Saved Font

Trước/101Sau

Ác Quỷ Có Gương Mặt Thiên Thần

Chap 92

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Nó ngồi trước bàn làm việc trong căn phòng bí mật sau chiếc tủ rượu ở phòng bếp, một tay cầm điện thoại áp vào tai, một tay gõ gõ lên mặt bàn kính, lâu lâu lại lướt trên màn hình cảm ứng của chiếc laptop trước mặt tìm một ít thông tin cần thiết.

Tại thành phó Paris xa hoa của Pháp, tại một căn phòng trên tòa cao ốc cao có một cô gái với mái tóc đen truyền thống của người châu Á, trên người quấn một chiếc khăn tắm khá ngắn. Hơi nước đọng trên làn da trắng nhẵn mịn thật khiến cho người khác thèm khát. Cô gái tay cầm điện thoại đứng trước cửa số sát đất nhìn ngắm tháp Eiffel đã lên đèn sáng rực rỡ đối diện qua khung cửa kính.

"Alo..." - Cô gái lạnh nhạt nói, tay còn lại day day huyệt thái dương.

"Xin chào. Khỏe không?" - Giọng nói của nó vang lên, có vẻ cợt nhả.

"Phải, rất khỏe. Nhờ phúc một số người mà đây sống rất khỏe." - Cô gái có hơi cau mày trả lời.

"Hahaha...thế sao? Vậy thì tốt rồi. Tôi cứ sợ cô không khỏe." - Nó bật cười, tiếng cười truyền sang đầu dây bên này khiến cô gái có chút tức giận.

"Hừ...cuối cùng là có chuyện gì? Thiết nghĩ nếu không có vấn đề quan trọng, rồng sẽ không đến tìm tôm." - Cô gái thở hắt ra.

"Đừng nói giọng điệu như thể tôi đang lợi dụng cô." - Nó nhếch mép.

"Chẳng phải sao? Chuyện sắp diễn ra tại Las Vegas có dính tới Trương gia, không phải cô làm thì ai làm? Đừng nghĩ tôi không rõ thủ đoạn của cô, ai không thể hiểu chứ tôi thì dư khả năng đấy. Cô đừng nghĩ chỉ có mỗi mình mình là tài giỏi." - Cô gái có hơi bất đắc dĩ, chán nản nói.

"Cũng phải...nếu cô không đoán ra được ai là người làm việc đó, cô không xứng đáng là Trương Nhã Ngọc mà tôi từng biết." - Nó liếm nhẹ môi.

"Kiwasato Trúc Lâm ! Tôi hỏi cô, cuối cùng là cô muốn dùng Trương gia của tôi làm gì? Hình như cô đã quên, Mĩ và Pháp và địa bàn của tôi, chứ không phải của cô." - Nhã Ngọc có chút nhắc nhở.

"Không cần nói, điều này tôi chưa từng quên."

"Thế thì cô muốn làm gì? Dù chúng ta mãi mãi là đối thủ, tôi cũng không ác độc đến mức dồn cô vào bước đường cùng." - Nhã Ngọc cười bí hiểm.

"Haha...quả thật, trên thế giới này, người có thể làm đối thủ của tôi chỉ mình cô. Chủ nhân của nhà họ Trương quả thật là một người không hề tầm thường, tôi chỉ mới chuẩn bị mà giờ đã thấy cô nắm bắt tin tức này rồi." - Nó bật cười.

Chính xác, người con gái nó đang nói chuyện là con người không hề đơn giản, cũng giống như nó. Chỉ số thông minh cả hai xấp xỉ nhau, thủ đoạn cùng lối suy nghĩ cũng gần như tương tự. Có thể nói, con người kinh khủng này là đối thủ chưa từng phân biệt thắng thua với nó trong 5 năm qua.

Cũng may, người này là bạn, tuy là đối thủ nhưng cũng có tình bạn ở giữa. Nó thật không dám nghĩ, nếu à kẻ thù, cuộc chiến này sẽ kéo dài bao lâu?

Cũng may, người này là bạn, tuy là đối thủ nhưng cũng có tình bạn ở giữa. Nó thật không dám nghĩ, nếu à kẻ thù, cuộc chiến này sẽ kéo dài bao lâu?

"Cô khen tôi thật sao?" - Nhã Ngọc có chút cao hứng.

"Phải, nhưng mà có điều hình như cô đã quên? Tôi là Venus không cần đến cô tôi cũng vẫn còn rất nhiều cách để đạt được mục đích của mình." - Nó mỉm cười.

