Saved Font

Trước/107Sau

Bé Cưng, Tóc Giả Của Em Rớt Rồi

Chương 33: Khả Ái

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Editor: Thùy Linh

Buổi chiều tan học, Vân Tri đem cái túi đựng chai rỗng cho ông cụ, ông cụ đếm qua một lần rồi trực tiếp đưa cho Vân Tri 30 đồng tiền.

Vân Tri không nhận ba tờ tiền kia, ánh mắt do dự hỏi: “Ông ơi, con không có tiền lẻ để thối đâu ạ.”

Ông cụ không ngẩng đầu mà bận rộn dọn mấy cái chai, “Một đồng một cái, tính con 30.”

Vân Tri nhíu mày, vô cùng hoang mang: “Con hỏi thăm thị trường rồi, cái chai quý nhất cũng chỉ có 5 xu thôi, nhiều nhất là một xu tới ba xu, sao lại có thể tính một chai một đồng? Nếu như vậy thì nhiều người giữ lại cái chai rỗng đi bán rồi.”

Động tác trên tay ông cụ cứng đờ, vẻ mặt biến đổi.

“Có người kêu ông làm như vậy sao ạ?” Vân Tri thử hỏi.

Cô không phải là đồ ngốc, tiền ông cụ nhặt ve chai kiếm không dễ dàng, coi như cô đáng yêu đi, nhưng cũng sẽ không có người vì đáng yêu mà lỗ tiền buôn bán.

Vậy chỉ có một khả năng thôi, có người đưa tiền cho ông để ông giúp cô.

Là cháu trai à?

Cách làm ngu ngốc như thế này chỉ có thể là Hàn Lệ thôi.

Ông cụ thấy giấu không được nên nói ra, “Bạn học con đưa cho ông 100 đồng, kêu ông tăng giá cho con.”

Vân Tri càng tò mò: “Ông có nhớ người đó như thế nào không ạ?”

“Rất cao, đẹp trai, nhìn không dễ gần nữa.”

Rất cao, đẹp trai, không dễ gần.

Tám phần chính là Hàn Lệ rồi.

Vân Tri cúi đầu, suy nghĩ phức tạp.

Bởi vì cô không cần tiền của cậu cho nên Hàn Lệ mới nghĩ cách này, ngu ngốc, một chút cũng không hề thông minh.

Nhưng mà cũng là nhắc nhở cô, Hàn Lệ ngu ngốc, cô nhặt ve chai càng ngu ngốc hơn.

Ông cụ sửa sang lại cái túi xong đạp xe chuẩn bị rời đi, “Cô bé, mấy chai này con còn bán không?”

Cô giúp ông cụ đặt nilon ở trong xe, lắc đầu: “Con không bán nữa, cho ông hết đó, con cảm ơn ông.”

“Vậy tiền?”

“Ông cứ làm như cậu ấy nói đi ạ.”

Ông cụ cười cười: “Thằng nhóc kia nói nếu con không tới thì cho ông mua thực phẩm dinh dưỡng, nhưng mà…”

“Vậy ông giữ đi ạ.” Vân Tri chặn ngang. Ánh mắt không khỏi nhìn lên đôi tay già nua của ông cụ, tuy là mùa hè nhưng bàn tay lại nứt nẻ, phỏng chừng là bị tổn thương vào mùa đông giá rét.

Vân Tri hoảng hốt, đột nhiên nhớ tới sư phụ của cô ở trên núi lớn xa xa.

Mười ngón tay sư phụ cũng chằng chịt vết thương như vậy, tất cả đều vì đốn củi vào mùa đông nên bị, mỗi khi Vân Tri muốn giúp đỡ ông đều không cho, còn sẽ tức giận, bàn tay con gái rất trân quý, không thể bị sẹo.

Hốc mắt Vân Tri đỏ bừng.

Cô kéo ra cặp sách, đem hai đồng sáu hồi trưa bán được đưa cho ông cụ, “Ông ơi, cái này ông cũng cầm luôn đi.”

Ông cụ trố mắt nhìn tiền, “Cái này là…”

“Ông, ông để dành mua nước uống!”

Nói xong, ôm cặp sách chạy về ký túc xá.

Nhìn bóng dáng nhỏ xinh của Vân Tri, ông cụ đạp xe tới trước mặt, “Cô bé có phải cãi nhau với người nhà không?”

Vân Tri nhấp môi không nói.

“Là cãi nhau với người nhà nên mới muốn tự mình kiếm tiền à?” Lời nói ông trêu ghẹo.

