Saved Font

Trước/78Sau

Bé Thụ Khiếm Thính Quyết Định Buông Xuôi Bỗng Được Yêu Thương

Chương 19: "Là Lời Của Tôi"

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lúc Cố Tu Nghĩa về đến nhà, Kỷ Nguyễn còn đang gọi video với Hàn Tiểu Lâm bằng điện thoại, trên bàn đặt một chiếc notebook, tiêu đề màu đỏ đập thẳng vào mắt hắn.

Danh sách đồ cần mang vào kí túc xá!

Một hàng chữ vô cùng to, vô cùng đỏ, chói mù mắt hắn.

Mà tên đầu sỏ là Kỷ Nguyễn, vẫn còn mặc quần áo ngủ ngồi trên sô pha, tóc tai lộn xộn, mở to mắt chớp chớp mờ mịt.

"Sao anh đã về rồi?"

Kỷ Nguyễn đứng lên, đi đến bên cạnh Cố Tu Nghĩa, còn lấy tay chọc chọc cánh tay hắn như để xác nhận người trước mắt có phải là thật hay không.

Oa, cơ bắp rắn chắc ghê, dáng người thật tốt.

Cố Tu Nghĩa bắt lấy ngón tay mềm mại của cậu tân sinh viên này, gạt ra: "Em muốn ở kí túc xá?"

Biểu tình cùng ngữ khí của hắn vẫn như vậy nên Kỷ Nguyễn không phát giác được gì, còn cười xán lạn: "Đúng vậy."

"......"

Không biết cuộc sống sinh hoạt đại học có cái gì hấp dẫn mà khiến bạn nhỏ cười ngọt ngào như mật ong như vậy.

Đôi môi Cố Tu Nghĩa khép mở mấy lần, nhìn vậy lập tức thấy nghẹn lời.

Cái đầu bù xù của Kỷ Nguyễn không ngừng lắc lư trước mặt hắn, Cố Tu Nghĩa đã cố ý bỏ qua một bên, cuối cùng không nhịn nổi: "Em còn chưa chải đầu?"

Hắn nói xong còn duỗi tay vuốt mấy ngọn tóc vểnh lên, nhìn mềm mại như vậy mà lại vô cùng ngoan cố, làm thế nào cũng không đè chúng xẹp xuống dược.

"Tôi vừa rời giường liền rửa mặt," Kỷ Nguyễn cảm thấy mình bị ghét bỏ, không vui mà lùi phía sau một bước: "Nhưng tóc này thì tôi cũng không có cách nào mà..."

Cố Tu Nghĩa: "......"

Được rồi, hiện tại tóc tai không phải trọng điểm.

Hắn nhìn sắc mặt Kỷ Nguyễn, môi nhợt nhạt thiếu huyết sắc, nhìn qua là biết đang đói bụng.

Nhưng dậy sớm không ăn cơm còn gọi video với bạn học?

Cố Tu Nghĩa gõ gõ mặt bàn, hất cằm về phía di động: "Chuyện quan trọng gì mà nhất định phải nói giờ này?"

Kỷ Nguyễn nhìn qua, thấy bản mặt lấm la lấm lét trộm nhìn bọn họ nói chuyện của Hàn Tiểu Lâm, cậu vội vàng điều chỉnh camera qua hướng khác: "Kinh nghiệm ở kí túc xá của Hàn Tiểu Lâm tương đối nhiều, tôi muốn hỏi cậu ấy ít kinh nghiệm. Nhưng cậu ấy đang đi huấn luyện quân sự, thời gian eo hẹp, tôi chỉ đành phối hợp một chút vậy."

"......"

Rất tốt, đề tài quay trở lại rồi.

Một tay Cố Tu Nghĩa chống bàn, một tay cầm điện thoại lên, quả nhiên thấy Hàn Tiểu Lâm còn đang mặc quân phục, nói ngắn gọn: "Bạn học Hàn Tiểu Lâm, hiện tôi cần nói chuyện với Kỷ Nguyễn, cậu đi huấn luyện đi."

Dứt lời, không đợi Hàn Tiểu Lâm có phản ứng gì hắn đã ngừng cuộc gọi, lúc cúi đầu vô tình nhìn thấy danh sách đồ đạc của Kỷ Nguyễn.

Cậu nhóc này đã tính đến màu sắc của chậu rửa mặt rồi!

Cố Tu Nghĩa không nói hai lời liền mang Kỷ Nguyễn xuống tầng, sợ cậu đi cầu thang lại bị choáng đầu, còn nắm tay dắt đi

Kỷ Nguyễn đi phía sau mà không hiểu chuyện gì: "Anh có cái gì muốn nói sao?"

Cố Tu Nghĩa trầm giọng: "Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng."

Hai phút sau, trên bàn ăn.

Cố Tu Nghĩa và Kỷ Nguyễn ngồi cạnh nhau, âu phục trên người Cố Tu Nghĩa còn chưa kịp thay, hai chân vắt chéo, lưng dựa trên ghế, dựa vào nhiều năm kinh nghiệm điều hành cuộc họp và khí thế áp đảo, cưỡng ép biến bàn ăn bằng đá cẩm thạch sang trọng thành bàn đàm phán.

Mà đối tượng cần đàm phán của hắn, vị này họ Kỷ, tóc mềm, là tân sinh viên, đang tròn xoe mắt nhìn bữa sáng của mình, bánh bao nhân thịt và sữa đậu lành.

Kỷ Nguyễn nuốt nước bọt, duỗi tay định lấy bánh bao, nhưng vừa chạm vào vỏ bánh mềm mại đã bị hơi nóng làm rụt về. Bánh bao này vừa mới hấp.

Cẩu thổi thổi đầu ngón tay, nhìn về phía Cố Tu Nghĩa: "Hay là anh nói trước đi."

Hi vọng có thể kết thúc trong một phút.

Cố Tu Nghĩa ngồi thẳng, 10 ngón tay đan vào nhau đặt trên bàn, bắt đầu trao đổi: "Sao em lại muốn ở kí túc xá?"

Kỷ Nguyễn thấy hắn nghiêm túc như vậy mà cảm thấy khó hiểu, còn tưởng người này đang bàn hợp đồng với cậu.

Cậu chớp mắt: "Mọi người đều như vậy mà, lúc anh học năm nhất không ở kí túc xá sao?"

"Không giống nhau." Cố Tu Nghĩa mặt vô cảm đánh rớt lí do đầu tiên.

Kỷ Nguyễn không hiểu gì, nghiêng đầu cười: "Không giống nhau chỗ nào?"

Cố Tu Nghĩa nhận lấy ly cà phê dì Triệu đưa, nhẹ nhàng đặt trên bàn: "Cơ thể em không tốt, ở kí túc xá không an toàn."

Kỷ Nguyễn nhíu mày, không quá đồng ý: "Sao lại không an toàn?"

