Chương Trước/15Chương Sau

Ba Vạn Dòng Thư Tình

Chương 3

Đào Nhiên nhìn cô, không nói gì, ánh mắt ý bảo cô chờ một chút, sau đó trở lại trong phòng.

Rất nhanh cô ta trở lại cửa, đưa cặp tài liệu cho Tạ Thanh.

"Cô đã ký thỏa thuận bảo mật chưa?" Đào Nhiên hỏi.

"Lúc ký hợp đồng tôi ký luôn rồi."

Đào Nhiên gật gật đầu: "Phần trước là thiết lập nhân vật và cốt truyện, ở giữa là bản thảo của tác giả, hai trang cuối cùng là dàn ý mười chương tiếp theo. Sau mười chương này cứ dựa vào cốt truyện và yêu cầu số lượng từ trên dàn ý, có vấn đề gì cứ nói nhé."

Tạ Thanh: “Được, cảm ơn cô. Khi nào phải giao bản thảo vậy?”

Đào Nhiên: "Mỗi thứ sáu nộp bản thảo cả tuần."

Hai người không nói những lời vô nghĩa, chỉ nói xong những thông tin cơ bản, sau đó Tạ Thanh trở về phòng viết chữ. Máy tính và bàn máy tính đều có sẵn trong phòng, còn rất có lòng chuẩn bị một bàn phím cơ Cherry. Tạ Thanh biết rõ rất nhiều tác giả mạng đều không rời bàn phím, loại bàn phím nào dùng tốt đều có thể nói rõ ràng mạch lạc, còn cô không quan tâm phương diện này mấy, cô có thói quen viết tay.

Cấu hình máy tính không cao lắm, trong lúc chờ máy khởi động Tạ Thanh đọc qua dàn ý. Phần chú ý dưới dàn ý đánh dấu tổng số lượng từ yêu cầu là "300 vạn chữ", cô không biết nói gì.

Nội dung ít ỏi mà phải viết dài như vậy, phải viết những gì đây...

Máy tính khởi động xong. Tạ Thanh theo thói quen mở QQ, vừa đăng nhập liền nhận được một thông báo email. Cô ấn mở xem, là Đào Nhiên gửi tới, bên trong chỉ có một tệp văn kiện đính kèm.

Tạ Thanh mở ra xem qua, thấy nội dung giống hệt bản giấy bèn tắt đi.

Cô bỏ ra hai giờ suy nghĩ về dàn ý. Tuy rằng chỉ là viết hộ cho người khác, theo hiện trạng văn học mạng bây giờ, tìm một người viết hộ với trình độ 15 đồng một nghìn chữ cũng rất có hạn, nhưng cô vẫn không muốn phụ lòng những con chữ dưới ngòi bút.

Làm rõ hướng phát triển và mạch truyện, Tạ Thanh bắt đầu viết. Hôm qua đi qua cửa hàng tiện lợi của tiểu khu cô tiện tay mua một xấp tờ giấy viết được 400 chữ, giá cả so với món ăn vặt bên ngoài đắt hơn, nhưng chất lượng giấy mượt mà, viết lên rất sướng.

Tạ Thanh hưởng thụ loại cảm giác viết tay này, chỉ với từng nét bút mà có thể phác họa ra toàn bộ thế giới.

Thời gian năm ngày trôi qua rất nhanh, tuy rằng phần lớn thời gian mọi người đều ở trong phòng riêng sáng tác, nhưng năm ngày này cũng đủ để mọi người quen biết nhau rồi.

Phòng làm việc viết hộ "bao ăn ở" tổng cộng có mười hai người, bảy nam năm nữ, cơ bản ở không đầy căn biệt thự diện tích không nhỏ này.

Nhưng ngoài ra còn rất nhiều người làm việc qua mạng, Trâu Tiểu Doanh nói có có lẽ tới ba bốn mươi người, những người làm việc qua mạng khá đông, số lượng cụ thể cô ấy cũng không rõ.

