Saved Font

Trước/120Sau

Bất Sát

Chương 5-4

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chương 4: Cao ngạo chân chính

Thanh Thanh và Mai Nam cũng bị truy sát, hai người trái lại đã làm ra quyết định chính xác — tìm núi dựa! Thân là bạn tốt của Jasmine kỵ sĩ vân lam thực lực cao cường trong viện kỵ sĩ, Mai Nam rất sáng suốt kéo theo Thanh Thanh, sau đó một mạch chạy đến viện kỵ sĩ, đi theo bên cạnh Jasmine không rời nửa bước, nhưng nếu như chỉ có Jasmine, có thể vẫn trấn áp không nổi chúng học sinh phẫn nộ, may là, bên cạnh Jasmine còn có công chúa Lansecy.

"Ôi, các cậu cũng không phải cố ý, mọi người thật không nên truy sát các cậu như thế." Jasmine bất đắc dĩ nhìn chúng kỵ sĩ xung quanh mặc dù không có tiến lên, lại vẫn vây quanh ở bên cạnh nhìn chằm chằm như hổ đói.

Thanh Thanh và Mai Nam đều ứ nước mắt ra sức gật đầu, đáng tiếc đoàn người xung quanh đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bọn họ như thế, chỉ cần Thanh Thanh hoặc Mai Nam rời khỏi Jasmine và Lansecy quá ba bước, lập tức liền sẽ có kiếm của ai đó bất cẩn trượt tay, còn bắn thẳng về phía hai người bọn họ, hoặc là ma pháp đủ loại thuộc tính sẽ đột nhiên chuyển hướng đâm đầu về phía bọn họ.

Đủ loại bất trắc phía trên khiến Lansecy và Jasmine mệt mỏi ứng phó, Lansecy tính khí không được tốt phẫn nộ trừng đoàn người xung quanh, còn dùng giọng cao vút nói: "Thật là quá đáng ghét, thì ra kỵ sĩ là dùng để bắt nạt kẻ yếu sao? Các ngươi nếu thật sự dũng cảm, thì cứ đi tìm kỵ sĩ Bạch Thiên mà đòi công đạo á!"

Sắc mặt đám kỵ sĩ xung quanh đều tối sầm, có một số vì vậy mà không cam tâm tình nguyện bỏ đi, nhưng sắc mặt xanh xám ở lại cũng không ít, mà học sinh của viện trang giáp thậm chí hoàn toàn không ngó ngàng tới lời của Lansecy, dù sao bọn họ cũng không phải kỵ sĩ, đương nhiên không cần tuân thủ quy định kỵ sĩ không được bắt nạt kẻ yếu gì đó.

"Hừ!" Lansecy nhìn thấy người ở lại vẫn còn nhiều như thế, tâm tình càng không tốt, dứt khoát dắt lấy tay của Thanh Thanh đi: "Đừng để ý những người này, chúng ta cùng đi ăn cơm."

Nhìn thấy Lansecy làm như thế, Jasmine cũng cười hì hì dắt tay của Mai Nam, Mai Nam thì cảm kích cười cười với Jasmine, dù sao hai người là thanh mai trúc mã chơi với nhau từ nhỏ, dắt tay nhau cũng không cảm thấy có gì kỳ quái.

"Mặc dù người khác hẳn là không dám tìm Bạch Thiên hạ thủ, nhưng..." Mai Nam vừa đi, vừa lo lắng cho bạn nhóm mới quen biết: "Đã cả một ngày đều không thấy cậu ta rồi, hẳn sẽ không bị ám toán rồi chứ?"

Jasmine phát ra tiếng cười vui tai: "Mới không có ai dám tìm Bạch Thiên làm phiền... A, đính chính, là không có kỵ sĩ dám tìm Bạch Thiên làm phiền, mấy ngày trước thì vẫn có mấy học sinh viện trang giáp không biết sống chết muốn ám toán cậu ta, chẳng qua sau khi bị Bạch Thiên đánh cho thê thê thảm thảm, Bạch Thiên còn cho bọn họ hai tiếng lên lớp "ám toán làm mất tinh thần kỵ sĩ", về sau liền không có ai dám tìm cậu ta làm phiền nữa, ngay cả ánh mắt khinh thường cũng không dám liếc."