"Kí túc xá đại học đều là trên giường dưới bàn, sẽ phải leo lên leo xuống thường xuyên, nếu em đột nhiên choáng váng ngã xuống thì làm sao bây giờ?" Lời nói của Cố Tu Nghĩa nghe vô cùng chí lí khách quan: "Hơn nữa nhóm máu em quá hiếm, chẳng may bị thương chảy máu sẽ rất nghiêm trọng."

"Ừm......" Kỷ Nguyễn rũ xuống mắt, tựa hồ bắt đầu nghiêm túc suy xét lời Cố Tu Nghĩa nói.

Bánh bao không còn quá nóng nữa, cậu cầm lên chậm rãi ăn, cái bánh bao to bằng nửa mặt cậu.

"Nhưng mà tôi #&¥%......" Kỷ Nguyễn nói chuyện mơ hồ không rõ, mới vừa mở miệng liền dừng lại.

Từ nhỏ cậu đã được dạy khi đang nhai đồ ăn thì không thể há miệng nói chuyện, đành dùng tay che miệng lại, chậm rãi nhai nuốt, hai má phồng lên như một chú sóc nhỏ.

Cố Tu Nghĩa khó có thể dời tầm mắt khỏi Kỷ Nguyễn, dáng vẻ ăn uống quả thực văn nhã.

Hắn đẩy cốc sữa đậu nành gần tầm với của Kỷ Nguyễn: "Nuốt xuống đi rồi lại nói"

Nhưng hắn không ngờ tới, Kỷ Nguyễn ăn một miếng bánh bao lại lâu như vậy, chờ đến khi cậu xong xuôi, Cố Tu Nghĩa cũng sắp đạp đất thành Phật.

"Nhưng mà hai ngày này tôi cũng không thấy choáng đầu," Kỷ Nguyễn lấy khăn giấy lau miệng: "Hơn nữa, không phải anh mua kẹo cho tôi rồi sao?"

Cố Tu Nghĩa chính là dầu muối cũng không ăn: "Không thấy chóng mặt không có nghĩa là sẽ không tụt huyết áp nữa, bệnh thiếu máu của em hiện tại còn chưa có chuyển biến tốt đẹp."

Bác bỏ lí do thứ hai.

"Làm gì khoa trương đến vậy..." Kỷ Nguyễn cắn ống hút: "Trường chúng ta không phải bắt buộc ở trong kí túc xá sao?"

Cố Tu Nghĩa uống một ngụm cà phê đen: "Nếu có lý do chính đáng thì có thể xin ngoại trú."

Kỷ Nguyễn ôm cốc sữa đậu nành suy xét một lúc lâu, suy nghĩ đủ loại lí do, cuối cùng nói thật lòng mình, chất vấn hắn: "Nhưng mà tôi là đi học, có phải nhập ngũ đâu."

Trường học có phải đầm rồng hang hổ gì đâu, sao lại không thể ở?

Động tác của Cố Tu Nghĩa ngưng lại, nhìn thấy Kỷ Nguyễn mở to mắt tràn đầy nghi ngờ, nhất thời không tìm được lí do phản bác.

Hắn do dự một lát, quay đầu đi, nhắm ngay dì Triệu đang ngâm nga hát: "Dì Triệu, dì thấy thế nào?"

Hắn tin tưởng dì Triệu nhất định sẽ đứng cùng chiến tuyến với hắn, hỗ trợ hắn thuyết phục Kỷ Nguyễn.

"Hả? Hỏi dì á?" Dì Triệu cầm khăn lau cười rộ lên, "Hỏi dì làm gì chứ?"

Kỷ Nguyễn cũng hướng về phía dì Triệu, trịnh trọng nói: "Ý kiến của dì vô cùng quan trọng."

Địa vị của dì Triệu đột nhiên tăng lên, biến thành trọng tài phân xử, có chút không biết làm sao.

"Ầy... Sao nhỉ..." bà nghĩ ngợi chốc lát, cười tủm tỉm nhìn Kỷ Nguyễn: "Nguyễn Nguyễn, rất muốn ở kí túc xá sao?"

Kỷ Nguyễn ngồi vô cùng đoan chính, giống như học sinh tiểu học bị cô giáo hỏi bài, giọng điệu lại có vẻ buồn bã: "Cháu muốn, chủ yếu là vì từ trước đến nay cháu chưa từng ở kí túc xá bao giờ, nên muốn được trải nghiệm một lần..."

Dì Triệu lần nào cũng không chịu nổi ánh mắt này, tình thương của mẹ lại trỗi dậy, giũ giũ khăn: "Ai nha Tiểu Cố, cháu xem lời nói thật lòng của Kỷ Nguyễn kìa, đều nói cuộc sống đại học là quãng thời gian đáng nhớ, về sau chính là một hồi ức tốt đẹp, để bạn nhỏ đi đi."

"......"

Cố Tu Nghĩa đột nhiên bị bỏ rơi, người đã chăm sóc hắn hơn 20 năm thế nhưng lại chỉ chăm chăm chiếu cố cho Kỷ Nguyễn mới dọn đến ở được 2 tháng, đơn giản chỉ vì bạn nhỏ lúc nào cũng có thể giở chiêu làm nũng ra.

Trên mặt Cố Tu Nghĩa vẫn không biểu lộ gì, cũng chưa nói đồng ý hay không, gõ ngón tay trên mặt bàn, nói với Kỷ Nguyễn: "Ăn thêm miếng bánh bao nữa đi."

Kỷ Nguyễn dựa trên ghế, xoa xoa dạ dày: "Ăn không nổi."

Cậu lại bày ra vẻ buồn thiu, lần nào cũng vậy, một khi không vừa ý cậu liền bắt đầu tìm chỗ dựa vào, như cây cỏ héo rũ!

Cố Tu Nghĩa cảm thấy vô cùng phiền lòng, giảng đạo lí người nọ không nghe, lại không thể hung dữ, còn chưa kịp nói chuyện hắn muốn dọn về đây ở cho Kỷ Nguyễn biết.

Lúc này lại nói, còn không cho Kỷ Nguyễn ở bên ngoài, vậy không phải là đang ép Kỷ Nguyễn sống chung với hắn sao?

Cố Tu Nghĩa không làm được như vậy, trong lòng như có tảng đá đè.

Mỗi một phút hắn không đáp ứng, Kỷ Nguyễn lại càng nghiêng lệch sang một bên, giống như đang so xem ai chịu được lâu hơn.

Đây đúng là nhặt phải một tiểu tổ tông mà.

"Được, được..." Sau, một lúc lâu, Cố Tu Nghĩa cuối cùng cũng phải thỏa hiệp: "Đi đi, dọn dọn dọn."

Hắn chưa bao giờ thắng được Kỷ Nguyễn.

"Thật sao?" Hai mắt Kỷ Nguyễn sáng lên, nháy mắt liền tươi tỉnh lại.

Cậu lập tức cầm bánh bao lên gặm, còn chưa nguội, hương vị vẫn ngon như cũ, đôi mắt nheo lại vì hạnh phúc: "Cảm ơn ông chủ Cố."

