Saved Font

Trước/43Sau

Bởi Vì Yêu Em Nên Muốn Có Em

Chương 31

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
« Haiz...thật ra Lộc Hàm nó là trẻ mồ côi... »

« Mồ côi? »

« Phải,...Năm đó ba mẹ và ba mẹ Lộc Hàm là bạn tốt của nhau, chúng ta rất thân thiết đi đâu cũng có nhau, lúc đó rất hạnh phúc...cho tới một ngày mọi sự hạnh phúc đó đều tan biến, đó là ngày mẹ Lộc Hàm mang thai Lộc Hàm bọn họ định tổ chức đám cưới nhưng bị gia đình phản đối quyết liệt...vì yêu nhau sâu đậm nên họ đã bỏ trốn...nhưng vài ngày sau thì bị phát hiện, để cứu vợ con mình ba Lộc Hàm đã tự sát...mặc dù thế họ cũng không tha cho mẹ con họ...may mắn ba mẹ đến kịp thời cứu được hai mẹ con họ, đưa họ về đây sống...nhưng sau khi sinh ra Lộc Hàm bởi vì thằng bé quá giống ba nó nên mẹ nó đã rất đau khổ mà đã tự sát theo... »

*Thị ra là như vậy chắc anh ấy đã đau khổ lắm* «...Vậy tại sao Lộc Hàm anh ấy lại ghét ba mẹ vậy? »

« Có lẽ là vì ba mẹ đã giấu sự thật không nói cho nó biết... »

«...»

« Những gì mẹ nên nói đều đã nói rồi...nếu nó có khiến cho con tức giận hay đau khổ thì xin con hãy bỏ qua cho nó...trước đây nó không có như vậy đâu »

*gật*

*cạch* cánh cửa phòng đột nhiên được mở ra

« Về thôi...tối nay tôi còn có việc »

« Được...vậy mẹ, hẹn gặp lại »

« Được rồi đi đi khi nào rảnh thì đến chơi với mẹ »

« Được, tạm biệt »

[...] Trên đường về nhà:

« Nãy giờ em ở trong phòng với mẹ nói gì vậy? »

« Cũng không có gì thú vị chỉ là xem ảnh hồi nhỏ của anh thôi »

« Ảnh hồi nhỏ? »

« Đúng vậy, là ảnh hồi nhỏ của anh đó...hồi nhỏ anh dễ thương cỡ nào mà bây giờ thì trả khác gì một khúc gỗ cứng ngắc...có điều vẫn rất đẹp trai » cô cười trêu ghẹo anh

« Tôi đẹp trai lắm sao?...Có đủ khiến trái tim em tan chảy không? »anh nhếch mép cười nhìn cô.

« Khụ khụ...anh...anh đừng có tự luyến » cô nghe vậy họ sặc quay sang chỗ cửa lắp bắp nói

[...] 21h tại nhà anh:

Cô mới tắm xong thấy phòng anh vẫn còn sáng cô thắc mắc chạy sang hỏi:

« Nè anh nói là có việc nên mới về sớm mà, sao bây giờ chưa đi? »

« Có vẻ như em muốn tôi đi quá nhỉ?...nhưng rất tiếc tôi chỉ nói vậy để được về nhà thôi tôi không thích ở căn nhà đó » anh tiến lại gần cô nói khẽ vào tai

« Ồ » cô nghe vậy đỏ mặt chạy về phòng lấy một cái gối rồi lại chạy sang phòng anh.

« Em mang gối qua đây làm gì? » anh ở trên giường chuẩn bị tắt đèn ngủ thì thấy cô ngạc nhiên hỏi

« Ngủ á » cô cầm gối leo lên giường nằm xuống đắp chăn lại.

« Em chẳng lẽ nhớ thân thể tôi rồi sao? Sạo hôm nay lại chủ động vậy? » anh quay sang véo má cô cười đểu

« Đừng có tự luyến...chỉ là tôi sợ ma thôi » cô hất tay anh ra phồng mồm nói

« Sợ ma?...haha...em có phải con nít không vậy? » anh ôm bụng cười lớn bễu cợt cô.

« Hứ...không thèm chơi với anh nữa...tôi về phòng...để cho anh cô đơn lạnh lẽo ngủ một mình » cô giả bộ tức giận ôm gối chuẩn bị đứng dậy thì bị anh kéo vào lòng ôm chặt.

« Được rồi được rồi không trêu em nữa...đừng giận mà... »

« Hứ »

« Thôi mà...tức giận nữa thì già mất...để tôi đi pha cho em ly sữa nóng nha » anh buông cô ra đứng dậy đi xuống nhà bếp.

*Đúng là không thể giận nổi mà* cô ngồi dậy nhìn anh đi cười nhẹ.

« Sữa đây sữa đây » một lúc sau anh cầm một ly sữa ấm lên đưa cho cô.

« Này sao anh lại ghét ba mẹ anh quá vậy? » cô vừa uống vừa thắc mắc hỏi.

«...»

« Bởi vì họ đã giết ba mẹ ruột tôi? » anh buồn rầu chần chừ một lúc rồi nói.

« Cái gì? » cô nghe vậy ngạc nhiên phun hết sữa ra nhìn anh nói. Rốt cuộc chuyện này là sao? Ai là người nói thật ai là người nói rối? Mời các bạn đón xem chap tiếp theo...????

Trước/43Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Mạnh Nhất Cao Thủ Ở Đô Thị