Saved Font

Trước/120Sau

Cao Duy Xâm Lấn

Chương 39

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: jena

Thi thể của quỷ nhền nhện vẫn còn trên mặt đất, không ai thu dọn.

Tư Thần nhỏ giọng hỏi: "Con muốn ăn không?"

Trường Sinh Uyên cân nhắc hồi lâu, lắc đầu: "Ai a, đau."

Thịt này quá dai, cứng ngắc, không nhai nổi.

Là một vị phụ huynh có trách nhiệm, Tư Thần len lén tách mu bàn tay ra, kiểm tra con trai đang cuộn tròn bên trong. Cậu sờ sờ lên người nó, xem mấy cái răng nanh nho nhỏ trong miệng.

Quả nhiên, con trai đang tới thời kỳ thay răng. Một hàng răng sữa trắng bóc đang mọc ra, đầu răng nhòn nhọn nhô lên.

Tư Thần không nhịn nổi, dùng đầu ngón tay chọt chọt thử. Trường Sinh Uyên theo phản xạ có điều kiện muốn c4n, nhưng sau đó miệng khép lại ngay, vì nó biết đây là mẹ mình.

Vì vậy từ c4n c4n chuyển thành li3m li3m.

Tư Thần kiểm tra thi thể của y tá, cậu tiếc nuối phát hiện trên người nó cũng không có trang bị hữu dụng nào.

Nó có một sổ khám bệnh rất dày, ghi chép thông tin bệnh nhân nhập viện mỗi ngày.

Trang đầu là một bệnh nhân tên "Cương Tử", là bạn đồng hành của Dư Liên. Theo ghi chép của bệnh viện, ngày vào viện là hôm nay, ngày xuất viện cũng là hôm nay.

Nửa giờ trước, Cương Tử "xuất viện".

Tư Thần nói: "Khi y tá đánh nhau với chúng ta không có thời gian lấy sổ ra ghi chép. Đây hẳn là sổ khám bệnh tự động ghi chép."

Một quyển số khám bệnh có đặc tính Thần Quái.

Xuất viện là thời khắc tử vong.

Sau tờ đầu tiên còn có thêm hai mươi mấy trang giấy mới tinh vừa được ghi chép, ngày nằm viện đều là hôm nay chưa có thời điểm xuất viện.

Ra đây là lý do trên đường đi bọn họ gặp ít tiến hóa giả như vậy, hầu hết đều đã đến bệnh viện.

Sổ khám bệnh rất dày, thoạt nhìn chỉ vừa mới dùng được một năm, bìa ngoài có dấu vết cháy xém.

Tư Thần lật đến trang cuối cùng.

Tên bệnh nhân lập tức hấp dẫn lực chú ý của Tư Thần: "Hùng Xuyên".

Dòng họ "Hùng" rất hiếm gặp.

Trên giấy có dán một tấm ảnh, là một con gấu bông màu trắng.

Tư Thần xé tờ giấy, giơ lên trước mặt Tiểu Chu: "Là gã đó hả?"

Tiểu Chu kích động: "Đúng!"

Tư Thần giơ bóng đèn đỏ lên, ánh sáng phát ra đã vô cùng yếu ớt.

Cũng may đôi mắt của cậu đã được cải tạo, dù dưới ánh đèn tù mù vẫn có thể đọc được.

Cảm ơn thế giới cao duy này không sử dụng ngôn ngữ ngoài hành tinh.

【 Hùng Xuyên. Nam, 136 tuổi 】

【 Bệnh án: Hai nhân cách 】

【 Tiền sử bệnh án: Tâm thần phân liệt 】

【 Tóm tắt bệnh trạng: Cha ruột của Hùng Xuyên mắc chứng hưng cảm nặng*, có khuynh hướng bạo lực gia đình nghiêm trọng. Vì chứng kiến mẹ mình bị cha bóp cổ đến chết, khi còn nhỏ Hùng Xuyên đã được chuẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt.】

【Sau ba năm điều trị, Hùng Xuyên thuận lợi hồi phục. Năm 30 tuổi tốt nghiệp tiến sĩ ở đại học Salol. 】

