Saved Font

Trước/3Sau

Bệnh Mỹ Nhân Cười Lộ Ra Hàm Răng Nhọn

Chương 1: Về Kinh

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chương 1: Về kinh

Ứng Chiêu năm thứ hai mươi ba, đông lạnh sông khô.

Kinh Đô vừa đổ một trận tuyết, bao trùm trong sắc trắng, gió bấc rét căm căm.

Quan binh thủ thành ngáp dài mở cổng thành ra, chưa kịp hé mắt đã bị hàn khí ngập trời thổi đến giật cả mình.

Trời còn chưa sáng hẳn, mơ hồ trông thấy ngoài thành một vùng cảnh sắc đìu hiu, tiếp tục dõi mắt về phía xa cũng chỉ nhìn thấy tầng tầng sương mù dường như có thể nuốt trọn con người.

Cách đó không xa, một chiếc xe ngựa lắc lư chậm rãi rẽ sương mù đi đến cùng với tiếng chuông vàng réo rắt như ẩn như hiện.

Tới gần hơn, góc mái xe ngựa có treo chiếc đèn lồng, trên viết một con chữ rồng bay phượng múa, loáng thoáng nhìn qua hình như là chữ "Hàn" (寒), một thiếu niên choai choai vung roi ngựa, thong dong dừng lại.

"Công tử, chúng ta đến thành Kinh Đô rồi!"

Thiếu niên hớn hở nhảy xuống, vừa nói chuyện với người trong xe, vừa lấy giấy thông hành và văn điệp thông quan ra đưa cho thủ thành.

Người trong xe không đáp lời, chỉ phát ra một tiếng ho khan cố kìm nén.

Hai vị quan binh nhận lấy giấy thông hành và văn điệp liếc qua một lượt, hai mặt nhìn nhau nửa ngày, ánh mắt trông về phía xe ngựa có chút kì quặc.

Một người hỏi: "Công tử nhà ngươi tên là Yến Hành Dục?"

Thiếu niên không hiểu lắm: "Đúng rồi, ngươi không biết chữ à?"

Quan binh khụ một tiếng, vẻ mặt càng thêm khó tả, gã thi lễ nói: "Hóa ra là Tướng Quốc công tử."

Thừa tướng công tử Yến Hành Dục thuở nhỏ ốm yếu lắm bệnh, được Thừa Tướng gửi vào Hàn Nhược Tự ở Giang Nam dưỡng bệnh, rời kinh sớm đã mười năm, vốn dĩ nên có rất ít người biết y mới phải.

Nhưng thời gian gần đây không biết do ai truyền ra lời đồn, nói Yến Hành Dục mang mệnh cách đại hung chi sát cuối năm sẽ về kinh.

Thành Kinh Đô cái gì cũng không thiếu, thiếu mỗi trò vui – ví như riêng cái chuyện nhỏ xíu là Thất Hoàng tử - bao cỏ huyền thoại - tại cung yến hỏi rằng "Mạt mã lệ binh có ý gì" thôi cũng đã bị truyền nhau cười mấy năm liền.

(Mạt mã lệ binh: cho ngựa ăn no, mài sắc binh khí. Ý chỉ không khí căng thẳng cận kề giao tranh, sẵn sàng chiến đấu)

Chưa qua bao ngày, toàn thành Kinh Đô đều đã biết chuyện sao chổi Yến Hành Dục sắp về kinh, ai ai cũng muốn được nhìn thấy công tử Tướng Phủ trong lời đồn kia một cái, phải chăng gây tai dẫn họa như người ta nói.

Ban đầu một số người chỉ xem như lời đàm tiếu, không ngờ rằng Yến Hành Dục này vậy mà lại về kinh thật.

Quan binh ôm quyền nói: "Tháng sau là Đại điển Tế Thiên, Thánh Thượng hạ lệnh nghiêm tra tất cả người vào kinh, làm phiền công tử mở cửa xe ngựa."

Thiếu niên ngỡ ngàng, hai mắt cũng trợn to: "Nếu ngươi đã biết công tử nhà ta là con nhà Tướng Quốc, chẳng phải kẻ gian gì, sao lại còn tra nữa?"

Quan binh cười khẩy trong lòng, không phải kẻ gian, chỉ là sao chổi thôi.

