Chương Trước/43Chương Sau

Bạc Vụ

Chương 41

Quý Vũ Thời uống thuốc xong nghe điện thoại xong, cảm giác nôn nóng hỗn loạn hốt hoảng kia liền nhẹ đi hẳn, sắc mặt cậu cũng tốt hơn nhiều.

Hai người tới sớm, các đồng đội vẫn chưa tới, vì thế hai người lại có thêm thời gian nói chuyện với nhau.

Quý Vũ Thời nói: "Tôi hỏi anh như vậy bởi vì trong trí nhớ của tôi, bộ trưởng của phân bộ Giang thành họ Uông, là một vị nữ lãnh đạo rất có khí chất. Bà ấy phái đội chúng ta đi làm nhiệm vụ, người điều tạm tôi tới đây, đồng thời tiếp đón tôi cũng chính là bà. Trong ấn tượng của tôi không hề có vị bộ trưởng nào họ Tề cả."

Tống Tình Lam ngẩn người: "Sao lại như vậy?"

Anh theo bản năng hỏi, cũng không phải không tin ký ức của quý Vũ Thời, chính vì quá tin nên mới kinh ngạc như vậy: "Nữ lãnh đạo họ Uông?"

Quý Vũ Thời: "Anh nghĩ lại một chút xem, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở căn cứ Thiên Khung, người đứng bên cạnh tôi là ai?"

Tống Tình Lam nhanh chóng trả lời: "Là Tề bộ trưởng. Là ngài ấy giới thiệu cậu với tôi, cậu còn nói ba năm trước mình từng học tiết học do ngài ấy giảng dạy, đồng thời còn nói ngày đó mặc cái gì, còn thuận tiện nói tới chuyện tôi ra về sớm."

Quý Vũ Thời lắc đầu: "Không phải. Đó là Uông bộ trưởng, tôi nhớ được bộ váy của bà, đôi hoa tai ngọc trai, còn cả cái ly sứ bị bể nữa."

Hiện giờ đang là buổi chiều một ngày hè, ánh mặt trời chói chang.

Không biết có phải vì điều hòa trong xe mở quá thấp hay không, hai người đều cảm thấy toàn thân mát lạnh.

Chính là được tôi chuyện ở thế giới khác, hiện giờ bọn họ vẫn có thể xem là trấn định--- chí ít, không có tang thi động nhiên xông ra ăn tươi bọn họ.

Cứ xoắn xuýt mãi một vấn đề thật sự không có ý nghĩa, Quý Vũ Thời hỏi: "Tống đội, hay là anh kể về vị Tề bộ trưởng này cho tôi nghe đi?"

Tống Tình Lam nói: "Kỳ thực cậu đã gặp qua người này ở khe hở, chính là Tề đội trưởng của đội mười hai thiên khung bị nhốt trong rừng mưa."

Quý Vũ Thời kinh ngạc.

Hình ảnh Tề đội trưởng chỉa nòng súng nhắm thẳng vào tên phản độ trong màn mưa vẫn còn ở ngay trước mắt.

"Tạ Tư An, tôi lấy danh nghĩa nhân chứng thời gian, danh nghĩa thủ hộ giả thời gian, xử cậu tội phản bội."

...

Cư nhiên là anh ta?

Quý Vũ Thời nửa ngày không nói nên lời, đại não nhanh chóng suy nghĩ, thần kinh căng thẳng từng chút suy giảm, rất nhanh liền hiểu ra là chuyện gì: "....là anh ta."

Tuyến thời gian phát sinh biến hóa, bắt đầu từ khi bọn họ cứu đội mười hai thiên khung đã từng bước bao trùm lên hiện thực. Đội mười hai thiên khung quay trở về mười lăm năm trước, Tề đội vì năng lực xuất chúng, từng bước được đề bạt nên trở thành bộ trưởng phân bộ Giang thành. Cho nên, trong tuyến thời gian bị che phủ này, phân bộ Giang thành không có Uông bộ trưởng nhậm chức.

Chính là vì sao ký ức của Tống Tình Lam xảy ra cải biến mà cậu thì lại không?