【 Sau khi tốt nghiệp, Hùng Xuyên về lại quê nhà ở thành phố Bình Lâm, làm việc ở "phòng khám Tâm Hồn" thuộc tổ chức "Trung tâm Điều trị Tâm Hồn", nhận chữa trị cho các bệnh nhân đến từ khắp nơi trên thế giới. Bệnh nhân ở đây hồi phục nhanh chóng, khả năng tái bệnh thấp; danh tiếng của phòng khám ngày một phát triển. 】

Phần giữa còn có nhiều đoạn văn dài, nhưng lại không hiểu sao ngày càng xiêu vẹo biến dạng, khó mà đọc được. Càng đọc càng thấy choáng đầu.

Tư Thần đọc xong trang này, lật sang trang cuối cùng của sổ khám bệnh.

...

...

【Trương Tam, một tên côn đồ coi thường pháp luật, vì báo thù riêng đã phóng hỏa phòng khám Tâm Hồn, sau đó tự thiêu sống mình.】

【Mười năm sau, thành phố Bình Lâm thất thủ trong tay của Thần Quái; Trung tâm Điều trị Tâm hồn trở thành địa điểm dị thường nhất.】

【Vong hồn của Trương Tam và Hùng Xuyên vẫn còn quấy nhiễu nơi đây. Trương Tam hi sinh lần thứ hai, trói buộc Hùng Xuyên mãi mãi ở tầng ba của bệnh viện. Cuối cùng, Hùng Xuyên được chẩn đoán có hai nhân cách. Hai người hòa hợp trong một thể, có đặc tính: chế tạo búp bê, giao tiếp bằng tâm trí.】

【Ban ngày, nhân cách chính là Trương Tam đã mất ký ức; ban đêm, nhân cách chính là Hùng Xuyên.】

【Phương án trị liệu: Thiêu đốt.】

***

Bệnh án đã ghi chép rõ ràng, chi tiết ngọn nguồn sự việc.

Dư Liên đi thăm dò ở những phòng bệnh bên cạnh: "Những bệnh nhân nằm trên giường đều là con người. Tôi đã rút hết những sợi dây truyền dịch đi, nhưng mà họ vẫn chưa tỉnh."

Sau khi bị bắt, tiến hóa giả đều sẽ bị đem đến bệnh viện để chuyển hóa thành thú bông, sau đó được cải tạo theo hướng tiến hóa thú bông.

Dù không hiểu nguyên lý nhưng Dư Liên vẫn biết sợi dây truyền dịch kia không phải là một thứ đồ tốt lành gì. Thế nên dù đã rút ra, tiến hóa giả vẫn không tỉnh lại.

Đánh thức họ là chuyện của cục an ninh. Chờ đến khi không gian gấp khúc kết thúc sẽ có người chuyên môn đến xử lý.

Tư Thần hỏi Tiểu Chu ở trong tay: "Lửa có ở chỗ nào của bệnh viện?"

Phương án trị liệu được nhắc đến trong sổ khám bệnh là "thiêu đốt".

Có thể thiêu chết bác sĩ chắc chắn không phải là lửa bình thường.

Tiểu Chủ đáp: "Bác sĩ, túi, bật lửa."

Tư Thần khẽ gật đầu, nói với Dư Liên: "Anh ở đây chờ tôi.

Cậu không lo Dư Liên sẽ lấy chiến lợi thẩm. Thương thế của Dư Liên quá nặng, sức chiến đấu hiện tại chỉ có 5, đi theo sẽ thành gánh nặng.

Nếu bác sĩ lại lấy một tên quỷ đầu bếp ra, lúc đó Tư Thần sẽ phải đối mặt với hai kẻ thù.

Dư Liên không từ chối. Hắn suy nghĩ một lát, đem hết mấy viên đạn trên người cho Tư Thần: "Đều là kích cỡ tiêu chuẩn, súng của cậu có thể dùng. Nhưng mà chất lượng của chúng không tốt bằng của cậu nên cậu nhớ cẩn thận."

Vì để tiện li3m bao*, tập đoàn Cơ Giới sản xuất súng năng lượng loại nhỏ dùng đạn có kích cỡ tiêu chuẩn, nhưng thành phần cấu tạo bên trong của những viên đoạn không giống nhau.