"......"

Tuy rằng biết rõ vừa nãy Kỷ Nguyễn chỉ giả vờ, nhưng nhìn cậu lật mặt nhanh như vậy khiến hắn không tiếp thu kịp, tảng đá trong lòng càng nặng hơn.

Hắn nhìn chằm chằm đôi môi đang chuyển động của Kỷ Nguyễn, lạnh như băng nói: "Màu lam."

"Hửm?" Kỷ Nguyễn đang gặm bánh bao ngẩng đầu lên, trong miệng còn nhai đồ ăn, câu chữ lúng búng.

Cố Tu Nghĩa vô ý thức vuốt ve chiếc nhận trên ngón áp út: "Chậu rửa mặt của em, lấy màu lam."

Kỷ Nguyễn sửng sốt, ngay sau đó phản ứng lại, hẳn là Cố Tu Nghĩa đã nhìn thấy danh sách chuẩn bị đồ vật của cậu.

Được rồi, ở trong nhà này Cố Tu Nghĩa cũng cần có chút quyền lên tiếng, chỉ là cái chậu rửa mặt thôi, Kỷ Nguyễn có thể chiều theo hắn.

"Được." Kỷ Nguyễn thoái mái hào phòng cười tươi: "Cái này có thể nghe anh."

Nụ cười của Kỷ Nguyễn lúc nào cũng vô cùng xinh đẹp rực rỡ, giống như bông hoa hồng nở rộ lúc đầu hạ, cũng giống như khi còn nhỏ Cố Tu Nghĩa lần đầu được ăn bánh trôi, nhìn má lúm đồng tiền mà có thể nếm được hương vị chua chua ngọt ngọt. (*)

(*) Khum hiểu Cố tổng đang nghĩ gì luôn

Nỗi lòng nặng nề của Cố Tu Nghĩa đều bị nụ cười này hóa tan thành mây khói, khiến hắn cảm thấy bản thân ngày càng giống tắc kè hoa, chỉ trong một giây thôi mà trải qua đủ loại cảm xúc.

Mà nguyên do lớn nhất, 90% là bởi vì Kỷ Nguyễn.

Nhận thức được điều này khiến trái tim Cố Tu Nghĩa nhảy dựng một phen.

- ------------------

@hoameei

Vài ngày sau, một ngày chủ nhật trong xanh nắng đẹp, kỳ huấn luyện quân sự của sinh viên năm nhất Bắc Đại cũng kết thúc.

Kỷ Nguyễn đã đi trước, hai tay trống trơn, còn Cố Tu Nghĩa và Tống Lĩnh mang theo bao lớn bao nhỏ đi sau giúp cậu dọn hành lý.

"Đinh ——"

Cửa thang máy mở ra, đập vào mắt là một hành lang rộng rãi, tuy là khu kí túc xá của nam nhưng cũng sạch sẽ gọn gàng hơn trong tưởng tượng rất nhiều.

"Không tồi nha." Tống Lĩnh đứng cạnh Cố Tu Nghĩa nói: "Còn có thang máy, ngày xưa tôi đi học toàn là dựa vào hai chân mà đi."

Sắc mặt Cố Tu Nghĩa nặng nề, rõ ràng không hề có hứng thú, giơ tay gõ cửa phòng 601: "Có ích lợi gì chứ? Một tầng nhiều người như vậy, cho dù có thang máy ở hai đầu thì cũng sẽ phải chen chúc nhau, khéo còn muộn học."

Thân hình Kỷ Nguyễn gầy yếu như thế, sao có thể chen được với bọn họ?

Tống Lĩnh nhìn thấy khóe miệng Cố Tu Nghĩa kéo xuống, mấy ngày nay sếp lúc nào cũng chưng ra bộ mặt nghiêm trọng như vậy, đi một vòng công ty cũng có thể dọa chết khiếp đám nhân viên, khiến người người bàn tán có phải công ty sắp phá sản rồi không.

Tống Lĩnh đã bị không biết bao nhiêu người túm lấy dò hỏi tình trạng tài chính sắp tới.

Ai có thể nghĩ tới ông chủ đang buồn bực vì tiểu phu nhân muốn trọ ở trường chứ. Nhưng chuyện nhà người ta Tống Lĩnh cũng không dám bép xép nhiều lời, chỉ có thể tỏ ra cao thâm pha trò, nhưng nhóm nhân viên lại càng sợ hãi.

Tống Lĩnh thầm thở dài trong lòng một tiếng, phát huy hết lực khả năng chuyên nghiệp: "Ông chủ, ngài nói đúng lắm."

Phía sau cửa truyền đến tiếng bước chân, giây tiếp theo, cánh cửa mở ra.

Phòng 601 ở trong góc hành lang, diện tích lớn hơn những phòng khác một chút, hướng ban công lấy ánh sáng cũng rất tốt.

Kỷ Nguyễn xuất hiện ở cửa, ánh sáng sau lưng như bao trọn lấy cậu, còn mang theo một làn gió nhẹ.

Làn da cậu trắng sáng, đôi mắt cong cong, tóc xù xù, xung quanh là ánh nắng nhu hòa, chẳng khác nào một thiên sứ nhỏ bay tới, Tống Lĩnh nhìn thôi cũng thấy cảnh đẹp ý vui chứ đừng nói đến Cố tổng.

Quả nhiên, trên người Cố tổng đã sớm mưa thuận gió hòa, còn đâu bộ dáng thâm trầm lúc trước cơ chứ? Không tồn tại.

Tống Lĩnh đẩy vali vào trong phòng, bên trong người đều đông đủ, vây quanh một chiếc bàn nhỏ, trên bàn bày một đống bài poker lộn xộn, có lẽ đang chơi dở.

"Để tôi giới thiệu cho anh một chút nha." Kỷ Nguyễn lôi kéo ống tay áo của Cố Tu Nghĩa, cười nói: "Bạn cùng phòng của tôi, Lý ngộ, Tần Sơn, còn có Hàn Tiểu Lâm anh đã biết rồi."

Lý Ngộ học khoa mỹ thuật, Tần Sơn học tài chính. Một người mập mạp, một người đeo mắt kính nhỏ, cả hai đều đang ngơ ngác nhìn.

Kỷ Nguyễn vẫn ôn hòa cười, lại vô cùng tự nhiên mà nói tiếp: "Người này là tiên sinh (*) nhà tớ, tên là Cố Tu Nghĩa, anh chàng đẹp trai bên cạnh là bạn tốt kiêm trợ lý, Tống Lĩnh."

(*) chắc mọi người đều biết từ "tiên sinh" rồi ha, mặc dù đều mang nghĩa là chồng nhưng so với việc dùng "lão công" thì nó mang sắc thái lịch sự và trang trọng hơn, đặc biệt là trong trường hợp nói chuyện với người chưa thân quen lắm. Mình chưa biết dùng từ tiếng việt nào cho phù hợp nên để tạm như vậy.

