Saved Font

Trước/214Sau

Cao Thủ “Đổi Đen Thay Trắng”

Quyển 15 - Chương 1

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chuyển ngữ: Phong Lưu

Beta: BuBu

Lúc tỉnh lại, Chu Doãn Thịnh bị sặc dịch điều trị, vừa ho khan vừa chật vật bò ra khỏi khoang cảm ứng. Lần này, hắn hôn mê hai mươi bảy giờ đồng hồ, nhân viên y tế vẫn luôn túc trực bên cạnh hắn từng giây từng phút.

“Có tiến triển, nhưng vẫn cần vào thêm vài lần nữa.” – Hắn nhanh chóng mặc quần áo, ngó lơ thống soái và mấy vị tướng tá đang lo lắng sốt ruột, đi thẳng đến phòng bệnh của Auer Yasay.

“Anh làm gì vậy?” – Jerome Yasay đang cúi người dò xét dụng cụ chữa bệnh trên người Auer, tựa hồ rất hứng thú với máy hô hấp, xem xét nghiên cứu rất lâu. Mặt Chu Doãn Thịnh sa sầm. Hắn bước vào phòng, kéo một chiếc ghế, ngồi xuống cạnh giường bệnh.

“Cậu là ai?” – Jerome hỏi lại.

“Anh không cần biết.” – Chu Doãn Thịnh mở cửa phòng, gọi y tá vừa đi ngang qua lại – “Chuyển hộ em khoang cảm ứng qua phòng này với ạ.”

Vì cấp trên đã sớm dặn họ phải thoả mãn hết thảy yêu cầu của vị “liệt sĩ” này, nên y tá cũng không hỏi nhiều, nhanh chóng đề đạt lên trên, chuyển khoang cảm ứng sang phòng này, sau đó lắp đặt thiết bị theo dõi quanh phòng, phái nhân viên y tế luân phiên túc trực 24/24. Jerome bị biến cố này làm cho không kịp trở tay, bèn vờ tán gẫu vài câu bâng quơ với quân nhân phụ trách canh gác rồi vội vàng rời khỏi.

Chu Doãn Thịnh mượn cớ muốn nghỉ ngơi, xua hết mọi người ra ngoài, đoạn tháo khuyên đeo lên tai Auer Yasay. Hắn làm rất cẩn mật, theo dõi qua camera chỉ có thể trông thấy hắn sờ lên thái dương Auer, động tác tuy thân mật nhưng không có gì khác lạ. Điện não đồ phát ra tiếng tích tích, đồng thời ngón tay Auer cũng giật nhẹ. Đây là dấu hiệu não bộ hồi phục. Chu Doãn Thịnh lấy lại khuyên tai, vẫy tay với máy theo dõi – “Chuẩn bị một chút, tôi muốn vào U-internet lần nữa.”

“Nhanh vậy ạ? Cậu mới nghỉ ngơi có một tiếng.” – Bác sĩ cau mày xem đồng hồ.

“Tất cả mọi người đều đang chịu khổ, cháu không có quyền nghỉ ngơi. Bắt đầu đi ạ.”

Lời nói hiên ngang lẫm liệt của thiếu niên khiến các chuyên gia hết sức cảm động, nhìn hắn lại nằm vào khoang cảm ứng mà vành mắt ửng đỏ.

Do cơ sở dữ liệu của Nữ Hoàng xảy ra hiện tượng dữ liệu thoái lui và hỗn loạn, Chu Doãn Thịnh cũng không biết mình sẽ đến thế giới nào, nên hắn trữ lại một ít năng lượng trong 008 để phòng lúc nguy cấp. Còn chưa mở mắt, xoang mũi đã thoang thoảng mùi long diên hương, bên cạnh còn có người đang phe phẩy quạt cho hắn.

“Hoàng thượng, người thức giấc rồi? Vậy thì dậy dùng bữa thôi.” – Thấy làn mi hắn rung nhẹ, một giọng nói dịu dàng yểu điệu vang lên.