"Lúc ở trong khe hở nhìn thấy bọn họ, tôi cũng khá giật mình." Tống Tình Lam nói: "Mấy năm tôi ở phân bộ Giang thành, Tề bộ trưởng rất nghiêm khắc với đội bảy chúng ta nhưng không hề ra vẻ tự cao gì cả, hóa ra lúc trẻ từng có một đoạn từng trải như vậy. Đứng ở góc độ Tề bộ trưởng, mười lăm năm trước khi bị hút vào trong khe nứt đã có một chi đội thiên khung tới từ tương lai cứu bọn họ ra. Trong mười lăm năm nay, Tề bộ trưởng cũng không ra tay can thiệp mà đứng nhìn đội bảy thiên khung sẽ cứu mình dần dần thành hình. Mãi đến ngày lão Vu bị thương, cậu được điều tạm từ Ninh thành qua, ông cũng biết rõ chúng ta đã gần hoàn thành được lịch sử cứu giúp bọn họ."

Lông mi Quý Vũ Thời run rẩy.

Đáy mắt có chút mờ mịt.

"Mấy ngày nay Tề bộ trưởng tìm tôi trò chuyện tôi mới biết hệ thống thiên khung bắt cóc chúng ta rất khó truy tung. Chính vì đoạn lịch sử này, Tề bộ trưởng mới tìm được lỗ thủng, khó khăn chặn chúng ta lại, bằng không chúng ta rất có khả năng vẫn còn tiếp tục bị bắt cóc."

Tống Tình Lam nói: "Như vậy cũng tốt hơn là một vòng lại một vòng, không có chúng ta sẽ không có Tề bộ trưởng, không có Tề bộ trưởng thì chúng ta cũng không thể quay trở về hiện thực. Giống như lúc chúng ta làm nhiệm vụ Ouroboros vậy, trước thời khắc đó hoàn thành một sự kiện, như vậy tất cả mới thuận lý thành chương mà phát sinh."

Thời gian hoạt động cực kỳ tinh vi.

Với tư duy cùng năng lực suy luận của Quý Vũ Thời đương nhiên cũng hiểu được điểm này.

Thế nhưng, quá thứ có thể dễ dàng bị cải biến như vậy sao?

Có người xuất hiện khi cải biến.

Cũng có người biến mất khi cải biến.

Người xuất hiện là đương nhiên, mà người biến mất thì không ai nhớ được sự tồn tại của bọn họ.

Này không thể không nói là một loại bi ai.

Tống Tình Lam phát hiện Quý Vũ Thời trầm mặc.

Hai người ngồi trong xe thêm vài phút thì điện thoại Tống Tình Lam đổ chuông, Đoàn Văn gọi tới hỏi: "Tống đội, bọn anh tới đâu rồi? Sao còn chưa thấy tới?"

Nhóm đồng đội đều đã tới nơi rồi.

Tống Tình Lam ngắn gọn trả lời: "Tới ngay."

Cúp điện thoại, Tống Tình Lam phát hiện trong thời gian ngắn Quý Vũ Thời đã thu liễm tâm tình, mở cửa xe nói: "Chúng ta đi thôi."

*

Nơi Tề bộ trưởng mời mọi người ăn cơm là một phòng riêng trong tiệm.

Vừa vào cửa liền nhìn thấy một tấm bình phong gỗ được chạm khắc hoa, phía sau bình phong là nước chảy cá bơi, hoa cỏ lượn lờ, người thiết kế có phong cách cực kỳ tao nhã.

Bốn phía an tĩnh, có người dẫn đường.

Trong không khí lành lạnh thoang thoảng mùi thơm ngát, thế nhưng không tìm được làn khói.

Chờ đến nhã gian, tiếng nói của mọi người loáng thoáng truyền tới, người phục vụ mở cửa nói: "Xin mời."

Tống Tình Lam nói cám ơn, nghiêng người để Quý Vũ Thời vào trước.

Quanh bàn cơm đều là những gương mặt quen thuộc, đội viên của đội bảy thiên khung đều ở đây.

Chu Minh Hiên thấy hai người tới liền trêu ghẹo: "Tống đội, hai người đi trước sao lại tới sau? Có phải lâu rồi không lái xe nên lục nghề rồi không?"

Tống Tình Lam sao có thể không hiểu tâm tư đối phương: "Ngày mai sẽ cho cậu mượn."

Lý Thuần giơ tay: "Em cũng muốn!"