Song ngoài mặt gã vẫn cực kì tôn kính: "Năm nay người từ bốn phương đến Kinh Đô đều phải khám xét, tuyệt không nhằm vào riêng công tử. Giờ đang độ cửa ải cuối năm, có một chút sơ suất nhỏ nào là chúng ta phải rơi đầu rồi."

Thiếu niên sốt ruột nói: "Công tử nhà ta yếu người, không được ra gió, các ngươi không thể lục soát!"

Quan binh lại cứ một bộ tư thế khó chơi, không khám xét thì không cho đi.

Hai bên giằng co dẫn đến mọi người xung quanh cũng nhìn về phía này.

Đúng lúc đó, trong xe ngựa đột nhiên truyền đến một tiếng khụ trầm trầm, thanh âm không lớn không nhỏ, dường như là liều mạng kìm lại ho khan.

Một bàn tay từ trong xe ngựa khẽ khàng vươn ra, khớp xương rõ ràng, trên cổ tay còn quấn một chuỗi Phật châu cũ kĩ.

Rèm xe màu trắng nhẹ nhàng vén mở, một thiếu niên mặc bạch y ngồi ngay ngắn trong xe ngựa nhỏ hẹp, hơi ngước mắt, ánh nắng bình minh dọc ngang xuyên vào, chiếu sáng nửa khuôn mặt y.

Quan binh thủ thành kia mặt mũi vốn toàn là thiếu kiên nhẫn, trong lúc vô tình ngẩng đầu lên, nháy mắt sững sờ.

Đại công tử Phủ Thừa Tướng Yến Hành Dục dáng vẻ ước chừng mười lăm mười sáu tuổi, tóc dài đen màu mực nửa búi thấp, một lọn xoã xuống trên vai dường như có thể che khuất cơ thể ốm bệnh mảnh khảnh của y.

Đại khái do vừa ho khan, đuôi mắt y hơi ửng đỏ, quầng hồng lan ra tràn qua nốt ruồi son dưới mắt, trong mắt dường như mờ mịt một tầng sương, thật lâu chưa tiêu tan.

"A Mãn." Yến Hành Dục hơi thở hỗn loạn, vừa trông đã biết là đau ốm lâu ngày, "Đừng càn quấy."

Mặt mũi y tái nhợt tràn đầy bệnh sắc, chỉ có đôi môi bị cắn ra dấu răng cùng nốt ruồi son nơi đuôi mắt điểm thêm chút diễm sắc.

Thiếu niên tên A Mãn vội vàng chạy tới: "Người phong hàn mới khỏi, không nên đón gió."

Nó vừa nói liền muốn kéo rèm xuống, nhưng Yến Hành Dục lại khẽ lắc đầu, nói với quan binh đang ngây người đứng một bên: "Làm phiền, xét đi."

Yến Hành Dục ngựa xe mỏi mệt, ngàn dặm xa xôi đi vào Kinh Đô, đầu mày toàn là vẻ uể oải, một câu cũng không muốn nói nhưng cấp bậc lễ nghĩa lại khiến cho người ta không bới ra được một sai lầm nào.

Quan binh sững sờ nửa ngày, lúc này mới tay chân luống xuống sai người lên lục soát xe ngựa.

Trên xe không để mấy đồ đạc, vỏn vẹn một người và một chiếc rương đựng đồ, trong rương chỉ có vài món quần áo giặt đến bạch phếch, còn lại tất cả là đủ loại thuốc.

Ở chỗ khuất, một con mèo mun đang cuộn khoanh nằm ngủ.

Quan binh rất nhanh đã xét xong, thả cho đi.

A Mãn thở hồng hộc trừng mắt nhìn bọn hắn, vội vàng chạy tới buông rèm.

Ngay lúc rèm chuẩn bị rũ xuống, Yến Hành Dục vẫn luôn im lặng đột nhiên vươn tay đỡ.

A Mãn hồ nghi nói: "Công tử?"

Yến Hành Dục giữ mép vải, nửa gương mặt chìm trong bóng tối, con ngươi xinh đẹp tựa như lưu ly nhìn về nơi cách đó không xa.

A Mãn theo tầm mắt trông sang, thấy dưới tường thành có một thiếu niên mặc hồng y đang ghìm cương ngựa, cười như không cười nhìn lại bọn họ, cũng chẳng biết đã nhìn bao lâu rồi.

Ánh mắt của Yến Hành Dục và người ấy vừa khéo chạm nhau, ngón tay run lên, rèm cửa trong nháy mắt rơi xuống.