Hoàng thượng? Chu Doãn Thịnh nhanh chóng nhớ lại những kiếp mình từng làm vua, căn cứ vào giọng nữ quen thuộc này để sửa sang lại ký ức về thế giới này. Hay lắm, kiếp trước làm rùa đen rụt đầu suốt bảy, tám năm, kiếp này rốt cuộc có thể đòi nợ rồi. Hắn mở đôi mắt đen láy nhìn về phía người phụ nữ đang quỳ gối bên giường, quả nhiên trông thấy một gương mặt nghiêng nước nghiêng thành, điên đảo chúng sinh.

Đây là phi tần mà hắn yêu thương nhất, không, nói đúng hơn là đứa con số mệnh mà ý thức của thế giới này và hệ thống phản diện yêu thương nhất – Triệu Bích Huyên. Trông gương mặt trẻ măng và bộ trang phục lộng lẫy trên người cô ả thì hiện nay chắc hẳn là năm đầu tiên ả được sắc phong làm Quý phi, cũng chính là năm ả mười sáu tuổi. Mười sáu tuổi, ở hiện đại mới chỉ là một đứa trẻ choai choai, nhưng ở nơi này, ả cũng đã vào cung được ba năm. Năm đầu tiên, bởi vì không muốn nhận sủng hạnh, khiến hoàng đế tức giận, ả bị biếm vào lãnh cung; năm thứ hai tự phản tỉnh trong lãnh cung; năm thứ ba vùng dậy phản kích, dựa vào gương mặt diễm lệ tuyệt trần và tính cách dịu dàng yểu điệu đắc sủng, đồng thời sinh hạ cho hoàng đế một nhị hoàng tử.

Chu Doãn Thịnh chính là người nắm quyền cao nhất nước Đại Tề này, phu quân của Triệu Bích Huyên. Hắn là gay, chỉ thích  trai cơ bắp không thích  gái bánh bèo, nghĩ cũng biết không thể nào thật lòng yêu thương Triệu Bích Huyên được. Nhưng của đáng tội, hệ thống phản diện cứ liên tục giao cho hắn nhiệm vụ sủng ái Triệu Bích Huyên, bắt lần ngoại lệ cất nhắc thân phận của cô ả hết lần này đến lần khác. Sau khi thuận lợi sinh hạ nhị hoàng tử, cô ả đã vươn đến vị trí nhất phẩm Quý phi, được ban phong hào Tuệ Di, cai quản hậu cung, có thể nói là nhân vật trên đỉnh kim tự tháp tại thời điểm cố Hoàng hậu đã khuất, vị trí Hoàng hậu vẫn trống hiện nay.

Không biết bao nhiêu phi tần trong hậu cung hận cô ả thấu xương, nhưng đều vì Chu Doãn Thịnh che chở mà không thể động đến cô ả mảy may.

“Dọn bữa.” – Chu Doãn Thịnh xuống giường mặc quần áo. Thân thể này tên là Tề Dịch Ninh, năm nay hai mươi bảy tuổi. Nhìn gương đồng, có thể thấy ngoại hình của người này quả thực tuyệt mỹ vô song, hơn nữa vì tập võ từ nhỏ mà sở hữu một thân hình dẻo dai, khoẻ khoắn, từ cơ ngực, cơ bụng đến V-cut đều không thiếu thứ nào. Từ nhỏ hắn đã được Tiên đế xưng là mỹ nhân đệ nhất Đại Tề, vô cùng thương yêu hắn, thậm chí gửi nuôi hắn ở chỗ Hoàng hậu – cũng chính là Thái hậu hiện nay để nâng cao thân phận hắn. Thân thể này được Chu Doãn Thịnh tiếp quản vào ba năm trước, khi Triệu Bích Huyên bắt đầu vào cung. Xem trang phục lộng lẫy cùng tẩm cung tráng lệ của Triệu Bích Huyên, có vẻ nhiệm vụ được hắn hoàn thành đâu ra đấy.

Chu Doãn Thịnh giơ tay để Triệu Bích Huyên thắt đai lưng cho mình, bình thản hỏi – “Thành nhi đâu?”