Lansecy cũng gật đầu: "Bạch Thiên kỵ sĩ đích xác là điển hình của tinh thần kỵ sĩ."

"Chẳng qua vẫn không bằng Mặt Nạ Bạc, đúng không?" Jasmine cười hì hì xen vào, nhất thời khiến mặt của Lansecy nổi lên mây đỏ.

Ôi, Lansecy và Jasmine tương lai nếu biết Leola đại ca chính là Mặt Nạ Bạc, vậy...Thanh Thanh không nhịn được vì hai cô gái vừa là bạn tốt vừa là tình địch này mà nổi lên đau lòng.

"Mua thịt nướng nào, thịt ngon nhất mỹ vị nhất cổ quái hiếm lạ nhất trong lịch sử đều ở 'nhà hàng thịt nướng thơm ngon', vị tiểu thư xinh đẹp này đừng đi à, bên trong còn có mỹ nam tử lãnh ngạo tuấn mỹ nhất trong lịch sử sẽ nướng giúp cô, khiến cô chẳng những hưởng thụ được hạnh phúc trong miệng, còn có thể no mắt, nếu như đủ can đảm, còn có thể sờ lén bàn tay nhỏ của anh chàng đẹp trai đó đấy."

"Thật không..."

"Hê hê hê, đương nhiên là thật." Nếu như tốc độ của cô đủ nhanh, sờ được tay của gã đó mà nói.

"Nói nhỏ cho cô biết, anh chàng đẹp trai này trước kia còn là sát thủ đấy, cho nên thoạt nhìn vừa lạnh vừa ngạo, cô nghe bên trong có quá trời tiếng con gái la hét không, chỉ là nhìn thấy mỹ nam tử đó đã khiến người ta đỏ mặt la hét rồi, cô không vào gọi một chút thực sự tiếc lắm!"

Lãnh ngạo, mỹ nam tử, trước kia là sát thủ, Mai Nam và Thanh Thanh bắt đầu nghĩ từ hình dung này thật là quen thuộc, hơn nữa giọng nói và cách nói chuyện nham nhở của người tuyên truyền kia càng quen thuộc, hai người theo phản xạ nhìn về phía âm thanh đó, một mái tóc màu xanh mướt và một khuôn mặt cười khiến người chỉ muốn đấm phát chết luôn cứ như thế chiếu vào tầm mắt hai người.

"Keisy?" Mai Nam và Thanh Thanh đều hét lớn, Thanh Thanh còn vội vàng nói: "Keisy, cậu làm gì Leola đại ca rồi? Đừng nói vì để kiếm tiền, đã, đã bảo Leola đại ca bán thân..."

Keisy sau khi nghe thấy âm thanh quen thuộc, quay đầu nhìn Thanh Thanh và Mai Nam, còn dùng giọng biếng nhác nói: "Ái chà, các cậu rốt cuộc tới rồi? Tôi còn tưởng hai người các cậu trốn đến không cần ăn cơm rồi chứ, chẳng qua các cậu vẫn thật là thông minh, biết trốn ở bên cạnh công chúa điện hạ và Jasmine."

Keisy lẩm nhẩm một đống, chính là không có nói tình huống của Leola, Thanh Thanh không nhịn được dùng giọng cao quãng tám hét lên lần nữa: "Keisy! Leola đại ca đâu?"

Keisy lộ ra tươi cười, một hàm răng trắng sáng khiến Thanh Thanh và Mai Nam đều không rét mà run, Keisy dùng ngón tay cái chỉ vào nhà hàng thịt nướng thơm ngon phía sau: "Ở trong đó đó, chẳng qua đi vào không ăn cơm sẽ bị trời tru đấy."

"Keisy, cậu vì sao phải giúp nhà ăn này tuyên truyền?" Mai Nam cực kỳ chấn động, Keisy không hủy diệt nhà ăn đã là may rồi, lại có thể còn giúp tuyên truyền?

