Chương Trước/214Chương Sau

Anh Ấy Gọi Tôi Là Hắc Liên Hoa

Chương 207: Cố Ngôn Sanh... Em Đã Tha Thứ Cho Anh Từ Lâu Rồi.

Hóa ra loại thuốc anh đang uống được Cố Ngôn Sanh mua về bằng cách uống rượu cho đến khi chảy máu dạ dày ...

Cố Ngôn Sanh bước tới, nắm tay Ôn Niệm Nam, đau khổ nói: "Không đau ... anh không đau."

Ôn Niệm Nam nắm chặt thuốc trong tay, hai mắt đỏ hoe nhìn Cố Ngôn Sanh, nghẹn ngào nói: "Làm sao mà không đau? Em ... đã từng trải qua loại đau đớn đó ... Sao anh không nói cho em biết. Tại sao anh lại giấu em ... "

Cố Ngôn Sanh thở dài, nhẹ nhàng ôm Ôn Niệm Nam nói: "Bởi vì lúc đó em chuẩn bị đi lưu diễn với Phil. Đó là âm nhạc là niềm yêu thích của em. Anh không thể để em phiền lòng bằng mọi cách."

"Tương lai anh không được phép giấu giếm tôi bất cứ điều gì, cũng không được phép vì tôi mà làm tổn thương chính mình."

Cố Ngôn Sanh sửng sốt: "Em là...Niệm Niệm, là đang tuyên bố quyền sở hữu?"

Ôn Niệm Nam cũng sửng sốt một chút, cúi đầu không nói chuyện, đột nhiên duỗi tay nắm lấy tay của Cố Ngôn Sanh, bước ra ngoài.

Cố Ngôn Sanh nhìn bàn tay đang nắm chặt, khóe miệng nở một nụ cười nhạt.

Có lẽ Ôn Niệm Nam đã không nhận thấy rằng anh ta đã dần dần để cho Cố Ngôn Sanh tiếp cận mình, anh ta không kháng cự hay chạy trốn nữa.

Cố Ngôn Sanh nhìn thấy những thay đổi nhỏ này trong mắt anh ta, nên hết lần này đến lần khác xuất hiện bên cạnh Ôn Niệm Nam.

...

Ngoài cửa sổ trời vẫn mưa, nên tôi không có ý dừng lại.

Bạch Cẩn Trần nhìn Cố Lâm đang phát sốt đến mê man trên giường, vội vàng chăm sóc cho anh.

"Mẹ đừng đi... Con ngoan ngoãn, sẽ không cùng hắn đánh nhau... Đừng đi..."

Cố Lâm đang nói chuyện trong giấc ngủ với vẻ mặt đau khổ, lo lắng đưa tay lên trời.

"Mẹ, mẹ đừng đi ... Con sẽ ngoan ngoãn ..." Cố Lâm bé bỏng bị đẩy ra và ngã xuống đất, nó quỳ xuống ôm lấy chân của Lục Vân mặc cho cú ngã đau đớn.

"Mẹ, con không đánh nhau với anh trai. Con không muốn gì cả. Con chỉ muốn mẹ. Không, con muốn mẹ......"

Lục Vân liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đối với Bác Từ ở bên cạnh nói: "Kéo hắn đi, ta không có thời gian cùng hắn lãng phí."

Bác Từ nhìn Cố Lâm tội nghiệp đang khóc và thở dài: "Thưa bà chủ, nó vẫn còn là một đứa trẻ, nó cũng sẽ như vậy ..."

"Thiếu gia? Thiếu gia nhà họ Cố bây giờ đang ở nước ngoài. Vị chủ nhân này là đồ giả gì, Tiểu Sanh sắp trở về rồi, không còn ích lợi gì nữa, đưa về cô nhi viện."

Cố Lâm khóc và lắc đầu: "Tôi không muốn trở lại cô nhi viện ... Tôi hứa sẽ không đánh nhau với anh trai tôi, tôi có thể làm người hầu của anh trai tôi, xin đừng đuổi tôi đi .. . "

Lục Vân đá văng Cố Lâm ra rồi lạnh lùng nói: "Cậu không được phép gọi anh ta là anh! Tôi không thể giữ cho cậu, vì cậu có gương mặt giống Tiểu Sanh." Sau đó, cô quay người rời đi.