Tổ trưởng tổ nam tần và nữ tần đều ở nơi này. Tổ trưởng nữ tần là Đào Nhiên, tổ trưởng nam tần là người nhận ra Tạ Thanh khi cô tới báo danh, Đinh Nhất Phàm.

Giao bản thảo phải giao qua mạng.

Tốc độ viết tay của Tạ Thanh mỗi giờ là một nghìn chữ, tính cả thời gian chỉnh sửa lại, thời gian những lỗi sai phải xóa đi và sửa chữa, một ngày cô có thể viết năm nghìn chữ.

Cô tính qua, như vậy bốn ngày là hơn hai vạn, chia thành bảy chương, vừa vặn đáp ứng được cho tác giả mỗi ngày đăng một chương 3000 từ trong một tuần.

Cô gõ lại bản thảo vào bản điện tử vào thứ sáu, từ 9 giờ sáng tới giữa trưa thì nghỉ ngơi một chút, tới buổi chiều thì gõ xong, vừa đủ thời gian soát lại bản thảo lần cuối.

Lúc hoàn thành, cô gửi bản thảo cho Đào Nhiên, sau đó nằm co quắp trên giường nghỉ ngơi một lát, đột nhiên cảm thấy rất mệt.

Trước kia kỳ thật cô không tính là tác giả mạng, ban đầu <Thanh Châu Lục> đăng trên tạp chí, sau đó được nhà xuất bản Khởi Văn nhìn trúng liền xuất bản thành sách.

Tạp chí và sách xuất bản không giống tác giả mạng, không có áp lực về bản thảo, lúc nào ở trạng thái tốt thì có thể viết một hơi hai vạn chữ, trạng thái không tốt thì có thể nằm im một tuần. Với những tác giả có tính trì hoãn nghiêm trọng mà nói, trước deadline một tháng mới bắt đầu múa bút thành văn cũng không phải không được...

Tác giả mạng ngày càng áp lực, trước nay cô không lĩnh hội qua. Lúc trước một ngày cô còn cảm thấy một ngày viết 4000~5000 từ không có là gì, hiện tại bản thân như vậy mới phát hiện "một ngày viết 4000~5000 chữ" và "mỗi ngày viết 4000~5000 chữ" là hai chuyện khác nhau hoàn toàn.

Chẳng trách tác giả mạng có mười người thì tới tám người bị rụng tóc, tuổi trẻ đã phải dùng tới Bá Vương [1]!

[1] Một loại thuốc chống rụng tóc.

5 rưỡi, Tạ Thanh xuống tầng ăn cơm.

Phòng làm việc trong biệt thự này chính là một dãy nhà liên tục hoàn chỉnh, vốn gồm ba căn. Tống Mặc là loại người biết mình không giữ được tiền, lúc ấy thành danh, tiền tài dư giả, dứt khoát vay một khoản, lấy toàn bộ nhuận bút trong tay đi mua ba căn nhà này, sửa sang lại bên trong thành một căn biệt thự lớn. Hắn ở tầng ba, tầng một và tầng hai dùng làm phòng làm việc.

Cho nên phòng làm việc ở tầng một còn có phòng bếp và nhà ăn, Tống Mặc thuê người phụ trách nấu cơm, nhóm viết hộ mỗi ngày ba bữa có thể trực tiếp tới phòng ăn.

Thời gian mọi người tới ăn cơm gần giống nhau, chủ yếu bởi vì đồ ăn có hạn, tới chậm sẽ có khả năng không còn thừa cái gì.

Tạ Thanh và Trâu Tiểu Doanh ngồi cùng nhau, cô đang muốn duỗi đũa nếm thử món cá hầm cải chua Trâu Tiểu Doanh nói, Đào Nhiên vừa đi vào hành lang đã quét mắt một vòng, trực tiếp đi tới phía hai người.

Bình thường hai người không tiếp xúc, Tạ Thanh cảm thấy hẳn có chuyện công việc nên nhìn về phía cô ta.

Đào Nhiên dừng lại cách cô hai mét: "Bản thảo của cô sao lại thế này?"

Tạ Thanh: "?"