Vân Tri nhỏ giọng: “Con không coi bọn họ là người nhà…”

Trước đây không phải, hiện tại không phải, sau này cũng không phải.

Định kiến là một lớp lá mỏng không thể thấy, trước sau ngăn cách cô ở trước mặt Hàn Lệ. Hàn Lệ tuy không nói, không thừa nhận nhưng cậu chung quy cũng coi cô là kẻ xâm lược tự tiện xông vào Hàn gia, vĩnh viễn không coi cô la người nhà.

Xe ba bánh kẽo kẹt bên tai, đồng thời còn có tiếng thở dài của ông cụ:

“Nếu người nhà nói nặng lời với con, làm con không vui, con phải nhất định nói ra, là người lớn sẽ hiểu. Chúng ta cũng không có thuật đọc tâm, mấy đứa trẻ mới lớn như con suy nghĩ linh hoạt hơn rất nhiều, có đôi khi người nhà không biết con lại nghĩ cái gì, con lại không thể chịu thua xin lỗi với người lớn sao?”

Vân Tri suy tư, bỗng dưng hiểu dần.

Đúng vậy, cô không nên để tâm lời Hàn Lệ nhất thời nói là thiệt tình, rốt cuộc hiện tại người trẻ nghĩ linh hoạt hơn nhiều, Hàn Lệ không chủ động nói, làm sao cô biết trong lòng cậu nghĩ như thế nào?”

Vân Tri chợt bình thản.

Cô dừng lại bước chân, khuôn mặt nhỏ ngẩng lên: “Ông nói rất đúng, con hiểu được rồi.”

Ông cụ đang muốn nói không cần cảm ơn, có rảnh thì lại bán chai cho ông, nhưng lại nghe Vân Tri nói:

“Con là người lớn, có thể hiểu cậu ấy nhưng tuyệt đối không chịu thua xin lỗi. Con hiểu rồi, con cảm ơn ông, ông thật là tốt.”

Khom người chào xong, Vân Tri kéo cặp sách chạy ra đường cái đối diện, bước chân nhẹ nhàng hơn trước.

Ông cụ bị tư duy logic này của cô làm cho ngây người, tức khắc khóe miệng vặn vẹo, huyết áp tăng lên.

Hạ quyết tâm từ nay về sau sẽ không bao giờ tới trường học này nhặt ve chai nữa, sao mấy đứa con nhà giàu lại kỳ lạ như vậy!

Mặt trời sắp lặn.

Vân Tri thong thả đi trên đường, hiện tại không giận Hàn Lệ như trước nữa nhưng tài liệu học tập vẫn phải kiếm tiền trả.

Nếu đi phát tờ rơi thì chỉ có thể đi vào ngày thứ bảy, nhưng đến đó sẽ chậm trễ thời gian nộp tiền; nếu như chạy vặt ở tiệm cơm, chủ tiệm thấy cô còn nhỏ chắc chắn sẽ không nhận, đến các công việc khác, Vân Tri thật sự không dám đi, sư phụ nói cô quá mức xinh xắn, không chú ý sẽ bị người lừa đi, Vân Tri không muốn bị lừa đi.

Nghĩ vậy, tóc giả trên đỉnh đầu lại rũ xuống.

Đang lúc buồn rầu vì 300 đồng tiền, đột nhiên ở trong công viên có tiếng người kêu.

“Tắc Ông ngoan, còn Thất Mã nghịch quá, tôi thì già rồi, chân cẳng không tốt giữ không được chúng nó, chỉ có thể tìm người trông nom.”

“Hai đứa nó ở cùng ông lâu như vậy mà tặng thì thật sự đáng tiếc, hay là tôi bảo con trai kiếm cho ông một người trông, ông chỉ cần chi ít tiền, có thể vừa giải quyết việc đi dạo mà mấy đứa nhỏ cũng có thể theo ông.”

Tiền…

Vân Tri ôm cặp thật chặt, chạy nhanh vào công viên.

Trên ghế, có mấy ông lão ngồi vây quanh chơi cờ, ánh mắt cô di chuyển, đối diện với hai đôi mắt tròn xoe.

Đó là hai con chó.

Chó rất lớn.

Một con lông vàng, đang thè lưỡi, cái đuôi điên cuồng lắc lư trên mặt đất, thoạt nhìn ngây ngốc vô hại; con khác màu đen với trắng, lông xõa tung, dáng vẻ lại to như khổng lồ, nó đang chạy vòng tại chỗ, nhìn rất năng động.