*舔包: thuật ngữ trong PUBG có nghĩa là sau khi giết kẻ thù, kẻ thù sẽ làm rơi một chiếc hợp, và người chơi có thể nhặt được trang bị từ chiếc hộp đó.

Sắc trời dần sáng lên, Tư Thần hiểu rõ thời gian không còn nhiều.

Cậu bỏ Tiểu Chu vào túi, dứt khoát lên tầng 3.

Ở lối vào có một cửa sắt rất lớn, trên cửa móc một ổ khóa hình trái tim.

Tư Thần phóng mắt qua hàng rào, nhìn vào cảnh tượng bên trong.

Tầng ba giống như một thành phố đồ chơi thu nhỏ. Khắp ngóc ngách là đồ chơi, thú bông tùy tiện vứt trên mặt đất.

Máy chơi game có gắn đèn LED, màu sắc chủ đạo là hai màu xanh lục và xanh lam, điểm xuyết thêm màu hồng nhạt và màu vàng, ánh đèn lập lòe chớp tắt, rất có hơi hướng cyberpunk.

Tư Thần lấy chìa khóa trong nguc ra, bắt đầu tra vào ổ để mở cửa.

Chìa khóa hoa hòe lòe loẹt sau khi được c4m vào lại tự động hòa tan.

Ổ khóa hình trái tim "loảng xoảng", rơi xuống mặt đất rồi vỡ nát.

Tư Thần hít sâu một hơi, đẩy cửa.

Nhiệt độ ở tầng 3 không hề thấp, thậm chí còn có chút oi bức, giống như ở quảng trường vào mùa hè, ở đâu cũng có "mùi vị" của con người.

Mùi mồ hôi, mùi cơ thể... Mùi rất nồng, trộn vào nhau, so với mùi hôi của thi thể còn khiến Tư Thần thấy buồn nôn hơn.

Ở trong một góc có thể nhìn thấy một con búp bê bị vứt dưới đất.

Bộ dáng của con búp bê này trông rất chân thật, nhìn qua có thể thấy được giá trị chế tạo vô cùng xa xỉ, nhưng lại không hiểu sao không được chủ nhân yêu quý. Nó bị thiếu tay thiếu chân, trên người cũng có những chỗ tàn tật không đồng nhất.

Tư Thần tiến về phía trước một bước, dẫm lên một đống tóc lộn xộn.

Cậu ngồi xổm xuống nhìn, trên tóc còn có một lớp da đầu, máu đã khô.

Ở đây, búp bê là được bày biện nhiều nhất. Có đủ loại kiểu dáng búp bê sang trọng dược đặt trong hộp thủy tinh, kích thước của chúng chỉ to bằng một bàn tay.

Tư Thần nhìn qua một vòng, cậu tìm thấy một cái bốt điện thoại ở trên tường.

Cậu nhấc ống nghe, bấm dãy số đã thuộc lòng.

"Đinh đinh! Đinh đinh!"

Chuông điện thoại vang lên.

Ở giữa.

Tư Thần nắm chặt súng, đi qua. Ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu lên mặt cậu, nhìn qua có một loại tối tăm tĩnh lặng.

Ở giữa tầng có một máy chơi game, trên màn hình nhảy ra một người pixel* tí hon màu trắng đáng yêu: "Chào mừng đến với Tâm Hồn."

"Để giúp tinh thần của của bệnh nhân ngày càng tốt đẹp hơn, chuyên mục điều trị đặc biệt của bệnh viện được đặt ở tầng 3, chính là một khu trò chơi!"

"Hôm nay là ngày kỷ niệm 100 năm thành lập của bệnh viện, toàn bộ trò chơi đều được giảm giá 20%! Thu phục búp bê sẽ có điểm thưởng, tích lũy được 100 điểm có thể đổi giải đặc biệt – một bác sĩ Hùng, tặng kèm một bật lửa~"

Hình ảnh dần lập lòe.

Trong một giây ngắn ngủi, một con gấu bông màu nâu xuất hiện ở chính giữa màn hình.

Nó ngồi trên một cái ghế, nghiêng đầu nhìn Tư Thần, trong tay đang cầm điện thoại.

