Chương Trước/78Chương Sau

Bên Ngoài Gió Lớn, Theo Em Về Nhà

Chương 69: Mất Ngủ

Edit: Aeng-앵

Vào ngày thứ ba của buổi tiệc từ thiện, Hứa Tiếu Vi đã đến trường quay để chụp poster chính thức của quảng cáo, trong buổi chụp hình ngày hôm đó, Lê Quả đã bí mật lên Weibo để xem sự kiện bức ảnh hôm đấy đã bị chìm xuống hay chưa, quả nhiên hot search hôm nay đã bị tiệc từ thiện tối qua, việc Đoạn Di về nước, bộ phim truyền hình mới của Sài Dật và việc Đoạn Di chi năm mươi triệu nhân dân tệ để mua một chiếc bình phỉ thúy ngọc hồ đẻ thay thế cho hoạt động từ thiện thay thế.

Nhưng ai biết rằng chỉ trong vòng vài giờ, bài đăng mà bức ảnh của Hứa Tiếu Vi do Yan chụp lại được tăng nhiệt trở lại, Lê Quả với tư cách là một trợ lý đã đứng ôm quần áo, chờ đợi Hứa Tiếu Vi thay quần áo để tránh thời điểm đổi trang phục bị nhiễm lạnh.

Nhưng Lê Quả lúc này đã hoàn toàn chìm đắm trong khu vực bình luận xúc phạm Hứa Tiếc Vi trên Weibo. Anh ấy đang đăng nhập để trả lời những bình luận không hay "Bạn không hiểu rõ chân tướng của vấn đề, vậy nên hiện tại bạn chỉ đang là nhắn bừa thôi, tôi thực sự không hiểu tại sao có nhiều người như vậy tồn tại trên thế giới này!".

Hứa Tiếu Vi bước ra khỏi khu vực chụp ảnh, đi tới chỗ Lê Quả cầm lấy áo khoác trên tay, nghiêm túc nhắc nhở: " Hiện tại vẫn đang trong thời gian đi làm, anh nên chú ý thời gian lên mạng lướt Weibo."

Lê Quả vội vàng cất điện thoại, tháo phích nước rồi rót nước cho cô, "Chị Vi, sao chúng ta không nói rõ ràng với mọi người? Họ nói chị thật quá đáng lắm. Chị đã thấy những người trong phần bình luận bàn tán chưa? Thật là ghê tởm.". "

Hứa Tiếu Vi giống như không có việc gì ngồi xuống trước bàn trang điểm cầm li nước, Lê Quả dựa vào bàn trang điểm, nói tiếp, "Chỉ cần ta phủ nhận thái độ, cộng thêm năng lực của ông chủ, tôi tin Phóng viên và cư dân mạng chắc chắn không phải làm gì cả. Dù họ không thể quên hoàn toàn sự việc này thì hãy để sự việc lắng xuống trong thời gian này. Nó luôn bị đẩy lên tìm kiếm nóng hổi, ​​và tôi cảm thấy khó chịu khi nhìn vào nó."

"Chị Vi hay là mình nói những bức ảnh đó là bị cắt ghép chỉnh sửa?"

Hứa Tiếu Vi uống một ngụm nước ấm, "Ảnh chụp là thật sự, không có PS dấu vết, nếu hiện tại phủ nhận, không phải tương đương với việc công khai cho mợi người bắt lấy nhược điểm sao? Người đang làm trời đang xem, công lí sẽ đến trễ, nhưng tuyệt không sẽ vắng mặt."

Hơn nữa chuyện này cô đại khái cũng biết là ai ở sau lưng giở trò quỷ, chỉ là thiếu chứng cứ xác minh nên mới không ra tay thôi.

Lê Quả trong khoảng thời gian này đưa ra cho Hứa Tiếu Vi rất nhiều biện pháp để thanh minh giải thích sự, nhưng mà đối phương từ đầu đến cuối vẫn duy trì thái độ trầm mặc, mỗi khi nhắc tới chuyện này giống như là một kiện bình thường, Lê Quả thấy trong lòng khó chịu, nhưng lại không thể tự mình làm chủ giúp cô ở trên Weibo nói cái gì, chỉ có thể ngẫu nhiên thấy bất bình liền lấy tài khoàn phụ của mình cùng những người bình luận ác ý nói chuyện.

Hứa Tiếu Vi vẫn như cũ trầm mặc không lên tiếng tỏ thái độ, Lê Quả cũng không thể lại tiếp tục nói cái gì, chỉ đơn giản từ quả đề tài này.

Trong nửa tháng tiếp theo, Hứa Tiếu Vi cùng Giang Tấn đều ở bận rộn, Hứa Tiếu Vi ở vội vàng đem những lịch trình lúc trước mình nợ hoàn thành xuất sắc để đuổi kịp tiến độ, mà Giang Tấn mỗi ngày chỉ có sáng sớm cùng Hứa Tiếu Vi ăn qua bữa sáng sau đó liền đến công ty, thường xuyên đến sau nửa đêm mới có thể trở về.

Nhưng ở trong khoản thời gian hai người bận rộn, họ vẫn luôn giũ liên lạc với đối phương, không gợi điện thoại thì cũng là nhắn tin với nhau.

Hôm nay buổi tối, Giang Tấn còn chưa có trở về, Hứa Tiếu Vi ngủ không được liền đi đến sân sau đọc sách, nhưng bởi vì trong lòng có khúc mắc nên không đọc được chữ nào vào đầu, liền đến lấy nước tưới cây.

