Chương Trước/40Chương Sau

Anh Yêu Em

Chương 12

Ngô Tương Kì nhìn thấy sáng sớm tiếng chuông điện thoại đã reo vang, vị hôn phu vội vã muốn gặp mặt cô, đây là lần đầu tiên anh sốt ruột muốn cùng cô gặp mặt. Hơn nữa vừa thấy mặt là đã chào đón bằng một nụ hôn nồng nhiệt, hôn đến khi đầu óc cô choáng váng, rồi lại bị anh gắt gao ôm vào trong ngực, chặt đến cơ hồ không thể hô hấp.

Tuy rằng rất vui sướng, khi anh đối với cô biểu hiện ra sự để ý cùng thân mật, thế nhưng cô biết, điều này không quá thích hợp.

Lôi kéo anh đến quán ăn, sau khi gọi nước uống, cứ như vậy nam nhân vẫn trầm mặc đến bây giờ.

Ngô Tương Kì rất có kiên nhẫn chờ đợi, anh đang gặp sự tình gì đó, vội vã muốn tìm cô, điều này tỏ vẻ là anh cần cô. Như vậy cô nguyện ý chờ, chờ cảm xúc của anh ổn định, cam tâm tình nguyện nói cho cô biết đã xảy ra chuyện gì.

“Tương Kì, cô thích tôi?”

“Đương nhiên, xảy ra chuyện gì?”

“Thích có cảm giác như thế nào? Cô có thể nói cho tôi biết không?”

Ngô Tương Kì ôn nhu nhìn anh, “Thích là rất muốn giữ lấy đối phương, hy vọng người ấy không lúc nào không nghĩ đến chính mình, muốn người ấy đối chính mình hảo, muốn người ấy có chuyện vui vẻ gì thì người đầu tiên nghĩ đến là mình; muốn thời điểm người ấy cô đơn bất lực, người đầu tiên nghĩ đến cũng chính là mình. Rất muốn mỗi ngày cùng người ấy bên nhau, cho dù không được, chỉ cần biết đối phương luôn đem mình đặt ở trong tim, vậy cũng có thể an lòng. Những khi nhìn không thấy sẽ nhớ nhung, thấy rồi lại càng nhớ, bởi vì không hy vọng chia lìa, cho nên mới muốn cùng người ấy kết hôn.”

Nàng đỏ mặt tiếp tục nói, “Không có lúc nào là không muốn anh, đem anh đặt ở vị trí quan trọng nhất trong lòng em. Có bất cứ việc gì đều nghĩ đến anh, những khi vui vẻ hay không vui, người đầu tiên em muốn chia xẻ chính là anh. Thời điểm nhìn thấy anh khổ sở em cũng sẽ khổ sở, thấy anh vui vẻ em cũng sẽ vui vẻ, so với chính mình có chuyện vui lại càng vui hơn. Những lúc cô đơn luôn hy vọng anh có thể ở bên cạnh bầu bạn, muốn dựa vào anh, muốn với anh thân thiết, sẽ càng thân thiết nhiều hơn nữa. Muốn với anh là một tổ ấm gia đình, muốn có những đứa con của chúng ta. Khi tóc đã bạc, cũng muốn cùng với anh tay trong tay, đến công viên tản bộ.”

Ngô Tương Kì nhìn thấy ngoài cửa sổ, hưng phấn mà chỉ vào một đôi vợ chồng già, “Tựa như họ vậy, anh già, em cũng già, nhưng vẫn mãi nắm tay mà cùng nhau nơi nơi tản bộ.”

Cao Thịnh vừa nghe xong lời cô, cũng nhìn đôi vợ chồng già ngoài cửa sổ, rồi nghĩ đến Tô Dung.

Tô Dung cũng từng dừng lại, dùng ánh mắt thật hâm mộ mà nhìn một đôi lão phu phụ.

【 Nếu, tôi cũng có thể cùng người tôi yêu, tay trong tay qua cả đời, đến lúc lưng còng tóc bạc, người ấy cũng cùng tôi tản bộ, thì thật là có bao nhiêu hảo. 】

【 Cậu có thể. 】

【 Hai nam nhân cũng có thể ư? 】

【 Đương nhiên có thể. 】

【 Phải không? 】

Vào thời điểm đó, anh nhìn thấy cậu cười, cười đến đặc biệt ngọt, ôm lấy tay anh, rồi mới lôi kéo anh, muốn anh luyện tập cảm giác cùng người yêu đến già đều tay trong tay.

Hảo rõ ràng, Tô Dung giả vờ làm gương mặt nhăn nhăn, mỗi một động tác, chính anh đều còn nhớ rõ như in.

“Tương Kì, cho dù là chuyện rất nhỏ, chỉ cần là có liên quan đến tôi, cô cũng sẽ nhớ rất rõ ràng sao? Nếu thật sự nhớ rõ ràng, thì đó là tình yêu sao?”

