Saved Font

Trước/58Sau

Bản Năng Yêu Thích

Chương 10: Giữ Anh Lại

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Đối phương livestream được một lúc thì tắt, dư luận gào thét, Thời Vũ vội vàng theo dõi tài khoản, cô gửi tin nhắn riêng cho anh: 【Hi ~】

Tin nhắn được gửi đi xong, chưa kịp đợi đối phương trả lời, ngược lại cô nhận được thông báo nhắc nhở từ hệ thống: 【Bạn và bên kia chưa phải là bạn bè, để bảo vệ quyền riêng tư của người dùng, bạn chỉ có thể gửi tối đa ba tin nhắn. 】

Với lời nhắc nhở này, Thời Vũ không dám nữa tùy tiện gửi tin nhắn nữa.

Sau khi kết thúc công việc, Thời Vũ về đến nhà, nằm ở trên giường lật tới lật lui cũng không ngủ được, người livestream vừa rồi có phải là Giang Khắc không? Nếu đúng là như vậy, chẳng phải cô có thể ở trên mạng lấy thân phận khác lén gặp anh sao? Chẳng qua là Thời Vũ cũng không thể hoàn toàn chắc chắn rằng người này là anh.

Đột nhiên, Thời Vũ nhớ tới mấy giây anh lộ mặt trong lúc livestream, phía sau tai anh có một nối ruồi nhỏ màu đỏ. Giang Khắc mấy năm nay đều ở nước ngoài, cơ hội hai người gặp mặt thực sự là rất ít, hơn nữa Thời Vũ cũng không có chú ý lắm, cô cũng không rõ sau tai Giang Khắc có nốt ruồi này hay không.

Thời Vũ cầm điện thoại để trên bàn ở cạnh giường, tìm WeChat của Giang Khắc, gõ một dòng vào ô trống rồi xóa liên tục, qua vài lần như vậy, cuối cùng ngón tay cô vô tình chạm vào nút gửi, chỉ gửi một chữ ''Anh'' đi.

Giang Khắc trả lời:【?】

Giang Khắc hiếm khi trả lời tin nhắn của cô, trong lòng Thời Vũ có chút khẩn trương, nhanh trí trả lời lại: 【Anh sao mà đẹp trai như vậy chứ.】

Giang Khắc:【...】

Thời Vũ trả lời tin nhắn kèm theo biểu tượng xấu hổ:【 Ngủ ngon.】

Sau khi gửi xong, Thời Vũ không nhận được bất kỳ hồi âm nào, cô đã quen với việc này, tắt điện thoại của mình, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, trời quang mây tạnh, thích hợp quay ngoại cảnh, Thời Vũ cả ngày mặc một bộ trang phục thời nhà Thanh, lúc nghỉ ngơi,cô không quên chuyện Giang Khắc có nốt ruồi sau tai hay không, Thời Vũ định tìm một cơ hội hẹn anh ra ngoài tự mình kiểm tra một chút.

Tiểu Vũ Mao: 【Anh có ở đó không?】

Khoảng 10 phút sau, Giang Khắc nhàn nhạt trả lời: 【Ừm.】

Thời Vũ ở bên kia sắp xếp từ ngữ, gõ vào hộp thoại:【 Park Hyatt vừa mới mở một nhà hàng, nghe nói nhà hàng bọn họ có món Lưu Tâm Túy Giải mùi vị một rất ngon, em muốn đi ăn lâu rồi, tối nay anh có rảnh không? (^^)】

Cái này Thời Vũ nói thật, cô muốn đến nhà hàng đó ăn lâu rồi, một lát sau, Giang Khắc mới thờ ơ trả lời: 【Có chuyện.】

Thời Vũ thất vọng, trả lời lại bằng một dòng chữ: 【Được rồi.】

Sau đó, cô gửi một biểu tượng cảm xúc xoa mặt, nói thêm: 【Vậy thì chờ anh rảnh, chúng ta lại đi.】

Giang Khắc vừa mới kết thúc cuộc họp, ngồi trên sô pha vẻ mặt mệt mỏi, lấy từ trong hộp ra một điếu thuốc, vừa đưa điếu thuốc vào miệng, vô tình cúi đầu quét màn hình, cách một cái màn hình anh cũng có thể cảm nhận được sự mất mác của cô.

Giang Khắc quả thật không rảnh, tối nay Lương Túng Bắc về nước, Từ Châu Diễn và những người khác đã đặt phòng bao mở tiệc tẩy trần cho Lương Túng Bắc.