"Đúng rồi nhỉ? Sao tôi không nghĩ ra? Nếu đã vậy hì tôi tin chắc, những kế sách còn lại của cô không hoàn hảo bằng cách này, nên cô mới lựa chọn nó?" - Nhã Ngọc bật cười.

"Không, tôi tìm cô không chỉ còn công việc mà còn về vấn đề khác nữa." - Nó có chút bất đắc dĩ thờ dài.

"Vấn đề khác? Lại là chuyện đó sao?" - Nhã Ngọc hơi nhướn một bên mày, cô cũng đã đoán ra chuyện ngoài lề mà nó muốn đề cập.

"Phải, cô vẫn tuyệt không muốn nói ra?" - Nó nhíu mày.

"Tôi vẫn sẽ không thay đổi câu trả lời của mình."

"Tại sao cô lại không muốn nói? Nhất thiết phải giấu tôi việc ấy? Từng đó thời gian không tra ra được một chút thông tin nào, thực hết cách nên mới phải hỏi cô. Tôi không tra ra nhưng tôi biết cô chắc chắn biết rõ. Nói cho tôi, Hạo Khang đang ở đâu?" - Nó gằn từng tiếng.

______________________________________

Trương Nhã Ngọc: Hiện tại là chủ nhân của Trương gia - một gia tộc hắc đạo đã ba đời buôn bán vũ khí. Cô cùng tham gia khóa huấn luyện của D.E.A.T.H cùng với nó. Có thể nói, trên đời này, đây mới chính là đối thủ mà nó lúc nào cũng rất quan tâm. Cả hai tuy là đối thủ nhưng không xem nhau là kẻ thù, có thể gọi là bạn. Hiện tại đã rút khỏi D.E.A.T.H vì lý do còn phải quản lí gia tộc, đồng thời cũng là cháu của Vĩnh Phước, em họ Kiệt. IQ: 299/300.

______________________________________

Tất cả mọi người hiện tại đang tập trung tại căn phòng bí mật, ngồi xung quanh chiếc bàn dài nhìn nó, trước mắt cả lũ đều là laptop đã khởi động sẵn.

Cả đám im lặng theo dõi từng chuyển biến cảm xúc trên gương mặt nó. Đáng tiếc là chẳng thể nào phát hiện ra bất cứ thứ gì. Là một khuôn mặt lạnh tanh, không một chút cảm xúc này. Đã thật lâu rồi chưa nhìn thấy bộ mặt đó của nó khiến mọi người cảm thấy thực ngỡ ngàng.

- Lâm...có chuyện gì xảy ra với mày sao? - Thanh rụt rè lên tiếng.

- Không. - Nó trả lời cụt ngủn.

- Không. - Nó trả lời cụt ngủn.

- Thế thì đừng trưng ra bộ mặt đó nữa. Mày muốn đóng băng hết cả mọi người ở đây à? - Thanh đạp hai tay xuống bàn, đứng bật dậy.

- Từ lúc nào mà mày quên phép tắc ở đây hết rồi vậy? - Nó lạnh tanh nói.

- Tao không quên phép tắc, chỉ là muốn nhắc nhở mày thôi. - Thanh gằn giọng.

- Thôi nào...hai người đừng cò như thế nữa. Rốt cuộc thì chúng ta lại có nhiệm vụ gì? - Hải Anh lên tiếng xen ngang rồi lảng chủ đề, mắt nháy nháy cho Thanh như bảo nhỏ ngồi xuống, bình tĩnh lại.

- Hừ... - Nó nhìn thấy ám hiệu của Hải Anh dành cho Thanh, không nói, tay chỉ lướt vào cái trên màn hình laptop cả mình để gửi thông tin thu thập được vào laptop mọi người.

Mọi thứ chìm vào im lặng, mọi người chăm chú xem xem đối tượng của nhiệm vụ này là ai.

Thật ngoài sức tưởng tượng, Vy có chút cau mày, Hải Anh có chút khinh bỉ, Thanh thì nhìn những dòng thông tin với ánh mắt lạnh nhạt chẳng muốn quan tâm. Với những biến hóa đó trên gương mặt, bốn tên con trai chẳng nói bất cứ thứ gì, biểu cảm vẫn như bình thường, cực kì bình thản.