“Đương nhiên, bởi vì đặc biệt chú ý, cho nên mới đặc biệt rõ ràng. Bởi vì luyến tiếc quên, một lần lại một lần hồi tưởng, ngọt ngào cũng muốn nghĩ đến, tức giận cũng sẽ nghĩ đến, loại luyến tiếc này, đương nhiên là tình yêu.”

” Sự tình giữa cô với ba mẹ cô thì sao? Cũng sẽ nhớ rất rõ ràng sao?”

“Việc này lại không giống nhau, thân tình cùng tình yêu là không đồng dạng như vậy.”

“Tại sao không giống nhau?”

“Tại sao à?” Ngô Tương Kì nhìn anh, nghĩ đến anh là cô nhi, cho nên sẽ không biết cái loại cảm giác này, nhưng anh còn có một người em trai, cô thiếu chút nữa quên anh là một người siêu cấp mê luyến em trai, “Lấy thí dụ như em với em trai anh vậy.”

“Cô cùng em trai tôi?”

“Ân, anh với em trai anh là thân tình, còn em với anh là tình yêu. Ngẫm lại xem, vào thời điểm chúng ta đều già, người mà anh muốn ở bên cạnh mình nhất là ai? Thời điểm anh bi thương hoặc khoái hoạt, trước hết nghĩ đến là ai? Hôm nay nếu anh phát sinh sự gì, ai làm cho anh không yên lòng nhất? Còn nữa, việc anh hôn em, muốn ôm em, muốn cùng em kết hôn, đương nhiên sẽ không đối với em trai mình cũng làm việc này?” Ngô Tương Kì đỏ mặt, nam nhân này hiện tại mới thông suốt sao?

Hôn Tô Dung, ôm Tô Dung, cùng Tô Dung kết hôn?

Cao Thịnh cảm thấy mơ hồ, cũng cảm thấy có cái gì đó dần dần sáng tỏ.

Bạn tốt nói chính mình chưa từng đối Tô Dung có ý niệm gì trong đầu, điều này anh thừa nhận, bởi vì anh vẫn đem Tô Dung trở thành em trai.

Thế nhưng, thời điểm Tô Dung sợ lạnh luôn luôn rút sâu vào tronh ngực anh, rất nhiều thời điểm đều là ở trong ngực anh tỉnh lại, anh ôm Tô Dung cũng là chuyện rất đỗi bình thường.

Tuy nhiên, những anh em của các gia đình khác, cũng sẽ thân mật như thế sao?

Cao Thịnh rất muốn hỏi, rồi lại không thốt nên lời.

Bởi vì chính anh cũng rõ ràng, không có anh em nào ôm nhau đi vào giấc ngủ, càng không có anh em nào bởi vì không có ngủ cùng nhau, mà cảm thấy buồn bã nếu vắng người kia.

Mấy ngày hôm trước, Tô Dung dọn về phòng cậu, anh nói nếu cậu ngủ giường mới không quen thì cứ quay về phòng anh mà ngủ.

Kỳ thật, càng nghĩ lại càng hiểu được một chút, là bởi vì không có Tô Dung ngủ ở bên cạnh, trong lòng luôn cảm thấy thật kì quái. Trước ngực trống rỗng, vài lần đứng lên đi WC, nhìn thấy phòng Tô Dung, luôn luôn trỗi dậy một cỗ xúc động không sao nói rõ.

Hiện tại nhớ tới, bất quá chỉ là muốn Tô Dung trở lại bên cạnh chính mình mà thôi.

Chẳng lẽ giống như bạn anh đã nói, kỳ thật trong lòng anh đã sớm rất rõ ràng, Tô Dung đối với anh không chỉ là thân tình mà thôi, anh thật sự đã sớm biết tình cảm mà Tô Dung dành cho mình?

Cao Thịnh vỗ về môi chính mình, thời điểm hôn Ngô Tương Kì, nước mắt mà tối hôm qua Tô Dung lưu lại giống như vẫn còn bồi hồi nóng hổi ở trên môi.

Đó là một cái rất nhẹ, rất nhẹ chạm vào, ngay cả hôn cũng chưa nói tới, thốt nhiên để tay lên ngực tự hỏi, ngoại trừ kinh ngạc ra, kỳ thật một chút cảm giác chán ghét anh cũng không có.

Càng không xong chính là, sau khi cùng Ngô Tương Kỳ nói chuyện, trong đầu anh lúc này chỉ nghĩ đến việc được hôn môi Tô Dung, ôm Tô Dung vào lòng.

Giống như chiếc hộp khoá chặt lâu ngày đã bị mở ra, đầu óc tràn ngập mơ màng, nếu không phải vẫn còn có chút rung động, anh cũng không biết chính mình sẽ làm ra sự gì nữa.

