Saved Font

Trước/58Sau

Bản Năng Yêu Thích

Chương 1: Anh Ấy Quay Lại Rồi

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tháng 11, tiết sương giáng.

Không khí lạnh tràn về phía Bắc, sương muối trên các ô cửa kính từ từ tan thành một đám sương mù, bị gió lạnh thổi tan ngay lập tức, khí dưỡng vội vàng đi qua trên khuôn mặt của những người đi đường. Điều này báo trước sự bắt đầu chính thức của mùa đông ở thành phố do sắt thép kiên cố tạo thành này.

Thời Vũ vừa kết thúc một cảnh quay, buồn ngủ đến mức không mở mắt ra được, cô ngồi trong phòng chờ để thợ trang điểm tẩy trang cho mình. Lúc này quản lý đẩy cửa vào, nhìn thấy Thời Vũ ngồi ở chỗ đó ngủ say mà không cần chỗ dựa, không khỏi tức giận, cũng không biết cô học đâu ra kỹ năng ngủ này, phục rồi.

"Bà cô của tôi ơi, lần này cuối cùng tôi cũng giành được cho cô một cảnh quay, các nhà đầu tư và đạo diễn đều ở đó, nhiều cơ hội tốt! Để cho cô cùng họ ăn chung một bữa cơm, đến lúc đó họ cho cô nhiều cảnh quay hơn một chút, kết quả cô chạy còn nhanh hơn so với những người khác! Làm sao, cô cho cô là bữa tiệc Buffet sao? Cùng cô ăn bữa cơm còn phải tiêu tiền?"

Thời Vũ mở mắt ra, lông mi tựa như lông quạ khẽ nhúc nhích, giọng điệu vô tội: "Vốn tới dùng cơm chính là bọn họ tiêu tiền mà".

"Cô --" quản lý nhất thời bị nghẹn một chút, quản lý đổi đề tài, tiếp tục quở trách, "Cô nhìn một chút đi, tôi mang cô hai năm rồi, nghệ sĩ cùng thời với cô cũng sắp đạt tới đỉnh núi rồi, cô làm sao vẫn mang dáng vẻ không nhanh không chậm, không có tâm sự nghiệp. Nếu cô không tiến lên trong diễn xuất, để cho cô lên Weibo bán một chút nhân thiết* cô cũng không chịu, cô nhìn nghệ sĩ khác đi, họ không nổi tiếng, nhưng họ dựa vào tài năng khác để thu hút người hâm mộ để duy trì nhiệt độ. Cô nói xem cô có cái gì?''

* bán nhân thiết: Theo như mình tra trên Baidu thì bán nhân thiết là người hâm mộ có nhiều thời gian rảnh và muốn biết thêm nhiều câu chuyện về người nổi tiếng hoặc là tốc độ ra tác phẩm không theo kịp nhu cầu của người hâm mộ nên họ muốn nghe thêm về những câu chuyện đời thường.

''Tôi không có xinh đẹp." Thời Vũ thuận miệng tiếp lời, giọng còn có chút oán trách.

Thợ trang điểm bật cười thành tiếng trước cảnh hai người qua lại, quản lý là chị Hoa bị cô làm cho xấu hổ đến mức ôm ngực, giọng nói trở nên đanh thép, cho rằng dù sao đều ở đây nói Thời Vũ không đủ tranh giành, đem cô phê bình một lát.

"Cô mới vừa rồi mới quay phim, cũng không có tinh thần, cứ ở đó đánh ngáp, cô không nghiêm túc một chút được sao? "

Trợ lý nhỏ ở bên cạnh không kìm lòng được lúc này muốn giải thích vài câu cho Thời Vũ. Rõ ràng là lúc 8 giờ tối hôm qua Thời Vũ đã có mặt ở cảnh quay, bởi vì các diễn viên khác tạm thời đề nghị thay đổi lịch trình, đạo diễn thấy Thời Vũ dễ ức hiếp, cũng không thông báo trước cho cô ấy mà lên lịch cho cảnh quay của cô ấy đến 3 giờ giữa đêm.