A Mãn biết công tử nhà mình đã quen thanh tâm quả dục, nhìn ai đó một cách khác thường như vậy chắc chắn phải có nguyên do, nó vừa ngẫm nghĩ, vừa hỏi quan binh, đưa tay lên chỉ thiếu niên hồng y kia nói: "Người đó là ai?"

Quan binh cách nó gần nhất đang chuẩn bị đến tra người tiếp theo, hững hờ nhìn theo tay A Mãn, đến khi thấy rõ dáng vẻ của thiếu niên kia, sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh. Gã lập tức kéo tay A Mãn xuống, thấp giọng nói: "Đó là đương triều Thất điện hạ! Không được càn rỡ!"

A Mãn chẳng hiểu tại sao mới chỉ có một chút bị bảo là làm càn, nhưng hỏi được thân phận rồi cũng không nhiều lời nữa, bĩu môi lên xe ngựa, vung roi vào thành.

A Mãn một bên đánh xe ngựa, một bên không vui nói: "Mấy cái tên hồi nãy rõ ràng là cố ý làm khó chúng ta."

Yến Hành Dục bình thản nói: "Vừa về kinh, đừng gây chuyện."

"Em không hề gây chuyện." A Mãn ghìm dây cương, len lén bắn viên đá đang cầm trong tay về nơi cách đó không xa.

Âm thanh xé gió xẹt qua, quan binh đang sợ sệt đi đến bái kiến Thất Hoàng tử đột nhiên cảm thấy đầu gối đau đớn, lảo đảo một cái thẳng tắp gục xuống đất.

Vừa vặn quỳ dưới vó ngựa của Thất điện hạ, nửa ngày chưa đứng được lên.

Thất điện hạ - Kinh Hàn Chương rũ mắt, cười như không cười nhìn chằm chằm quan binh cạnh chân mình: "Cũng không cần hành đại lễ như vậy, đứng lên đi."

Mặt mũi quan binh tái nhợt, đầu gối vẫn đau nhức kịch liệt nhưng phải cố chống đỡ đứng lên, hành lễ nói: "Bái kiến Thất điện hạ."

Kinh Hàn Chương một thân đồ săn, trên vai khoác tấm áo choàng đỏ rực như lửa cháy, gió lạnh cuốn tà áo bay phần phật, giữa mái tóc dài buộc cao như ẩn như hiện một dải tua tuệ tử đỏ rũ xuống.

Hắn giục ngựa lững thững đi lại trên khoảng đất trống ngoài thành, móng ngựa giẫm trên nền tuyết tạo ra những dấu vết hỗn loạn, hững hờ đáp một tiếng, không biết là có ý gì.

Quan binh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Thất Hoàng tử Kinh Hàn Chương được Thánh Thượng sủng ái, tính tình thất thường vui buồn khó đoán, hành xử thì càng là thích gì làm nấy, không ai nắm bắt nổi, hung danh ở Kinh Thành ai ai cũng biết.

Lỡ mà chọc đến hắn, bản thân có một trăm cái đầu cũng không đủ chém.

May sao Kinh Hàn Chương không trách cứ gì, rất nhanh, một thiếu niên khác giục ngựa đuổi đến, theo sau là đám người hầu mặt mũi tràn đầy lo lắng – những người này hẳn là vừa trở về từ bãi săn ngoại ô, bên trong lồng còn nhốt một bé hươu con bị thương chân, đang kêu ô ô thảm thiết.

Giang Phong Hoa thở ra một hơi khói trắng: "Điện hạ!"

Kinh Hàn Chương quay người nhướng mày: "Ngươi lại thua rồi."

Giang Phong Hoa chân thành chịu thua nói: "Kĩ thuật cưỡi ngựa bắn cung của điện hạ ngày càng cao, thần cam bái hạ phong."

Kinh Hàn Chương thờ ơ hừ cười: "Phụ hoàng không nên cầm chân ta ở Kinh Đô học với chẳng hành, nếu ta có thể theo Đại Hoàng huynh đi lên Tây Bắc thì đã sớm đánh cho đồ bỏ Man tộc phải cuốn gói về quê rồi."

Giang Phong Hoa nói: "Tây Bắc gian khổ, biên cảnh mạt mã lệ binh, điện hạ nhất định không được xông vào nơi nguy hiểm."

Kinh Hàn Chương khựng lại, nhìn y một cách kì quặc, tiếp lời: "Còn nhắc lại bốn chữ 'Mạt mã lệ binh' thì võ trường ngày mai chính là ta luận bàn với ngươi."