"Đừng đi! Đừng!"

Cố Lâm đột nhiên mở mắt ra, nước mắt từ khóe mắt rơi xuống gối, nhìn Bạch Cẩn Trần đang nắm tay mình ở bên giường một lúc, nhanh chóng đứng dậy ôm lấy Bạch Cẩn Trần.

"Anh... Đừng rời bỏ em..."

Bạch Cẩn Trần an ủi: "Được rồi, không rời đi, mau nằm xuống đi, ngươi không khỏe."

Phải mất một lúc lâu, Cố Lâm mới bớt lo lắng rồi thả tay ra.

"Anh à, em biết anh sợ em, nhưng em chỉ có thể làm như thế để ở lại nhà họ Cố."

Bạch Cẩn Trần sửng sốt: "Cậu không phải là ... con của Cố gia sao? Vậy thì khuôn mặt của cậu giống như Cố Ngôn Sanh..."

"Vì mẹ tôi cần người đỡ đạn cho con trai của mình, nên mẹ đã tìm kiếm khắp trại trẻ mồ côi và tìm thấy tôi, nhưng khi con trai của mẹ trở về, đã bỏ rơi tôi..."

Một tia kinh ngạc lóe lên trong mắt Bạch Cẩn Trần, và anh nói, "Làm sao cô ấy có thể đối xử với anh theo cách này, vậy thì anh thế nào khi anh ấy trở về?"

"Tôi... Tôi hận anh ta vì đã bắt mẹ tôi đi, vì vậy..."

"Này, anh là Cố Ngôn Sanh?"

Cố Ngôn Sanh xách cặp đi lên lầu, nhìn người trên lầu giống mình, cau mày nói: "Đi đi, ai cho ngươi ở đây!"

Cố Lâm rống lên: "Ta sống ở đây nhiều năm, tại sao phải rời đi? Mẹ, mọi thứ của ta đều mất, chỉ vì ngươi trở về!"

"Ngươi là giả, tất nhiên phải rời đi."

Cố Ngôn Sanh đẩy Cố Lâm ra và muốn quay về phòng, ngay sau khi xuống máy bay đã được mẹ đưa đến công ty, hiện tại anh đang rất mệt mỏi và không muốn làm phiền anh.

Đột nhiên đối phương nắm lấy tay anh, anh không ngờ Cố Lâm lại mạnh như vậy.

"Con ghét mẹ! Mẹ nói mẹ yêu con!"

Cố Lâm đột nhiên nhìn Cố Ngôn Sanh với ánh mắt căm thù, và dùng tay đẩy mạnh Cố Ngôn Sanh xuống cầu thang.Rầm ...

Nhìn Bạch Cẩn Trần, Cố Lâm rơm rớm nước mắt nói: "Tôi đã làm rất nhiều cho gia đình họ Cố trong những năm tôi ở Cố trang. Tất cả những điều đáng xấu hổ là do tôi phải làm. Để mẹ tôi tha thứ cho tôi, đó là lí do tôi lại làm vậy.… "

Ánh mắt Bạch Cẩn Trần hơi lóe lên, cậu nói: "Tiểu Lâm đừng khóc, tôi sẽ không bỏ cậu như mẹ của cậu đâu, tôi biết cậu là người tốt, không phải người xấu."

"Cảm ơn anh…"

"Tiểu Lâm, hôm qua là sinh nhật của cậu sao?"

"Vâng …"

"Chúc mừng sinh nhật."

Cố Lâm mỉm cười siết chặt tay Bạch Cẩn Trần, con thỏ của em, anh lại thuộc về em rồi ...

...

Quốc gia M

"Đó là tất cả cho cuộc họp hôm nay."

Cố Ngôn Sanh lái xe rời khỏi công ty, đến cửa hàng hoa, mua một bó hoa hướng dương và đến Minh Nguyệt Studio.

Khi xe dừng bên đường, Cố Ngôn Sanh lấy điện thoại di động ra và gửi một tin nhắn.

[Tôi đang ở ngoài phòng thu của em, tôi có một món quà cho em]

Một lúc sau, Ôn Niệm Nam bước ra khỏi studio, nhìn Cố Ngôn Sanh đang đứng trước xe, nói: "Hôm nay anh không đi làm à?"

