riêng ba người còn lại thì mỗi người hai em hai bên, nhìn vào vào người ta cảm thấy ngứa mắt vô cùng. Vy mắt long sòng sọc, điên tiết người:

- Cái gì đây? Anh muốn chết à?

- Stop...bình tĩnh, không khéo hỏng việc. Xem nhiêu đó dủ rồi. Tới phiên chị làm việc đó! - Nó can.

- Hừ...được! Lần này thì tôi sẽ cho anh biết tay. Anh đã vô tình đừng trách tôi vô tâm! - Lửa giận từ người Vy bốc lên ngùn ngụt.

Vy lôi cái điện thoại ra, thẳng tiến số phạm nhân mà gọi. Hiện tại, trong phòng Vip1...

"Riingg...riingg..."

Chuông điện thoại Nam réo liên tục, dai dẳng không chịu ngưng.Cậu chàng nhà ta khó chịu lấy ra cái điện thoại. Đập vào mắt anh chàng là 2 chữ: Bà xã to đùng. OMG!!! Anh chàng đã phạm vào nội quy cấm thứ 2: Không được để vợ chờ điện thoại quá lâu. Và hình phạt cho tội trạng này là...bị nhốt tự kỉ trong phòng tối 3 ngày không cho bước chân ra, không được ăn, chỉ được uống nước cầm hơi và để nhiệt độ trong phòng là từ 10 tới 130C. Còn khắc nghiệt hơn huấn luyện quân đội nữa.Nam hít sâu vào lấy can đảm, ngón tay run run nhấn nút nghe:

"A...alo..."

"Chồng ơiiiiiiiiiiiiiiiiii..." - Vy kéo dài giọng.

"Hở...hở...có chuyện...chi không vợ?"

"Điều 2 trong bản nội quy là gì?" - Vy nhẹ nhàng.

"Là...không...không được...để vợ chờ...điện thoại..." - Nam lắp bắp.

"Tốt...thế tại sao lâu quá không bắt máy?" - Vy vẫn tiếp tục nhẹ nhàng.

"Ờ...tại...chồng...chồng bận chút việc! Phải bận...bận tắm nên không nghe kịp!" - Nam viện cớ.

"Hừ...Thật sao?" - Vy nhếch môi.

"Thật chứ!"

"Thế thì thôi...mà chồng đang ở đâu vậy?" - Vy vẫn tiếp tục dịu dàng trong khi tay đang bóp tới mức chiếc điện thoại đã xuất hiện vết nứt.

"Thì bảo tắm tức là ở nhà chứ đâu?" - Nam cằn nhằn.

"Thật vậy á?" - Vy nói, đồng thời ra hiệu cho tụi nó tiến về cửa phòng Vip1.

"Thật chứ...chồng đâu dám nói dối vợ!" - Nam nuốt nước bọt cái "ực".

"Thế hả chồng?" - Giọng ngọt tới mức đầu dây bên này Nam rợn cả người.

Lúc này, bốn dứa đã đứng trước cửa phòng Vip1.

"Tôi cho anh ba giây ra mở cửa, không thì anh đừng trách tôi phá sập cái bar này! Một..." - Vy bắt đầu tiếng đếm với giọng lạnh tanh.

"Ớ...ớ...vợ..."

"Hai..."

"Khoan...từ từ đã..."

"Ba!" - Vy dứt tiếng đếm thì ngay lập tức một tiếng

"RẦM"

to phát ra. Cánh cửa phòng Vip1 bị đá tung ra. Có thể nói là lực dùng để đạp cái cửa này không hề nhỏ khi cánh cửa bị sập xuống luôn.Vy mặt hầm hầm bước vào làm Thiên bị sặc rượu, Nam thì đơ người còn Phong và Duy vô cùng tức giận.

Tụi nó thì lon ton chạy lại gần chỗ Thiên giúp anh thoát khỏi cơn ho vì sặc rượu của mình.Chuyện hay sắp bắt đầu!