Giang Phong Hoa:...

Y suýt nữa quên mất, ít năm trước đây Thất Điện hạ cũng là bởi không biết "Mạt mã lệ binh" có ý gì mà gây ra trò hề lớn, trong tối ngoài sáng không biết bị người thành Kinh Đô cười mất bao lâu.

Kinh Hàn Chương giỏi cưỡi ngựa bắn cung, tuổi còn trẻ nhưng trên võ trường chưa từng bại trận, mỗi tội chẳng biết một cái mù tịt gì về chữ nghĩa, bình thường không ít bị Thái Phó và Thánh Thượng trách phạt.

Giang Phong Hoa nghĩ tới tạo hình lạnh lùng hung hãn của Kinh Hàn Chương trên võ trường, lập tức liều mạng lắc đầu: "Điện hạ võ nghệ cao thâm, thần khẳng định không phải đối thủ, vẫn là miễn đi quấy rầy nhã hứng của điện hạ thì hơn."

Kinh Hàn Chương thái độ thất thường nhưng ở bãi săn vừa chơi khá vui nên cũng không nhiều lời.

Đám người giục ngựa vào thành, Kinh Hàn Chương cưỡi ngựa chậm rãi bước bộ, không biết nghĩ tới cái gì, hỏi Giang Phong Hoa: "Trước đó có phải người từng nói với ta chuyện về công tử Tướng Phủ không?"

Giang Phong Hoa hơi kinh ngạc.

Hôm qua lúc y thuận miệng kể cho Kinh Hàn Chương nghe mấy lời đồn trong thành Kinh Đô về Tướng Quốc công tử, Kinh Hàn Chương mặt mũi viết đầy mất hứng, Giang Phong Hoa mới khơi chuyện đề cập cái tên, Kinh Hàn Chương đã thiếu kiên nhẫn bỏ đi.

Lúc này tại sao đột nhiên lại hào hứng?

Kinh Hàn Chương tính tình bừa bãi tùy tiện, Giang Phong Hoa làm thư đồng của Hoàng Tử, cùng hắn từ nhỏ lớn lên, có đôi khi cũng chẳng đoán ra rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.

Nhưng điện hạ đã muốn biết, Giang Phong Hoa lập tức thuật lại một lần những lời truyền miệng.

"Thần nghe nói Tướng Quốc công tử kia ốm yếu dặt dẹo, là con bệnh chẳng sống được bao lâu nữa."

Kinh Hàn Chương lười nhác ừm một tiếng, ra hiệu y tiếp tục.

"Yến Hành Dục từ nhỏ đã vậy, được mấy tuổi thì bị gửi vào Hàn Nhược Tự ở Giang Nam dưỡng bệnh. Nhưng trong tối ta nghe nói, y không phải vì bệnh tật mới rời kinh."

Nếu là dưỡng bệnh, tùy ý tìm một nơi non xanh nước biếc là được rồi, tại sao phải đến chỗ hoang vắng đổ nát vừa khổ vừa hiểm như Hàn Nhược Tự.

"Hình như là bởi năm đó lão quốc sư phê mệnh cách cho y..." Giang Phong Hoa nhỏ giọng, "Là Thất Sát cách, đại hung chi sát."

Kinh Hàn Chương cười nhạo: "Ta chưa bao giờ tin vào mấy cái đó, mệnh với chẳng cách, linh ta linh tinh."

Giang Phong Hoa nói: "Thừa Tướng đương nhiên cũng không tin, nhưng vào năm Yến Hành Dục sáu tuổi, dùng sức của mình mình... suýt thì cắt cổ một người đàn ông trưởng thành, Thừa Tướng không còn cách nào, bấy giờ mới đưa y tới Hàn Nhược Tự. Đối ngoại nói dưỡng bệnh, thực tế biết đâu lại là đang trấn sát."

Kinh Hàn Chương: "Không phải nói y là con ma bệnh sao?"

Xem cái dáng vẻ hít thở thôi cũng lo bể khí quản vừa nãy, Kinh Hàn Chương chỉ sợ y bị gió thổi tan ra.

Loại mỹ nhân dễ vỡ như khắc bằng băng đó, làm sao có thể cắt cổ người?

"Vậy mới nói," Giang Phong Hoa đáp, "Đây chẳng qua là lời đồn thôi, Kinh Đô bị cái bệnh câu sau làm tròn lên câu trước, truyền đi truyền lại mười năm, không chừng đã sớm thay đổi hoàn toàn, không thể tin hết."