Cố Ngôn Sanh mỉm cười, đưa hoa cho Ôn Niệm Nam, mở cửa xe, nói nhỏ: "Anh đưa em đến một nơi, em sẽ rất thích."

Xe từ từ dừng trước một nhà hàng, Ôn Niệm Nam vừa nhìn tên nhà hàng, liền ngây người.

Ôn Niệm Nam thắc mắc: "Anh đưa tôi đến nhà hàng làm gì?"

Cố Ngôn Sanh cười không nói lời nào, nhẹ giọng nói: "Đi thôi, chúng ta cùng nhau đi vào xem một chút."

Cánh cửa được đẩy ra, hai người bước vào, nhưng khi Ôn Niệm Nam nhìn thấy trang trí trong nhà hàng, anh ta lập tức sững sờ.

Đây ... là một nhà hàng âm nhạc, với một cây đàn piano ở giữa nhà hàng, và ... những bức ảnh của anh ấy trên tường ...

Có những bức ảnh chụp anh ấy chiến thắng trong cuộc thi, một số anh ấy chiến thắng, một số anh ấy tham gia chương trình, tên của tất cả các bài hát, và có một đài phun nước bên cạnh cây đàn piano, chơi các bài hát của W.E.

Trên tường treo rất nhiều bức ảnh kỷ niệm quý giá, mắt Ôn Niệm Nam lập tức đỏ lên, vuốt nhẹ mấy bức ảnh, ngẩng đầu nhìn Cố Ngôn Sanh, nghẹn ngào nói: "Tại sao anh lại làm thế này..."

"Bởi vì em thích, tôi muốn cho em những thứ tốt nhất trên đời. Chỉ cần em thích, tôi muốn tặng cho em. Nhà hàng âm nhạc này thuộc về W.E và thuộc về em."(cái này đúng là biểu thị vừa có tiền vừa có tâm mới tán đổ a)

Ôn Niệm Nam vừa định nói gì đó, đột nhiên nhìn thấy bức ảnh chụp mẹ mình Diệp Nhàn ngồi bên cây đàn cầm chiếc cúp treo trên tường, anh nhìn nó hồi lâu.

Cố Ngôn Sanh biết rằng cái chết của Diệp Nhàn chính là nút thắt trái tim của Ôn Niệm Nam, anh không thể bỏ qua, nhìn chiếc hộp trong tay, Cố Ngôn Sanh thở dài.

"Niệm Niệm, anh có chuyện muốn cho em xem."

Ôn Niệm Nam đứng nhìn Cố Ngôn Sanh bỏ đồ trong hộp vào máy phía trước, bước lại phía anh và nắm tay anh.

Đột nhiên màn hình bật sáng, nhưng hình ảnh bị mờ trắng đen, Ôn Niệm Nam nghi ngờ nhìn Cố Ngôn Sanh, trong màn hình đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc.

Thân thể Ôn Niệm Nam cứng đờ, hai mắt lập tức đỏ lên, nhìn về phía người xuất hiện trên màn hình.

Diệp Nhàn xuất hiện trong video, ngồi trước cây đàn piano với nụ cười dịu dàng và nhìn vào máy quay, ôm Ôn Niệm Nam mới vài tuổi trên tay.

Giọng nói của bố Ôn vang lên sau máy quay: "Tiểu Niệm, chào bố đi con, con nhìn đây."

Cậu bé Ôn Niệm Nam tròn mắt tò mò nhìn vào máy ảnh, sau đó quay đầu lại và vui vẻ dùng tay vỗ nhẹ vào phím đàn piano.

Diệp Nhàn nhìn Ôn Niệm Nam đang ngủ gật, cười nói: “Tiểu Niệm muốn chơi piano, đến đi, mẹ sẽ dạy cho em, ừ, bấm vào đây, thật tuyệt vời, Tiểu Niệm trong tương lai hẳn là một nghệ sĩ piano rất giỏi. "

"Nhìn này anh, Tiểu Niệm rất thích piano, Tiểu Niệm của tôi trở thành một nghệ sĩ dương cầm xuất sắc trong lòng khán giả ..."

Nước mắt rơi trên mặt đất, Ôn Niệm Nam đỏ mắt nhìn video, nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của mẹ khi dạy mình đánh đàn, lòng cậu chua xót.