Nghe thấy lời này, mặt của Keisy lập tức âm trầm rồi âm trầm, nói ra hai từ như đánh đố: "Bác Gái..."

"Bác Gái?" Mai Nam ngây ngẩn, bắt đầu nghĩ có người sự vật gì gọi là Bác Gái, hơn nữa còn có thể khiến người lười biếng thành thói như Keisy ngoan ngoãn đứng ở cửa tiệm?

"Leola ở bên trong?" Jasmine vừa nghe thấy tên của Leola, bất chấp tất cả kéo theo Lansecy, cùng Thanh Thanh xông vào nhà ăn, sau đó liền giống như những cô gái tiến vào nhà ăn khác, ngơ ngác nhìn Leola đang ở giữa bàn nướng thịt.

Leola cứ như thế đứng ở chỗ trống giữa bàn nướng thịt hình tròn, tay trái phải mỗi bên cầm một cái xẻng, quần áo mặc trên người chính là bộ quần áo màu đen lúc trước "hẹn hò" với Jasmine mặc, trên người là áo bó sát cổ cao không tay, ở giữa dùng tơ vàng phác họa ra biểu tượng ngôi sao năm cánh một cách khéo léo, mà phía dưới thì là quần bó hoàn toàn không trang trí, phối hợp với giày cao cổ cũng màu đen, một bộ đồ đen càng tôn lên khí chất như đêm tối của Leola.

Leola một khắc trước còn giống như ngôi sao vĩnh hằng bất động trong đêm tối, một khắc sau lại như sao băng bắt đầu động tác, động tác xào thịt đơn giản được Leola làm lên, lại giống như múa kiếm tuyệt mỹ, chỉ thấy xẻng tay trái của hắn khẽ khều mấy cái, thịt bò liền nhẹ nhàng bay lên trời xoay vòng, tay phải cũng không nhàn rỗi, sau khi khẽ gạt rau vào bàn nướng thịt, bằng mấy động tác nhanh nhẹn, cả bó rau đã được cắt một cách ngay ngắn, lúc này, Leola dừng lại một lát, mà hô hấp của mọi người cũng giống như tạm nghỉ theo đó, trò hay chân chính sắp lên sân.

Hai tay của Leola nhanh chóng đảo lộn, khi thì đan chéo khi thì vẽ tròn, mà đồ ăn trên bàn nướng thịt cũng bay múa một cách vui vẻ, cuối cùng ngay cả gia vị cung xen vào một chân, đồng loạt biểu diễn múa trên bàn nướng thịt, mà vũ đạo này thế nhưng không phải chỉ có thể xem, càng trí mạng chính là hương vị hấp dẫn kia, cuối cùng, Leola búng ngón tay một cái, một cái dĩa trắng tinh đan xen qua lại trong thịt nướng bay múa, không bỏ sót mà đem những vũ công đựng vào trong dĩa, tay của Leola xoay vòng một cái, yên ổn mà đưa dĩa đến chỗ ngồi bên cạnh bàn nướng thịt.

Trên chỗ ngồi kia là một kỵ sĩ mặc kỵ sĩ phục trắng tinh, nhìn hoa văn trên kỵ sĩ phục vậy mà còn là kỵ sĩ vân lam, hắn cầm lấy dụng cụ ăn gắp lên một miếng thịt để ăn, sau khi chậm rãi nhai nuốt xong, hắn quay đầu giơ ngón cái với Leola: "Đây thật đúng là một món ăn màu mùi vị vẹn toàn, Leola."

Leola hơi hơi cười với Bạch Thiên, sau đó lại bắt đầu điệu múa nướng thịt liên tiếp, tình huống khách quý chật nhà trong nhà ăn thực sự không cho phép hắn dừng lại nghỉ, mấy phục vụ bên cạnh đều đang sốt ruột chờ hắn làm xong đồ ăn, muốn bưng cho khách đây.

"Bạch Thiên, anh làm sao lại ở đây? Le-Leola đại ca thì lại đang làm cái gì?"