Tống Lĩnh cũng rất hào phóng mà chào hỏi mọi người.

Cố Tu Nghĩa bị xưng hô "tiên sinh" của Kỷ Nguyễn lấy lòng, nụ cười trên mặt cũng trở nên tự nhiên hơn, đặt mấy túi nhỏ lên bàn: "Xin chào, lần đầu gặp mặt không biết mọi người thích cái gì bèn mang theo một ít đồ ăn vặt, sức khỏe Kỷ Nguyễn không tốt lắm, làm phiền mọi người về sau giúp đỡ em ấy một chút."

Dù sao cũng là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, lại còn là bạn đời trong truyền thuyết của bạn cùng phòng, hai cậu bạn đều câu nệ, đứng ngồi không yên.

"Xin chào Cố tổng!"

"Cố tổng khách khí quá!"

"Cố tổng, ngài ngồi!"

Cố Tu Nghĩa cười cười: "Không cần, tôi giúp Kỷ Nguyễn sắp xếp đồ đạc xong liền đi, tôi ở đây các cậu cũng không được tự nhiên."

Hắn tìm thấy chiếc giường trống trải của Kỷ Nguyễn, xắn tay áo sơ mi lên, cùng Tống Lĩnh lau qua bàn ghế và giường một lần, lại giúp cậu trải ga giường, treo màn chỉnh tề.

Kỷ Nguyễn chỉ sửa sang lại bàn học của mình, đặt mèo chiêu tài và bình kẹo lên đó, chia cho bạn cùng phòng mỗi người một viên, còn bắt cả Cố Tu Nghĩa và Tống Lĩnh ăn.

Đồ đạc đã đầy đủ, Kỷ Nguyễn tiễn Cố Tu Nghĩa ra hành lang, còn hàn huyên một lát. Lúc này cả phòng mới nhẹ nhàng thở ra.

Lí Ngộ đẩy kính mắt lên, mở túi đồ ăn vặt ra nhìn: "Wow, tất cả đều là hàng nhập khẩu nước ngoài, đống này cũng phải mấy nghìn tệ..."

Tần Sơn ghé vào vai Hàn Tiểu Lâm, biểu tình tan rã: "Anh Hàn, đó thật sự là Cố tổng hả... Là Cố tổng trên bản tin tài chính mà tớ xem mỗi ngày sao?"

Hàn Tiểu Lâm vừa mới quen cậu ta hai ngày đã lắc mình thành anh Hàn, làm bộ đắn đo một chút: "Nhìn bộ dáng chưa trải đời này của cậu kìa, Cố tổng thì làm sao? Tổng tài thì cũng là người, là người thì phải kết hôn, về sau đi theo anh trai học hỏi, gặp biến không sợ, nhìn nhiều là quen."

Mọi người chia nhau mấy túi đồ ăn vặt, Lý Ngộ cảm thán nói: "Cơ mà tớ thấy Cố tổng đối xử khá tốt với Kỷ Nguyễn, không ngờ cũng gần gũi bình dị như vậy."

Tần sơn cũng thấy đồng cảm: "Đúng đúng đúng, lúc trước tớ có được nghe Cố tổng diễn thuyết một lần, ngài ấy vẫn luôn nghiêm túc, nay gặp được cũng không thấy khó gần như vậy."

"Chúng ta đây cũng là được hưởng ké, nếu không nhờ Kỷ Nguyễn thì sao có thể được tiếp xúc gần với người thật như vậy."

"Có lý."

Hàn Tiểu Lâm là một trong số ít người biết được hợp đồng giữa Kỷ Nguyễn và Cố Tu Nghĩa, nghĩ nghĩ, cậu cảm thấy nếu cứ bàn tán về chuyện này sẽ khiến Kỷ Nguyễn không thoái mái, châm chước một lát, làm như nói giỡn: "Nhưng dù sao sau này cũng nên bớt nói về Cố tổng thì hơn, các cậu không biết chứ, Kỷ Nguyễn dễ xấu hổ lắm, chúng ta cứ ở chung như bình thường thôi."

"Tất nhiên rồi." Lý Ngộ nói: "Bên ngoài bọn tớ sẽ không nhiều chuyện."

Tần Sơn phụ họa: "Nghe anh Hàn hết."

"Anh em tốt," Hàn Tiểu Lâm vừa lòng mà cười, giơ túi đồ ăn vặt thay chén rượu: "Cụng một cái!"

- ----------------------

Trên hành lang, ánh nắng xiên ngang chia thành hai nửa, Kỷ Nguyễn cúi đầu híp mắt, kéo cánh tay Cố Tu Nghĩa dịch tới chỗ râm mát.

Cố Tu Nghĩa ôm cánh tay, trầm mặc trong chốc lát, cuối cùng vẫn là không nhịn được mà dặn dò vài câu: "Một mình ở bên ngoài phải chú ý an toàn, biết không?"

Kỷ Nguyễn gật đầu.

"Buổi sáng rời giường nếu thấy choáng đầu, đừng vội xuống dưới, ăn chút kẹo rồi chờ một chút, nhất định phải hoàn toàn tỉnh táo mới leo xuống dưới."

Kỷ Nguyễn mỉm cười gật đầu.

"Nếu thấy không thoải mái phải đến phòng y tế ngay, không đi được thì nhờ bạn cùng phòng dìu đi, đừng sợ làm phiền người ta, tôi sẽ giúp em cảm ơn họ sau, đi đường cũng phải chậm rãi ——"

"—— Cố tổng."

Dòng suy nghĩ của Cố Tu Nghĩa bị đánh gãy, hắn ngẩn người một giây: "Làm sao?"

Kỷ Nguyễn dựa vào tường tủm tỉm cười: "Mấy lời này là dì Triệu dạy anh nói sao?"

Cố Tu Nghĩa đút tay vào trong túi quần: "Là lời của tôi."

Đôi mắt Kỷ Nguyễn cong lên, hai lúm đồng tiền hiện ra, cười mà không nói lời nào.

Lúc này Cố Tu Nghĩa mới hiểu ra, đứa nhỏ này là đang chê hắn nói nhiều.

"......" Cố Tu Nghĩa bình tĩnh thả ống tay áo xuống, cài nút nghiêm chỉnh: "Được rồi, trước mắt cứ như vậy đã, tôi đi trước."

Kỷ Nguyễn gọi hắn lại: "Không cùng nhau ăn cơm sao?"

Cố Tu Nghĩa đi được nửa đường bèn quay đầu lại: "Không được, tôi còn có cuộc họp, em đi ăn cùng bạn cùng phòng đi, nhân tiện kéo gần quan hệ. Mau vào đi, bên ngoài nóng lắm."

Kỷ Nguyễn mím môi: "Vậy được rồi."

Cậu vẫy tay với Cố Tu Nghĩa, cười xán lạn: "Tạm biệt."

Cố Tu Nghĩa gật đầu rất nhẹ, cùng Tống Lĩnh đi vào thang máy.