Tống Tình Lam liếc mắt: "Con nít thì đi chơi xe điện đụng đi, anh mới."

Mọi người cười vang.

Tống Tình Lam cùng Quý Vũ Thời ngồi xuống, tùy ý hỏi: "Tề bộ đâu?"

Đoàn Văn: "Mới nãy gặp người quen ở bên ngoài nên đi chào hỏi rồi."

Lần tiểu đội liên trước khi xuất phát Quý Vũ Thời không tới, lúc này cùng mọi người ngồi chung một chỗ, tình huống đã hoàn toàn bất đồng với trước kia.

Cậu phát hiện mình không chỉ không câu nệ, ngược lại còn có chút tự tại.

Bầu không khí náo nhiệt làm lo âu trong lòng cậu giảm đi không ít.

Thang Nhạc ngồi ở bên cạnh Quý Vũ Thời, nhỏ giọng hỏi: "Quý cố vấn, vừa nãy em với anh trai đậu xe ở ngay phía sau xe anh, vốn định chờ hai người cùng lên luôn, thế nhưng anh cùng Tống đội làm gì ở trên xe cả nửa ngày vậy?"

Quý Vũ Thời: "..."

Cậu im lặng chống đỡ, chuyện này nói thế nào nhỉ, nói cho bọn họ biết tuyến thời gian bị che đậy rồi?

Thang Nhạc hỏi xong thì đầu bị Thang Kỳ dùng đũa gõ một cái, lập tức le lưỡi rụt cổ quay trở lại chỗ ngồi.

Rõ ràng dáng dấp giống như đúc như Thang Kỳ ổn trọng hơn rất nhiều: "Mắc mớ gì tới em mà hỏi, du sao thì chắc chắn là không phải nói chuyện yêu đương."

Thang Nhạc: "Vậy thì chưa chắc nha, anh xem xem Quý cố vấn vừa tới, Tống đội liền thay đổi! Tống đội có khi nào để chúng ta cọ xe đâu chứ?"

Tống Tình Lam nghe vậy thì tức giận nói: "Đám các cậu vừa dơ vừa hôi, lão Chu thì vớ bẩn ba ngày cũng----"

"Tôi thì sao chớ?" Bị nói tới, Chu Minh Hiên cũng không khách khí: "Nói chứ như anh không vậy ấy. Đang trong thời gian huấn luyện dã ngoại của bộ đội đặc chủng, ai con mẹ nó có thời gian mà giặt vớ chứ? Tôi nói cho mấy cậu biết, nhất là Quý cố vấn, cậu đừng thấy dáng vẻ nhân mô cẩu dạng của Tống Tình Lam bây giờ, thực tế thì lúc ở trong quân đội vì không muốn giặt đồ mà ngay cả quần lót cũng không chịu mặc, cũng không sợ kéo dây kéo kẹp trúng trứng."

Tống Tình Lam bật cười, một cước đạp lên ghế đối phương: "Đệt! Xuống địa ngục đi! Đó là vì muốn mát mẻ."

Quý Vũ Thời không giống người thích đùa giỡn mấy chuyện này, ngoài dự liệu của mọi người là cậu lại liếc nhìn quần Tống Tình Lam nói: "Hẳn là mát."

Vừa dứt lời, cửa nhã gian bị đẩy ra.

Quý Vũ Thời ngẩng đầu nhìn lại.

Người đàn ông tiến vào tầm hơn năm mươi, đã trung niên nhưng vẫn có thể nhìn ra phong thái lúc trẻ, bả vai rộng, bắp thịt gồ lên dưới lớp áo sơ mi, vừa nhìn đã biết là thường xuyên rèn luyện, không hề có chút mùi vị bảo thủ của lãnh đạo như tưởng tượng. Ông có mái tóc lấm tấm bạc, đường nét sắc gọn, có thể nhìn ra là một nhân vật nghiêm khắc, mỉm cười chào hỏi: "Tới đông đủ rồi hả?"

Nháy mắt đó.

Ký ức của Quý Vũ Thời xảy ra biến đổi long trời lỡ đất.

Trong lớp học ở Giang thành ba năm trước, người giảng bài đổi thành Tề bộ trưởng ở trước mặt, lời nói ngắn gọn lưu toát, ung dung dẫn dắt suy nghĩ của toàn bộ học viên.