Hai tay chống xuống mặt bàn làm điểm tựa, nó đứng nhìn mọi người, buông lời hỏi:

- Cảm thấy sự việc này thế nào? - Nó nhướn mày.

- ... - Bốn người con trai không trả lời, chỉ lắc đầu như thể không có ý kiến.

- Không khó để đoán ra. - Đến khi nó đưa mắt sang, cả Vy, Hải Anh và Thanh đều đồng thanh nói.

- Có vẻ mấy người sẽ đoán được người tên Jackie sẽ phàn bội tổ chức? - Hắn nhướn mày.

- Ừm...mọi hành động của ông ta bị tụi này quan sát từ lâu rồi. Thái độ tâng bốc của lão giá đó không phải là thầy không nhận ra. Hắn lúc đầu mới làm chỉ là một nhân viên hành chính bình thường, nhờ chút thủ đoạn nên mới leo lên thành người kề cạnh của thầy. Đáng tiếc, thầy cho hắn leo lên vị trí đó không phải vì năng lực của hắn mà là để tiện theo dõi. Ngay từ đầu, thầy đã nhìn ra con người ấy sớm muộn gì cũng sẽ phàn bội lại tổ chức. - Vy giải thích.

- Ra thế. - Hắn gật đầu tỏ ý hiểu

- Vậy kế hoạch lần này là gì? Yêu cầu của tổ chức? - Duy lên tiếng.

- Vậy kế hoạch lần này là gì? Yêu cầu của tổ chức? - Duy lên tiếng.

- Giết cũng được, mang về tổ chức cho họ xử tội cũng được, miễn sao tóm gọn không để hắn ta trở thành mối nguy hại. - Nó chậm rãi từng tiếng.

- Ok. Phổ biến kế hoạch đi. - Vy gật gù.

- Trước mắt, chúng ta sẽ lên đường đi Las Vegas, thời gian cụ thể là 4 ngày nữa, mong mọi người chuẩn bị. Mục tiêu sẽ là cuộc đấu giá đá quý của casino lớn nhất của Trương gia, chắc chắn hắn sẽ đến đó.

- Trương gia? - Gần như tất cả mọi người đều đồng thanh, trừ hắn và Duy là không.

- Có chuyện gì sao? - Hắn cảm thấy có điều không ổn.

- Trương gia? Vào casino của họ e là hơi khó. Trương gia vốn dĩ là một gia tộc thuộc hắc bang, chuyên mua bán vũ khí. Thật sự thì nhắc đến tên thì khá nhiều quan chức cấp cao cũng phải e sợ. Nếu đã là một cuộc đấu giá, chắc chắn mạng lưới bảo vệ rất nghiêm, làm sao chúng ta vào? - Duy nói ra suy nghĩ.

- Anh bị ngốc sao? Cuộc đấu gia lần này mở ra, tất cả các bang hội xã hội đen lớn đều được mời tham dự. Anh mang Killing với Monster vứt vào xó nào rồi hả? - Thanh lên giọng dạy dỗ Duy.

- Anh đâu biết? - Duy tỏ vẻ vô tội.

- Thế chúng ta sẽ dùng danh phận đó tiến vào hội trường đấu giá sao? Nhưng mà rốt cuộc, ở buổi đấu giá đó lại có thứ gì để dụ dỗ hắn chứ? Tin là đá quý tầm thường cũng chẳng là gì trong mắt hắn. - Hải Anh hơi xoa cằm.

- Phải, đối với hắn, những viên đá đó không hề có giá trị. Nhưng thứ hắn muốn tìm lại là thứ khác. Dạo gần đây đã hình thành nên tin đồn, tại buổi đấu giá ấy sẽ xuất hiện một viên đá đặc biệt: Black Wings - Nó hơi cong môi.

- Black Wings? - Cả đám gần như thét lên trong phòng.

Có lẽ mọi người không đoán ra được, cuối cùng sẽ thành công? Theo những gì kế hoạch nó đã trình bày, cơ hội thành công rất thấp. Ai mà biết được, sự thật là toàn bộ kế hoạch vẫn chưa được nói hết

______________________________________

Mk định đăng đam mẽo. Có ai ủng hộ không? Đam mẽo ko phải do mk sáng tác, vì mk thấy hay nên đăng. Ai ủng hộ ko?? Ai ủng hộ cmt đê!!!

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trọng Sinh Đệ Nhất Sủng: Đại Lão Ngọt Thê Sủng Lên Trời Cố Chín Từ Hoắc Trong Sáng