Chương Trước/40Chương Sau

Anh Yêu Em

Chương 38

Mỗi lần đến lễ mừng năm mới, Cao Thịnh đều một mình quạnh quẽ, tựa như khoảng không ở lại Đài Bắc, có đôi khi Tô Dung sẽ tìm lý do cùng người trong nhà chối từ, lưu lại bầu bạn cùng anh, nhưng cơ hội cũng không nhiều. Anh từng cùng Tô Dung về nhà mừng lễ đón năm mới, bất quá cũng chỉ là xa xôi vài lần mà thôi, hơn nữa khi đó anh cùng Tô Dung vẫn là 『 anh em 』.

Nhưng lần này cùng Tô Dung trở về, lại với thân phận là『 bạn trai 』. Sớm một tuần, Cao Thịnh liền đông mua tây sắm, điên cuồng mua rất nhiều quà tặng, làm phòng khách đều chật nứt như nêm cối, nhưng mỗi ngày còn cảm thấy không đủ chu đáo, cho nên ngày hôm sau liền có thêm món hàng mới báo danh.

Tích lũy đến trình độ là cơ hồ xe đều quá tải, Tô Dung đành phải lời lẽ nghiêm khắc lệnh cưỡng chế không được mua thêm nữa.

Nam hạ cùng ngày, Cao Thịnh khẩn trương đến miệng khô lưỡi táo, cũng không phải là người chưa từng thấy qua đại trường hợp nào, khi cùng các đại nhân vật nói chuyện còn có thể đủ thản nhiên, không kiêu ngạo không siểm nịnh. Thế nhưng hiện tại là muốn đi gặp song thân Tô Dung, tuy rằng trước đây đã ở cùng nhau qua một đoạn thời gian, nhưng lần này Cao Thịnh tính toán cùng song thân Tô Dung đề chuyện kết hôn, anh đã vì việc này mà mất ngủ mấy ngày.

Bất quá, ngay tại giữa trưa, sau khi dùng cơm xong, đại khái vì ăn phải thức ăn không được mới mẻ, bệnh dạ dày của Tô Dung lại phát tác, Cao Thịnh lại biến thành một Cao Thịnh bình thường.

“Có khoẻ không?”

“Hoàn hảo. . . . . .” Tô Dung nhíu mày, nhịn xuống cảm giác muốn nôn mửa.

“Xảy ra chuyện gì? Thuốc còn chưa có tác dụng sao?”

Tô Dung cắn răng nhịn xuống, khom người muốn tìm túi nylon, cậu đã muốn không thể nhẫn nại, cũng vô pháp mở miệng, sợ một khi mở miệng thì bọn họ phải một đường thối về nhà.

Cao Thịnh nhìn cậu sắc mặt trắng bệch, vội vàng liên lạc bạn bè tra xét gần đây có bệnh viện nào hay không, nhìn thấy Tô Dung phun đến lợi hại, chuyện lo lắng trong lòng anh liền toàn bộ bay tới chân trời. Sau khi trao đổi, chiếu theo chỉ thị của hệ thống vệ tinh định vị, anh nhanh chóng đưa Tô Dung đi khám gấp.

“Thịnh, chúng ta đến lấy thuốc là được rồi, nếu truyền nước biển, trễ một chút sẽ tắc xe.”

Cao Thịnh trong tay cầm một túi nylon không, một tay cầm nước, “Tắc liền tắc, bác sĩ nói như thế nào, chúng ta liền làm như thế ấy thôi.”

Sau đó, vẫn là truyền nước biển, Tô Dung lại ói ra vài lần, Cao Thịnh cẩn thận chăm sóc. Một bên, các hộ sĩ nhìn thấy Cao Thịnh cùng Tô Dung hai người chật vật, muốn tới gần hỗ trợ, lại phát hiện căn bản không thể nào giúp được, Cao Thịnh không thể so với các cô chuyên nghiệp, nhưng so với các cô càng cẩn thận. Tô Dung phun quá gấp, một lần không kịp tiếp túi nylon, Cao Thịnh liền trực tiếp dùng quần áo của mình hứng lấy.

Nửa người trên trần trụi chật vật, mùa đông lại là ở bệnh viện, anh lại giống như không lạnh. Quần áo chính mình ô uế không sao cả, lại cẩn thận không cho quần áo Tô Dung có một chút dơ bẩn nào.

Mấy hộ sĩ nhìn, ánh mắt ái mộ chuyển sang kỳ quái, khe khẽ nói nhỏ phỏng đoán.

Nước biển còn lại một nửa, Tô Dung không còn khó chịu, mới có khí lực thúc giục Cao Thịnh đi mặc áo, Cao Thịnh có điểm không yên lòng. Nhưng Tô Dung đối anh không nể mặt, anh đành phải hứa hẹn đi nhanh về nhanh.

Đợi cho bọn họ lên xe, đã muốn hơn hai giờ, may mắn khi bọn họ về đến nhà, còn kịp tham dự bữa cơm đoàn viên.

Vừa đến Tô gia, Tô Dung ở trên xe bởi vì tác dụng của thuốc mà đã ngủ được một chút, khí sắc tốt hơn rất nhiều. Cậu ở phòng khách cùng anh em đùa giỡn, còn Cao Thịnh sau khi chào hỏi liền đi vào phòng bếp.