Kết quả là Thời Vũ không ngủ được vài tiếng đồng hồ, ngày hôm sau, cô còn phải bắt kịp thông báo từ một số nhân vật phụ.

Nhìn thấy trợ lý giải thích cho mình, Thời Vũ đưa ánh mắt ra đó, người trước đó im lặng. Cô ngồi ở đó, một bên khéo léo nghe quản lý dạy dỗ, một bên vừa ngáp vừa rơi nước mắt. Quản lý lúc này cũng nói mệt rồi, dặn dò đôi câu liền đi.

Đột nhiên, một tiếng đẩy cửa vang lên, một người phụ nữ đi vào cùng với trợ lý, phát ra âm thanh không nhỏ, ngồi xuống bên cạnh Thời Vũ.

Một mùi nước hoa nồng nặc bay đến trước mặt, Thời Vũ còn không thèm mở mắt, liền đoán được là Lộ Vũ Hân.

Hai người đóng chung đoàn phim, lại có những cảnh đối địch, nhiều lần Thời Vũ gần như choáng váng vì mùi nước hoa nồng nặc của cô. Lộ Vũ Hân vừa tiến đến, trợ lý bên cạnh lập tức trở nên cảnh giác. Cô ấy là nữ diễn viên đã tạm thời thay đổi thời gian quay ngày hôm qua, hại Thời Vũ bị quản lý của cô ấy mắng cho một trận.

Lộ Vũ Hân ngồi đó đánh bộ móng sáng bóng, nhìn về phía thợ trang điểm, hất cằm lên: "Chị Bạch, phiền chị bây giờ hãy trang điểm cho tôi, cảnh của tôi sắp quay rồi."

Trợ lý Lộ Vũ Hân thuận thế gây áp lực: "Đúng vậy, sắp quay rồi, trước tiên phải bám sát những người quan trọng, nếu không sẽ bị chậm trễ, cô nói chúng tôi nói với đạo diễn như thế nào-".

Còn kém không nói thẳng ra miệng -- cô còn phải làm gì nữa đối với một kẻ ngốc nghếch như Thời Vũ?

Chỉ sau đó, Thời Vũ mới lười biếng mở mí mắt, đôi mắt phượng nhếch lên, con ngươi đen nhánh, sáng ngời lại quyến rũ chết người. Cô khổ sở nhìn thợ trang điểm một cái, cười nói "Chị Bạch, chị làm trước đi, em tự làm."

Thợ trang điểm cảm thấy nhẹ nhõm, bước sang một bên để trang điểm cho Lộ Vũ Hân. Thời Vũ đang ngưng thần hướng về phía gương để kéo lông mi giả, trợ lý của Lộ Vũ Hân bỗng nhiên phát ra một tiếng thét kinh hãi.

"Chị Vũ Hân, Giang Khắc* trở lại rồi!"

*Tên của nam chính đúng ra là Giang Khác, nhưng mà mình thấy nó kì kì nên dịch thành Giang Khắc =)))

Nghe được cái tên "Giang Khắc" này, Thời Vũ có chút thất thần, tay dùng sức kéo lông mi, một trận đau đến phát ra một tiếng "hừ" một tiếng.

Thợ trang điểm thuận thế hỏi một câu: ""Tên này nghe quen quen, tôi không đọc tin tức nhiều, ai vậy?"

"Nghe quen tai là đúng, Giang Khắc chính là người thừa kế của tập đoàn Giang Thị."

Giang Khắc vốn không có ở trong nước, nhưng danh tiếng cực kỳ tốt. Gia tộc họ Giang chiếm giữ vị trí hàng đầu ở phía bắc Bắc Kinh, dù sao họ cũng sinh ra ở La Mã, có làn da đẹp, cổ tay vô cùng khỏe mạnh, người như vậy rất hiếm..

Năm xưa Giang Khắc đi du học Mỹ, sau khi học xonghai năm đầu đã sắp xếp lại tài sản của Tấn Thăng ở nước ngoài, bằng vào sức một mình để cho khoa học kỹ thuật Tấn Thăng thành công ở Hoa Kỳ, khiến giá cổ phiếu của nó tăng vọt và gấp đôi..

