Chương Trước/60Chương Sau

Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ

Chương 55

A, càng lúc càng nóng, trọng lượng trên người càng lúc càng nặng, khó thở quá, cô không chịu được nữa, đến cả thần trí cũng không còn tỉnh táo nữa.

"Anh!", Kiều Ân thở một cách khó nhọc, anh đừng đùa em nữa.

Cuối cùng Thiệu Minh Vỹ cũng dừng lại, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cô.

Kiều Ân mỉm cười với ánh mắt khẩn cẩu xin tha.

Chết thật! Cô hoàn toàn không biết ánh mắt cười của cô đối với anh lại trở nên cuốn hút biết bao!

Trò chơi lúc nãy khiến tóc cô xõa cả ra giường, rối bù, đôi mắt cong cong mỉm cười như hai mảnh trăng non nghiêng nghiêng. Đôi môi kiều diễm hé mở, hơi thở nhè nhẹ, thậm chí cả chiếc cằm mềm mại cũng nhẹ nhàng nâng lên hạ xuống để lộ ra ngấn cổ tuyệt đẹp.

Anh nuốt nước bọt, khát vọng trong lòng càng lúc càng mãnh liệt khi thấy người đẹp ngay trước mặt. Mắt anh chăm chú nhìn đôi môi hồng diễm lệ đó.

"Ân Ân!" Anh rất muốn nói gì đó, niềm khát khao tràn ngập trong tim chỉ chực trào ra, nhung ngay cả anh cũng thấy mơ hồ về những tiếng phát ra từ miệng mình.

Kiều Ân run lên khi thấy ánh mắt Thiệu Minh Vỹ có gì đó là lạ. Cơ hồ đó là ngọn lửa chuẩn bị bùng cháy, ánh mắt đó như muốn soi thấu tâm hồn cô. Bất giác cô chợt rùng mình, nhưng tự đáy lòng lại nghe thấy một âm thanh nho nhỏ đang thủ thỉ, không việc gì phải sợ. Và cũng chính ánh mắt đó của Kiều Ân cũng không thể né tránh trước sự tha thiết của anh.

"Ân Ân, anh muốn... hôn em."

Những bông hồng diễm lệ trong tim Kiều Ân như bừng nở. Niềm vui sướng, sự ngọt ngào và cả nỗi thẹn thùng tất cả đều trào ra. Nỗi khát vọng mơ hồ đã khiến tâm trí của Kiều Ân bỗng trở nên trống rỗng, mắt tự động dán chặt vào môi anh.

Thấy Kiều Ân đỏ mặt, mắt hơi khép lại, dường như cũng không phản đối, anh vui mừng khôn xiết.

Đôi môi nóng bỏng của hai người như dính chặt vào nhau. Cảm giác mềm mại khó tả khiến hai trái tim cùng run lên, nhịp thở cũng bị ngắt quãng theo dòng mạch cảm xúc đang thăng hoa đó.

Cái chạm nhẹ nhàng như bướm nhỏ lướt qua trên môi, cảm giác kỳ lạ mà thân mật ấy như thẩm thấu vào trái tim cô từng chút, từng chút một. Xúc cảm nơi đáy lòng bị kích thích, mọi tâm tư tình cảm như bị lạc vào giấc mộng uyên ương, đắm say trong cái hôn thật khẽ.

Anh kiên nhẫn, mơn man từng chút, từng chút đôi môi cô như hạ quyết tâm sẽ hôn thật sâu, không để sót bất cứ chỗ nào.

Mọi phản ứng của cô, anh đều có thể cảm nhận được, anh thích nhất lúc cô nửa mê nửa tỉnh. Khi ấy ánh mắt mơ màng, nhè nhẹ càng khiến ham muốn chiếm giữ trong anh trỗi dậy.

Hôn phớt, âu yếm, vuốt ve rồi hôn sâu... Thiệu Minh Vỹ từ từ thưởng thức cây kẹo bông của mình. Còn cô sớm đã mê đắm đến mức đầu óc mơ màng, chỉ còn cách để mặc cho anh dắt mình chìm trong nụ hôn mãnh liệt và cuồng nhiệt đó.

Nhịp thở vẫn còn run rẩy, khuôn mặt vẫn phớt hồng, cảm giác đê mê đó khiến cô không thể tập trung được. Kiều Ân nằm ngây trên giường, mắt chăm chăm nhìn lên trần nhà, tai chỉ còn nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm.

Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Đầu óc còn chưa kịp trấn tĩnh, nhưng lại có thể nhớ chính xác tất cả những cảm xúc hồi nãy. Đó chỉ là một nụ hôn thôi ư?

Thực sự nó không giống với những cái hôn mà cô từng được cảm nhận. Anh của hôm nay khác xa so với trước đây, cái vuốt ve dịu dàng nhưng nhiệt tình đó khiến ham mê không ngừng trỗi dậy. Rồi cả cái nhìn thắm thiết khi nãy trước khi anh buông cô ra, ngọn lửa ham muốn như in dấu trong mắt anh và trong sâu thẳm trái tim cô. Nghĩ lại bất giác khiến cô vẫn thấy run run, không biết nên phản ứng thế nào, chỉ biết rằng cô đã rất hoang mang. Xúc cảm mới mẻ đột ngột bùng cháy khiến cô chỉ muốn bỏ chạy nhưng ánh mắt cương quyết không chút đắn đo của anh đã giữ cô lại?

Thế nhưng, không có gì cả!

Anh nhìn cô hồi lâu rồi nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, cuối cùng anh buông tay, đứng dậy không nói lời nào mà chạy ào vào nhà tắm.

Nếu... nếu anh không dừng lại và bỏ đi thì tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì? Kiều Ân rất muốn biết điều đó nhưng cơ hồ trong đầu cô như bị nhét hàng vạn sợi tơ rối loạn, chúng xoắn bện lại với nhau khiến cô không thể nào suy nghĩ được. Nhưng nghĩ tới diễn biến tiếp theo, cô bỗng thấy căng thẳng rồi buồn rầu nhắm mắt, cố gắng bình tâm trở lại.

Nhưng mỗi khi mắt khép thì những xúc cảm ngọt ngào dường như sống dậy, cùng nhau ùa về.

Xấu hổ quá, sao cô có thể nhớ về những cử chỉ thân mật ấy. Thế nhưng, chính cô cũng không hiếu tại sao mình lại thấy e lệ, rụt rè. Bàn tay đó vẫn không ngừng mân mê bờ môi, tìm lại cảm giác ấm áp khi môi anh chạm vào.

Ôi ôi, cô lắc đầu thật mạnh, lòng như dậy sóng, cô đúng là háo sắc, sao có thể nhớ nụ hôn của anh chứ? Gần đây cô cũng thấy mình là lạ, không phải mơ tưởng bàn tay của anh, mà là nghĩ về cảm giác khi đôi môi ấm áp của anh đặt trên môi mình. A, không phải cô giảm béo quá đến mức nảy sinh ảo giác rồi đấy chứ? Nếu để anh biết cô suốt ngày tơ tưởng đến anh thì thế nào anh cũng mắng cô là hư hỏng cho xem!

Cô rầu rĩ ngồi nghịch chiếc gối, mắt lại nhìn chằm chằm vào điện thoại trên bàn, đột nhiên một đôi mắt lo lắng hiện lên trong đầu cô. Nhan Trinh Tịch, ôi, tâm trạng không biết tuột đi đâu, phải xin lỗi cậu ấy thế nào đây? Lần này mình quá đáng rồi, không biết chừng sau này đến tình bạn với cậu ấy cũng chẳng giữ được rồi.

Kiều Ân chuyển hướng nhìn sang cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt, bất giác than thở. Trong cô lúc này cơ hồ đang có sự mâu thuẫn giữa một bên là sự ngọt ngào quá mức, một bên là nỗi áy náy day dứt khôn cùng, có vẻ tất cả đều ngoài dự đoán của cô, khiến cô bất giác không biết phải làm gì? Nếu tất cả mọi việc chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn thấu thì tốt biết bao. Mỗi lần nhớ những khi làm nũng bên anh sẽ không có gánh nặng, không phải phiền phức thế này!

Hay là, đúng như Đình Đình nói, sau khi giảm cân cô sẽ có cuộc sống mới! Không cần biết tương lai ra sao, cô chỉ biết rằng nếu phải lựa chọn một lần nữa, cô vẫn sẽ rời bỏ Nhan Trinh Tịch để chạy về bên anh, chỉ đơn giản vì cái ôm của anh là hạnh phúc mà cô lựa chọn!

Truyện convert hay : Đô Thị Cuồng Thiếu
Chương Trước/60Chương Sau

Theo Dõi