- ---------------------

Buổi tối, Kỷ Nguyễn và bạn cùng phòng đi ăn lẩu.

Tính cả cuộc đời lúc trước, số lần Kỷ Nguyễn ăn lẩu cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nay bọn họ đến một nhà hàng lẩu lâu đời rất nổi tiếng ở gần cổng trường, nghe nói tân sinh viên vào trường nhất định phải ghé qua một lần, phải ăn ở đây rồi mới xem như chính thức bước vào cánh cửa của Bắc Đại.

Trong quán trang trí không có gì đặc biệt, nhìn rất đơn giản nhưng không khí lại náo nhiệt vô cùng, không gian rộng rãi.

Kỷ Nguyễn và Lý Ngộ đều không ăn được cay, vì thế bọn họ gọi một nồi lẩu uyên ương, tụm lại xung quanh nói chuyện phiếm.

Khác với Kỷ Nguyễn, ba người kia đều dọn vào kí túc xá sớm hơn nửa tháng, đối với việc trong trường đã rành rọt hết cả.

Tần sơn chỉ về con phố bên ngoài cửa sổ, thao thao bất tuyệt: "Đằng sau phố kia chính là phố ăn vặt, có nhà bán bún ốc cực kì ngon, Kỷ Nguyễn, lần sau tớ với cậu đi thử không?"

Lý Ngộ vừa nghe liền nhíu mày, đẩy mắt kính: "Cậu còn ăn nữa à, ăn một tuần chưa chán sao?"

Hàn Tiểu Lâm chống cầm, một bộ dáng nhìn thấu hồng trần: "Trước khi mời cậu thì hai bọn tớ đã đi ăn với cậu ta phát ngán rồi, giờ nghe tới bún ốc thôi cũng muốn nôn, bằng không cậu ta mời cái người uống nước cũng có thể sống như cậu làm gì?"

Kỷ Nguyễn uống một ngụm nước ép dưa hấu: "Tớ không đi."

Cậu làm bộ bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa ra tớ cũng chỉ là lốp xe dự phòng."

"Đâu có!" Tần Sơn giãy nảy lên: "Tớ là loại người như thế à! Tiểu Nguyễn, đừng nghe cậu ta nói bừa, tớ đây vô cùng chân thành nhiệt liệt mời cậu.... Ơ, chị Tử Chương!"

Tần Sơn đang nói chuyện bỗng nhiên chuyển tầm mắt, tròng mắt nhìn theo một cô gái xinh đẹp muốn rớt ra ngoài: "Chị ấy thật sự xinh đẹp mà.... Tiên nữ cũng đi ăn lẩu sao..."

Kỷ Nguyễn nhìn theo ánh mắt của cậu ta, thấy cô gái kia có hơi quen mắt.

"Sao lại không thể ăn." Lý Ngộ nói: "Ngọc Hoàng Đại Đế nhìn nồi lẩu cũng phải đầu hàng chứ đừng nói là tiên nữ."

Hàn Tiểu Lâm ghé lại gần Kỷ Nguyễn: "Lục Chương, hoa khôi trường chúng ta, nghe nói chị ấy học khoa tiếng trung, là đàn chị của cậu đó."

Nghe Hàn Tiểu Lâm nói, Kỷ Nguyễn bỗng nhiên nhớ tới một người: "Hóa ra là chị ấy à."

Tần tiểu béo chính là fan cuồng của nữ thần, nghe thấy vậy liền không giữ được bình tĩnh: "Tiểu Nguyễn, cậu quen chị Tử Chương à?"

"Cũng không tính là quen biết...." Kỷ Nguyễn cào cào chóp mũi, cười nói: "Là hôm nhập học, chị ấy ngồi ở bàn báo danh, lúc đó có thêm WeChat, chỉ có điều chưa nhắn tin lần nào."

"Ôi mẹ ơi." Tần Sơn chấn kinh luôn rồi, lẩm bẩm nói: "Quả nhiên mỹ nữ chỉ thích chơi cùng soái ca, cậu vừa nhập học đã có được WeChat của nữ thần rồi...."

Tuy Tần Sơn hâm mộ không thôi, nhưng cũng biết giữ chừng mực mà không hỏi xin Kỷ Nguyễn WeChat của nữ thần,.

Nồi lẩu sôi ùng ục, Kỷ Nguyễn tùy ý gắp một miếng ngó sen ăn, ngữ điệu nhẹ nhàng, vui đùa nói: "Tớ không để ý lắm, dù sao tớ chỉ thính nam, còn đã kết hôn, không ảnh hưởng đến cậu theo đuổi nữ thần."

Tần Sơn lập tức cười: "Cũng phải nói, cậu lớn lên đẹp như vậy, may mà thích nam, bằng không chúng tớ biết tìm bạn gái kiểu gì được."

Hai người kia cũng bị cậu chọc cười, sôi nổi gắp thức ăn an ủi.

"Câm miệng đi, cậu đúng là thần kinh."

"Mau ăn nhanh."

Lý Ngộ ăn hai miếng, vuốt bụng rồi nói: "Cơ mà tớ nghe nói chị Tử Chương đã có bạn trai rồi, là đàn anh họ Bạch của học viện bên cạnh."

Tần Sơn đang chuẩn bị gắp miếng thịt bỏ vào mồm ăn, nghe vậy nhướng mày: "Bạch An Cách?"

Lý Ngộ gật đầu: "Phải."

"Thôi đi," Tần Sơn cười nhạo một tiếng: "Hắn còn không đẹp trai bằng Tiểu Nguyễn nhà chúng ta đâu."

"Tớ thấy không giống nhau," Lý Ngộ lý trí phân tích: "Tiểu Nguyễn là kiểu xinh đẹp an tĩnh, mà Bạch An Cách giống với hình tượng bạn trai trong mơ của phái nữ."

"Nhưng về sau thì không biết được," Lý Ngộ nhìn Kỷ Nguyễn: "Bây giờ danh tiếng của Kỷ Nguyễn hẳn đã sớm vượt Bạch An Cách rồi?"

Tần Sơn tán đồng mà gật đầu: "Tớ cảm thấy, có cùng là nhân vật nổi tiếng thì cách nhau một vách tường."

Câu chuyện bỗng nhiên chuyển tới trên người mình, Kỷ Nguyễn cười rộ lên: "Tớ cũng là một nhân vật nổi tiếng hả?"

"Còn phải nói hả?" Lý ngộ cảm thán.

Tần Sơn nói như chém đinh chặt sắt: "Cậu là đỉnh lưu của trường ta!"

"Khụ!" Người ngồi yên lặng nãy giờ - Hàn Tiểu Lâm, rót một cốc bia lớn, nhìn có vẻ sắp nói một chuyện trọng đại: "Có tin tức này đây."

Gần đây Hàn Tiểu Lâm được phong làm tai mắt cho đám sinh viên năm nhất, tự xưng là tai nghe sáu đường mắt nhìn tám hướng, không có tin tức nào ở Bắc Đại mà cậu ta không biết.