Nếu mẹ vẫn còn ... tuyệt vời biết bao ...

Ôn Niệm Nam kìm lại tiếng nức nở của mình và nhìn Cố Ngôn Sanh và nói, "Anh lấy đoạn video này ở đâu? Tại sao tôi chưa xem nó ..."

"Cha của em đã đưa cho tôi video này. Tôi đã nhờ người sửa nó. Phải sửa rất nhiều mới có thể phát được."

Cố Ngôn Sanh đưa tay lên nhẹ nhàng lau đi nước mắt của Ôn Niệm Nam, giọng nói khẽ run: "Tôi ... Tôi biết rằng cái chết của mẹ em là chướng ngại trong lòng em mà em không thể bước qua. Em không thể bỏ qua được . Tôi cũng biết chiếc đàn piano của mẹ em trong video. Đối với em quan trọng như thế nào, và tôi đã làm hỏng nó ... "

Ôn Noãn Nam nhìn vẻ tiếc nuối trong mắt Cố Ngôn Sanh, trong lòng chợt lóe lên một tia chua xót.

Cố Ngôn Sanh nắm tay Ôn Niệm Nam nghẹn ngào nói: "Anh xin lỗi ... Anh xin lỗi vì đã làm hỏng cây đàn mà mẹ em đã để lại cho em. Anh xin lỗi vì đã lấy đi chiếc vòng cổ quý giá nhất của em ...Anh đã làm hỏng rất nhiều kỉ niệm của mẹ em ... "

Nước mắt kìm nén không nhịn được liền chảy xuống, nước mắt nóng hổi chảy trên tay Ôn Niệm Nam.

"Niệm Niệm... em có thể tha thứ cho anh không? Anh yêu em Niệm Niệm. Anh không muốn trong lòng em hận anh. Anh sẽ dành phần đời còn lại của mình để bù đắp. Cho đến khi em tha thứ cho anh, anh sẵn lòng ra nghĩa trang quỳ trước mộ mẹ ... "

"Tôi tha thứ cho anh..."

Ôn Niệm Nam đột nhiên nhìn vào mắt Cố Ngôn Sanh, khóe mắt mang theo ý cười, duỗi tay ôm lấy Cố Ngôn Sanh.

Cố Ngôn Sanh kinh ngạc nhìn người đang ôm mình, ánh mắt đầy vẻ không tin.

Ôn Niệm Nam ôm chặt Cố Ngôn Sanh, run giọng nói: "Cảm ơn Cố Ngôn Sanh... Cảm ơn anh đã cho tôi xem video, cảm ơn vì tất cả những gì anh đã làm ... Tôi đã tha thứ cho anh từ rất lâu rồi ..."

Tác giả có điều muốn nói:

Trailer: Niệm Niệm phẫu thuật chân, hắn ở bệnh viện chăm sóc, tình cảm ấm lên, Cố cặn bã chủ động đến gần, cha Ôn nhìn con hồi phục vết thương, Chu Chu đưa Đường Đường đi ăn bánh, rồi hôn trộm.

Cố cặn bã tốn rất nhiều công sức để theo đuổi vợ, haha, cuối cùng Niệm Niệm cũng thừa nhận đã tha thứ cho bản thân.

Cố cặn bã không dám dùng tay trước khi đuổi theo vợ vì anh không chắc Niệm Niệm có tha thứ cho mình hay không.

Bây giờ tôi biết Niệm Niệm tha thứ cho anh ta ...

Ừm ~ Bạn biết đấy, Cố cặn bã, một con chó cái đầy mưu mô đen tối, sẽ sớm xuất hiện trên mạng! !

Trong tương lai Cố Lâm sẽ rời khỏi Cố gia, và sẽ đi khắp thế giới cùng với họa sĩ nhí Bạch Cẩn Trần.

Nếu Diệp Nhàn còn sống, Niệm Niệm chắc chắn sẽ là đứa trẻ được cưng chiều, lớn lên sẽ không trở nên yếu ớt và nhạy cảm như vậy.

Nhưng trong tương lai ai đó sẽ chiều chuộng anh ấy, và tính cách của anh ấy sẽ trở nên tự tin và hay cười đùa.

Truyện convert hay : Chiến Thần Trở Về
Chương Trước/214Chương Sau

Theo Dõi