Bảy giờ tối, Thời Vũ vừa mới tẩy trang xong chuẩn bị rời đi, người đại diện của cô đã đứng ở cửa khoanh tay nhìn cô, giọng điệu nghiêm nghị: "Nếu tối nay cô chuồn mấtcô tự nghĩ đến hậu quả đi."

"Làm sao có thể chứ? Em còn không thể chờ đợi được muốn đến đó." Thời Vũ nhân cơ hội lập tức nắm lấy cánh tay người đại diện của cô.

"Em tốt nhất là như vậy," người đại diện tức giận nói, "Buổi tối lúc ăn cơm có Ngưu tổng, ông ta gần đây đầu tư một bộ phim, diễn viên vẫn chưa xác định, em kính ông ta hai ly rượu, xem có thể nắm bắt cơ hội tốt này hay không."

"Em biết rồi." Thời Vũ luôn miệng đáp lại.

Tám giờ tối, Thời Vũ bị ép đến câu lạc bộ Tư Lương dự tiệc. Thời Vũ vừa đẩy cửa ra,đã nhìn thấy mọi người ngồi một bàn ở bên trong, âm thanh cụng ly trêu chọc phát ra liên tục.

Lộ Vũ Hân nhướng mày, giả vờ cười nói: "Ồ, đây không phải là Thời Vũ sao? Mau đến đây, ngồi bên cạnh Ngưu tổng."

Nói xong, Lộ Vũ Hân còn cố ý nghiêng đầu, nũng nịu nói với người đàn ông bên cạnh: "Ngưu tổng, đây là diễn viên trong đoàn của chúng tôi. Cô ấy rất ngưỡng mộ anh."

"Phải không? Đến đây ngồi." Người đàn ông nhìn dáng vẻ xinh đẹp của Thời Vũ, khuôn mặt mập mạp cười trên rung ba cái.

Chết tiệt, Thời Vũ cũng không nghĩ tới Lộ bạch liên này lại đào một cái hố đẩy cô xuống.

Thời Vũ cười nhạo hai tiếng, lướt qua đám đông đang nhìn cô soi mói ngồi xuống. Mới vừa ngồi xuống, cái vị Ngưu tổng béo ục ịch này coi như vẫn có phong độ, nói năng cũng không vượt rquá giới hạn, nhưng càng về sau, bản chất thật của ông ta càng lộ rõ, càng dựa vào gần cô, đôi mắt nheo lại khuyên cô uống rượu.

Ngưu tổng nhìn Thời Vũ như nhìn phải một miếng đậu hũ, nhìn tướng mạo xinh đẹp của Thời Vũ, nổi lên ý đồ xấu, cười nói: "Thời tiểu thư, tôi kính cô, tôi nhìn ra cô rất hợp làm diễn viên."

Rượu đã được đưa đến bàn, Thời Vũ không thể không uống, cô càng lui về sau, Ngưu tổng càng tiến lại gần, Thời Vũ cố gắng chống cự không đá ông ta ra.

Một màn này vừa vặn bị Tiền Đông Lâm vừa bước ra từ nhà vệ sinh nhìn thấy, anh vội vã trở về phòng bao, ngồi ở bên cạnh Giang Khắc, đặt tay lên vai Giang Khắc, định nói.

Giang Khắc cắt đứt lời anh, liếc anh một cái: "Rửa tay chưa?"

"Mẹ nó, em rửa rồi! Anh xem tay em vẫn còn ướt, sao anh chê em mãi vậy!" Tiền Đông Lâm mặt đầy ủy khuất.

"Vậy rửa tay xong sao không dùng máy sấy?" Giang Khắc chán ghét nói.

Từ Chu Diễn dùng đầu ngón tay gạt tàn thuốc, cười đến nỗi bả vai cũng đang run, người ở bên trong phòng bao cũng phát ra tiếng cười liên tục.

"Được rồi, nói chuyện chính, anh, vừa rồi em mới thấy Tiểu Vũ Mao ở phòng bao số 14, chận, bị một tên nhà giàu mới nổi ép uống rượu, hình như cũng ra tay rồi," Tiền Đông Lâm nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, nói, "Anh có muốn đưa cô ấy qua đây không."

Giang Khắc đang định rót một ly rượu, nghe được lời này liền hất tay, trên bàn có mấy giọt nước bắn tung tóe. Anh cầm ly lên nhấp một ngụm, thái độ thờ ơ nói: "Không cần để ý."

"Nhưng ——" Tiền Đông Lâm vừa muốn mở miệng, nhưng đụng phải ánh mắt của Giang Khắc, không biết làm gì hơn là im miệng.

