Chương Trước/63Chương Sau

Bạo Quân Sủng Hôn Hằng Ngày

Chương 63: Trị Liệu

Kỳ thực Tống Tụng cho tới nay có chút ý thức được, nhưng khi sự tình thật sự xảy ra ở trước mặt, y vẫn khó tránh khỏi cảm thấy mấy phần bi thương.

Mẫu thân trong kí ức y là một khuê nữ, nàng và Phó Quốc Thương ôn hòa nhân từ như nhau, lúc cười lên luôn làm Tống Tụng cảm thấy ấm áp. Khi còn bé Tống quốc công vẫn còn có mấy phần thương yêu y, mãi đến tận khi Phó Hương chết hai năm, hắn mới dần dần xa lánh Tống Tụng.

Y vẫn cho là đó là bởi vì Tống quốc công nhiều con, cho nên không chăm sóc nổi. Lâu dần, vẫn không gặp mặt, hắn dĩ nhiên sẽ quên mất mình, tình cảm phai nhạt, cũng là chuyện rất bình thường.

Cho tới hôm nay y mới phát hiện, hóa ra hại chết ngoại tổ phụ, Tống quốc công cũng tham dự.

Thứ như tiền tài, trong tay nhạc phụ, trong tay thê tử, trong tay nhi tử, cũng không bằng nắm trong tay mình mới khiến người an tâm. Tần tam muội rất dễ thuyết phục hắn. Khi Phó Hương còn sống, trong lòng hắn có lẽ còn có mấy phần áy náy. Mà theo cái chết của nàng, Tống Tụng đối với hắn mà nói, chỉ còn là uy hiếp.

Cho nên hắn bắt đầu xa lánh Tống Tụng, chán ghét Tống Tụng, thậm chí tùy ý Tần tam muội chèn ép Tống Tụng.

Không biết có phải bởi vì thời gian mang thai hay không, Tống Tụng gần đây càng ngày càng thích chảy nước mắt. Y giơ tay che đôi mắt lại, nhẹ nhàng hít mũi một cái.

Bi thương trong lòng y so với hận ý còn nhiều hơn một chút. Y đã sớm biết Tần tam muội đố kỵ, mà đố kỵ đến mức độ như vậy, càng khiến người buồn nôn.

Từ Khấu nói ở trong thư: "Ta dùng danh nghĩa phụ thân để thề, Tần An thật sự xưa nay đều chưa hề nghĩ tới hại Phó gia. Hắn dưới tình huống không biết chuyện tiếp nhận một số lớn tài sản như thế. Hắn từ lúc biết được chân tướng, cũng chột dạ sợ hãi, xin Vương phi ngàn vạn minh giám."

Tống Tụng đọc thư xong, lau nước mắt đi, ánh mắt yên tĩnh xuống.

Từ Khấu mặc dù một lần cường điệu Tần An không biết chuyện trong thư, mà lại vẫn chưa vì những thứ khác người giải vây một câu, dù cho y biết đối phương chỉ muốn bảo vệ Tần An, mà đây không khỏi cũng quá vô tình.

Nàng là nữ nhân thông minh. Nếu như hi vọng cùng Tần An hòa bình mỹ mãn tiếp tục sống, không thể nào không biết vì những thứ khác nói một câu cho người nhà họ Tần, dù cho dưới tình huống Tống Tụng sẽ không lấy ân báo oán, cũng không hợp lý.

Còn nữa, hôm qua nàng mới biết chuyện này, có lẽ nói cho y biết bởi vì lương tâm bất an, mà lương tâm bất an còn không đến mức làm cho nàng nhanh như vậy làm ra quyết định thẳng thắn với Tống Tụng. Càng khỏi nói, phong thư này còn có khả năng sẽ trở thành mấu chốt làm Tần gia và Tống gia thân bại danh liệt.

Nàng nhất định là nhìn ra được gì đó.

Tống Tụng để cho mình rút ra từ trong ân ân oán oán, tỉ mỉ nhớ lại nhất cử nhất động hôm nay của Từ Khấu, trong con ngươi xẹt qua một vệt sáng.

Nguyên nhân có thể làm cho Từ Khấu thẳng thắn đẩy tất cả người Tần gia ra như vậy chỉ có một, đó chính là nàng nhìn ra người Tần gia đã hết thuốc chữa. Như vậy, là chuyện gì làm cho nàng ý thức được người Tần gia đã hết thuốc chữa?