Bác sĩ Hùng mở miệng, giọng điệu trào phúng: "Cậu vẫn tới, bệnh nhân đáng yêu của tôi. Các cậu thật là cố chấp mà. Muốn khi trời sáng thì rời khỏi đây? Thay vì thế, ở lại đây cùng đêm tối với tôi đi."

Hình ảnh bị gián đoạn.

Người pixel xuất hiện trở lại, phóng to gương mặt ra toàn màn hình, tiếng cười vang vọng muốn thủng màng nhĩ: "Cậu đẹp trai, mau tới chơi đi!"

Tư Thần trực tiếp đấm nó một quyền.

Tay cậu đánh vào màn hình, màn hình của máy chơi game giật giật, có chút lag, sau đó khôi phục như ban đầu.

Trên màn hình xuất hiện hai lựa chọn: Đổi tiền trò chơi / Đổi khen thưởng.

Là một bệnh nhân bình thường, lúc trước Tiểu Chu luôn bị nhốt trong phòng tắm của bệnh viện, đây là lần đầu tiên cậu bé lên tầng 3.

Nó lắp bắp nói: "Trước kia, không phải, như vậy."

Tư Thần chú ý, con pixel nói rằng "Chào mừng đến với Tâm Hồn", không phải là "phòng khám".

Cậu không hành động ngay mà đi dạo một vòng ở tầng 3.

Hành lang có hai con đường, một hướng đến văn phòng viện trưởng, một hướng đến phòng phẫu thuật.

Đường đi đến phòng giải phẫu vô cùng chật hẹp, chỉ một người trưởng thành bình thường mới đi qua được.

Tư Thần không muốn đi vào, nơi này quá chật, không thể đánh đấm. Lỡ như bị chặn đường ở trước lẫn sau thì chỉ có thể bị kẹp chết ở trong.

Tư Thần đặt Tiểu Chu xuống mặt đất, nói: "Em có thể đi vào nhìn thử không?"

Tiểu Chu giơ cây đinh ba lên, từ từ đi đến phòng phẫu thuật, cái đuôi cá bạch bạch đập xuống mặt đất.

Vài phút sau, Tiểu Chu trở lại: "Không được, bên trong, tường, không có, đường."

Nhìn vào thì thật sâu, thật tối, nhưng thật ra là một ngõ nhỏ dài chưa đến 10 mét.

Tận cùng bên trong là một bức tường xi măng, không biết đã xây bao lâu mà phủ một lớp bụi.

Con đường này bị bịt kín.

Còn phòng của viện trưởng, Tư Thần nắm chặt tay nắm cửa, muốn mở ra để đi vào.

Nhưng trên cửa lại hiện lên một tấm bảng có hàng chữ xanh: 【Đổi bằng 100 điểm】

Tư Thần quay về máy chơi game.

Cậu thử tính toán, quyết định nhấn lựa chọn đầu tiên, đổi tiền trò chơi.

Trên màn hình nhảy ra vài hàng chữ màu đen.

【Bảng trao đổi (sau khi chiết khấu) 】

800 đồng trái tim = 1 đồng trò chơi

1 đồng trí lực = 5 xu trò chơi

1 đồng thể lực = 1 đồng trò chơi

Quyền lợi đêm đầu tiên = 100 xu trò chơi

Con mắt nhân tạo (có thiết bị định vị) = 100 điểm

Đặc tính – Hồi phục máu = 100 điểm

Đặc tính – Huyết đồng = 80 điểm

Trường Sinh Uyên (non) = 2000 điểm + 5 xu hồi sinh

Váy trắng =??? (tạm thời chưa thể quy đổi)

Tư Thần nhướng mày.

Bảng quy đổi này đã cho cậu biết khá nhiều thông tin.

Điều mà cậu thấy ngoài ý muốn là con mắt nhân tạo mà Thẩm Nhạn Hành cho mình còn có thiết bị định vị.

Hơn nữa, không ngờ con mắt nhân tạo bình thường ở chỗ này lại có giá trị tới 100 điểm.