Sau đó, Giang Khắc nhanh chóng mở rộng và ổn định thị trường nước ngoài, chỉ trong hai năm, anh đã để cho Tập đoàn Tấn Thăng chiếm đóng một vùng lãnh thổ rộng lớn tại Hoa Kỳ.

Hết lần này tới lần khác như vậy, thần thoại luôn luôn thích ẩn mình, rất ít khi xuất hiện trước ống kính, vì vậy, Giang Khắc khiến mọi người trở nên tò mò cùng thảo luận..

Lần này, Giang Khắc bỗng nhiên về nước, mọi người bàn tán xôn xao, suy đoán nguyên nhân đằng sau.

"Anh ấy thực sự rất đẹp trai. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy tin tức tài chính trên Weibo, tất cả đều là si mê." Trợ lý Lộ Vũ Hân thở dài.

Thời Vũ lập tức lấy điện thoại di động ra xem, theo tin tức, tập đoàn Tấn Thăng chủ yếu chia làm hai lĩnh vực, một là ngành giải trí, hai là lĩnh vực công nghệ, chủ yếu tập trung vào các dịch vụ xã hội và truyền thông. Giang Khắc, người thừa kế của tập đoàn Giang Thị, lần này được triệu hồi để phụ trách khoa học kỹ thuật Tấn Thăng, bên dưới là một bức ảnh Giang Khắc tham dự một hội nghị ở nước ngoài.

Trong ảnh, Giang Khắc bị một đám người vây quanh, anh đi phía trước, thân hình thẳng tắp cân đối, bộ âu phục màu đen vừa vặn. Người đàn ông có ngũ quan lập thể, môi mỏng mũi cao, và vẻ ngoài đẹp trai tiêu chuẩn.

Anh tựa hồ không thích máy ảnh lắm, nhìn thẳng về phía trước bằng một đôi mắt lạnh lùng, ánh mắt lãnh đạm lộ ra vẻ lạnh lẽo, lúc này ánh mắt đang lướt thẳng qua màn hình, đầu ngón tay cầm điện thoại của Thời Vũ hơi căng thẳng, đầu ngón tay hơi căng thẳng, trái tim cô theo bản năng rụt lại một cái.

Nhìn thấy Thời Vũ, trợ lý của Lộ Vũ Hân chế nhạo, cố ý lớn tiếng nói: "Chị Vũ Hân, Giang tổng đã về rồi, chắc anh ấy lại rủ chị đi chơi. Hai người từng học chung trường eii."

Lời kia vừa thốt ra, các nhân viên khác trong phòng chờ đều liếc nhìn ghen tị. Ai mà không biết, Lộ Vũ Hân là đang là lưu lượng tiểu hoa đán, sự nghiệp đang thuận buồm xuôi gió thì cách đây một thời gian, một bức ảnh bất ngờ xuất hiện trên các phương tiện truyền thông - tập hợp các cựu sinh viên Đại học Columbia, Lộ Vũ Hân cũng ở trong đó, cô ta vừa vặn ngồi bên cạnh Giang Khắc, tay của hai người đều đặt dưới bàn.

Đang có làn sóng tiếp thị được blogger cố tình dẫn dắt, cho rằng cả hai đang nắm tay nhau ở dưới bàn, nhìn vào bức ảnh mà thêu dệt thành câu chuyện về câu chuyện về Cao Linh Chi Hoa bị nữ sinh kéo xuống tế đàn*, còn tặng cho cô một bản phác thảo của một nhân vật độc đoán.

*Theo như mình tìm hiểu trên Baidu thì Cao Linh Chi Hoa là nam chính bộ sưu tập Ôn Dạ, anh tuấn bất phàm, nhưng lại bị tiểu yêu tinh dụ dỗ, từ trên tế đàn rơi xuống, biến thành một con chó trung thành.