Nhìn đáng sợ.

Vân Tri nuốt nước miếng, cẩn thận đi qua.

“Gâu!” Chó vàng sủa một tiếng.

Vân Tri lập tức dừng lại, một cử động nhỏ cũng không dám nhúc nhích.

“Tắc Ông, đừng có dọa cô bé.” Ông lão ngồi trên xe lăn với vẻ mặt hiền từ, sờ đầu của nó nhẹ giọng trấn an.

Còn quay lại cười nói với Vân Tri: “Đừng sợ, Tắc Ông nó không cắn đâu.”

“Đây là chó của ông ạ?” Vân Tri nhỏ giọng hỏi.

“Đúng vậy, đều là chó của ông. Con màu vàng là Tắc Ông, còn con kia là Thất Mã. Hai chúng nó đều là con trai ông đưa nó lại đây với ông, rất ngoan.”

Thấy Vân Tri tò mò, ông lại nhiều lời vài câu: “Đáng tiếc là chân cẳng ông không tốt nữa, chỉ sợ không thể tiếp tục chăm sóc chúng nó.” Nói xong thở dài một tiếng.

Ánh mắt Vân Tri sáng lên, cô khát khao với đồng tiền nhưng lại sợ chó.

Cô tiến lên vài bước, tự cổ vũ chính mình: “Ông ơi, mỗi ngày con giúp ông trông chó nhé.”

Ông sửng sốt: “Con à?”

Vân Tri liếc mắt nhìn hai con chó, lông mi nhấp nháy, chậm rãi gật đầu, lại nói: “Mỗi ngày con đều thức dậy 5 giờ sáng, có thể giúp ông trông nó 2 tiếng; buổi tối rảnh thì sẽ giữ lâu hơn một chút. Giữa trưa không có nhiều thời gian, con chỉ có thể dắt nó đi dạo thôi ạ” Cô nhấp môi, giọng nói nhỏ dần, “Ông… Ông chỉ cần cho con mười đồng một ngày là được rồi ạ.”

Ông ngạc nhiên: “Mười đồng?”

Trong lòng Vân Tri hoảng hốt: “Nhiều, nhiều lắm sao ạ?”

Cụ ông tức khắc bật cười, xua tay: “Nếu con làm thì một giờ ông tính cho con 20 đồng, nhưng mà…” Ông khó xử, “Tắc Ông nghe lời hiểu chuyện, con còn có thể dắt nó nhưng Thất Mã lại khác, nó hoạt bát, lại to lớn, con chỉ là một cô bé, sợ con sẽ bị thương.”

Đầu óc Vân Tri nhanh nhẹn tính toán.

Một giờ 20 đồng, mỗi ngày làm bốn tiếng đồng hồ, vậy một ngày sẽ có 80 đồng, một tuần có 560 đồng.

Đôi mắt cô sáng lên, hưng phấn nói: “Con không sao cả, con làm được, ông không tin thì con thử việc bây giờ luôn nhé.”

Thấy cô tích cực như vậy, ông cụ không dám làm đả kích sự nhiệt tình của cô gái nhỏ, suy tư rồi đưa dây Thất Mã đến tay Vân Tri.

Vân Tri vừa mới cầm dây, Alaska liền giống như được bơm máu mà phi nhanh, một mình Vân Tri chạy theo sau như diều chạy theo gió, nó chạy nơi nào cô chạy đến đó.

Cũng may Vân Tri khỏe, tập thể dục nhiều, cứ việc cố hết sức nên không đến nỗi bị nó kéo ngã xuống đất.

Khi cô còn đang đấu tranh với con chó thì không chú ý đụng Lộ Tinh Minh đứng ở ven đường.

“Chậm lại nha—-!”

Chạy vụt qua, còn làm rớt cây kem trên tay Lộ Tinh Minh.

Anh nhìn cây kem matcha rớt ở dưới đất, hai giây thương tiếc, sau đó vô cảm dùng khăn giấy nhặt lên bỏ vào thùng rác.

“Chậm một chút đi mà—!”

Lại bay qua, làm vài sợi tóc của Lộ Tinh Minh bay bay.

Mí mắt Lộ Tinh Minh nhảy dựng, không nhịn được nữa, vươn một tay ra, không tốn sức lực mà giữ chặt dây thừng, túm Thất Mã dị thường lại.

“Gâu!” Thất Mã không vui, sủa Lộ Tinh Minh.