Tối nay là vì Lương Túng Bắc mà mở tiệc tẩy trần, cả nhóm đang uống rượu đánh bài. Giang Khắc ngồi trên sô pha, hơi nghiêng người, chống khuỷu tay lên đầu gối, có chút thất thần.

" Anh, đến lượt anh." Tiền Đông Lâm lên tiếng.

Giang Khắc thu hồi suy nghĩ, tùy tiện ném ra một lá bài, sau đó châm một điếu thuốc.

Tiền Đông Lâm thấy lá bài Giang Khắc vừa đưa ra, hai mắt tối sầm, thiếu chút nữa bất tỉnh tại chỗ. Đưa ra mấy lá bài ngốc như vậy, lẽ ra từ đầu nên chọn Giang Khắc làm đối thủ.

"Ông chủ Giang đây là đang biểu diễn tặng một chiếc Bentley có phải không." Từ Chu Diễn ngậm một điếu thuốc trong miệng, cười trên sự đau khổ của người khác.

Sau khi thua cuộc, Giang Khắc đến chân mày cũng không thèm nhíu một cái, trực tiếp ném chìa khóa xe cho Từ Chu Diễn.

Từ Chu Diễn rất hiểu Giang Khắc. Nếu anh có việc muốn người khác làm thay, anh sẽ cho bọn họ lợi ích để đổi lấy. Thời trung học, Giang Khắc không muốn tham gia thi đấu bóng rổ, vì vậy lần đầu tiên Giang Khắc đã giúp anh viết mười bài kiểm tra, còn trực tiếp giúp anh thông quan trò chơi.

Sau đó, người tham gia cuộc thi này chính là Từ Chu Diễn.

Từ Chu Diễn nhận lấy xe, trầm ngâm liếc nhìn Giang Khắc, lắc lắc chìa khóa đi ra ngoài gọi điện thoại.

- -

Trong phòng bao bên kia, bàn tay mập mạp của Ngưu tổng chạm vào Thời Vũ, Thời Vũ lui về sau một chút, cười rạng rỡ, mở miệng ông ta: "Chu tổng, uây, không đúng, Mã tổng —— đúng rồi, ngài là Ngưu tổng."

"Ngài có biết có một câu gọi là trâu già gặm cỏ non, trâu ở đây chính là ngài sao?" Thời Vũ giọng vô tội.

Người ở chỗ này đều phát ra cười vang, Ngưu tổng không kìm được sắc mặt, thẹn quá hóa giận, vỗ bàn nói: "Cô đừng có mà rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt!"

Nhìn thấy Ngưu tổng này đang định ném ly rượu vào người Thời, một tiếng ''rầm'' vang lên, cửa mở ra, có người bước vào, ghé vào tai Ngưu tổng nói nhỏ vài câu.

Mặt Ngưu tổng biến sắc, nhìn về phía Thời Vũ, có chút kinh hãi.

Bên kia nhìn về phía Thời Vũ, giọng cung kính: "Thời tiểu thư, bên ngoài có người chờ cô."

Màn hình điện thoại của Thời Vũ sáng lên, cô nhìn thấy tin nhắn của Từ Chu Diễn, sau đó ngẩng đầu lên, liếc nhìn Lộ Vũ Hân, người vẫn luôn chú ý đến cô, cố ý hất tóc, cô nói: "Tôi biết Tiểu Khắc Khắc nhớ tôi rồi."

Quả nhiên, sắc mặt Lộ Vũ Hân thay đổi, thiếu chút nữa thì tức chết, Thời Vũ kiêu ngạo như khổng tước bước ra ngoài.

- -

Giang Khắc ngồi ở trên sô pha, cúi người dập tàn thuốc, đốm lửa tắt dần, vừa ngẩng đầu nhìn thấy cánh cửa cách đó không xa bị kéo mở, hiện ra một cái đầu, bắt gặp một đôi mắt hồ ly sáng long lanh hồ ly đang chuyển động.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, không ai mở miệng.

"Vào đi, anh Chu Diễn của em ở đây." Âm thanh lười biếng đột nhiên vang lên phá vỡ bầu không khí.

Thời Vũ nghe vậy đi vào, nhìn thấy đôi mắt Từ Triệt đang sáng lên ở phía bên kia sô pha. Tiền Đông Lâm giọng kinh ngạc: "Tiểu Vũ Mao, vừa rồi em không sao chứ."

"Không có chuyện gì đâu, em thì có thể có chuyện gì chứ, vừa rồi may mà có anh Chu Diễn, anh không biết lúc ông ta lại gần em, cái đầu heo của ông ta đúng là một mớ tạp nham..."

"Cám ơn anh Châu Diễn anh tuấn tiêu sái uy vũ!'' Âm thanh Thời Vũ trong trẻo, lớn tiếng nịnh hót.