Lý Ngộ và Tần Sơn lập tức dỏng tai lắng nghe.

Hàn Tiểu Lâm dựng thẳng bàn tay lên che một bên miệng, thấp giọng nói: "Nghe nói Bạch An Cách kia cũng thích nam."

"Mẹ nó, thật sự?" Lý ngộ khiếp sợ che miệng.

Tần Sơn sửng sốt một giây, tiếp theo lập tức cười rộ lên: "Này đúng là tin tức tốt a ha ha ha ha ha ——"

Hắn cũng rót cho mình một cốc bia: "Tớ lại cách gần nữ thần một bước, đúng là chuyện tốt."

"Cút."

"Cút."

Kỷ Nguyễn an tĩnh mà cười cười.

Trong tiệm lẩu ồn ào tiếng nói cười, phần lớn đều là sinh viên tụ tập theo nhóm, không có một bàn nào là yên tĩnh được, không phải nói chuyện thì là chơi trò chơi, điểm chung là không ai muốn bàn chuyện học tập

Cơm nước xong xuôi, Lý Ngộ và Tần Sơn đều có hẹn đi chơi với bạn bè khác, Hàn Tiểu Lâm ăn no căng bụng, quấn lấy Kỷ Nguyễn bắt cậu đi bộ cùng hắn dưới sân thể dục, đi nửa giờ mới chậm rì rì quay về kí túc xá.

Kí túc xá ở Bắc Đại đều được trang bị đầy đủ bình nóng lạnh, lúc Kỷ Nguyễn tắm rửa xong lên giường thì hai người kia cũng trở về.

Khăn trải giường, vỏ chăn và màn che của Kỷ Nguyễn đều là màu lam, ngay cả đèn bàn nhỏ ở đầu giường cũng vậy, có đủ sắc độ đậm nhạt, khiến cả một góc phòng như một đại dương nhỏ dạt dào.

Tất cả đều được Cố Tu Nghĩa chọn.

Kỷ Nguyễn luôn gặp khó khăn khi phải đưa ra quyết định lựa chọn giữa nhiều thứ, lúc chọn đồ để mang đến kí túc xá cũng phải lưỡng lự hồi lâu.

Lúc cậu phát sầu ngồi trên sô pha lựa đồ, Cố Tu Nghĩa ngồi ở bên cạnh, không xem TV cũng không nhìn điện thoại, rõ ràng vô cùng nóng lòng muốn chọn cho cậu, lại cứng miệng không chịu nói.

Kỷ Nguyễn cũng lười nhọc lòng, còn không bằng thỏa mãn tâm tư nhỏ muốn làm chủ gia đình này của Cố Tu Nghĩa, giao toàn quyền quyết định cho hắn.

Đêm đó Cố Tu Nghĩa tự mình lựa họa tiết trên khăn trải giường cho Kỷ Nguyễn, đến ngày hôm sau còn thấy khóe miệng hắn vẫn giơ lên.

Kỷ Nguyễn kéo chăn ra chui lên giường, đệm cũng là Cố Tu Nghĩa lựa, vô cùng mềm mại thoải mái. Kỷ Nguyễn hưởng thụ mà híp mắt.

Giây tiếp theo, bỗng nhiên có cuộc gọi video đến.

Kỷ Nguyễn luống cuống tay chân tìm tai nghe cắm vào điện thoại, lúc này mới an tâm nghe máy.

Cố Tu Nghĩa hẳn đang ngồi trước máy tính, xung quanh không bật đèn, nhưng nửa khuôn mặt hắn được ánh sáng huỳnh quang từ màn hình chiếu sáng, mặc áo ngủ, đeo kính. Ngũ quan vẫn sắc bén như mọi ngày, nhưng khí chất lại nhu hòa hơn rất nhiều, có vẻ bình dị dễ gần.

Kỷ Nguyễn cố gắng nhìn bối cảnh phía sau Cố Tu Nghĩa, cảm thấy lạ hoắc: "Anh đang ở căn hộ sao?"

"Ừ."

Sau khi cho phép Kỷ Nguyễn ở trọ trong trường, kế hoạch dọn về biệt thự của hắn cũng mắc cạn, cái người gấp gáp muốn chuyển đồ bỗng nhiên im bắt, người biết chuyện liền hiểu rõ.

Cố Tu Nghĩa không muốn nói về căn hộ, ngón trỏ đỡ gọng kính, hỏi Kỷ Nguyễn: "Giường nằm thoải mái không?"

"Vô cùng thoải mái," Kỷ Nguyễn cười rộ lên: "Chăn cũng mềm mềm thơm thơm, cảm ơn anh."

Một nửa khuôn mặt cậu giấu trong chăn, tóc đen rơi trên gối, ánh đèn từ đầu giường khiến lông mi cậu trông dài hơn bình thường, đôi mắt cũng sáng lấp lánh.

Cậu thực sự vô cùng hợp với màu lam, chiếc giường giống như đại dương xanh thẳm, còn cậu chính là một mỹ nhân ngư.

Cố Tu Nghĩa nhìn Kỷ Nguyễn thông qua màn hình, ánh mắt không tự giác nhà dịu xuống: "Buổi tối ăn cái gì?"

"Ăn lẩu." Kỷ Nguyễn nói: "Là quán lẩu nhà ông Lý Ký cạnh cổng trường, nghe nói đã mở rất nhiều năm, chắc anh cũng biết?"

Cố Tu Nghĩa nghĩ, hình như đúng là có nơi như vậy: "Là cái truyền thuyết nhập học Bắc Đại thì nhất định phải ăn lẩu ở đó?"

"Đúng đúng đúng," Kỷ Nguyễn có chút kinh ngạc mà cười rộ lên: "Hóa ra cái này bắt nguồn từ thời của anh sao?"

"Không," Cố Tu Nghĩa nhớ lại thời đại học của mình: "Trước tôi vài khóa cũng đã có rồi, còn cụ thể từ bao giờ thì không ai biết. Em thấy hương vị thế nào?"

Kỷ Nguyễn trở mình, chép miệng nhớ lại hương vị kia: "Đúng là ngon, nhưng cũng không đến mức khoa trương đến vậy, cũng có thể là do vốn tôi không thích ăn lẩu lắm?"

"Ừ." Cố Tu Nghĩa gật đầu: "Có thể ngon thật, nhưng một nửa cũng là do hiệu quả tuyên truyền."

"Nhưng Hàn Tiểu Lâm thì cảm thấy rất ngon," Kỷ Nguyễn điều chỉnh tai nghe, tiếp tục nói: "Cậu ấy ăn no muốn bể bụng, tôi phải mua cho một hộp men tiêu hóa."

Thanh âm của cậu hơi khàn, nói chuyện vừa nhẹ vừa chậm rãi, hắn cảm thấy việc nấu cháo điện thoại với cậu là một việc thư giãn hưởng thụ.