Đào Nhiên nhíu mày: "Tổng cộng hai vạn ba nghìn chữ, cô trêu chọc tôi sao?"

Ngữ khí của cô ta không tốt làm cho tất cả mọi người nhìn về phía bên này.

Tạ Thanh mờ mịt: "Hai vạn ba... Làm sao vậy?"

"... Cô giả ngốc cái gì chứ?" Đào Nhiên khoanh tay, đánh giá cô từ trên xuống dưới, "Áng văn này tác giả muốn một ngày đăng sáu nghìn chữ, cũng chính là yêu cầu một tuần cần bản thảo bốn vạn hai nghìn chữ."

Tạ Thanh: "Cô không nói cho tôi biết."

Đào Nhiên: "Một hàng chữ to như vậy trong văn kiện đính kèm trong email cô không nhìn thấy sao?"

Lòng Tạ Thanh một hồi lo lắng. Quả thật cô không nhìn kỹ văn kiện đính kèm, bởi cô cho rằng giống hệt bản giấy.

Cô kịp thời xin lỗi: "Tôi xin lỗi... Tôi cứ thế viết theo bản giấy cô cho tôi."

Nhưng Đào Nhiên nói: "Bản giấy gì?"

Tạ Thanh giật mình.

Đào Nhiên tiến lên nửa bước: “Dàn ý cho tác giả đều gửi qua email, làm gì có bản giấy? Chính cô sơ ý không nhìn rõ yêu cầu thì thừa nhận đi, đừng đào bẫy rập hố tôi!"

Đào Nhiên tựa như mất trí nhớ, Tạ Thanh sau khoảnh khắc kinh ngạc ngắn ngủi thì đã bình tĩnh lại.

Ba phút sau đó, cô vùi đầu ăn, nghe Đào Nhiên nói.

"Truyện dài tận ba trăm vạn chữ, cô cho rằng mỗi ngày đăng ba nghìn từ sao? Vậy khi nào mới có thể hoàn?"

"Cô làm như vậy thì tôi phải giải thích thế nào với tác giả, dù là cô làm ra bản thảo ba vạn từ thì cũng được thôi, nhưng là hai vạn ba!"

"Cô cũng biết tác giả viết chậm thì lượt xem sẽ giảm, ngộ nhỡ cô ta nổi nóng tìm tới văn phòng, ai là người thức đêm viết thay cho cô đây?"

“…”

Nói tới nói lui, Đào Nhiên vẫn không ngừng thao thao bất tuyệt.

Tạ Thanh có thể thừa nhận cô không xem kỹ email là sai lầm của cô, nhưng từng chữ trên dàn ý bản giấy cô đều xem qua.

Yêu cầu bản thảo trên bản giấy kỳ thật rất ít, nếu nói như cô bỏ sót yêu cầu số lượng từ, thì chỉ có thể là có người cố ý xóa đi.

Cảm giác lúc trước của cô không sai, Đào Nhiên quả thật có địch ý với cô.

Tạ Thanh trầm mặc uống canh trứng nấu với rong biển.

Ừ, chuyện này có thể trao đổi qua WeChat hoặc email nhưng Đào Nhiên lại chọn thời gian bữa tối và ở trước mặt mọi người, có thể thấy là cô ta tới có chuẩn bị.

Cùng viết tiểu thuyết với nhau, những chuyện này đều đã có "kịch bản", Tạ Thanh tin tưởng câu nói "Cô không nói cho tôi" vừa rồi của cô phù hợp với mong muốn của Đào Nhiên.

Sau đó cô mạnh miệng nói dàn ý bản giấy là Đào Nhiên đưa cho cô, có lẽ cũng sẽ phù hợp với mong muốn của Đào Nhiên, theo kịch bản có sẵn thì Đào Nhiên sẽ nói là cô in ra.

Loại "kịch bản" quen thuộc này đối với người có kinh nghiệm viết không khó nhìn ra một chút nào, bởi vì loại mâu thuẫn trong công việc chỉ có vài hình thức giải quyết thông thường.

Cô không biết mục đích cuối cùng của đối phương là gì.