Cư dân mạng nói chuyện rất là ngọt ngào, Lộ Vũ Hân thuận thế thu hút một làn sóng hâm mộ khác, tăng cường độ mua bản thảo, xé nát một ít tài nguyên có được nhiệt độ, thiên hạ hào sảng như gió xuân.

Lộ Vũ Hân cũng nhìn thấy Thời Vũ thất thần nhìn mấy bức ảnh, cố ý phàn nàn: "Cả hai chúng ta đều bận, xem thời gian của học trưởng đã."

Thời Vũ vừa vặn mới tẩy xong chút trang điểm cuối cùng, trong gương hiện ra một khuôn mặt tươi tắn và cảm động khiến người ta không thể rời mắt.

Điện thoại di động rung lên, người bạn thân nhất của cô là người đầu tiên gửi tin nhắn cho cô, đúng lúc báo tin: 【Chị em, vị hôn phu của cậu - Giang Kế trở lại rồi! 】

Thời Vũ cầm điện thoại di động lên, đang muốn đi ra ngoài, Lộ Vũ Hân thuận thế gọi cô lại, giọng điệu kiêu ngạo: "Này, là cô... giúp tôi lấy lọ sơn móng tay màu xanh lục trên bàn làm việc của cô đi."

Thời Vũ cảm thấy có chút buồn cười, cô hỏi ngược lại: "Cô bị gãy tay à?"

"Cô nói chuyện kiểu gì vậy?" Lộ Vũ Hân cao giọng, cau mày.

"Xin lỗi, tôi chỉ phục vụ người già, yếu, bệnh tật và tàn tật." Thời Vũ xách túi chuẩn bị rời đi. Được nửa đường, cô nhớ ra điều gì đó và quay sang hỏi, "Chị Vũ Hân, Đại học Columbia có còn được gọi là Đại học Nam Columbia không? "

Con ngươi Lộ Vũ Hân co rút nhanh, lập tức khẩn trương: "Không biết cô đang nói gì."

Thời Vũ nghiêng đầu cười một tiếng, lông mi phẩy phẩy: "Phải không? Có thể là tôi nhớ lầm rồi."Sau khi nói xong, Thời Vũ liền vội vàng rời đi. Lộ Vũ Hân thở phào nhẹ nhõm sau khi nhận được câu trả lời mà cô đã phủ nhận.

-

Thời Vũ sau khi về đến nhà, mí mắt rốt cuộc không nhịn được, khi nhìn thấy chiếc giường lớn mềm mại, cô trực tiếp ngã lên trên đó, ngủ thiếp đi. Lúc cô tỉnh dậy đã là sáu giờ tối.

Thời Vũ thức dậy kéo màn cửa sổ ra, sắc cam rực rỡ tràn ngập, ánh sáng và bóng tối lốm đốm trên cửa sổ, tâm tình cô có chút tốt.

Thời Vũ nhấc điện thoại bên cạnh gối, đi chân trần về phía phòng khách, cô rót cho mình một cốc nước rồi ngồi co ro trên ghế sô pha để trả lời tin nhắn.

Nguyễn Sơ Kinh lại gửi một tin nhắn khác:【Vài giây sau vẫn không có tin nhắn trả lời, cậu vẫn là Thời Vũ, người mà đã vội vàng chạy đến ngay lập tức khi nghe thấy tin tức từ Giang Khắc? 】

Tiểu Vũ Mao: 【Hồi sáng buồn ngủ quá, giờ tỉnh rồi. Cậu gửi cho tớ thông tin chuyến bay của anh ấy! Chính xác đến từng giây nhé, tớ muốn làm người đầu tiên mà anh ấy nhìn thấy khi anh ấy trở về nước!】

Nguyễn Sơ Kinh cười nhạt: 【Người đầu tiên anh ta nhìn thấy khi trở về Trung Quốc là một tiếp viên hàng không chân dài!】