Cố Tu Nghĩa cũng thả chậm tốc độ nói: "Vậy còn em, có thấy khó chịu chỗ nào không?"

Kỷ Nguyễn cong cong đôi mắt: "Không có, tôi rất có tiết chế, hơn nữa bọn tôi gọi lẩu uyên ương, tôi chỉ ăn bên nồi lẩu không cay."

"Ừ," Cố Tu Nghĩa nhẹ nhàng chống đỡ thái dương: "Ngoan lắm."

Thính lực của Kỷ Nguyễn không tốt, bình thường nói chuyện đều dùng tin nhắn, thi thoảng mới gọi điện, nhưng mang tai nghe gọi điện như vậy vẫn là lần đầu tiên.

Giọng nói của Cố Tu Nghĩa trong tai nghe rõ ràng và chậm rãi hơn so với ngày thường, truyền tới qua sóng điện thoại, quẩn quanh bên tai Kỷ Nguyễn.

Kỷ Nguyễn rụt vào trong chăn, cười khúc khích.

Cố Tu Nghĩa thấy Kỷ Nguyễn đột nhiên cười, nhưng sau đó liền biến mất trong chăn.

Mỹ nhân ngư bé nhỏ trốn vào trong biển rồi, nhưng đôi mắt cười vẫn còn trên mặt biển, cong cong, xinh đẹp như chứa hàng ngàn ngôi sao trong đó.

Khóe môi Cố Tu Nghĩa khẽ nhếch: "Cười cái gì?"

"Ừm....." Kỷ Nguyễn chớp chớp mắt: "Tôi cũng không biết."

Cậu thực sự không biết, cẩn thận nghĩ lại, cũng không rõ vì sao mình lại cười, chỉ cảm thấy vô cùng thần kỳ

Lỗ tai Kỷ Nguyễn không tốt, không nên mang tai nghe thời gian lâu, Cố Tu Nghĩa hàn huyên hai cầu liền để cậu đi ngủ, làm mỹ nhân ngư hoàn toàn chui vào trong biển.

- ------------------

@hoameei

Thời gian đầu sau khi khai giảng đều rất bận, ngày nào Kỷ Nguyễn cũng phải lên lớp, tan học lại cùng bạn bè ra ngoài chơi, đi ăn cái gì đó, còn bận suy nghĩ chọn môn tự chọn nào, tham gia câu lạc bộ gì, sống hai đời cũng chưa từng được trải qua sinh hoạt phong phú như vậy.

Còn Cố Tu Nghĩa, hắn vẫn luôn bận rộn như vậy.

Hai người chỉ thi thoảng mới nhắn tin, số lần gọi điện thoại cũng rất ít.

Một ngày nọ, Kỷ Nguyễn vừa kết thúc ca học buổi sáng thì nhận được điện thoại của Cố Tu Nghĩa, bình thường buổi trưa không phải thời gian hai người họ sẽ liên lạc.

Thời điểm tan học, trên hành lang có rất nhiều người, Kỷ Nguyễn cân thận len qua dòng người, tạm lánh ở một góc tường.

"Alo?"

Giọng nói quen thuộc của Cố Tu Nghĩa truyền đến bên tai: "Có phải buổi chiều em không có tiết học không?"

"Đúng vậy." Kỷ Nguyễn không biết Cố Tu Nghĩa có thời khóa biểu của cậu từu khi nào, thành thật đáp: "Có chuyện gì sao?"

"Không phải chuyện gì lớn." Âm thanh Cố Tu Nghĩa hơi lạnh nhạt, nghe ra có vẻ lười biếng: "Bạn tôi giới thiệu một nhà hàng Pháp có món ốc sên rất nổi tiếng, buổi chiều không bận thì cùng tôi đi ăn thử?"

Mấy ngày nay Kỷ Nguyễn đều ăn ở canteen trường đã có chút ngán, đang muốn thay đổi khẩu vị, cậu cũng không ghét cơm Tây, lập tức liền đáp ứng: "Được nha, mấy giờ?"

"5 giờ rưỡi, tôi đón em ở cổng chính nhé?"

Đám đông đã giảm bớt, Kỷ Nguyễn vịn cầu thang chậm rãi đi xuống: "Được."

Hình như Cố Tu Nghĩa lại bận, có người đến nói chuyện với hắn, hắn che di động đáp lại mấy câu, sau đó quay lại nói với Kỷ Nguyễn: "Em mau đi ăn trưa đi, sau đó về phòng nghỉ ngơi một lát."

"Ừm ừm," Kỷ Nguyễn gật đầu: "Anh bận thì cúp máy trước đi."

Ăn cơm trưa xong, Kỷ Nguyễn quay về kí túc xá, ăn một viên kẹo mà Cố Tu Nghĩa mua cho cậu, đồng thời lật xem poster tuyền truyền của các câu lạc bộ.

Viên kẹo trong miệng có vị nho, chua chua ngọt ngọt. Kỷ Nguyễn ngậm một lát, ngẩng đầu nhìn về phía chiếc bình pha lê đựng kẹo trong góc, bỗng nhiên muốn biết bên trong còn vị anh đào nữa không. Lần trước cậu tìm được một viên, nói không chừng còn có con cá lọt lưới.

Cậu dọn sạch mặt bàn, đổ hết kẹo trong bình ra, nằm ngoài người trên bàn tìm.

Cửa kí túc xá mở ra, là Hàn Tiểu Lâm và Lý Ngộ về, thấy trên bàn Kỷ Nguyễn toàn kẹo là kẹo, sửng sốt hỏi: "Cậu đang làm gì đấy?"

"Không có gì," Kỷ Nguyễn cười cười: "Tới ăn kẹo nè."

Hai người cũng không khách khí, mỗi người lấy một viên, lột vỏ ra ăn: "Cảm ơn nha."

Hàn Tiểu Lâm ngồi xuống bàn mình, nhìn Kỷ Nguyễn: "Gần cổng trường mới mở một tiệm cơm gà, buổi tối cùng đi ăn không?"

Lý ngộ cũng nói: "Đúng vậy, nghe nói rất ngon mà còn rẻ, đợi lát nữa rủ thêm Tần Sơn."

Kỷ Nguyễn còn đang tìm kẹo anh đào, nghe vậy mím môi: "Tối nay tớ không đi được."

"Sao?" Hàn Tiểu Lâm ngồi thẳng chút.

Kỷ Nguyễn thuận miệng nói: "Tớ ra ngoài ăn với Cố Tu Nghĩa."

"Ồ ~~~" trong phòng kí túc xá lập tức phát ra âm thanh chua lè

Lý ngộ che lỗ tai: "Đúng là người có tình yêu."

Hàn Tiểu Lâm lập tức ngoắc lấy cổ Kỷ Nguyễn, ngửa mặt lên trời thở dài: "Đây là sự kiêu ngạo của người đã kết hôn sao?"

Kỷ Nguyễn xốc hắn tay lên, không nhịn cười: "Tránh ra, thần kinh."