Từ Chu Diễn cả người nằm liệt trên ghế sô pha như không còn xương, tư thế nhàn nhạt, như có ý tứ: "Không sao đâu, có người không quản em, anh Chu Diễn quản em."

Giang Khắc ngồi ở một bên cũng không lên tiếng, vẻ mặt ảm đạm, cảm thấy có chút phiền muộn, hơi ngẩng đầu, thản nhiên cởi cúc áo sơ mi, lộ ra cái cổ trắng nõn lạnh lùng.

Ghế sô pha bên cạnh lún xuống, một mùi hoa hồng thoang thoảng bay đến, Thời Vũ ở bên cạnh nhìn thấy anh lấy chanh ném vào trong rượu, cô chủ động mở miệng: "Ài, em biết pha rượu một chút, em pha cho anh một ly mojito nhé."

Bên trong phòng bao hò hét ầm ỉ, Thời Vũ động tác thuần thục pha cho anh một ly rượu đơn giản, Giang Khắc nhận lấy, nhấp một ngụm dưới ánh mắt dưới ánh mắt mong đợi của cô gái nhỏ.

"Thế nào?" Ánh mắt Thời Vũ tràn đầy căng thẳng.

Không biết là ai trêu chọc Giang Khắc, vẻ anh mặt lãnh đạm nói: "Khó uống."

Không phải chứ, Thời Vũ có chút nghi ngờ, cô chưa bao giờ lật rượu khi pha. Mới vừa rồi cô còn nghĩ nếu có thể chuốc say Giang Khắc thì quá tốt rồi, cô có thể xem sau tai anh ta có nốt ruồi đỏ chết tiệt kia không.

"Ài, hai người đang làm gì vậy, mau tới chơi bài." Tiền Đông Lâm kêu lớn.

Thời Vũ tham gia chơi bài nên trên bàn nhiều thêm một người, lúc này Giang Khắc lên tiếng: "Tôi không chơi nữa."

"Ài, không được!" Thời Vũ níu lấy tay áo sơ mi của Giang Khắc, dưới ánh mắt lạnh lùng của anh, cô từ từ thả tay.

"Tại sao anh ấy không chơi được, còn không phải dành một chỗ cho anh chơi sao?" Tiền Đông Lâm hỏi.

Trải nghiệm được một lần anh uống say, đương nhiên là cô muốn chuốc say để đến gần anh rồi, cô muốn xác nhận sau tai anh có nốt ruồi kia không.

Đương nhiên Thời Vũ không đem mấy lời trong lòng này nói ra.

"Bởi vì em muốn đánh bài với những người đẹp trai, anh Đông Lâm cũng không tệ, nhưng có một chút..." Thời Vũ lúng túng tìm một lý do.

"Xấu." Từ Chu Diễn thuận thế tiếp lời.

Người ở bên trong phòng bao phát ra một trận cười thật to, Tiền Đông Lâm che mặt khóc lóc.

Ván bài chính thức bắt đầu, vận may của Thời Vũ khá tốt, liên tiếp thắng mấy trận, vừa thắng xong cô liền chủ động rót rượu cho Giang Khắc. Giang Khắc tiếp nhận, liếc nhìn Thời Vũ, không nói gì đem ly rượu uống hết.

Nhìn thấy Giang Khắc uống mấy ly rượu, Thời Vũ vui mừng không nói nên lời. Đến ván sau, Thời Vũ quét mắt trái phải nhìn không thấy quân bài mình đánh dấu, trong lòng nhất thời luống cuống.

Giang Khắc và Từ Chu Diễn liếc mắt nhìn nhau, Từ Chu Diễn bắt đầu công khai mở nước, Giang Khắc một khi đã nhìn qua thì không quên đươc, cơ bản có thể đoán ra đối phương đang cầm quân bài gì, anh tỉnh bơ ra bài, không cho Thời Vũ một đường lui, thắng hoàn toàn.

Chỉ như vậy, Thời Vũ thua gần chục ván mà không nhận ra, uống liền mấy ly rượu, không phải vì chơi bài không giỏi, mà là vì gặp một đối thủ quá mức lợi hại như Giang Khắc.

Tan cuộc, mọi người đã về hết, Giang Khắc ngồi trên sô pha, lấy từ trong hộp ra một điếu thuốc, cúi đầu cắn điếu thuốc trong miệng. Ngọn lửa màu cam bùng lên, làm lộ rõ ​​khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông.