Tiểu Vũ Mao:【... Tớ không quan tâm, cậu mau gửi cho tớ! 】

Nguyễn Sơ Kinh không còn cách nào khác là phải gửi nó cho cô. Không thể không nói: 【Chị em, sao cậu vẫn không thích người khác? Có hàng nghìn hàng vạn anh chàng đẹp trai, Giang Khắc quá lạnh lùng, chỉ vài lần nhìn thấy anh ta, tớ đã cảm nhận được một đợt lạnh giá từ Siberia lướt qua, nếu hai người kết hôn thì không cần điều hòa vẫn có thể ngủ được. 】

Thật ra thì Nguyễn Sơ Kinh còn có nửa câu sau chưa nói, Thời Vũ cùng Giang Khắc đính hôn đã được hai bên gia đình sắp đặt. Mối quan hệ giữa hai gia đình luôn tương đối tốt, là mối quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi.

Nhưng Giang Khắc đã ở nước ngoài vài năm, anh ấy không quan tâm đến Thời Vũ, đối với vị hôn thê này, anh một câu cũng không hỏi, hai người ngày thường cũng cực ít liên lạc. Thậm chí vài lần duy nhất anh về nước, hai nhà theo thông lệ ăn cơm, anh đi theo cũng không quá để tâm, ngược lại là Thời Vũ, mười năm như một ngày, kiên định thích Giang Khắc.

Nguyễn Sơ Kinh đang suy nghĩ về mối quan hệ giữa hai người thì Thời Vũ đột nhiên gửi đến một câu: 【Có thể 】

Cô thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng cuối cùng Tiểu Vũ Mao cũng đoán ra được, quả nhiên là chị em tốt của cô, tính tình cởi mở! Không để bụng! Ai ngờ rằng một giây tiếp theo Thời Vũ đã gửi đến một tuyên bố dọa người.

【Trừ khi anh ấy bị hói. 】

Thời Vũ thoát ra khỏi giao diện điện thoại, tìm tin tức buổi sáng, gửi một tấm ảnh chụp Giang Khắc. Giang Khắc làm về truyền thông khoa học kỹ thuật, nhưng tóc của anh ta không những không bị hói, mà còn rất tươi tốt.

Lại đẹp trai bức người.

Nguyễn Sơ Kinh không còn gì để nói, và trả lời: 【Không hổ là cậu 】

Cùng chị em tốt trò chuyện xong, Thời Vũ cùng và trợ lý đã xác nhận lịch trình cho ngày hôm sau, cô không có việc gì làm vào buổi chiều, sau khi biết tin, Thời Vũ vui vẻ đi spa.

Thời Vũ chăm sóc làn da của mình một cách nghiêm túc, thậm chí cô còn đi ngủ từ sớm. Nhưng vừa lên giường đã ngủ thiếp đi, lúc nhắm mắt lại, thứ hiện lên trong đầu cô chính là khuôn mặt của Giang Khắc.

Cô nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, cuối cùng đem mặt vùi vào trong gối, nửa đêm vẫn có thể nghe rõ nhịp tim của chính mình, nhất thời Thời Vũ không thể phân biệt được cô đang khẩn trương hay là trông đợi.

Trước khi đi, Thời Vũ mặc thử quần áo trong phòng thay đồ, hơn hai tiếng đồng hồ cũng chỉnh trang cẩn thận, cuối cùng cô nhìn mình trong gương, có chút hài lòng.

Trong gương soi toàn thân, Thời Vũ trang điểm nhẹ nhàng, đôi môi đỏ mọng, răng trắng, đôi mắt nai lộ ra vẻ lanh lợi, cô mặc một chiếc váy đen tuyền với chiếc cổ có khóa xinh xắn, dáng người thanh mảnh, đôi chân dưới váy dài thẳng tắp.

Cô ấy choàng một chiếc khăn choàng trắng mịn và xách một chiếc túi trên tay, trông cô ấy rất xinh đẹp.

Giang Khắc đến sân bay Bắc Kinh lúc 5 giờ chiều, Thời Vũ đã lái xe đến trước đó hơn một tiếng. Ngồi ở khu vực nghỉ ngơi, cô bất giác co người lại vì mặc quần áo hơi ít, gần đến năm giờ, đầu ngón tay trắng nõn gõ nhẹ vào màn hình điện thoại trong tiềm thức, cho thấy cô lúc này đang rất khẩn trương.

