Saved Font

Trước/76Sau

Chiếc Đuôi Nhỏ Giấu Trong Tim

Chương 4: Tai Nghe, Mắt Thấy Chưa Chắc Đã Đúng

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Buổi trưa được nghỉ một tiếng rưỡi, học sinh sẽ tự mang đồ ăn theo hoặc mua ở căn tin trường, ngoài ra cũng có thể đặt hàng giao đến, chỉ là không được phép rời khỏi trường tránh trường hợp trốn học.

Chuông vừa reo, cả dãy lớp học lập tức ồn ào náo nhiệt, nhiều người nhanh chóng chạy ào xuống lầu mua đồ sớm, tránh phải xếp hàng đợi.

Kể từ ngày lên cấp ba, số lần Hình Sở Nhan ăn trưa đếm trên đầu ngón tay. Không có bạn rủ cộng thêm chán ăn, lâu dần cơ thể cô cũng đã quen với việc nhịn đói.

Trong lúc Hình Sở Nhan đang loay hoay dọn lại bàn học để nằm ngủ, Nghiêm Nhất Thành bỗng bước đến gần chỗ cô, lên tiếng hỏi: "Xuống căn tin ăn trưa nhé?"

Hình Sở Nhan nhất thời ngớ người trước lời đề nghị của Nghiêm Nhất Thành, anh lại không kiên nhẫn đợi câu trả lời, trực tiếp nắm cổ tay cô kéo ra khỏi lớp.

Cổ tay Hình Sở Nhan rất gầy, gầy đến mức một bàn tay của Nghiêm Nhất Thành có thể nắm cả hai cổ tay cô cùng lúc. Nếu để tình trạng hiện tại tiếp diễn, không cần dự đoán anh cũng dám chắc chắn cô sẽ sớm biến thành một bộ xương di động.

Ở phía sau căn tin trường là một dãy bàn ghế đặt sẵn, bóng cây lớn phủ mát một vùng, đây cũng là nơi được nhiều học sinh tụ tập vào giờ nghỉ trưa.

Xuống tới nơi, Nghiêm Nhất Thành không vào trong mua đồ mà dẫn Hình Sở Nhan vòng ra sau, đến chỗ Hà Chấn Kiệt cùng vài nam sinh nữa đang ngồi.

Hà Chấn Kiệt đang nốc nước suối, vừa thấy Hình Sở Nhan đi cùng Nghiêm Nhất Thành liền ngạc nhiên đến mức nghẹn nước ho sặc sụa. Những người còn lại ngồi cùng bàn cũng há hốc kinh ngạc không kém.

Thoáng chốc, tiếng xì xào cùng ánh mắt đánh giá của những người ngồi trong cùng khu vực đồng loạt hướng về phía Nghiêm Nhất Thành và Hình Sở Nhan.

Hầu như ai trong trường cũng biết tai tiếng về gia đình Hình Sở Nhan, tuy ngoài mặt không ghét bỏ nhưng trong lòng ai nấy đều tự động giữ khoảng cách. Cái danh con nhà giàu, học sinh trường quốc tế là loại bám hơi cha mẹ, ăn chơi, kiêu ngạo đã trở thành một khái niệm cơ bản để đánh giá về cô.

Cứ tưởng Hình Sở Nhan bị tất cả bạn bè âm thầm cô lập, nào ngờ cô đã có bạn chơi cùng.

Hình Sở Nhan bị nhiều cặp mắt nhìn chằm chằm khiến cô có chút ngột ngạt, tuy nhiên cơ thể bị Nghiêm Nhất Thành kéo ngồi xuống ghế lại không hề phản kháng.

An vị vào chỗ, lúc Hình Sở Nhan ngẩng đầu lại thấy Hà Chấn Kiệt cùng hai nam sinh trước mặt đang hướng tầm mắt về phía mình, sau đó họ lại đảo sang Nghiêm Nhất Thành ngồi cạnh cô.

Nhanh hơn ai hết, Hà Chấn Kiệt nghiêng người về phía Nghiêm Nhất Thành, nhỏ giọng hỏi: "Công khai hẹn hò luôn à?"

