Chương Trước/228Chương Sau

Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Chương 227: Mộ Tử Đồng Niết Bàn

*

“Giữa ta với Mộ Nhi không có gì phải giấu giếm, nếu ngươi muốn nói cho ta, Mộ Nhi tự nhiên cũng sẽ biết, không cần che che giấu giấu như vậy.” Mặc Hàn không yên tâm để tôi ở lại một mình, lạnh giọng từ chối Khổng Tuyên.

Lúc ở núi Bất Chu đối kháng với Hồng Hoang, Khổng Tuyên Và Đại Bàng không ra tay tương trợ, nhưng cũng không ngăn cản chúng tôi. Việc này tôi cũng có thể hiểu cho bọn họ, dù sao Hồng Hoang là ba ruột của hai người bọn họ.

Hai chim hận thì hận, biết một tầng quan hệ này, lúc sau Hồng Hoang cũng không ra tay với bọn họ nữa, tóm lại là một tầng tâm phòng bọn họ khổ sở giết cha này, bọn họ không ra tay ngăn cản, tôi đã cảm thấy không tồi rồi.

Chỉ là không rõ hiện tại Khổng Tuyên tới nơi này làm gì.

“Có cái gì muốn nói, anh nói ở chỗ này đi, dù sao chỉ cần tôi muốn biết, Mặc Hàn đều sẽ nói cho tôi. Ngươi nói riêng cho hắn muốn giấu tôi, cũng không giấu được.” Tôi nói.

Sắc mặt của Khổng Tuyên khó xử, trong ánh mắt nhìn về phía tôi như hiện lên áy náy thật sâu: “Đồng Đồng…” Hắn thở dài một tiếng, miễn cưỡng nở một nụ cười với tôi: “Chỉ là chuyện giữa nam nhân, ngươi đừng nghĩ nhiều.”

Bộ dáng này của anh làm tôi không nghĩ nhiều mới là lạ đấy!

Tôi bỗng nhiên nhớ tới, đã thật lâu Khổng Tuyên không cười vô tâm không phổi giống như khi mới gặp tôi. Trong khoảng thời gian này, hắn như luôn có tâm sự nặng nề.

Hắn đang lo lắng cái gì?

Khí vận của Bạch Diễm bị Hoàng Ngạo Tình hấp thu, lúc chúng tôi đi cứu hắn, Khổng Tuyên không ngăn cản, như vậy mục đích của bọn họ cũng không phải là cái này.

Vậy sẽ là cái gì?

Bỗng nhiên, tôi nhận thấy được Khổng Tuyên truyền âm cho Mặc Hàn, ngay sau đó sắc mặt Mặc Hàn trở lên ngưng trọng.

“Lời này thật sự?” Hắn hỏi Khổng Tuyên.

Khổng Tuyên gật đầu: “Cho nên mới muốn ngươi đi xem.”

Mặc Hàn hơi do dự nhìn về phía tôi, Khổng Tuyên nói: “Đồng Đồng nơi này ngươi cứ yên tâm đi, không phải Tề Thiên và Bạch Diễm đều ở đây sao? Hơn nữa, sức chiến đấu của Đồng Đồng muội tử bưu hãn như vậy, sợ cái gì?”

Hắn đây là xem như đang khen tôi đi…

“Mộ Nhi, Kim Đỉnh Tuyết Sơn của Đại Bàng xuất hiện hơi thở của Hàn Uyên, ta phải đi xem.” Sắc mặt Mặc Hàn trầm trọng nói.

Hàn uyên là trái tim của Minh giới, liên quan đến tồn vong toàn bộ Minh giới, Mặc Hàn thân là Minh Vương, không thể không coi trọng.

“Em cũng đi…”

“Bên kia quá lạnh với nàng.” Mặc Hàn đau lòng nói.

Khổng Tuyên tiếp lời nói: “Kim Đỉnh Tuyết Sơn rét lạnh có thể mặc thấu linh lực chắn, Đồng Đồng ngươi tuy rằng không e ngại âm hàn u minh, nhưng trận gió phía trên tuyết vẫn sẽ làm ngươi khó chịu, đừng đi, an tâm ở nhà đi.”

Hiện tại tôi không sợ lạnh, nhưng Khổng Tuyên nói nghiêm trọng như vậy. Mặc Hàn cũng không phản bác, vậy nói lên điều kiện bên kia thật sự rất gian khổ.

“Vậy em chờ anh trở về…” Tôi đi, Mặc Hàn còn phải phân tâm chăm sóc cho tôi, nói không chừng còn sẽ cho hắn thêm phiền phức.

Mặc Hàn tự hỏi một phen, khẽ gật đầu: “Đi một chút sẽ về, ở nhà chờ ta.”

“Vâng!”

Mặc Hàn gọi Tinh Bác Hiểu tới, dặn dò một phen, còn bắt Tề Thiên làm cu li, sau khi bảo hắn ở nhà bảo vệ tôi và Bạch Diễm, mới rời đi với Khổng Tuyên.