"Mấy cô biến hết khỏi đây cho tôi!" -Vy quát làm mấy con nhỏ chân dài kia cuống cuồng chạy mất dép nếu không muốn đăng kí hộ khẩu ở âm phủ sớm.Duy cau có mặt mày:

- Cô là cái quái gì mà dám làm vậy?

- Câm cái miệng vào đi! -Vy quay sang Duy trừng trừng mắt.

- Cô... - Duy điên người, tính lao vào Vy nhưng bị giọng nói của Thanh chen vô:

- Anh làm ơn đứng im đi nếu không khi muốn chết sớm!

- Thôi mà Vy...bình... - Nam tính dỗ ngọt Vy khi thấy tình hình quá căng thẳng nhưng cô lại nhìn anh như muốn giết chết, câu nói rít qua kẽ răng:

- Anh ngồi im đó cho tôi!

Nam không ho he gì nữa, chỉ biết ngồi im chịu trận làm Phong với Duy giật mình. Cái tên chẳng bao giờ biết sợ cái gì mà lại răm rắp nghe theo lời một cô gái sao? Thật quả là điều chẳng tưởng. Cô gái này thật sự phải xếp vào hàng cao thủ của các cao thủ!

Nam không ho he gì nữa, chỉ biết ngồi im chịu trận làm Phong với Duy giật mình. Cái tên chẳng bao giờ biết sợ cái gì mà lại răm rắp nghe theo lời một cô gái sao? Thật quả là điều chẳng tưởng. Cô gái này thật sự phải xếp vào hàng cao thủ của các cao thủ!

- Thôi mà Vy...tha nó đi! - Thiên can nhưng nhanh chóng có kết quả không mấy khả quan hơn thằng bạn.

- Anh cũng ngồi yên đó! Em chưa xử anh cái tội để chồng em đi chơi bời với mấy cái đứa con gái hư hỏng đó là may rồi. Nhiều lời làm gì? - Vy gắt.

- Chồng? - Phong nhắc lại.

- Tai tao có nghe nhầm không mày? - Duy ngoáy lại cái lỗ tai.

- Hai người không nghe nhầm. Nam không không phải là "chồng" chẳng nhẽ lại là "vợ" tôi? - Vy nói.

- Ờ...cũng...cũng phải! -Duy gật đầu.

- Chị ơi...lạc chủ đề! - Hải Anh ở ngoài nhắc làm Nam thầm rủa trong lòng:

"Ôi trời ơi...em không thương ông anh yêu quí này của em sao Hải Anh?".

- Tật nhiên là chị không quên...chỉ là phải trả lời một số câu hỏi thôi. Ra ngoài này đứng! - Vy mỉm cười với cô em rồi ra lệnh cho Nam.

- Vâng. - Nam miễn cưỡng đứng dậy.

Sau khi yên vị một chỗ, Vy nhìn anh chàng phạm nhân điển trai của chúng ta một lúc rồi nói:

- Em không thích nói nhiều...anh tự nói đi! - Vy nói một câu làm hai tên Duy và Phong không thể hiểu nổi.

- Vâng...anh hứa không như thế nữa! Mãi mãi chỉ yêu vợ thôi! Tội của anh được ghép vào điều 1 và 2 khoản I. Mức hình phạt là: Bị nhốt tự kỉ trong phòng tối 18 ngày không cho bước chân ra, không được ăn, chỉ được uống nước cầm hơi và để nhiệt độ trong phòng là từ 5 tới 80C, tài khoản mỗi tháng sẽ bị trừ mất 2500$ và chép 5000 lần câu "Anh không dám tái phạm lần nữa" trong 3 ngày.

Nam vừa dứt lời là ngay lập tức Duy và Phong được một phen té ghế.Cái này phải nói là còn hơn cả kỉ luật thép nữa.

- Em sửa đổi một chút: Bị nhốt 25 ngày, tài khoản bị trừ 4000$ mỗi tháng và chép phạt 7000 lần trong 3 ngày. - Vy nói.

- Dạ...híc...vâng...thưa vợ! - Nam đau khổ.