Kinh Hàn Chương thờ ơ gật đầu: "Có điều đâu ai quan tâm ngày đó y bị đưa đi vì cái gì, những năm gần đây Thừa Tướng đầu gió quá thịnh, bách quan đều thầm than ông ta quyền khuynh triều dã, đứa con trai ma ốm này vừa lúc về kinh, chắc chắn sẽ khiến người mượn cớ... Hừ."

Giang Phong Hoa không biết hắn hừ cái gì, nhưng một mạch Thất Hoàng tử cùng phủ Thừa Tướng trước giờ như nước với nửa, cái hừ này đại khái có ý xem kịch vui.

Kinh Hàn Chương vẫn luôn bất mãn với Thừa Tướng, Giang Phong Hoa thuận theo hắn, nói: "Cũng phải, trước chưa nói đến cái mệnh cách hư hư thực thực kia, chỉ riêng chuyện đường đường là con nhà Thừa Tướng lại lớn lên trong một cái miếu nhỏ đổ nát Hàn Nhược Tự, chẳng biết đã bị dạy thành thứ tính tình kì dị gì rồi, năm nay Kinh Đô dễ phải náo nhiệt lắm."

Kinh Hàn Chương thầm nghĩ, tính tình kì dị hay không thì không biết, nhưng nhất định là cực kì nhu nhược, nếu không cũng sẽ chẳng bị quan binh thủ thành tép riu giữ xe ngựa lại lục soát.

Giang Phong Hoa trông thần sắc hắn, thăm dò nói: "Điện hạ... Từng nhìn thấy Tướng Quốc công tử?"

Nghe bảo mấy ngày này Yến Hành Dục sẽ về kinh.

Kinh Hàn Chương: "Ừ, thấy."

GInag Phong Hoa vội hỏi: "Người đó thế nào?"

Thế nào?

Kinh Hàn Chương ngẫm nghĩ, mới liếc qua có một chút, Yến Hành Dục chỉ vén lên nửa rèm, gương mặt như ẩn như hiện trong bóng tối, cũng không thấy rõ diện mạo ra sao.

Điều duy nhất nhớ được là nốt ruồi son diễm sắc dưới viền đôi mắt xinh đẹp như ngọc thạch.

Giang Phong Hoa nhìn Kinh Hàn Chương có vẻ đang ngẩn người: "Điện hạ?"

Kinh Hàn Chương như trong mộng chợt tỉnh, không biết nghĩ đến cái gì, đột nhiên vung cương ngựa, mãnh liệt quay người, mái tóc buộc cao vẽ nửa vòng cung trên không trung, một lọn tóc rơi xuống bờ vai.

"Cái gì mà Thất Sát cách đại hung đại ác?" Kinh Hàn Chương vươn tay ra ước lượng sơ sơ, khinh thường nói, "Một tay bản điện hạ có thể quật ngã mười đứa."

Giang Phong Hoa:...

Kinh Hàn Chương nói xong, đại khái cũng cảm thấy lời chế giễu này thực sự trẻ con, nhưng hắn học hành quá lười nhác, nhất thời không nghĩ ra câu nào có trình độ cao hơn, đành phải: "Hừ!"

Dứt lời phóng ngựa bỏ đi luôn.

Giang Phong Hoa:...

Cái hừ này, y thực sự không nghe hiểu rốt cuộc là ý gì.

***

Phiên chợ kinh thành vô cùng phồn hoa, trời còn chưa sang hẳn đã có người khí thế ngất trời bày quán buôn bán dọc theo đường lớn.

Người trong kinh thành đến từ năm sông bốn biển, quà vặt trong chợ đương nhiên cũng đủ màu đủ loại, nhìn qua nhìn lại, quả thực khiến người ta hoa mắt.

Sau khi A Mãn đánh chiếc xe ngựa bụi bặm kia vào phố lớn, Yến Hành Dục khẽ khàng vén lên một góc rèm, im lặng trông ra ngoài.

Gió Kinh Đô rất lạnh, y chỉ có thể xuyên qua một khe hẹp ngắm nhìn đường phố đông vui nhộn nhịp.

Dù chỉ là một khe hẹp nhưng vẫn có gió rét thổi vào, những ngón tay nắm góc rèm của Yến Hành Dục bị đông cứng đến lạnh buốt.