Trên lệnh tạm điều động của Quý Vũ Thời, chữ ký của lãnh đạo cũng xuất hiện biến hóa, nét bút màu đen biền thành hai chữ Tề Lãng rồng bay phượng múa.

Sau khi Quý Vũ Thời tới phân cục Giang thành, người dẫn cậu tham quan căn cứ thiên khung cũng đổi thành Tề bộ trưởng ở trước mắt, bọn họ đứng nói chuyện ở trước cửa sổ, sau đó Tống Tình Lam đẩy cửa tiến vào.

...

Ký ức ban đầu vẫn còn, mà ký ức mới lại vì thế mà sản sinh.

Tim Quý Vũ Thời còn đang đập loạn thì giọng nam trung niên truyền tới: "Tiểu Quý, hôm nay cậu phải trở về Ninh thành, buổi tiệc này không chỉ là buổi tiệc cám ơn mọi người, đồng thời cũng là buổi tiệc tạm biệt cậu."

Quý Vũ Thời hối phục tinh thần, chỉ thấy mọi người đều giơ ly.

Ly cậu cũng đã được rót đầy đồ uống, cậu liền bưng ly lên: "Cám ơn Tề bộ trưởng."

Mọi người ngồi xuống.

Quý Vũ Thời ngồi xuống, từ khi Tề bộ trưởng vào cửa Tống Tình Lam đã bắt đầu quan sát đối phương, lúc này nghiêng đầu muốn nói gì đó, Quý Vũ Thời nhẹ giọng nói trước: "Đừng lo lắng, tôi nghĩ ra rồi."

Khoảng cách này có chút gần.

Môi của Tống Tình Lam suýt chút nữa chạm vào mặt đối phương.

Hai người cùng lùi ra, không nói tiếp.

Tống Tình Lam cầm ly thủy tinh, cảm thấy có chút nóng nên dứt khoát uống cạn ly thức uống lạnh trong tay.

Vừa nãy, anh cư nhiên có cảm giác muốn chạm vào mặt của Quý Vũ Thời.

Làm một vị thủ hộ giả lăn lộn lên vị trí lãnh đạo, Tề bộ trưởng không phải người thích lên giọng, bữa cơm này cũng chứng tỏ rõ tính tình của ông.

Giống như Tống Tình Lam đã nói khi ở trong xe, Tề bộ trưởng muốn nói rõ lần gặp gỡ trong khe hở mười lăm năm trước.

Thời gian thật sự là một sự tồn tại kỳ diệu.

Tề bộ trưởng cảm thán: "Mấy năm nay tôi chứng kiến các cậu chậm rãi hợp thành, cũng chứng kiến trung tâm chỉ huy tiến cử Tiểu Quý tạm điều chuyển tới đây. Tôi không biết các cậu sẽ phát sinh chuyện gì, thế nhưng tôi có thể xác định kết quả. Đã nhiều năm như vậy, cảnh tượng chết đi trong khu rừng mưa cùng tên phản đồ kia trúng đạn ngã xuống trong màn mưa vẫn luôn là cơn ác mộng của tôi, thẳng đến lúc này đây, các cậu thành công trở về, tối hôm qua tôi rốt cuộc cũng có thể ngủ ngon giấc. Quan trọng nhất là tôi cùng nhóm đồng đội vẫn luôn chờ đợi ngày hôm nay để tự mình nói cám ơn các cậu, bọn họ ở trời nam đất bắc xa xôi không thể tới được nên tôi làm đại diện, kính mọi người một ly."

Giữ kín bí mật mười lăm năm, nhất định không hề dễ dàng.

Hiện giờ lịch sử nên hoàn thành đã triệt để hoàn thành, bí mật không còn là bí mật, Tề bộ trưởng uống xong ly này, ngay cả nếp nhăn khóe mắt cũng thả lỏng không ít.

Để ly xuống, Quý Vũ Thời hỏi: "Tạ Tư An thế nào?"

Mọi người cũng rất tò mò vấn đề này.

Nghe thấy cái tên này, Tề bộ trưởng nặng nề tóm lược: "Trải qua tra xét cùng phán quyết, giam giữ suốt đời."