Thanh Thanh kinh ngạc ngay cả miệng cũng sắp ngậm không được, nhưng nhìn thấy Leola bận rộn như thế, ngay cả nghe thấy tiếng của bọn họ cũng chỉ có thể dùng ánh mắt chào hỏi với bọn họ, Thanh Thanh đành ném câu hỏi cho Bạch Thiên đang nhàn nhã ăn thịt ở bên cạnh.

"Các cậu cũng tới ăn tối sao? Đến chỗ tôi ngồi, mọi người cùng nhau ăn đi." Bạch Thiên nghe thấy tiếng của Thanh Thanh, vội vàng gọi mọi người cùng ăn cơm.

Thanh Thanh không chút khách khí ngồi xuống vị trí bên cạnh Bạch Thiên, mặt không ngừng áp sát Bạch Thiên, gần như là muốn dán lên mặt của hắn rồi: "Nói mau! Leola đại ca và Keisy rốt cuộc đang làm cái quỷ gì?"

Nhìn thấy mặt của Thanh Thanh gần như dán lên tới nơi, Bạch Thiên chỉ cảm thấy có chút lúng túng, muốn lùi về sau một chút, ai ngờ nắm tay của Jasmine lại dán lên sau lưng của hắn, Jasmine thì lóe lên ánh mắt 'nguy hiểm! Người sống chớ gần': "Kỵ sĩ Bạch Thiên, có thể giải thích một chút, Leola vì sao "bán thịt" ở đây, được không?"

Mặc dù chính Jasmine cũng nhìn biểu hiện vừa rồi của Leola nhìn một cách rất thỏa mãn, thậm chí bởi vì nhìn thấy tươi cười của Leola mà hưng phấn không thôi, chẳng qua Jasmine tiếp đến lại nhìn thấy con gái xung quanh ai nấy cũng đều nhìn đến đỏ mặt tim đập, thậm chí nhỏ tiếng la hét, đây liền khiến đáy lòng Jasmine có chút mất hứng, giống như bảo vật vốn thuộc về mình bây giờ lại bị triển lãm công khai.

Bạch Thiên ở dưới khí thế hơn người của hai cô gái, cũng chỉ có nhìn cặp mắt kính to của Thanh Thanh ở ngay sát mắt nói: "Leola và Keisy chỉ là đang làm công mà thôi, nghe nói là vì tiền ăn của Bảo Lợi Long."

"Leola đại ca có lẽ sẽ vì Bảo Lợi Long mà làm công, nhưng tên quỷ lười Keisy kia thì còn lâu!" Hai tay Thanh Thanh túm lấy vai của Bạch Thiên lắc điên cuồng.

"Tôi, tôi cũng không biết, bọn họ là nói như thế, tôi cũng chỉ là đi ăn cơm, đúng lúc nhìn thấy Keisy đang tuyên truyền bên ngoài, cho nên mới tiến vào." Bạch Thiên vội vàng giải thích.

Thanh Thanh nhìn chằm chằm Bạch Thiên, thử đoán xem hắn có nói dối hay không, chẳng qua nghĩ đến tinh thần kỵ sĩ có thể nói là điển hình kia của Bạch Thiên, nghĩ đến hắn không thể nào biết nói dối, Thanh Thanh cũng chỉ có quay mặt đi, chuyển lực chú ý đến dĩa thịt nướng trên bàn, lúc này mới phát hiện Mai Nam sớm đã ăn ngấu nghiến rồi, Thanh Thanh mắt thấy thịt của Leola xào đang bị Mai Nam tiêu diệt một cách thần tốc, cũng vội vàng gia nhập hàng ngũ tiêu diệt, cô hoàn toàn không chú ý đến, Bạch Thiên bên cạnh đang thở phào, vừa lại có chút đỏ mặt.

"Thì ra là vì để kiếm tiền ăn của Bảo Bảo sao? Vậy được thôi." Jasmine nghe thấy lý do này, vừa lại nhớ tới lúc đi chơi với Leola lần trước, chi phí đống thịt bò mà Bảo Lợi Long ăn hết... đủ khiến cho cô suốt một tháng đều phải dựa vào Lansecy bao mới có cơm ăn, mặc dù không hài lòng Leola ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, thành lập vô số tình địch cho mình, chẳng qua vì lượng ăn đáng sợ của Bảo Bảo, Jasmine cũng chỉ đành bĩu môi thỏa hiệp, thuận tiện gia nhập đội tiêu diệt thịt nướng, ăn không được người trong lòng, đành ăn thịt của người trong lòng nướng, để tạm an ủi.