A Mãn đang vui vẻ háo hức ngó nghiêng bốn phía, đột nhiên nghe thấy chủ nhân của mình thì thào: "Dừng lại một chút."

A Mãn lập tức ghìm dây cương: "Công tử?"

Yến Hành Dục buông rèm xuống, ngón tay rét cóng bị y nhét vào dưới bụng bé mèo con ấm áp đang ôm trong lòng.

"Vừa trông thấy một cửa tiệm cũ, em đi mua cho ta một miếng bánh Phục Linh nhé."

A Mãn vội vàng đỗ xe ngựa trên khoảng đất trống ven đường, nhảy xuống dưới.

Yến Hành Dục dặn dò: "Chỉ mua một miếng thôi."

A Mãn nói: "Em biết rồi!"

Tiết kiệm tiền!

Nói xong hớn ha hớn hở chạy đi mua bánh Phục Linh.

Yến Hành Dục nhắm mắt lại tựa vào lưng ghế, tay chậm rãi lần chuỗi Phật châu.

Ở Hàn Nhược Tự một năm bốn mua chỉ có tiếng chuông cổ sớm chiều và âm thanh tụng kinh quanh năm không đổi, Yến Hành Dục ngồi ngay ngắn trong chiếc xe ngựa cũ nát, cách một tấm rèm che lắng nghe huyên náo ngoài cửa sổ, khỏi lửa nhân gian nồng nàn khiến y bỗng chốc cảm thấy như mình vừa sống lại.

Bên tai truyền đến một loạt tiếng vó ngựa suồng sã, tiếp theo dường như có người đứng ở ngay cạnh cửa sổ xe y.

Yến Hành Dục thoáng chốc mở mắt, đáy mắt lóe lên lạnh lùng, nhẹ nhàng khép lại tay áo rộng.

Y cực kì sợ lạnh, trong xe ngựa che chắn vô cùng kín đáo, một khoảng tối mờ, rèm cửa sổ đột nhiên bị ai đó từ bên ngoài xốc lên.

Yến Hành Dục khẽ giật mình.

Gió lạnh Kinh Đô từ ô cửa nhỏ xông vào, kéo theo chùm tia nắng bình minh đầu tiên đâm xuyên màn mây.

Thiếu niên một thân hồng y cưỡi ngựa, ngược chiều ánh sáng từ trên cao nhìn xuống, tay cầm vỏ kiếm đang hững hờ vén rèm xe của y.

Quá chói, Yến Hành Dục hơi hơi rũ mắt, từ sau hàng mi dài nhìn về phía bóng người mờ mịt hư ảo.

Kinh Hàn Chương cầm vỏ kiếm gạt rèm xe, quan sát người nửa ngày, càng nhìn càng cảm thấy dáng vẻ thiếu niên mở to mắt mê mang nhìn mình rất giống con hươu nhỏ hôm nay gặp được lúc đi săn.

Người thú vô hại hệt như nhau, ánh mắt tràn ngập yếu đuối bất lực.

Ở nơi Kinh Đô lang sói vây quanh này, phô ra cái thân phận công tử Tướng phủ bắt mắt như vậy, lại thêm vào cái "Thất Sát cách" trong lời đồn kia, gọi là hươu con coi như đã xem trọng y.

Hươu con còn có thể dùng bốn cái chân chạy mấy bước – mà y, không khác gì thịt cá trên thớt, chỉ có thể mặc người xâu xé.

Kinh Hàn Chương nhìn một lát, đột nhiên cong môi cười, mặt mày kiệt ngạo bất tuân.

Hắn hỏi: "Ngươi tên Yến Hành..."

Yến Hành... gì nhỉ?

Thất Điện hạ đột nhiên mắc họng một chút, song hắn vẫn luôn ngông nghênh, cho dù không nhớ được tên người khác cũng không hề xấu hổ ái ngại, ngược lại càng thêm trương dương nói: "Yến Hành Lộc?"

Yến Hành Dục:...

***

Note: Không có chơi chữ hay đồng âm nào ở đây cả ????????‍♀️, chỉ là Thất Điện hạ nhà chúng ta chưa được xóa mù Hán tự.

鹿 [lù] (n): Lộc - con hươu, con nai

[yù] (n): Dục - ánh sáng, ánh nắng

Con hươu trắng ngơ ngác, đạp chết anh thợ săn...

Trước/3Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nuốt Linh Kiếm Chủ