Chương Trước/151Chương Sau

Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ

Chương 64

Tằng Trạm gật gù, bây giờ anh sẽ không biết xấu hổ cho cô xem.

” Tôi thích em!” Tằng Trạm vừa cắn cổ Uý Lam vừa nói, hơi thở ngày càng gấp gáp, anh đưa lưỡi liếm không ngừng, đùa bỡn cô đến ý loạn tình mê, kìm lòng không được, anh đem vật nam tính đang cứng rắn áp tới cọ cọ lên vùng nữ tính mềm mại của cô, vô cùng thoải mái.

” Uý Lam là tốt nhất!” Tằng Trạm cười tít mắt, nói tiếp “ Tôi nuôi em cả đời “

Nói xong, anh không cho cô cơ hội đáp trả, liền quỳ lên, hai tay nâng mông cô dậy xoa bóp đứng lên, hiện tại anh đã lấy lại chút ý thức, lần trước làm cô đau như vậy, hôm nay phải thật dịu dàng mới được.

” Uý Lam, cho tôi đi vào “ Tằng Trạm nói đi vào, thật ra cũng chỉ đưa một ngón tay, run run tìm tới khe huyệt bé xíu chọc vào. Động tác rất nhẹ, bụng Uý Lam thoáng co rút, thân thể bắt đầu dâng lên cảm giác thoải mái mê hoặc, quả thật rất kích thích, muốn thêm nữa, lại hơi sợ, Uý Lam bất giác cắn môi, ngăn lại tiếng kêu rên sắp tràn ra ngoài, giọng nói đứt quãng.

” Không..cần...”

Tằng Trạm bật cười, rõ ràng muốn mà lại nói không cần. Tằng Trạm không để ý tới lời nói dối của cô, hai tay dùng thêm lực ra sức hầu hạ, chất giọng nam tính trầm bổng dụ dỗ “ Một lát tôi đi vào em sẽ thoải mái hơn “

Anh ưỡn người về phía trước, để côn thịt to lớn cọ cọ lên người cô, giọng điệu càng trở nên mê hoặc “ Em đừng sợ nó, nó thích em “

Khuôn mặt Uý Lam đỏ ửng, cắn môi phun ra mấy chữ “ Không cần nói...” Cô biết nó, đã từng hôn, còn liếm qua, nó còn chọc vào phía dưới của cô...Uý Lam cố nén cảm giác ghê tởm, sớm biết nó dùng để nhét vào chỗ đó của cô, cô sẽ không thổi vù vù cho chú, tuyệt đối không bao giờ ngậm vào miệng.

Tằng Trạm cười cười “ Tôi nhất định sẽ làm em thoải mái “ Tốc độ ra vào của ngón tay càng nhanh hơn, cảm thấy chưa đủ, anh kẹp thêm một ngón nữa, cùng chọc vào khe huyệt nhỏ hẹp, anh muốn cô dần thích ứng, để lúc anh đi vào sẽ dễ dàng hơn, lúc đó cô và anh đều đạt được khoái cảm, đến khi cô quen với kích thước của anh, anh không tin Uý Lam sẽ không quấn quít đòi hỏi...kích cỡ của anh, luận về độ dài, độ cứng thật hoàn hảo có thể làm cho bất kỳ cô gái nào cũng vừa lòng đẹp ý, chỉ là bây giờ đành uỷ khuất nó một chút ráng lấy lòng một cô bé.

Uý Lam mím môi, cảm giác phía dưới căng đầy, cô cúi đầu nhìn xuống hạ thân...nơi đó lúc phồng lên nuốt trọn hai ngón tay, lúc xẹp xuống trở về lúc ban đầu, thật thần kỳ, giống như nó có thể chất chứa được bất kỳ vật gì đi vào, thần chí cô dần u mê, cảm xúc thư sướng này rất lạ lẫm. Tay Tằng Trạm không ngừng nghỉ, chọc rút liên tục, Uý Lam nhắm mắt, cuối cùng nhịn không nổi, rên rỉ, âm thanh cực kỳ quyến rũ, ma mị, phía dưới Tằng Trạm trướng đau muốn nổ tung, anh nở nụ cười xấu xa, ngắm nhìn cô bé lên đỉnh cao trào. Rốt cục cũng chỉ là một cô gái nhỏ ngây thơ, tiết mau như vậy.

Tằng Trạm hài lòng, hai tay nâng mông cô lên, nhìn khe huyệt đang chảy nước ướt sũng, đem côn thịt cứng ngắt của mình nhét vào, thật chặt, bao vây chèn ép dị vật xâm nhập, Tằng Trạm rên một tiếng, xém chút nữa anh đã buông súng đầu hàng.

” Bảo bối, thả lỏng một chút nào “ Tằng Trạm hôn lên mặt cô, thở dốc nói.

Hạ thân lại dùng lực, cố đem cự vật chui vào sâu bên trong. Uý Lam run rẩy, hoa huyệt căng trướng, cúi đầu nhìn xuống, hoảng sợ thút thít “ Chớ vào nữa...được rồi “

” Ngoan nào, tôi sẽ nhẹ nhàng “ Tằng Trạm yêu thương hôn cô mấy cái, đau lòng nhìn cổ tay Uý Lam đã đỏ lên, anh đem dây lưng tháo mở. Nửa đau nửa thoải mái, Uý Lam mâu thuẫn vô cùng, tiếng khóc cũng rưng rức kỳ lạ, giống như thống khổ lại tựa như thích thú, hai tay cô nắm chặt vai anh.

” Đừng vào nữa “

Tằng Trạm nghe xong, đem cự vật lùi lại một chút, để cho Uý Lam thở hổn hển mấy cái, vuốt ve khuôn mặt đỏ bừng của cô.

” Em thả lỏng, tôi hứa sẽ dịu dàng hơn “ Dứt lời, đem cự vật tiến vào một ít. Lần này rất khác biệt, động tác nhè nhẹ, chậm rãi, tận lực vặn vẹo cự long, để nó cọ xát lên tường thịt êm dịu. Cảm giác ngứa ngáy khiến Uý Lam thở không ra hơi, cô há miệng hớp hớp không khí, ấp úng.

” Chú..đừng..đừng mà...”

Truyện convert hay : Danh Môn Thiên Hậu: Trọng Sinh Quốc Dân Thiên Kim
Chương Trước/151Chương Sau

Theo Dõi