Chương Trước/151Chương Sau

Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ

Chương 52

Bàn tay Tằng Trạm hướng nơi tư mật của Uý Lam tìm tới, ngón tay đụng vào hai cánh hoa e ấp khép chặt, cô hoảng sợ kêu lên.

” Đừng mà...”

Miệng Tằng Trạm kề sát lỗ tai Uý Lam, thấp giọng dụ dỗ “ Cho tôi sờ một chút được không?”

Uý Lam lập tức lắc đầu “ Không cho...”

Tằng Trạm vốn không quan tâm câu trả lời của cô, ngón tay tách nhẹ hai bối thịt đỏ tươi, ma sát lên cửa huyệt non mềm,ngón cái ấn vào viên hạch tâm xoa xoa. Từng trận tê dại cùng cảm xúc khó chịu bao vây lấy cô, cả người Uý Lam không ngừng run rẩy, há miệng oa oa khóc lớn,đó là nơi riêng tư, rất xấu hổ, cô không muốn chú chạm vào.

Tằng Trạm cắn lỗ tai cô, hỏi “ Em khóc cái gì? Chẳng phải chỗ quan trọng của tôi em còn ngậm qua đó sao?”

Uý Lam sợ, rất sợ, bản năng nói cho cô biết phải trốn đi, chỉ là chú ôm quá chặt,cô không cách nào thoát ra. Ngón trỏ của anh chống lên cửa huyệt, nương theo dòng nước ấm áp chọc vào trong. Tằng Trạm hưng phấn mười phần, máu trong cơ thể như muốn sôi lên, nhỏ như vậy ngay cả ngón tay đi vào cũng hết sức khó khăn, nếu đem côn thịt đâm vào...Uý Lam giãy dụa, hai chân đá lên thắt lưng Tằng Trạm, năn nỉ.

” Thả tôi xuống đi, đừng làm...đừng làm nữa...”

Âm thanh nhẹ nhàng như muỗi kêu, ma mị câu hồn, côn thịt giữa hai chân anh càng trướng đau, giật giật liên hồi, chỉ muốn nhắm ngay tiểu huyệt mềm mại xông vào. Tằng Trạm cắn răng, giễu cợt bản thân, từ lúc nào, một người có định lực tốt như anh, chỉ mới sờ sờ tiểu huyệt của cô bé mấy cái liền muốn bắn ra.

” Em lẳng lở như vậy, là muốn kích thích tôi sao?” Nói xong anh cúi đầu xuống cắn mạnh lên vai cô, một dấu răng đỏ ửng liền hiện ra.

Uý Lam trừng mắt, hung dữ nói “ Chú mới lẳng lơ, còn không nhanh buông tôi ra “ Bụng cô lại bắt đầu đau.

Tằng Trạm lắc đầu “ Uý Lam của tôi chỉ được quyền lẳng lơ với mình tôi thôi “

Anh há miệng ngậm lấy đầu ngực phấn hồng, dùng răng cắn nhẹ, dây dưa mút chặt, anh muốn nhiều hơn nữa, cự vật đã đến cực hạn nhức nhối muốn nổ tung.Đầu ngực bị chú liên tục hút lấy, còn nuốt ực ực, giống như thật sự có sữa chảy ra, Uý Lam buồn bực, sao chú có thể vô sỉ như vậy, rõ ràng cô nói không cần mà chú cứ ngoan cố làm theo ý mình.

” Chú buông...buông ra “ Cô sốt ruột né tránh, chỉ là khí lực không đủ, tựa như mèo cào, làm dục vọng của anh càng thêm bùng cháy.

Tằng Trạm bú sữa, khí lực thật lớn, Uý Lam đau muốn chết, chỉ cảm thấy nụ hoa không còn là của mình, sớm hay muộn cũng bị anh nuốt vào trong bụng. Phía dưới bị ngón tay chú cắm lên, Uý Lam nghĩ hoài không ra tại sao chú lại muốn làm vậy, chỉ là chỗ đó rất đau, đau muốn chết đi được. Tằng Trạm vừa dỗ, vừa gạt.

” Uý Lam, cho tôi đi! Tôi muốn em! “

Anh kéo quần lót xuống, không chút chần chờ, cầm lấy côn thịt cực lớn nhắm ngay cửa huyệt non nớt, chọc vào. Quy đầu giống như một cái chày gỗ cố nhét vào khe huyệt bé xíu...Uý Lam hét lên, cũng may là ở trong nước hoá giải không ít đau đớn, Tằng Trạm tiến vào một chút, lại động eo một cái đem côn thịt đi vào một phần ba, âm đạo cô bé thật khít khao, xiết anh muốn buông súng đầu hàng.

” Em muốn xiết chết tôi sao?” Tằng Trạm liếm lên lỗ tai cô, hơi thở gấp gáp, quy đầu đã đụng tới màng trinh, chỉ cần thúc một cái, về sau Uý Lam sẽ là của anh...

Tằng Trạm vui vẻ, ở trên mặt cô bé không ngừng hôn xuống, bỏ qua sắc mặt tái nhợt của cô, mặc kệ tiếng la hét giục anh lấy ra ngoài. Cặp mông săn chắc dùng lực, đâm mạnh, đem côn thịt to lớn hoàn toàn nhét vào trong.

Đau...Cả người Uý Lam run run, tựa đầu lên vai anh, tại sao chú lại đối với cô như vậy? Từ giờ trở đi cô chán ghét chú. Cô đau bụng, toàn bộ phía dưới đều đau, Uý Lam nhắm mắt, chết thì chết vậy...Màng trinh bị phá...trinh tiết của cô bé đã không còn, Tằng Trạm cực kỳ cao hứng, khoái cảm từng đợt từng đợt dâng trào, anh cũng không biết cô có bao nhiêu đau đớn, mạnh mẽ va chạm đứng lên, dù sao anh cũng nhịn rất lâu rồi, đâm vào rút ra mấy cái, âm đạo ngày càng trơn trượt, thật thích, chỉ là...cô bé cứ im lặng không chịu lên tiếng.

Hai tay Tằng Trạm nắm lấy mông cô, cự vật dũng mãnh ra vào khe huyệt căng mịn, từng đợt tấn công như vũ bão, đến khi anh cúi đầu nhìn xuống, liền hoảng sợ ngây người...khe huyệt của cô bé không ngừng chảy máu, theo lý thuyết, màng trinh có bị phá cũng không chảy nhiều máu như vậy. Tằng Trạm bị doạ chết khiếp, tay chân lóng ngóng sợ hãi, vội nâng Uý Lam đang bất tỉnh lên, liếc nhìn cửa huyệt đỏ tươi, cô nói đau bụng, lại chảy máu...Xong rồi, không phải là đến kỳ sinh lý của cô đó chứ?

” Uý Lam, Uý Lam “

Tằng Trạm hoảng loạn, bất chấp mọi thứ, vội vã bế cô ra khỏi ao nước, chạy ra phía ngoài, đặt cô nằm xuống hô hấp nhân tạo, hai ba cái Uý Lam liền tỉnh lại.

Bị cơn đau nhức thôi thúc, Uý Lam tức giận, tát hai cái lên mặt Tằng Trạm, âm thanh vang dội, khí lực mười phần, hai má anh mỗi bên hiện lên năm dấu tay đỏ bừng.

” Tôi hận chú, tôi hận chú chết đi được, chú biến đi, cút nhanh một chút “ Uý Lam thét lên.

Truyện convert hay : Thấu Thị Y Tiên
Chương Trước/151Chương Sau

Theo Dõi