Thời gian đến gần, Thời Vũ đứng dậy đi tới quán cà phê mua một ly cà phê mocha mà Giang Khắc thích, cô cầm cà phê đứng ở lối ra, nhìn thẳng về phía trước không chớp mắt, chờ Giang Khắc đi ra.

Đồng hồ điện tử trong nhà ga chính thức chỉ năm giờ, hành khách lần lượt ra khỏi lối ra, Thời Vũ đứng ở đó, xem trái phải trước sau cũng không thấy người đi ra, có chút ủ rủ.

Đột nhiên, trong đám người đông đúc, Thời Vũ mơ hồ nhìn thấy một bóng người, cô cầm ly cà phê định bước tới ngay lập tức, ai ngờ có một người qua đường vì đi quá nhanh nên va vào đầu Thời Vũ.

"Bốp" một tiếng, cà phê rơi xuống đất và đồng thời văng lên ngực cô, khiến quần áo của cô ướt sũng. Đối phương lập tức luôn miệng nói xin lỗi, Thời Vũ cúi đầu nhặt một nửa ly cà phê rơi trên mặt đất lên, nghẹn ngào nói: "Không sao đâu, lần sau chú ý một chút."

Thời Vũ đứng dậy ném nửa ly cà phê nhặt được ném vào thùng rác phía sau, vừa nhìn ra cửa thì người bên kia mới quay lại, hóa ra cô đã nhầm người.

Thời Vũ nhìn nơi ướt át trên ngực, mùi cà phê nồng nặc bốc ra trên người, do dự một hồi, cô không thể xuất hiện trước mặt Giang Khắc với bộ dạng như vậy, có lẽ cô còn đủ thời gian để giải quyết nó.

Thời Vũ bước nhanh vào phòng vệ sinh, cô dùng nước sạch chà xát, sấy khô trong máy sấy mười phút. Khi Thời Vũ đi ra, cô mua lại một cốc mocha khác.

Cô cho rằng vào một ngày lạnh giá như vậy, Giang Khắc vừa trở về, ít nhất cũng có thể uống cà phê cho ấm bụng.

Một giây tiếp theo, Thời Vũ năm trong tay ly cà phê, nhìn thấy bóng dáng cao lớn và thẳng tắp trong đám đông. Cô vội vàng tiến lên đón, giọng điệu có chút căng thẳng: "Giang Khắc, hoan nghênh trở về."

Nói xong, cô thuận thế đem cà phê đưa cho Giang Khắc.

Cùng lúc đó, trợ lý đón Giang Khắc xuống máy bay đến chào hỏi, Giang Khắc giao hành lý, anh nghiêng người cô. Hai ánh mắt chạm nhau.

Thời Vũ bắt gặp một đôi mắt đen không đáy, chỉ cần liếc nhìn, liền bị hút vào.

Giang Khắc mặc tây trang màu đen, cổ áo sơ mi trắng rõ ràng cắt đường hàm của anh ta thành những góc sắc nét.

Thật là đẹp mắt, nhưng quá tàn nhẫn.

Anh liếc nhìn cô, lại không nhiều dừng lại một giây, liền thu về.

Cánh tay Thời Vũ nhất thời sững sờ ở giữa không trung, Giang Khắc chậm chạp không tiếp, một giây kế tiếp, anh đi về phía trước một bước, Thời Vũ cho là Giang Khắc định nhận lấy cà phê.

Ai ngờ Giang Khắcc nhìn cũng không nhìn một cái, một giây kế tiếp, âm thanh của anh vang lên. Thời Vũ đứng ở trước mặt anh, sắc mặt ngưng trọng trong chốc lát, trong mắt Giang Khắc không chút ấm áp: "Tránh ra."

- ---. Truyện Full

Trước/58Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nông Môn Trưởng Tỷ Có Không Gian