“Thằng bé vừa uống sữa, đang ngủ rồi ạ. Nếu Hoàng thượng muốn gặp thì để ta bảo bà vú bế qua đây.” – Triệu Bích Huyên căn bản không định đánh thức con mình, nói vậy chẳng qua chỉ là thuận miệng mà thôi. Nếu là trước kia, Tề Dịch Ninh đặc biệt dung túng, chiều chuộng hai mẹ con ả, chắc chắn sẽ xua tay từ chối. Nhưng hôm nay, hắn lại gật đầu, nói – “Mang qua đây đi.”

Ánh mắt Triệu Bích Huyên hơi loé lên, lập tức phái cung nữ đến thiên điện. Một lúc sau, một bà vú bế đứa trẻ đang khóc oa oa vào, vừa bước qua bậc cửa đã lập tức quỳ xuống thỉnh tội, nói mình sơ ý đánh thức tiểu hoàng tử.

“Không sao, đưa trẫm bế một chút.” – Chu Doãn Thịnh bế nhị hoàng tử chưa đầy một tuổi vào lòng, nhẹ nhàng vuốt vẻ gương mặt đỏ ửng của đứa trẻ. Mặt mày đứa trẻ này giống hắn năm, sáu phần, sau khi lớn lên nhất định cũng sẽ là một lang quân (*) hào hoa phong nhã, nhưng dòng máu chảy trong cơ thể này lại là của một người khác.

(*) Từ dùng để gọi người đàn ông trẻ đẹp, tài hoa thời cổ đại.

Đúng vậy, đứa trẻ này không phải con của Chu Doãn Thịnh. Nếu không phải bất cẩn dính bầu trong thời gian ở lãnh cung, một kẻ thanh cao, ngạo mạn như Triệu Bích Huyên sao có thể hạ mình đi quyến rũ hắn? Cha ruột của nhị hoàng tử không phải ai khác, mà chính là em trai cùng cha khác mẹ của Chu Doãn Thịnh, con ruột của Thái hậu – Cung Thân vương Tề Cẩn Du. Nếu không phải khi Tiên đế băng hà, Tề Cẩn Du mới vừa tròn hai tuổi, ngôi báu này chưa chắc đã đến lượt Tề Dịch Ninh. Hắn tuy được Thái hậu nhận nuôi, nhưng mẹ ruột chỉ là một phi tần ngũ phẩm nho nhỏ, hơn nữa đã qua đời vì khó sinh, nhà mẹ đẻ lại không nổi bật, thân phận không cao quý gì cho cam.

Vì hắn từ nhỏ đã thân với Thái hậu, dễ khống chế, Thái hậu mới liên thủ với ngoại thích là phủ Tĩnh Quốc công đưa hắn lên ngôi hoàng đế. Nhưng Tề Dịch Ninh cũng không phải dạng vừa, mới lên ngôi ba năm đã thoát khỏi sự khống chế của phe Thái hậu, trở thành chủ nhân thực thụ nước Đại Tề. Có địa vị và quyền lợi rồi thì phải thêm mấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt nữa mới xem như hoàn mỹ, thế nên Chu Doãn Thịnh đến, đưa Tề Dịch Ninh chạy như điên trên con đường “yêu mỹ nhân không màng giang sơn” ngu l*n dưới sự điều khiển của hệ thống, đến khi bị Cung Thân vương chém đầu mới biết mình làm rùa đen rút đầu suốt nửa đời người.

Tuy sự yêu thương dành cho Triệu Bích Huyên chỉ là do bị hệ thống uy hiếp, nhưng có gã đàn ông nào chịu nổi sự nhục nhã này? Lần này trở về, Chu Doãn Thịnh nhất định sẽ tác thành cho đôi gian phu dâm phụ này. Trong lòng hiện lên vô vàn suy nghĩ u tối, động tác vuốt ve đứa trẻ của hắn lại càng dịu dàng.

Triệu Bích Huyên cười nhìn “hai cha con”, như thể hạnh phúc lắm.

Trước/214Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Siêu Cấp Thiên Đế