Lúc rời đi, Khổng Tuyên còn ra vẻ vui đùa nói với tôi: “Đồng Đồng ngươi yên tâm, ta nhất định giúp ngươi nhìn Lãnh Mặc Hàn, bằng không hắn ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt —— Lãnh Mặc Hàn! Ngươi đốt ta làm gì!”

Từ xa truyền đến giọng nói lạnh nhạt của Mặc Hàn: “Bổn tọa giữ mình trong sạch!”

“Khi nào ba ba trở về?” Nhìn theo hai người rời đi, Bạch Diễm ghé vào bên cửa sổ tò mò hỏi tôi.

Tôi lắc đầu: “Không biết nữa… Nhưng, ba ba nhất định sẽ nhanh chóng trở về!” Tôi trấn an tiểu gia hỏa.

Bạch Diễm có chút chờ mong nhìn về phía Mặc Hàn rời đi: “Không biết ba ba trở về, có thể mang cho con đồ chơi gì hay không?”

“Chờ Bạch Diễm cố gắng tu luyện lợi hại, sau khi lớn lên, tự mình cũng có thể đi Kim Đỉnh Tuyết Sơn tìm đại bàng cữu cữu chơi.” Tôi nói.

“Mẹ hiện tại con cũng rất lợi hại! Đến lúc đó, đi tuyết sơn lấy hoa cho mẹ!”

“Được!” Con trai của nhà chúng tôi chính là nhỏ mà có hiếu như vậy! Đều là cha hắn di truyền tốt!

Bạch Diễm ôm tiểu Hắc đi chơi trong hoa viên, tôi hỏi Tề Thiên về chuyện Kim Đỉnh Tuyết Sơn.

Bởi vì mỗi khi lúc mặt trời lên, đỉnh núi tuyết sơn sẽ bị độ một tia màu vàng, thoạt nhìn cả tòa núi tuyết đều là ánh vàng rực rỡ, cho nên tên là Kim Đỉnh Tuyết Sơn.

Giống Động Thiên Phúc Địa của Khổng Tuyên, nơi đó là lãnh địa tư nhân của Đại Bàng. Chẳng qua khác biệt chính là, Động Thiên Phúc Địa hoàn cảnh tuyệt đẹp, không ít vũ tộc đều sống ở đây, Khổng Tuyên cũng che chở cho bọn họ.

Mà Kim Đỉnh Tuyết Sơn, đưa mắt nhìn lại, một vùng núi tuyết mênh mang vô tận. Trừ bản thân Đại Bàng, vũ tộc nơi đó sống không nhiều lắm. Hơn nữa, phần lớn đều là loại cầm hung mãnh, tu vi đều không thấp.

Lần trước Hàn Uyên vô duyên vô cớ xuất hiện ở tế đàn Động Thiên Phúc Địa, còn có thể lý giải là vì bởi vì Bạch Diễm sinh ra, bà nội nó lại đây nghênh đón tiểu tôn tử sinh ra. Lần này xuất hiện ở Kim Đỉnh Tuyết Sơn, lại là vì cái gì?

Tôi nghĩ không ra kết quả, vẫn luôn chờ đến sáng Mặc Hàn cũng chưa trở về, nên muốn dẫn Bạch Diễm đi ngủ.

Bỗng nhiên, Đại Bàng gõ cửa biệt thự.

Tinh Bác Hiểu đi mở cửa, Tề Thiên đang ăn khuya tò mò nhìn về phía Đại Bàng: “Sao ngươi tới đây?”

“Lãnh Mặc Hàn muốn gặp ngươi.” Đại Bàng trực tiếp nhìn về phía tôi đang ôm Bạch Diễm.

“Mặc Hàn làm sao vậy?” Tôi vội hỏi.

Sắc mặt Đại bàng nghiêm trọng nói: “Hắn ở bên trong Hàn Uyên giống như phát hiện cái gì đó, kiên trì muốn gặp ngươi.”

Nơi đó tôi đều đi qua hai lần, cũng chưa phát hiện cái gì đặc biệt, Mặc Hàn sẽ phát hiện cái gì? Theo lý mà nói, không phải hắn nên đi tìm Mặc Uyên thương lượng sao? Sao lại kiên trì muốn gặp tôi?

“Mặc Hàn phát hiện cái gì?” Tôi lại hỏi.

Đại Bàng lắc đầu: “Hắn không nói với chúng ta, chỉ là muốn gặp ngươi.”

Vậy thì kỳ quái…

Có lẽ là nhìn ra tôi không tín nhiệm hắn, Đại Bàng lấy ra một thứ.

“Minh Vương lệnh của ba ba?” Bạch Diễm liếc mắt một cái đã nhận ra.

Thứ này vốn chỉ có hai mảnh, huynh đệ Mặc Hàn Mặc Uyên mỗi người một cái. Về sau, Mặc Hàn lại đưa miếng kia cho tôi, mình lại dùng quỷ khí Hàn Uyên luyện một cái.

Tôi tiếp nhận kiểm tra hai lần, thật sự là Minh Vương lệnh của Mặc Hàn.

Đại Bàng không nói gì, nhưng ánh mắt kia rất rõ ràng, không tiếng động hỏi tôi: Cái này ngươi nên tin ta nói?

