Chương Trước/75Chương Sau

Bảo Bối Là Em

Chương 31: Người Tốt

- Dạ , em đi liền đây

Giai Kì nở một nụ cười chói loá khoe ra hai cái má lúm đồng tiền sâu hút . Rồi ngay lập tức quay gót đi chuẩn bị phìng họp

Mọi thứ vẫn diễn ra suôn sẻ , ngày hôm nay cũng chỉ mới làm quen một vài thứ . Kinh nghiệm của cô không có nhiều , vẫn cần một chút thời gian để các tiền bối chỉ bảo thêm

Tan việc , kết thúc một ngày cũng rất tươi đẹp đi . Nhìn đồng hồ trên tay đã hơn 6 giờ tối

‘ Ọc ọc ọc ...’

Giai Kì mặt nhăn lại , nhưng cũng may là bây giờ cái bụng mới kêu . Chứ nếu như kêu từ nãy chắc cô mất mặt chết . Ngoài trời đã xuống sắc , đèn cao áp hai bên đường đã mở lên . Quan trọng là ...đi đêm , sẽ gặp ma

Day day lấy cái trán của mình , Hứa Giai Kì nguyền rủa một câu . Cũng không thể trách ai được . Đi làm theo công ty là phải đúng giờ giấc làm việc rồi tan ca . Xem ra số của cô sau này cũng sẽ gặp không ít bằng hữu âm ( ma ) ...

Cô thề là đã không nhắc đến thì thôi , chứ đã nhắc đến thì ...như lúc này đây

- Ông à ...ông mau đi đi , đừng bám theo con nữa ....

Hứa Giai Kì khóc không ra nước mắt . Cô muốn lên xe , ông cụ này không cho cô đi . Cô muốn về nhà , ông cụ lại càng không . Cô ngồi yên một chỗ , ông cụ lại cứ quay vòng vòng quanh người cô khiến cô chóng mặt muốn chết ...

- Ông ơi , sao ông còn chưa đi đầu thai . Nếu ông còn không mau đi , nếu như bị bắt được sẽ rất lâu mới được đầu thai đó ...

Nói đến đây ông cụ ngồi thụp xuống , nước mắt bên hai khoé mi ươn ướt . Nãy giờ cô chỉ lo đuổi ông cụ mà không có để ý đến ông cụ một tay chống chiếc gậy tre cũ kĩ . Thân một bộ quần áo không còn nguyên vẹn , khắp nơi đều có những miếng vá to nhỏ . Đôi dép đi đã bị đứt ra gần hết ...Trông đáng thương đến mức nào

Bấy giờ cô mới nhận ra cụ ông này là một lão ăn mày . Chắc là do bị đói nhiều ngày hay vì vấn đề gì đó mà qua đời . Nghĩ đến đây khoé mắt cô lại ươn ướt . Không ngờ ở cái thủ đô Pari hoành tráng như vậy lại vẫn có mảnh đời bất hạnh như vậy

- Ông ơi , ông ngồi đây chờ con một lát nhé . Con sẽ quay lại liền ...

Nói rồi cô tháo giày cao gót , chạy thật nhanh đến cửa hàng phía bên kia đường cách chỗ ông cụ một khoảng khá xa

Giai Kì quay lại với một túi đồ khá to . Bên trong toàn là đồ hàng mã : có rất nhiều quần áo mới cho các cụ ông , tiền vàng , tiền dola , dày dép đủ kiểu

Thấy cô mang đến những thứ này , lại đang định đốt chúng , ông cụ lại càng cảm động mà nước mắt rơi nhiều hơn

- Ông ơi ... ông đi đường bình an nhé

Cô đốt hết đồ hàng mã xong , lại ngẩng lên thấy ông lão hiền từ biết bao . Bộ đồ trên người ông thay đổi thành một bộ vest đứng tuổi . Tay ông cụ vẫy vẫy , cười một nụ cười thật tươi rồi từ từ tan biến

Có lẽ ...ông cụ đã đi đầu thai rồi . Hứa Giai Kì cô tự cảm thấy trong lòng nhiệt huyết sôi trào , chưa bao giờ làm việc nào tâm đức như lúc này . Trong lòng đột nhiên lại cảm thấy thật nhẹ nhõm ...Ông cụ , hy vọng kiếp sau ông có thể đầu thai vào một gia đình tốt lành

Truyện convert hay : Yêu Long Cổ Đế
Chương Trước/75Chương Sau

Theo Dõi