"Động tác này làm sao... thật quen thuộc?!" Lansecy nhìn động tác mây trôi nước chảy, nhất cử nhất động đều giống như vũ đạo tuyệt vời kia của Leola, chỉ cảm thấy động tác này vô cùng quen thuộc, dường như là...

Mọi người (đương nhiên không bao gồm Jasmine) nghe thấy lời này của Lansecy, suýt nữa bị thịt trong miệng nghẹn chết, mỗi người đều trợn lớn mắt, lo lắng Lansecy có phải đã phát hiện Leola và Mặt Nạ Bạc là cùng một người rồi.

Kỳ thực, vốn là nói cho Jasmine và Lansecy chân tướng sự tình cũng không sao, hai người bọn họ và đám người Leola cũng coi như quen thuộc, hơn nữa mồm miệng của hai người này cũng rất kín, nhưng khi không lại làm ra tam giác tình yêu, lần này ngay cả Bạch Thiên chủ trương không nói dối cũng lựa chọn tạm thời giả chết, né tránh vấn đề cảm tình chết người, nhưng lúc này, Lansecy hình như đã sinh nghi, sự tình trở nên gay go rồi.

"Đương nhiên quen thuộc rồi, động tác nướng thịt này thế nhưng là do Mặt Nạ Bạc đích thân truyền thụ, tên Leola đần độn kia không biết đã luyện biết bao lâu mới có thành quả hiện tại, nếu không phải tại tôi quá đáng yêu, nhảy lên không có khí thế, bằng không tôi vẫn thật muốn kêu tên Leola đần độn kia lượn đi chỗ khác rồi."

Keisy tỉnh bơ đặt mông ngồi xuống, ngay cả thân phận trước mắt của cậu là bồi bàn cũng quên luôn, lại có thể còn cầm lấy dụng cụ ăn gắp thịt của khách ăn.

Lansecy sau khi sửng sốt, vội vàng quay đầu hỏi: "Mặt Nạ Bạc về rồi?"

"Không có, là dạy từ trước."

Keisy mặt không đỏ thở không gấp tiếp tục nói dối, mà Bạch Thiên đối với nói dối rất có phản cảm cũng chỉ có thể nhíu mày, sau đó lựa chọn cúi đầu ăn thịt, ngay cả người không rành về cảm tình như hắn cũng biết, chuyện này rất khó làm tốt rồi.

"Vậy sao?" Lansecy giấu không nổi thần sắc thất vọng.

"Mặt Nạ Bạc hả, thân mang sứ mệnh trọng đại, nhiều năm bôn ba ở khắp nơi trên thế giới, một khắc cũng không rảnh rỗi, ngay cả thời gian kết bạn gái cũng không có, tôi thấy anh ta là muốn sống độc thân cả đời rồi đi." Keisy cố tình thở dài lắc đầu, đồng thời thản nhiên ám chỉ Lansecy.

Quả nhiên, thân thể của Lansecy chấn động mãnh liệt, trên khuôn mặt vốn sáng ngời động lòng người càng trở nên ảm đạm, nghĩ tới từ lúc mình quen biết Mặt Nạ Bạc tới nay, vậy mà cùng ở chung với hắn không tới mấy lần, lòng của Lansecy liền càng cảm thấy thê lương, hốc mắt nóng hổi, Lansecy cũng vội vàng đứng dậy cáo biệt: "Xin, xin lỗi, tôi có chuyện đi trước..."