Nhưng trước mắt phải nhảy ra khỏi kịch bản nhàm chán này của đối phương trước đã.

Tạ Thanh lại uống một hớp canh trứng nấu rong biển.

Đào Nhiên rốt cuộc cũng thao thao bất tuyệt xong, sau đó bất mãn với thái độ của Tạ Thanh: "Cô có thái độ gì vậy hả?"

Tạ Thanh vẫn còn ăn canh, Trâu Tiểu Doanh đá chân cô ở dưới gầm bàn.

Tạ Thanh buông chén canh, không chớp mắt nhìn Đào Nhiên: "Cô nói xong rồi?"

Đào Nhiên nhíu mày.

Tạ Thanh đứng dậy bước đi: “ Vậy đi thôi.”

Đào Nhiên ngơ ngác: “Đi làm cái gì?”

Tất nhiên là cô ta đi theo kịch bản của cô rồi.

Tạ Thanh dừng chân, bộ dạng vô tội, thản nhiên nhìn Đào Nhiên: "Đi báo án."

“…”

"Bản giấy là cô đưa cho tôi hay tôi tự mình gõ và in, cho cảnh sát khám nghiệm vân tay sẽ biết." Tạ Thanh gằn từng chữ một, "Cô chưa xem qua tiểu thuyết trinh thám sao? Vân tay ở trong nhiệt độ phòng có thể giữ được tới hai ba tuần. Lúc này mới năm ngày, chắc chắn có thể khám nghiệm ra."

“…”

"Tập tài liệu cô đưa cho tôi, tôi đã để riêng từng trang, tôi đọc bản thảo qua bao bì nhựa, trên bao bì khẳng định có vân tay của tôi. Giấy bên trong nếu có vân tay của cô, nói lên là cô in ra rồi cất vào cặp bao bì nhựa."

“…”

Tạ Thanh không cảm thấy tiếc nuối khi mà Đào Nhiên không có phản ứng gì.

Hai mắt những người khác tỏa sáng. Ngày thường Tạ Thanh trông có vẻ hướng nội, không ai có thể ngờ được cô có thể nói ra loại lời này.

Đếu là người viết tiểu thuyết, thích nhất những nhân vật có tính cách tương phản, đây là đặc thù nghề nghiệp của bọn họ.

Qua vài giây, Đào Nhiên rốt cuộc cũng có phản ứng: “Cô phát điên cái gì chứ, cảnh sát sẽ không quan tâm tới chuyện nhàm chán của cô đâu!"

Đúng như ý của Tạ Thanh.

Tạ Thanh mỉm cười: “Vậy tôi lên mạng mua chút bột huỳnh quang, chúng ta cũng có thể tự kiểm nghiệm. Không khó đâu, trước kia tôi đi thu thập tư liệu sống đã từng làm qua. Tuy rằng tất cả mọi người cũng sẽ không phân biệt được vân tay, nhưng hẳn là có thể phán đoán được chung chung."

Sắc mặt Đào Nhiên trắng bệch, nghẹn họng vài giây, miệng cọp gan thỏ: "Cô đừng nghĩ tới chuyện ném cái nồi này cho tôi!"

"Này, nồi của ai người đó phải vác nha." Tạ Thanh bước hai bước tới trước mặt cô ta.

Nếu đây quả thật là tình tiết trong tiểu thuyết, có lẽ cô sẽ đi tới trước mặt Đào Nhiên biểu lộ mình không bị yếu thế. Nhưng cuộc sống không phải tiểu thuyết, Tạ Thanh cuối cùng dừng ở chỗ cách Đào Nhiên một mét, phòng Đào Nhiên phẫn nộ ra tay đánh cô.

Sau đó cô nói: "Xóa nhầm một câu cũng là chuyện thường gặp, cô theo tôi tìm Tống tổng giải thích đi, tôi thừa nhận bản thân không nhìn kỹ bản thảo điện tử, việc này có lẽ không khó giải quyết, đúng không?"

Truyện convert hay : Diệp Phong Ngưng Sương
Chương Trước/15Chương Sau

Theo Dõi