Cái gọi là đồng trái tim hẳn là tiền mặt mà Tiểu Chu đã gửi cậu lúc trước. Sau khi đổi sang tiền trò chơi, người chơi có thể đến máy búp bê để gắp một con búp bê. Mỗi con búp bê có số điểm khác nhau. Sau khi có đủ 100 điểm thì có thể chọn được con Boss cuối cùng, bác sĩ Hùng.

Trùng hợp thay, gắp búp bê hình là trò chơi duy nhất mà Tư Thần chơi.

Khi còn học trung học, không có tiền ăn cơm, Tư Thần sẽ tới cửa hàng trò chơi mua hai xu gắp thú bông, có thể đem thú bông đi bán lấy được nhiều tiền hơn.

Chủ tiệm biết cậu muốn kiếm tiền đọc sách nên đã một mắt nhắm một mắt mở cho qua hành vi này của cậu.

Tư Thần không trở thành một kẻ chống đối xã hội là nhờ trong quá trình trưởng thành đã ngẫu nhiên gặp gỡ những người xa lạ tốt bụng như thế này.

Nếu là người bình thường thì sẽ đổi con mắt nhân tạo để lấy điểm.

Nhưng so sánh đi phải so sánh lại, những đặc tính của cậu chỉ có 80 điểm và 100 điểm, con mắt nhân tạo lại có tới 100 điểm, chắc chắn là không đơn giản.

Huống hồ, với phong cách hành sự bình thường và dựa theo trực giác của cậu, Tư Thần cho rằng "Tâm Hồn" không phải là thứ gì tốt đẹp.

Tất cả các hiệu cầm đồ sẽ làm như thế này để chèn ép giá đến chết.

Tư Thần mở ra trang tiếp theo.

【 Trạng thái người chơi 】

Họ tên: Tư Thần

Trí lực: 10 điểm

Thể lực: 7 điểm

Đặc tính: Hồi phục máu, Huyết đồng

Trang bị: Trường Sinh Uyên (trạng thái đói), mắt nhân tạo (kích cỡ XR-761, chưa nạp điện), váy trắng (đang treo)

Đạo cụ: Súng năng lượng mới, 10 viên đạn.

*Chứng hưng cảm (mania): Mania đề cập đến một tình trạng tâm lý làm cho một cá nhân cảm thấy hưng phấn, hiếu động và thậm chí ảo tưởng. Một người như vậy có thể có tâm trạng mãnh liệt, nơi người đó sẽ cảm thấy rất năng động. Mania được chẩn đoán là một tình trạng rối loạn lưỡng cực. Một người bị rối loạn lưỡng cực có xu hướng có cả các cơn hưng cảm và trầm cảm.

Ở giai đoạn ban đầu, hưng cảm có thể mang lại sự phấn khích quá mức, nơi cá nhân sẽ tràn đầy tự tin, sáng tạo và năng lượng. Tuy nhiên, đây chỉ là một dạng hưng cảm. Một khi giai đoạn này kết thúc, nó được theo sau bởi sự lo lắng, trầm cảm và thậm chí là hành vi kích động. Nói chung, một người mắc chứng hưng cảm cảm thấy rất mãnh liệt khiến việc kiểm soát cảm xúc trở nên khó khăn. Mức độ nghiêm trọng của hưng cảm cũng thay đổi từ điều kiện này sang điều kiện khác. Những cá nhân đang bị chứng hưng cảm nhẹ hơn được coi là mắc chứng hypomania. (nguồn: "Sự khác biệt giữa Mania và Manic", Sawakiome)

*Pixel: Trong, một pixel hay một điểm ảnh (tiéng Anh: pixel hay pel, viết tắt picture element) là một điểm vật lý trong một hình ảnh raster, hoặc một khối màu rất nhỏ và là đơn vị cơ bản nhất để tạo nên một bức ảnh kỹ thuật số. Địa chỉ của một điểm ảnh tương ứng với tọa độ vật lý ITS. Pixel được sản xuất trong một mạng lưới hai chiều, và được sử dụng dấu chấm hoặc đại diện hình vuông thông thường, nhưng điểm ảnh CRT tương ứng với cơ chế thời gian của chúng và tỷ lệ quét.1 pixel không có kích thước cố định. (theo Wikipedia)

/dễ hình dung thì pixel nó là cái hình vuông í/

Trước/120Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Phệ Thiên Long Đế