Cậu thu lại kẹo vào trong bình, xác thật không còn cái nào, viên kẹo vị anh đào duy nhất đã bị cậu ăn rồi.

- -----------------

Buổi chiều, vừa qua 5 giờ Kỷ Nguyễn liền ra ngoài. Cậu bước đi chậm rãi, hẹn lúc 5 rưỡi, còn hai mươi mấy phút đủ để cậu đến nơi.

Trời hôm nay có vẻ u ám hơn so với bình thường, gió cũng trở nên lành lạnh, Kỷ Nguyễn chỉ mặc áo cộc quần đùi, đi một đoạn đã thấy lạnh căm căm.

Cậu ngẩng đầu lên nhìn trời, những tầng mây cuồn cuộn xếp chồng lên nhau, nhìn giống như... Mây giông!?"

Trong lòng Kỷ Nguyễn cảm thấy không ổn, quả nhiên, giây tiếp theo, những hạt mưa lớn bắt đầu rơi lộp bộp trên mái nhà và nền đất, sượt qua má Kỷ Nguyễn.

Tiếp theo đó là gió cuốn mưa rền, sấm sét đánh ầm ầm trên đầu.

Kỷ Nguyễn chỉ cách cổng trường một đoạn ngắn nữa, nhưng xung quanh ngoại trừ những gốc cây cổ thụ thì không còn chỗ nào có thể trú mưa. Ai cũng biết có sét đánh thì không được đứng dưới tán cây.

Chỉ trong chớp mắt, mưa ngày càng to, căn bản không cho Kỷ Nguyễn thời gian suy nghĩ, cậu đành theo bản năng lấy tay che tai lại, chạy như điên về phía phòng bảo vệ

Khoảng cách mấy chục mét cũng chẳng là gì nếu chạy, nhưng dưới trời mưa tầm tã như vậy, khi Kỷ Nguyễn chạy được đến mái che thì đã bị nước xối ướt đẫm người.

Quần áo dính chặt vào người, lại bị gió thổi qua khiến Kỷ Nguyễn lạnh run, nhịp tim rối loạn sau quãng đường chạy tới vẫn chưa ổn định lại.

"Ting Ting ——!"

Di động dột nhiên kêu leen dọa cậu giật mình một phen.

Trên màn hình hiển thị cuộc gọi từ Cố Tu Nghĩa.

Từ lúc trời mưa, Kỷ Nguyễn vẫn luôn che một bên tai lại, tuy rằng không bị nước trực tiếp rơi vào nhưng vẫn có cảm giác ẩm ướt.

Lúc này Kỷ Nguyễn nên ngắt điện thoại và nhắn tin cho cố Tu Nghĩa thì tốt hơn, nhưng tiếng sấm vang rền và cơn mưa lớn khiến cậu hơi sợ hãi, do dự một lát, cuối cùng vẫn nghe máy.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Cùng Ba Ba Xuyên Ngược Văn Phá Án

2. Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

3. Hoa Trong Gương, Trăng Dưới Nước

4. Tôi Bị Hai Kẻ Biến Thái Cùng Theo Dõi

=====================================

"Kỷ Nguyễn?" Giọng nói của Cố Tu Nghĩa nghe có hơi gấp gáp: "Em ó mang ô không?"

"Không mang...." Kỷ Nguyễn cố gắng để giộng mình ổn định: "Tôi đang trú mưa ở bên ngoài phòng bảo vệ."

Bên kia bỗng nhiên im lặng, Kỷ Nguyễn lo sợ ốc tai điện tử của mình lại bị hỏng rồi, bàn tay nắm chặt diện thoại, căng thẳng nói: "Alo?"

"Không sao." Cậu nghe thấy Cố Tu Nghĩa nhẹ nhàng thở ra: "Tôi thấy em rồi, đứng yên đó đừng nhúc nhích."

Kỷ Nguyễn lại không nhìn thấy hắn.

Cậu ngẩng đầu nhìn ra xung quanh, trái tim đập liên hồi, nhìn cẩn thận mới thấy có một chiếc xe đỗ gần hàng cây, biển số vô cùng quen thuộc.

Cố Tu Nghĩa cũng xuất hiện từ hướng đó.

Hắn mở chiếc ô màu đen, dọc theo hàng cây đi thẳng về phía Kỷ Nguyễn.

Kỳ thật Kỷ Nguyễn không nhìn thấy rõ ràng thân hình của hắn, mưa lớn khiến bụi nước lơ lửng như sương mù, rồi lại rơi xuống đất lưu loát như động tác vẩy mực, bắn lên góc áo của hắn.

Kỷ Nguyễn vẫn luôn cố gắng tránh xa làn mưa, gió thổi cuốn theo mưa bụi quật vào chân khiến cậu thấy đau rát, nhưng mỗi bước chân của Cố Tu Nghĩa vẫn luôn ổn định vững chãi.

Chân dài, mỗi bước sải rộng. nhìn khoảng cách xa vậy mà chỉ mất mấy phút hắn đã đến nơi. Lúc này, Kỷ Nguyễn mới thấy rõ mặt hắn, vẻ mặt vẫn điềm nhiên như cũ, cổ áo chỉnh tề không chút cẩu thả.

Cố Tu Nghĩa vào mái che chỗ phòng bảo vệ thì thu ô lại, nước mưa theo cán dù chảy xuống làm ướt ống quần hắn.

Kỷ Nguyễn ngửa mặt nhìn hắn, hàng lông mày nhíu lại, tóc tai ướt đẫm, lông mi cũng dính nước mưa, cả người ướt như chuột lội, nhìn đáng thương cực kỳ.

Cố Tu Nghĩa vuốt tóc mái của Kỷ Nguyễn ra sau, nhìn gương mặt xinh đẹp của cậu, làn da bị ngâm nước mà hơi lạnh.

Nhiệt độ cơ thể của Kỷ Nguyễn vẫn thường thấp hơn người bình thường.

"Không có việc gì, đừng sợ."

Cố Tu Nghĩa vỗ vai Kỷ Nguyễn.

Hắn nhìn vào mắt Kỷ Nguyễn, thấy được Kỷ Nguyễn nghe rõ mới đưa tay lên tháo ốc tai bên ngoài cơ thể bỏ vào trong túi áo trước ngực.

Trên tai bỗng nhẹ đi, lúc tai nghe bị tháo xuống, mọi âm thanh cũng rút theo, giông tố bên ngoài kia cũng trở nên mơ hồ, giống như linh hồn của cậu cũng đang rời khỏi cơ thể này.

Trái tim Kỷ Nguyễn đập mạnh, theo bản năng bước tới gần Cố Tu Nghĩa, gắt gao nhắm mắt lại.

Cố Tu Nghĩa lại mở ô ra, một tay vòng qua vai Kỷ Nguyễn, ôm cậu vào trong ngực, cúi đầu ghé bên tai cậu nhẹ giọng nói: "Không sao, chúng ta về nhà."

Trước/78Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Võ Thần Chúa Tể