Hứa Tiếu Vi một tay chống cằm ngồi giữa những bông hoa, một tay cầm bình tưới nước. Dòng nước trong suốt đổ xuống, từ từ rơi xuống những cánh hoa, cành lá, sự bình yên này không khỏi khiến cô không thể không nghĩ về gặp mặt với Doạn Di trong buổi từ thiện trong nửa tháng trước.

Hứa Tiếu Vi suy nghĩ càng phiêu càng xa, ở thời điểm cô đang ngồi phát ngốc, bỗng nhiên trên vai lại có thêm nột chiếc áo khoác, khiến cô bỗng chốc ngẩng đầu lên, ở trên đỉnh đầu liền vang lên một giọng nói trầm thấp: " Làm sao mà giờ này em vẫn ngồi ở đây?"

Hứa Tiếu Vi hơi ngửa đầu nhìn hắn rồi chống cằm, "Ngủ không được", rồi cô giơ tay chạm vào quai hàm gốc cạnh của Giang Tấn nói: " Gần đây có phải ăn uống không tốt không? Trông anh thật gầy."

Giang Tấn đem bình nước trong tay cô đặt xuống dưới đất, ôm lấy Hứa Tiếu Vi đi đến bên chiếc xích đu, rồi đặt cô ngồi lên đùi mình, sau khi ngồi xuống còn thận tiện giúp cô chính cái áo khác trên người thật tốt, " Không lạnh sao?"

Hứa Tiếu Vi ngồi trong vòng tay chắc chắn, tựa vào trong lòng ngực hắn lắc đầu.

Giang Tấn từ phía sau ôm nàng, cằm đặt trên đầu vai cô, thanh âm trầm ấm của hắn vang lên: " Vậy em có ăn uống đàng hoàng không?"

"Có chứ."

"Có ngủ ngon không?"

"Có."

"Có hay không nhớ về tôi?"

"Có."

Hứa Tiếu Vi nghiêng đầu nhìn hắn, " Em rất nhớ anh, cực kì nhớ anh."

Giang Tấn cười nhẹ một cái, khẽ hôn lên sau cổ cô, " Thật lâu rồi không thân cận với em."

Hứa Tiếu Vi rũ đầu xuống, nhìn thấy bàn tay to lớn của hắn ôm qua eo cô, liền lấy tay mình nghịch ngợm trên tay hắn," Thời gian này anh đang bận việc gì vậy?"

Giang Tấn tùy ý để cô đùa nghịch trên đôi tay của mình," Sở dĩ không nói cho em biết về lịch trình trong nửa tháng gần đây của tôi, là vì không muốn trao cgo em hi vọng rồi lại để em thất vọng."

Dứt lời, Giang Tấn một phen nắm lấy bàn tay thon gọn của Hứa Tiếu Vi, "Hai kiện chuyển phát nhanh gửi cho em tôi đã tra được địa chỉ rồi."

Hứa Tiếu Vi ngực hơi cứng lại, bên tai lại rơi vào Giang Tấn không nhanh không chậm thanh âm, "Kỳ thật ngày hôm qua tôi đã điều tra ra rồi, nhưng lại không có lập tức nói cho em biết là bởi vì tôi không muốn em đi một mình, tôi sợ em tới đó sẽ sảy ra chuyện không may."

Nghe đến đây, Hứa Tiếu Vi cảm xúc kích động đang muốn nói cái gì đó, liền bị Giang Tấn chặn lại môi dưới, "Nhưng mà tôi cảm thấy cô gái của nhà chúng ta đã trưởng thành rồi, nên để em đối mặt với một sự tình cũng được, cho nên, ngày mai cùng ta cùng đi A trấn, thời gian đủ lâu rồi, chúng ta không thể lại ngồi chờ chết, nên trản lại cho những người xấu đó một chút giáo huấn, nhỉ?"

Hứa Tiếu Vi liền nắm lấy tay của Giang Tấn, quay đầu lại nhìn hắn, nở một nụ cười thật tươi.

Giang Tấn biết trước rằng cô định nói lời cẳm ơn, liền dùng một cánh tay khác nhéo má cô, " Dù có việc gì thì em cũng đừng hạ xuống nụ cười, lúc nào cũng vậy, ở trước thời khắc em ngã xuống, tô cũng sẽ luôn luôn đứng ở phía sau lưng em, không phải sợ hãi gì đâu, đoạn thời giang hắc ám kia đã trôi qua rồi."

Hứa Tiếu Vi dựa vào trước ngực Giang Tấn, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đêm đen nhánh, giữa một không trung không có đến một ngôi sao, tầng mây rất dày dặn, dường như giây tiếp theo sẽ có một trận mưa to rơi xuống, "Trước kia em thường xuyên sẽ oán trách ông trời vì sao lại đối xử với em không công bằng như vậy, nhưng cho đến bây giờ em mới biết được, thật ra hắn chỉ là đem những gì tốt nhất đều lưu lại phía sau cho em."

Giang Tấn ghé vào chỗ cổ của cô, lười biếng mà lên tiếng, "Mệt mỏi sao?"

Hứa Tiếu Vi lắc đầu, "Vẫn là ngủ không được."

"Nhưng mà tôi lại mệt mỏi," mới vừa nói xong, liền lại lần nữa bế Hứa Tiếu Vi hướng về phía phòng ngủ đi đến, " Vậy nên em bồi tôi ngủ đi."

- -

Mong các bạn sẽ có những giây phút đọc truyện hay.

Nếu thích hãy để lại ngôi sao nhỏ⭐ và COMT để tạo động lực cho chúng tớ tiếp tục làm truyện nhé!

#Aeng-앵

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Đan Đế
Chương Trước/78Chương Sau

Theo Dõi