Tống Tụng thu thư lại, gọi Bạch Nham vào.

Lần trước ám sát, Bạch Nham ở chỗ Kỷ Doanh dưỡng thương một quãng thời gian, Lệ Tiêu đi hắn mới quay lại. Hắn hỏi: "Vương phi có gì sai bảo?"

"Ngươi đi nói cho Triệu thái sư..." Tống Tụng dừng một chút, nói: "Thôi, chúng ta đến phủ Thái sư."

Triệu Dần là cữu cữu của Lệ Tiêu, Triệu thái sư là ngoại tổ phụ của Lệ Tiêu, bọn họ đều một lòng vì Lệ Tiêu. Tống Tụng cảm thấy chuyện này nhất định phải thương nghị với họ mới được.

Triệu thái sư đã tuổi qua thất tuần, tóc bạc trắng, gặp tiểu bối vẫn như cũ cực kì hòa ái. Ông không tiếp đãi Tống Tụng ở tiền thính mà gọi y vào phòng mình, sai người chuẩn bị lò sưởi đặt ở bên cạnh y, còn bưng một đĩa ô mai tới, thân thiết thăm hỏi vài câu.

Tống Tụng là người ngoan ngoãn, lớn lên hiền lành, rất được trưởng bối yêu thích. Y nhìn Triệu thái sư, hoảng hốt tựa hồ thấy được thân ảnh Phó Quốc Thương, vội vàng nháy mắt một cái, thu liễm tâm tình.

Triệu thái sư sai người đi gọi Triệu Dần, vừa quan sát y, vừa hiền lành nói: "Có phải là ai bắt nạt Tụng nhi nhà chúng ta không?"

Tống Tụng ở trong mắt ông giống như con cháu, vì vậy ông nói chuyện nhẹ giọng, thanh âm già nua tràn đầy hòa ái. Lời nói ấm lòng làm Tống Tụng suýt không nhịn được: "Chỉ là, hôm nay nhận một phong thư, ta cảm thấy Tần Tương phủ có thể sẽ có động tĩnh, cho nên tới nói một tiếng cho cữu cữu, việc triều đình dù sao ta cũng không hiểu."

Triệu thái sư gật đầu, nói: "Có thể nói cho lão gia tử ta nghe một chút không?"

"Ta..." Tống Tụng cố nén, ngữ khí vẫn bình tĩnh như cũ, nói: "Ngoại tổ phụ ta... Chết trong tay tướng phủ."

Sắc mặt Triệu thái sư hơi trầm xuống.

Triệu Dần rất nhanh đã chạy tới, vừa muốn hành lễ với phụ thân, lại nhìn thấy tiểu bằng hữu oan oan ức ức. Hắn sửng sốt, thấy sắc mặt Triệu thái sư khó coi, còn tưởng là lão già này lại đang răn dạy tiểu bối, nghe y mấy câu nói đầu đuôi câu chuyện, mới bỗng nhiên hiểu được. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Lệ Tiêu không ở đây, bọn họ không phải chỗ cho Tống Tụng dựa vào sao?

Hắn trầm giọng nói: "Việc này ngươi không cần phải lo, Tướng phủ sẽ phải trả giá lớn cho hành động của bọn chúng."

Tống Tụng gật đầu, không tiếp tục đàm luận chuyện này, mà chỉ nói: "Ta hoài nghi động tác này của Từ Khấu có chút tận lực, chắc là tướng phủ có động tĩnh gì rồi. Mà những việc này ta không có đường điều tra, cho nên cố ý đến nhắc nhở cữu cữu."

"Việc này ngươi không cần..." Triệu Dần nói còn chưa dứt lời, bị phụ thân liếc mắt nhìn, nói: "Ngươi không cần phải lo, ta sẽ mau chóng bắt tay điều tra rõ nguyên nhân. Ngươi bây giờ chỉ cần dưỡng sức là được rồi, nếu một mình ở Vương phủ không quen, có thể đến phủ Thái sư ở một thời gian ngắn."+

"Đa tạ cữu cữu quan tâm, ta không sao." Tống Tụng do dự một chút, nói: "Không biết cữu cữu... Có tin tức của điện hạ không?"

Chương Trước/63Chương Sau

Theo Dõi