Nói đến cuối, lời nói của Lansecy cũng có chút nghẹn ngào rồi, thân là công chúa, cô tuyệt đối không cho phép mình rớt nước mắt ở trước mặt mọi người, ngay cả tạm biệt cũng không kịp nói, Lansecy liền xô cửa mà ra, Jasmine thấy bộ dạng đau lòng của bạn tốt, cô cũng vội vàng đuổi theo, trước khi ra khỏi cửa, Jasmine không nhịn được quay đầu nhìn Leola một cái, đồng thời mừng vì người mình yêu tầm thường như thế, không cần vì sứ mệnh trọng đại gì mà bôn ba; cũng vì bạn tốt Lansecy yêu phải Mặt Nạ Bạc không tầm thường kia mà đau lòng.

Mà Leola nhìn thấy cảnh này thì nhíu mày suy nghĩ, chẳng lẽ thịt hắn làm khó ăn đến nỗi khiến Lansecy xô cửa chạy ra?

"Này, Keisy, cậu làm cho công chúa buồn rồi." Thanh Thanh lập tức bất bình thay cho công chúa điện hạ.

"Hừ, đau buồn nho nhỏ bây giờ chung quy tốt hơn tương lai trở mặt thành thù với bạn tốt đi?" Keisy khẽ hừ một tiếng, tiếp tục nói: "Huống hồ bây giờ Leola mất sạch võ công, sẽ không còn giả trang Mặt Nạ Bạc nữa, để cho công chúa hết hi vọng sớm một chút, thời gian qua càng lâu, chỉ sẽ càng đau lòng mà thôi."

Keisy nói xong, mới phát hiện mọi người đều dùng ánh mắt quai quái nhìn chằm chằm vào cậu, sống lưng Keisy không khỏi có chút ngưa ngứa, hét lớn: "Làm gì nhìn tôi như thế hả? Các cậu đều yêu tôi rồi chắc? Nói trước nè, tôi chẳng có chút hứng thú gì đối với ba người các cậu! Chẳng qua nếu như bà chủ Thanh Thanh chịu nuôi tôi, tôi sẽ miễn cưỡng nâng lên một chút hứng thú đối với cô."

"Keisy, không được vô lễ với khách."

Đi theo "giọng nói dịu dàng" vừa thô vừa trầm thấp và cái bóng to lớn bao trùm xuống, cả người Keisy cũng giống như con mèo nhỏ bị người xách lên, mà Bạch Thiên, Thanh Thanh và Mai Nam thì đem đầu ngẩng đến sắp thành một đường thẳng với thân thể, mới có thể nhìn thấy mặt người của người tới, vừa nhìn, ba người lập tức trợn lớn mắt, miệng cũng sắp biến thành chữ O, cộng thêm thân thể cứng ngắc giống như hóa thạch, trái lại cùng tượng đất có chín mươi chín phần giống nhau.

"Bác Gái, tôi biết sai rồi..." Keisy thành thạo xoay một vòng một trăm tám mươi độ ở không trung, dùng đôi mắt to long lanh nước nhìn Bác Gái: "Bác gái, tôi lập tức đi làm việc, A A nhân công bưng dĩa bên kia hình như không đủ, Bác Gái mau bỏ tôi xuống, tôi phải mau qua giúp rồi."

Giống như để tỏ rõ tâm ý giúp đỡ của mình, tứ chi của Keisy không ngừng vùng vẫy ở không trung, mà Bác Gái cũng hài lòng gật đầu, nhẹ nhàng bỏ Keisy xuống mặt đất, Keisy đang định nhanh như chớp chạy về cửa tiệm tiếp tục công việc nhẹ nhàng nhất, dùng miệng lôi kéo khách.

Ai ngờ cổ áo sau bị Bác Gái kéo lại, Keisy đào thoát không có kết quả, cũng chỉ đành cười khổ quay đầu, chớp mắt to vô tội hỏi: "Bác Gái còn có chuyện gì sao?"

Bác Gái nứt miệng ra cười: "Cuối tuần sau nhớ thu xếp thời gian, Bác Gái mang các ngươi đến xem cảnh tượng lớn."

"Cảnh tượng lớn?" Keisy có chút do dự hỏi, từ khi quen biết Leola đến nay, cảnh tượng lớn cậu đã thấy còn chưa đủ nhiều sao? Chỉ sợ cảnh tượng lớn

Trước/120Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Bách Luyện Thành Thần