OMG??? Phong và Duy chết lâm sàng, hình phạt lúc đầu mà Nam liệt kê đã quá kinh khủng mà cô gái này còn sửa đổi cho nó ghê rợn hơn mà còn nói là chỉ "sửa đổi một chút" sao?

- Thế nào hai ông bạn của tôi? Biết thế nào là kỉ luật thép chưa? - Thiên cười khi thấy bộ dạng của hai thằng kia.

- Tao thề...tao sẽ ở giá! Không lấy vợ nữa! - Duy bần thần.(nhớ nhe anh)

- Chưa lấy mà đã thế thì lấy rồi chắc còn mỗi cái xác ướp khô mất! - Phong hoảng hốt.

- Làm gì mà ghê thế? Thằng Nam bị vậy là tại nó lăng nhăng quá, bắt buộc Hải Vy mới phải dùng kỉ luật thép đó chứ. Thật ra thì cũng tại nó mà ra, đâu trách ai được? - Thiên cười đểu Nam.

- Này thằng kia...mày xỏ xiên ai thế hả? - Nam gắt.

- Nói nhỏ tiếng thôi! - Vy buông một câu nói nhẹ như không nhưng có sức ảnh hướng "khá lớn".

- ... - Nam im lặng, không dám nói tiếp.

- Mà này...tôi nhìn cô hơi quen. Không biết đã gặp ở đâu rồi. - Duy bắt chuyện.

- Hì...xin tự giới thiệu. Tôi là Lê Hải Vy, chị của Hải Anh...mọi người cứ gọi tôi là Jersey.

- Jersey? Cô... - Duy nhìn Vy một hồi.

- Hử?

- Á...cô...cô là siêu người mẫu Jersey của Anh quốc phải không? Hèn gì tôi thấy cô quen quá! - Duy vui vẻ.

- Anh quá khen... - Vy cười.

- Thật mà! Tôi thấy cô rất có tài năng. - Duy tiếp tục khen.

- Tôi cám ơn vì lời khen đó. - Vy lịch sự.

- Không có gì mà! -Duy gãi đầu.

- Á...tôi có điện thoại, mọi người ngồi nói chuyện nhá, tôi ra ngoài một chút rồi vào ngay. - Vy thấy điện thoại rung thì rút ra xem rồi quay sang nói với mọi người.

- Chị cứ đi nghe điện thoại. -Hải Anh nói sau khi nhìn vào sắc mặt ngạc nhiên tột độ của chị mình lúc nhìn vào màn hình điện thoại.Vy lật đật chạy ra ngoài.

Ngay lập tức, nó rút ra cái tai phone cắm vào tai để nghe cái gì đó.Ở chỗ Hải Vy...

"Alo...thầy ạ?" - Vy vội vã nghe máy.

"Phải...là ta!" - Giọng một người đàn ông lớn tuổi vang lên.

"Thầy có chuyện gì cần nói sao?"

"Thầy có chuyện gì cần nói sao?"

"Ta chỉ muốn nhắc mấy đứa là...thời hạn chỉ còn hai tháng nữa thôi. Nhanh chóng tìm ra hai người còn lại để đội hộ vệ Tứ Ma nữ có thể hoạt động. Thời gian không còn nhiều cũng như mối nguy hiểm rình rập ngày càng tăng."

"Vâng...tụi con biết!"- Vy lễ phép.

"Tiện thể, ta cũng có việc phải nói với con."

"Chuyện gì ạ?" -Vy nhíu mày.

"Trụ sở Tây bị đánh úp. Hãy mau giải quyết và làm cho gọn ghẽ vào."

"Vâng...vậy tối nay con sẽ dọn dẹp lại chỗ ấy." -Vy nói.

"Ừ...thôi. Tạm biệt con, Jersey." - Ông nói rồi gác máy.