Nghiêm Nhất Thành cười khẩy một cái, lấy hai phần đồ ăn đặt ở giữa bàn rồi lại quay sang Hình Sở Nhan, dùng biểu cảm và giọng nói nhẹ nhàng nhắc: "Ăn cơm thôi."

Hình Sở Nhan không tự chủ gật đầu, dường như không hề ý thức được bản thân cô luôn nghe theo lời Nghiêm Nhất Thành vô điều kiện.

Có lẽ, vào thời khắc Hình Sở Nhan tuyệt vọng nhất, muốn buông bỏ nhất thì anh đã xuất hiện giơ tay cứu vớt, từ đó khiến cô có cảm giác muốn níu lấy chút hơi ấm từ anh giữa muôn vàn lòng người lạnh lẽo.

Nghiêm Nhất Thành mở nắp hộp cơm giúp Hình Sở Nhan, đưa muỗng và đũa cho cô. Thế nhưng, khi thấy đồ ăn đầy ắp trong hộp khiến cô đã no phân nửa, buộc miệng thốt lên: "Nhiều quá."

Mặc dù giọng nói của Hình Sở Nhan rất nhỏ, nhưng Hà Chấn Kiệt cùng hai nam sinh còn lại đều nghe thấy. Lần đầu tiên, họ được tận mắt chiêm ngưỡng bộ dạng mềm mỏng của một Hình Sở Nhan luôn tỏ ra lạnh nhạt vô cảm.

Hóa ra, đóa hoa gai góc khó chạm lại có những điểm khiến người khác phải động lòng.

Rõ ràng Hình Sở Nhan đang nói chuyện với Nghiêm Nhất Thành, nhưng sau khi nghe cô nói, hai nam sinh kia lập tức nhiệt tình muốn giúp cô xử lý bớt một phần cơm. Tiếc rằng, bọn họ còn chưa kịp hành động thì đã bị anh phóng tên lửa cảnh cáo qua ánh mắt.

Trông thấy vẻ mặt hung dữ của Nghiêm Nhất Thành dành cho những người kia, Hình Sở Nhan đột nhiên cảm thấy buồn cười. Theo như cô nhớ, dù là trước đây chỉ nói chuyện xã giao hay ở hiện tại, mỗi khi đối diện nhau, anh luôn cư xử với cô nhỏ nhẹ.

Và dường như đã rất lâu, Hình Sở Nhan mới có lại cảm giác dễ chịu khi ở cùng một người "bạn". Dù không biết trước được sắp tới sẽ ra sao, nhưng ít ra trên đời này vẫn còn thứ gọi là "tình người" đối xử với cô dịu dàng.

Sau bữa ăn trưa, Hình Sở Nhan vào nhà vệ sinh ở dãy lớp học rửa mặt. Ngay khi vừa đến gần cửa phòng chung, những tiếng nói bàn tán bên trong vô tư truyền đến tai cô.

Một giọng nữ phát ra, ý tứ lộ rõ sự mỉa mai: "Hình Sở Nhan đó chắc quen thói dựa dẫm, ngày trước có cha mẹ chống lưng còn quen trai nhà giàu được. Bây giờ ai cũng biết mẹ cô ta trốn thuế, cha có gia đình riêng bỏ mặc, không quen được trai giàu được nữa nên quay sang bám lấy mấy tên không có tiền để dễ sai bảo."

Ngay kế tiếp, thêm một giọng nữ đùa cợt hùa theo: "Cái đó còn phải nói. Mà chưa chắc Hình Sở Nhan qua lại với Nghiêm Nhất Thành đâu, không chừng là bắt cầu câu qua Hà Chấn Kiệt thì có!"

Bên ngoài, Hình Sở Nhan lắng nghe từng câu từng chữ nhận xét về mình, nhưng sau cùng, cô chỉ hờ hững cười nhạt.

Trước/76Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Dị Thế Độc Sủng: Thần Y Mẫu Thân Manh Bảo Bối