Ánh mắt Lộ Tinh Minh như viên đạn bay qua, vẻ mặt lạnh lẽo, con chó run rẩy lên, nức nở trốn ra sau Vân tri.

“Thí chủ, sao cậu lại ở đây?”

Vân Tri bây giờ mới phát hiện ra anh.

Cô chạy đến mức ngực phập phồng, khuôn mặt đỏ thắm, cái trán đổ đầy mồ hôi, làm gương mặt càng sinh động, đôi mắt đáng yêu.

“Tôi còn muốn hỏi cậu ở đây làm gì?” Lộ Tinh Minh cúi mắt, nhìn dây thừng trên tay cô, lại nhàn nhạt hỏi.

Vân Tri cười khanh khách nói, “Mình có việc làm rồi.”

Anh mờ mịt à một tiếng.

Vân Tri tùy ý lau mồ hôi trên mặt, lại vén tóc giả ra phía sau, giải thích nói: “Làm việc trông chó, một giờ được hai mươi đồng, mình đi trước nhé, lát nữa mình quay lại tìm cậu.”

Lộ Tinh Minh nhíu mày, “Sao cậu lại đổi nghề rồi?”

Vân Tri biết anh trêu cô, ngượng ngùng xua tay: “Cái kia không tính, mình không nói với cậu nữa.”

Lộ Tinh Minh hừ nhẹ.

Nhỏ tóc giả này, tóc không nhiều mà nhiều ý tưởng quá.

Anh còn lo lắng cô sẽ bị lừa, vì thế luôn theo sau, khoanh tay trước ngực, lẳng lặng nhìn Vân Tri nói chuyện với ông cụ.

Cô trở về mà không bị thương ở đâu cả, Thất Mã lại có cảm tình với cô, từ sau khi gặp Lộ Tinh Minh vẫn luôn dính theo cô, Tắc Ông thấy đồng bọn như vậy cũng theo cọ vào lòng bàn tay Vân Tri, coi như rất tốt.

Ông cụ thấy hai con chó thích cô, cô lại có khả năng làm việc cho nên vui vẻ giao lại công việc cho Vân Tri.

Vân Tri nhẹ nhàng thở ra, có công việc này thì sẽ không cần sầu vì tài liệu học tập nữa.

Nghĩ đến tài liệu học tập, Vân Tri khẽ cắn môi dưới, ngại ngùng mở miệng: “Ông ơi, con có thể ứng trước 300 đồng được không?”

Vân Tri thành thật nói: “Trường học muốn thu tiền tài liệu, con không có…”

Nói xong cúi đầu xuống.

Thấy cô đáng thương, ông cụ lập tức nghĩ đến cảnh vì gia đình nghèo mà cô gái nhỏ phải tự mình kiếm tiền đi học, vì thế mà không ngần ngại lấy 500 đồng từ bóp tiền ra: “Như vậy đi, ông cho con trước 500. Con nhớ địa chỉ nhà ông, sau đó ông đưa chìa khóa cho, ngày mai trực tiếp đến nhà ông dắt chó đi là được rồi.”

Ông cụ lấy xé một tờ giấy từ cuốn sổ nhỏ mang theo bên mình, ở trên viết xuống một hàng địa chỉ, họ tên và số điện thoại.

“Cuối tuần thì không cần làm.”

“Con biết ạ, con cảm ơn ông.” Vân Tri cẩn thận đặt tờ giấy trong ngăn kéo, lại viết số điện thoại của mình ra đưa qua, “Đây là số điện thoại của con còn có tên trường lớp, ông có việc thì cứ tìm con nha.”

Ông cụ nhìn chữ viết tinh tế, cười cười: “Vậy con mau về nhà đi, người nhà con chắc đang lo lắng đấy.”

Vân Tri lại nói cảm ơn, nhẹ nhàng đi ra công viên.

Trời sắp tối.

Vân Tri thổi thổi lòng bàn tay đang đỏ ửng, vừa đi vừa cảm giác có người chăm chú nhìn cô.

Vân Tri chậm rãi ngước mắt.

Cách đó không xa ở dưới ánh đèn, bóng dáng thiếu niên bị ánh đèn đường kéo dài, anh lười nhác đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô.

Tim Vân Tri đập hẫng nửa nhịp, đột nhiên cảm thấy… Lộ thí chủ bị ánh đèn bao phủ thật vô cùng đẹp trai.

Trước/107Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Bưu Hãn Nông Nữ Có Không Gian