Minh Vương lệnh của Mặc Hàn trừ tôi ra, còn không có người khác chạm qua, như thế làm tôi không thể không tin.

“Tôi đi theo anh.” Tôi ôm Bạch Diễm tính toán ra cửa với Đại Bàng, lại bị hắn ngăn cản.

“Trận gió tuyết sơn sẽ tổn thương Bạch Diễm.” Đại Bàng nói.

Như thế, tôi nhất thời sốt ruột đều quên mất, đem Bạch Diễm giao cho ly ta gần nhất Tề Thiên: “Anh trước giúp tôi chăm sóc cho Bạch Diễm.”

“Ơ…” Tề Thiên buông tôm hùm đất xào cay trong tay ra, đỡ lấy Bạch Diễm.

Tinh Bác Hiểu tiến lên nói: “Phu nhân, ta cũng đi.”

“Đi.” Không cho hắn đi đoán chừng Tinh Bác Hiểu cũng sẽ đi theo.

Đại Bàng cũng không có dị nghị, trừ Bạch Diễm ra bởi vì không thể đi tìm ba ba có điểm nho nhỏ mất mát, chúng ta càng nhiều còn lại là đối Mặc Hàn lo lắng.

“Đúng rồi, ngươi lại phái quỷ đi thông báo cho Mặc Uyên một tiếng.” Tôi nói với Tinh Bác Hiểu, đảm bảo vẫn nên để Mặc Uyên biết.'

Tinh Bác Hiểu tỏ vẻ hiểu rõ.

Ba người ra cửa, tốc độ Đại Bàng luôn rất nhanh, nhưng không biết có phải bởi vì chăm sóc tôi hay không, lần này hắn cũng thả chậm tốc độ.

“Mặc Hàn tiến vào Hàn Uyên đã lâu?” Tôi hỏi Đại Bàng.

“Tới thì đi vào, vẫn luôn không ra, chỉ là để cho ta tới tìm ngươi.” Đại Bàng nhìn về phía trước.

Tôi lại cảm giác kỳ quái, nhưng lo lắng cho Mặc Hàn, khắp cả đầu đều sợ hắn xảy ra ngoài ý muốn.

“Đồng Đồng…” Đại Bàng bỗng nhiên gọi tôi một tiếng, tôi quay đầu lại, phía trên khuôn mặt hung ác nham hiểm hiện lên một vẻ áy náy và bất đắc dĩ không rõ ràng.

“Ừ? Làm sao vậy?” Tôi mê mang.

“Cho dù xảy ra chuyện gì, vũ tộc đều sẽ vẫn luôn chăm sóc cho ngươi.” Hắn nói, giọng nói cực kỳ giống huynh trưởng trong nhà quan thương ấu muội.

Tim tôi lại gia tốc nhảy dựng lên, bất an hỏi: “Có phải Mặc Hàn xảy ra chuyện gì hay không?” Nói cách khác, vì sao Đại Bàng phải nói ra lời như vậy!

Đại Bàng làm như khẽ thở dài một tiếng, quay đầu đi chỗ khác né tránh ánh mắt lo lắng của tôi: “Hắn không có việc gì.”

“Vậy…” Vậy vì sao phải nói những lời này với tôi?

“Đồng Đồng, đừng nghĩ nhiều.” Đại Bàng lại nói, đây rất không phù hợp với phong cách âm trầm ít nói ngày thường của hắn.

Tôi quay đầu lại liếc mắt nhìn Tinh Bác Hiểu một cái, vừa vặn thấy một bóng dáng cuốn lấy hắn.

“Cẩn thận!” Tôi vội nhắc nhở, lập tức muốn ra tay, lại không ngờ vẫn là chậm một bước, cơ thể kia của Tinh Bác Hiểu bị bóng dáng đánh lén, thẳng tắp ngã xuống.

“Tinh Bác Hiểu!” Tôi vội muốn đi đỡ cơ thể của hắn hôn mê ngã xuống, phía sau lại truyền đến bắn gió kính liệt.

Hơi thở của Đại Bàng truyền đến, chắc chắn hắn sẽ ngăn cản làn gió kia.

Mắt thấy cơ thể Tinh Bác Hiểu sẽ biến mất ở bên trong tầm nhìn, tôi sợ hắn xảy ra ngoài ý muốn, nên yên tâm giao sau lưng cho Đại Bàng, tự mình = vội vàng đuổi theo muốn bắt lấy Tinh Bác Hiểu. Lại không ngờ cổ phía sau bỗng nhiên truyền đến một trận đau nhức.

Trong nháy mắt, thân thể của tôi chết lặng không thể động đậy, bị người kéo về sau, đập vào đôi mắt chính là khuôn mặt áy náy của Đại Bàng.

“Xin lỗi, Đồng Đồng.” Hắn bế tôi lên, chỗ cổ chết lặng, trong nháy mắt làm tôi mất đi ý thức, trước khi hôn mê, tôi chỉ nghe thấy Đại Bàng nói: “Sẽ không có việc gì, đừng sợ.”

Nếu không có việc gì,



Truyện convert hay : Tuyệt Thế Chiến Hồn
Chương Trước/228Chương Sau

Theo Dõi