Trọng tâm câu chuyện quay trở lại trên người Quý Vũ Thời.

Tề bộ trưởng nói: "Tiểu Quý, năng lực của cậu rất nổi bật, tôi đã nói chuyện điện thoại với Lâm bộ trưởng, tôi rất muốn cậu chính thức gia nhập đội thủ hộ giả, thế nhưng Lâm bộ trưởng không chịu thả người. Tôi cảm thấy vẫn là ý kiến của cậu quan trọng hơn, thế nào, có muốn suy nghĩ một chút không?"

Từng người luân phiên ra trận.

Đội viên, đội trưởng, hiện giờ ngay cả bộ trưởng cũng tới.

Tề bộ trưởng vừa dứt lời, tất cả mọi người lập tức xoạt một tiếng nhìn qua, vẻ mặt đầy hi vọng, Quý Vũ Thời: "..."

Này không phải tiệc tạm biệt, là hồng môn yến đi?!

Cuối cùng, Quý Vũ Thời nói: "Cám ơn Tề bộ trưởng, tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ."

*

Sau khi ăn xong, mọi người chia tay.

Tiểu đội vây Quý Vũ Thời ở giữa, nhao nhao ầm ĩ nói mặc kệ Quý Vũ Thời quyết định thế nào, sau này chỉ cần tới Giang thành sẽ do bọn họ phụ trách tiếp đãi.

Rời khỏi tiểu đội thủ hộ giả, thông tấn khí dưới da bị cài đặt trước kia đã bị lấy ra, không làm nhiệm vụ thì không cần thông tấn khí. Vì thế Thang Nhạc đi đầu hỏi xin số điện thoại của Quý Vũ Thời, sau đó mọi người cũng nhao nhao đòi đối xử bình đẳng, ai cũng phải có.

Quý Vũ Thời lần đầu tiên lưu nhiều số điện thoại như vậy.

Chờ cậu lưu xong, Tống Tình Lam chờ đợi ở bên cạnh liền nói: "Được rồi, còn dây dưa nữa thì Quý cố vấn sẽ không bắt được xe đấy."

Từ Giang thành tới Ninh thành có một đoàn tàu huyền phù riêng, tốc độ đạt tới năm trăm sáu trăm km/h, hành trình chỉ tốn một giờ, là phân bộ Giang thành mua cho.

Quý Vũ Thời cất di động xong thì nghe Tống Tình Lam nói: "Quý cố vấn, tôi đưa cậu đi."

Quay đầu lại thì nhìn thấy đối phương đang khoanh tay theo thói quen, dáng vẻ không cho phéo cự tuyệt.

Quý Vũ Thời vốn cũng không có ý cự tuyệt, gật đầu: "Vậy làm phiền Tống đội."

Nhóm người nhìn bọn họ rời đi, vẫy tay.

Buổi chiều trời nắng chang chang, bên tai là tiếng ve kêu râm ran.

Sớm chiều gặp gỡ, Quý Vũ Thời tới từ Ninh thành, cuối cùng rồi cũng trở lại thành phố của mình, cậu không thuộc về nơi này.

Quý Vũ Thời không quay đầu nhìn lại, cậu không muốn nhớ kỹ gương mặt thương cảm của mọi người, cậu mở cửa xe bước lên.

Tống Tình Lam cũng lên xe, một đường không nói gì lái tới trạm đông Giang thành.

"Cám ơn." Quý Vũ Thời nói: "Tôi đi đây."

Cậu đang định mở cửa xe thì Tống Tình Lam đột nhiên gọi lại: "Quý Vũ Thời."

Bàn tay trắng nõn của Quý Vũ Thời khẽ run, quay đầu lại, chỉ thấy con ngươi đen của Tống Tình Lam sâu thăm thẳm, đang muốn nói lại thôi nhìn cậu.

Nó làm trái tim cậu, không hiểu vì sao đập rộn lên.

Cậu hỏi: "Làm sao vậy?"

Tống Tình Lam lấy điện thoại ra, gọi tới số điện thoại mà vừa nãy mình đã ghi nhớ thật kỹ, đặc biệt thẳng nam nói: "Số của bọn họ cậu cũng lưu rồi, sẵn tiện lưu của tôi luôn đi."

Chương Trước/43Chương Sau

Theo Dõi