Vy đút điện thoại vào túi quần trở lại rồi tựa người vào bức tường phía sau. Nén lại tiếng thở dài, mọi chuyện phức tạp quá! Thời hạn chỉ còn vỏn vẹn hai tháng nữa thôi, làm sao có thể tìm ra hai người thay thế vị trí Bắc hộ vệ và Nam hộ vệ trong thời gian sớm nhất bây giờ?

Vy cố rũ bỏ mọi suy nghĩ lúc này trong đầu đi. Hãy suy nghĩ mọi chuyện đơn giản một chút thôi. "Chiếc chìa khoá" đang ở một nơi rất an toàn nên mọi chuyện vẫn còn đang nằm trong tầm kiểm soát. Còn việc có người đánh úp vào trụ sở Tây thì không lẽ, có người nào đó đã đánh hơi ra được chuyện gì? Tối nay nhất định, chính bản thân cô phải đến xem xét tình hình ở khu trụ sở Tây.

Vy lại trở vào căn phòng Vip1 và cô thoáng giật mình khi thấy thái độ của nó. Trầm ngâm, lạnh lùng đến ghê sợ nhưng nhanh chóng thay bằng bộ mặt bình thản như thường.

- Em vào rồi à? Ai gọi thế? - Nam hỏi.

- À...không có gì đâu. Chút chuyện vặt thôi. - Vy giật mình.

- Ừm...em uống gì không? - Nam tiếp tục.

- Ừm...như thường lệ, một ly Brandy Collins anh nhé! - Vy cười.

- Ừm! - Nam gật đầu.

Vy chạy lại ngồi cạnh nó, bốn đứa thì thầm to nhỏ không cho ai nghe:

- Em nghe hết rồi phải không Lâm? Sao giờ? - Vy nhìn nó.

- ... - Nó chỉ mím môi.

- Chuyện gì vậy chị? - Hải Anh nhìn Vy.

- Thầy gọi. Thầy thúc chúng ta mau chóng tìm ra hai người đề cử cho vị trí của Nam hộ vệ và Bắc hộ vệ. Hai vị trí đó trống chỗ lâu lắm rồi! - Vy nói.

- Em quên bén mất! - Thanh thốt lên.

- Thời gian còn lại là bao lâu? - Hải Anh lo lắng.

- Hai tháng, đó là thời hạn chót.

- Giờ sao đây Lâm? - Thanh nhìn nó, lo lắng.

- Bình tĩnh đi. Thời gian còn thì vẫn còn có cách. Cứ từ từ đi đã. - Nó trấn an.

- Hai tháng! Đó là khoảng thời gian còn lại của chúng ta. Hai tháng cũng như cái chớp mắt thôi. Làm sao trong từng đó giờ thời gian, chúng ta có thể tìm được người thay thế hai vị trí đó ngay được? - Thanh vo chặt hai bàn tay lại.

- Tao lo được. Điều tao cần mày làm lúc này là bình tĩnh, thoái mái tinh thần đi. Lát tao có trò chơi cho tụi mày. - Nó cười.

- Gì vậy? - Hải Anh tò mò.

- Hừ... - Nó nhếch môi, ra hiệu cho Vy nói.

- Thầy báo là trụ sở Tây bị đánh lén nên tối nay chúng ta sẽ đi dẹp loạn một phen.

- Đánh lén? -Thanh nhắc lại.

- Chuyện gì vậy? Sao có thể bị đánh lén được? -Hải Anh ngạc nhiên.

- ... - Vy chỉ nhún vai.

- Chưa biết kẻ đánh lén là ai nhưng qua chuyện này, có lẽ là đã có người đã đánh hơi ra chuyện gì đó rồi. - Nó chộp lấy ly rượu trên tay Thiên rồi uống ngon lành.

- Này...em có biết như thế là bật lịch sự không? - Thiên cau mày nhìn nó.

- Hai keo kiệt quá. Uống chút thôi mà. - Nó nước mắt lưng tròng nhìn Thiên.

- Mệt với em. - Thiên lắc đầu bó tay.

Cả bọn chơi tới gần 1g đêm mới giải tán.

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nghịch Thiên Chí Tôn