Anh đột nhiên hảo muốn, hảo muốn Tô Dung.

Nếu là bình thường, hiện tại Tô Dung nhất định còn ở trên giường, cho tới bây giờ cũng không định đồng hồ báo thức, giống như đem việc anh gọi cậu rời giường trở thành thói quen.

Lúc ngủ Tô Dung thật đáng yêu, luôn thích đem mặt vùi vào trong gối. Nếu như bị anh mạnh mẽ kéo lên, cậu sẽ trừng mắt với anh, rồi mới tính trẻ con dẫu đôi môi đỏ mọng, làm như nghiêm mặt khi bị anh kéo vào phòng tắm.

Sau khi Tô Dung rửa mặt chải đầu xong, thanh tỉnh một chút, sẽ cười cùng với anh nói sớm an. Tiếp theo vào phòng thay quần áo, Tô Dung sẽ trở nên nhã nhặn ổn trọng, thích vừa ăn bữa sáng vừa xem báo, rồi mới vừa nhìn chằm chằm đồng hồ, anh sẽ ở bên cạnh thúc giục cậu chú ý thời gian, nếu cậu cảm thấy bị làm phiền, sẽ cầm bữa sáng trong tay nhét vào miệng anh.

Anh cắn qua bữa sáng, Tô Dung tuyệt không để ý, miệng toái toái nhớ kỹ, ăn nhất định sẽ bị biến thành tên ngốc. Rồi khi muốn giúp cậu chuẩn bị một phần khác, Tô Dung nói mất thời gian, rất phiền toái, nhanh chóng lôi kéo anh ra cửa đi làm. Rõ ràng thời gian còn kịp, cậu cũng không cho anh vì cậu một lần nữa chuẩn bị, đó là vì sao, Cao Thịnh hiện tại giống như đã hiểu một chút.

Đó là vì tình yêu sâu đậm mà Tô Dung dành cho anh.

Tô Dung giống như đặc biệt “không” thích cùng anh uống chung một chén, ăn thứ gì đó mà anh đã nếm qua với bộ dáng không sao cả.

Tô Dung, luôn cẩn thận thể hiện như vậy sao?

Thế nhưng anh lại không biết, không biết rằng chính mình đã thương tổn Tô Dung sâu sắc như thế.

Ngày hôm qua đã xảy ra sự việc kia, Tô Dung nhất định không có ngủ.

Buổi tối không có ngủ hảo, tính tình Tô Dung sẽ đặc biệt dễ cáu giận, sức ăn cũng nhỏ đi. Nếu không cẩn thận lại quên ăn cơm, hoặc là tuỳ tiện ăn thứ gì đó, lại dẫn đến đau dạ dày phát tác.

Thời điểm dạ dày Tô Dung đau, cả khuôn mặt sẽ trở nên không có huyết sắc, đôi mắt uỷ khuất giống như muốn khóc.

Nguyên lai anh vẫn là đau lòng Tô Dung như thế, nhưng đến bây giờ anh mới phát hiện ra.

Đêm qua, cậu nhất định đã khóc suốt đêm; đêm qua, Tô Dung rốt cuộc đã lấy bao nhiêu dũng khí, mới dám nói ra những lời ấy? Mới dám hôn anh?

Nếu không phải nhờ bạn tốt, nỗi niềm tâm sự này, Tô Dung có phải sẽ vĩnh viễn chôn ở đáy lòng hay không, cũng không cho anh biết?

Anh cứ như thế mà đi ra ngoài, Tô Dung mẫn cảm yếu ớt, có phải sẽ miên man suy nghĩ hay không?

Cậu có nhìn thấy tờ giấy anh lưu lại hay không? Cậu có đem cháo hâm nóng lại mà ăn hay không?

Hay là, cậu đã sớm bị đau dạ dày ở trong phòng không đứng dậy nổi, nhưng mà anh lại không biết, còn sáng sớm đã bỏ ra ngoài tìm đến người phụ nữ khác.

Cao Thịnh đột nhiên đứng dậy, Ngô Tương Kì kỳ quái nhìn anh, “Anh xảy ra chuyện gì?”

Cao Thịnh nhìn cô, đây là vị hôn thê của anh, khi Tô Dung nghe được anh muốn kết hôn, rốt cuộc có tâm tình như thế nào?

Tô Dung. . . . . . Không được, anh rất muốn, rất muốn nhìn thấy Tô Dung.

Từ trước tới nay đều là như vậy, thời điểm tâm hoảng ý loạn, nhìn thấy Tô Dung sẽ thật an tâm.

“Tương Kì, thật xin lỗi, tôi có việc gấp, tôi sẽ liên lạc với cô sau.”

Hiện tại, anh chỉ muốn gặp Tô Dung mà thôi.

Truyện convert hay : Vô Thượng Đan Tôn
Chương Trước/40Chương Sau

Theo Dõi