Bởi vì đồ ăn đang được chuẩn bị và có nhiều người đang nấu nướng, nên bà dì hai mới chừa ra một tấc vuông làm nơi cho Cao Thịnh nấu cháo, Tô gia đối với quan hệ giữa anh cùng Tô Dung đã hiểu nên cũng không ngại. Cao Thịnh luôn luôn am hiểu giao tiếp, mấy người phụ nữ rất nhanh cùng anh ngay tại phòng bếp bắt đầu tán gẫu.

Bà Tô tiến vào nhìn thấy Cao Thịnh đang nấu cháo liền hỏi, “Sao lại nấu cháo?”

Bà dì hai tức cười đáp lời, “Tiểu Dung dạ dày không thoải mái, A Thịnh giúp nó nấu ít cháo. Thật tốt, lại nói tiếp ông chồng chị chưa từng giúp chị nấu nồi cháo bao giờ a, nhiều nhất chỉ là đi ra ngoài giúp chị mua thôi. Chị vừa mới hỏi A Thịnh, cậu ta nói trừ phi bất đắc dĩ, bằng không cậu ta đều chính mình nấu, cảm thấy bên ngoài không vệ sinh.”

Bà dì hai lại nói tiếp, “Đúng rồi, lúc nãy mọi người vừa mới thử hương vị, luôn cảm thấy thiếu một hương vị nào đó. Làm cho A Thịnh thử, cậu ta cho thêm đường lại thêm tương du, hương vị lập tức là được rồi. Tiểu Dung hảo hạnh phúc, A Thịnh vừa chu đáo vừa ân cần, thật tốt.”

Bà Tô cười cười, “Em đi xem Tiểu Dung.” Vừa chuyển đầu, liền nhìn thấy Tô Dung thần tình đỏ bừng, bên miệng lộ ra nụ cười hạnh phúc đứng ở cạnh cửa.

Mấy khoả bóng đèn lập tức biết điều bưng thức ăn đi ra ngoài, Bà Tô chụp chụp mông Tô Dung, rồi cũng ra khỏi phòng bếp.

Cao Thịnh đang chuyên chú nhìn nồi cháo, đột nhiên cảm thấy xung quanh trở nên im lặng, quay đầu lại nhìn thấy Tô Dung tiến vào, đầu tiên là cười rồi mới nhíu mày, “Mau đi ra, nơi này hương vị tạp nham, sẽ làm em không thoải mái.”

Tô Dung không để ý tới anh, cười nhìn nồi cháo hoa đang nhảy múa, “Anh hai nói chờ một chút muốn tìm anh uống rượu, họ hàng thân thích ăn xong bữa cơm đoàn viên cũng sẽ lại đây, bọn họ thật nhiệt tình, một đám đều nói muốn cùng anh uống thật say.”

“Anh lại không uống rượu.”

“Lễ mừng năm mới không cần mất hứng, chỉ muốn anh không say rượu, không phải không cho anh uống.”

Cao Thịnh múc một muỗng cháo, thổi lạnh muốn thử hương vị, Tô Dung lại giành thử trước. Anh cười cho cậu bình phẩm, “Anh đã nói không uống chính là không uống. Hương vị ra sao?”

“Có thể mở nhà hàng.”

Cao Thịnh nhìn thấy cậu cười đến xán lạn, nghe thanh âm ầm ĩ bên ngoài, anh hạnh phúc lên tiếng, “Dung, cám ơn em yêu anh, trả lại cho anh một gia đình.”

Tô Dung không nhiều có thể hiểu được tâm tình của anh, bất quá có phần thương cảm. Trước kia Cao Thịnh mỗi khi nghe cậu nói phải về nhà đón lễ mừng năm mới, luôn yêu thích và ngưỡng mộ nhìn cậu, “Nhà của em có thói quen, trẻ con có thể nhận tiền lì xì, người trưởng thành thì có thể lấy bao tiền lì xì cấp ba mẹ. Kết hôn rồi mới tính là người trưởng thành, anh nói chúng ta năm nay có muốn bao hay không?”

“Chúng ta còn chưa kết hôn, em có thể lấy thêm một năm tiền lì xì nữa.” Cao Thịnh chưa bao giờ được nhận tiền lì xì của người thân, cảm thấy điều này thật trân quý, đương nhiên muốn cho vợ được hạnh phúc được làm“trẻ con” thêm một năm nữa.

Tô Dung bật cười, “Em cũng xem như đã lớn, năm nay nhiều lắm chỉ một bao thôi.” Cậu cười cười rồi nghiêm túc nhìn Cao Thịnh, “Mọi người sớm đã xem anh như người trong nhà rồi, chờ một chút anh cũng không nên từ chối, vậy rất khách khí, sẽ làm bị thương tâm mọi người đó.”

Cao Thịnh nhìn chằm chằm nồi cháo, hai mắt hồng hồng, Tô Dung cười bồi ở bên cạnh anh.

Cảm giác có người thân thật tốt.

Truyện convert hay : Thần Y Bỏ Nữ: Quỷ Đế Ngự Thú Cuồng Phi
Chương Trước/40Chương Sau

Theo Dõi