Giang Khắc liếc mắt nhìn cô ngồi trên sô pha, khuôn mặt ửng hồng, cô gái nhỏ say đến mơ hồ, ngay từ đầu anh có thể thấy được Thời Vũ muốc chuốc say anh, kết quả ngược lại cô gái nhỏ còn bị anh chuốc say.

Cô gái nhỏ này muốn làm cái gì, một chút cũng không giấu được, viết hết lên trên mặt.

Mặc dù Thời Vũ say đến chóng mặt, nhưng cô vẫn mơ hồ nhớ được, muốn xem sau tai Giang Khắc có nốt ruồi đỏ hay không. Thời Vũ từ trên ghế sô pha ngồi dậy, trong mắt ngạc nhiên, nói: "Giang Khắc, trên đầu anh có cái gì nè."

"Ồ."

Thời Vũ chớp chớp mắt, giọng có chút ủy khuất: "Anh không hỏi em là có gì sao?"

Giang Khắc lười so đo với một con ma men, theo lời cô hỏi lại: "Là cái gì vậy?"

"Là cứt chuột."

"Giang Khắc, trên đầu anh sao lại có cứt chuột vậy ô ô ô ô." Thời Vũ mặt đầy đau buồn, không thể tiếp nhận sự thật này.

"..." Giang Khắcc.

"Em giúp anh lấy xuống."

Thời Vũ đang chóng mặt, cô di chuyển với tay trên ghế sofa. Cô đang nửa quỳ trên sô pha, đang say rượu nên lá gan cũng lớn, thật sự đánh gãy đầu Giang Khắc.

Giang Khắc đang hút thuốc, Thời Vũ chạy tới, anh vô thức thu tay về, hai cánh tay trắng như hoa sen của cô gái nhỏ vừa vặn ôm lấy cổ anh.

Giang Khắc muốn dùng một tay gỡ cô ra khỏi người anh, nhưng Thời Vũ đã móc vào người anh như một giây leo không chịu rời ra. Mùi sữa thoang thoảng của cô gái nhỏ phả vào người anh, trong nháy mắt hô hấp rối loạn.

Đôi tay mềm mại và không xương của cô tinh nghịch véo những mạch máu căng thẳng trên cổ anh, Giang Khắc cả người cứng đờ.

"Còn thiếu chút nữa..." Thời Vũ nghỉ một chút.

Cô gái nhỏ ôm càng chặt hơn, bởi vì chênh lệch chiều cao, hôm nay Thời Vũ mặc chiếc váy hải quân màu hồng, bên ngoài khoác một chiếc áo len, cô nửa quỳ ở trên ghế sa lon, lại thêm động tác quá lớn, váy được vén lên, đôi chân cùng vòng eo trắng nõn lộ ra.

Gần như cắt đứt dây thần kinh của Giang Khắc.

"Đi xuống." Giang Khắc trầm giọng nói.

"Em không xuống, anh qua đây một chút, em lập tức..." Thời Vũ cúi đầu xuống, chạm vào tai anh, lại thực sự chạm vào một nốt ruồi.

"Rầm" một tiếng, Giang Khắc nhanh chóng dập điếu thuốc vào trong ly rượu. Trời đất rung chuyển, Thời Vũ bị ném trên ghế sofa, người đàn ông đem cô đè ở dưới người.

Giang Khắc áp hai chân vào người cô, ánh mắt nặng trĩu, tàn thuốc ném vào trong ly rượu phát ra âm thanh, mập mờ thiêu đốt bầu không khí. Hơi thở của người đàn ông bao trùm lấy cô, Thời Vũ choáng váng, thấy cảm xúc trong mắt Giang Khắc cuồn cuộn dâng trào, cô sợ hãi co rút lại.

Không ngờ, Giang Khắc dùng sức ấn xuống, giọng nói trầm thấp đầy khiêu khích làm rung động lỗ tai cô, giọng nói khàn khàn: "Em đang cần thu dọn sao*?"

* Theo mình tra thì dọn dẹp ở đây là người này đã làm điều xấu cần phải sửa chữa, giáo dục.

Cho dù Thời Vũ say đến mất lý trí, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Giang Khắc có phần uể oải, trong lòng cô lại tràn ra một cảm giác vừa lo lắng vừa sợ hãi. Bầu không khí ái muội tiếp tục được làm nóng lên, Thời Vũ khẩn trương nắm lấy quần áo, lo lắng nhắm mắt lại, ngay lúc này cô nghĩ Giang Khắc muốn hôn cô.

Một giọng nói nhàn nhạt vang lên: "Muốn lấy nước bọt của anh."

Trước/58Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Toàn Vị Diện Đều Quỳ Cầu Vai Ác Nữ Chủ Làm Người