Saved Font

Trước/15Sau

Chiếm Hữu Em

Chương 2:

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Mễ Nhiên kết thúc buổi làm ở một siêu thị tiện lợi, hai bước chân nặng nề tiến về căn nhà xập xệ, thoáng thấy vài chiếc xe đỗ sát vách, như linh cảm chuyện chẳng lành, cô ngay tức khắc chạy nhanh vào trong. Ba cô lại thế, lại bị bắt quỳ giữa nhà, đám đòi nợ lại tới, tưô bé tới giờ những tên này là vị khách ‘’thân thiết’’ với gia đình cô. Dăm bữa nửa tháng là tới, mỗi lần tới là một lần khổ sở của hai cha con Mễ Nhiên, từ ngày mẹ cô mất chỉ còn một mình Mễ Nhiên phải học cách kiên cường đối đầu với bọn chúng. Thấy con gái về, ba cô đang quỳ rạp giữa nhà, chịu mấy cú đấm thúc vừa rồi cũng tóe loe máu bên mép, hớn hở kêu lên:

- Haha, con gái về rồi, nó về rồi

Mễ Nhiên thở dài bước vào, tên sừng sỏ có cái biệt danh khá dị- Sọ Gai, hắn ve vẩy con dao ống trước mặt, khuôn mặt còn hằm hè nhìn con nợ, thấy cô liền tươi cười hoà nhã:

- Á à, Mễ Nhiên đấy sao?

Sọ Gai ra lệnh cho đám đàn em đang ngồi trên ghế lui ra cho Mễ Nhiên ngồi, nói thân thiết là đúng chứ từ khi Mễ Nhiên 4 tuổi cho tới bây giờ là 18, bọn chúng đã gắn bó với nhà cô được 14 năm rồi chứ đuà. Mỗi lần trả hết nợ rồi ba cô lại đi đánh thêm vài ván bạc, cá vài trận đấu, thế là sau cùng lại gặp đúng chủ nợ cũ. Mễ Nhiên bình thản ngồi xuống, đáp:

- Món nợ còn lại khoảng chục triệu, cháu cuối tháng này vài ngày nữa là nhận lương, chú và các anh thư thả cho

Cả đám nghe vậy nhìn nhau rồi bỗng chốc cười oà, một tên đàn em tóc tai hớt sạch, đi lại bá vai cô, đùa cợt:

- Con bé này, trông bọn anh tằn tiện đến độ vài triệu bạc cũng phải dẫn cả đám đến đòi như này à? Mà em cũng như em gái nhỏ của đám anh, yên tâm là bọn anh thư thả, chỗ lâu năm bọn anh còn giảm giá cho haha

Sọ Gai bật cười rồi sau cùng nghiêm túc, hắn giải thích:

- Mễ Nhiên, món nợ 10 triệu kia coi như chú bố thí cho mày.. Khổ, làm việc thì đến tối muộn, lương dăm ba triệu mà đi trả nợ hết. Đấy nhưng ba mày hôm qua lại đến chỗ chú xin vài ván gỡ thua

Mễ Nhiên nghe đến đây liền hiểu vấn đề, chắc chắn lại sinh ra món nợ mới, cô thẳng thừng hỏi:

- Ông ta nợ bao nhiêu? Lại chục triệu nữa hay gom góp thành trăm triệu rồi chú?

Sọ Gai thở dài, giả bộ buồn rầu, đáp:

- Haiz, ba con hôm qua thánh chiến lắm, chơi đến tờ mờ sáng, vay nợ mỗi người vài trăm rồi giờ hoá ra nợ hơn tỷ thôi con à

Mễ Nhiên nghe đến liền lảo đảo, đầu óc nghe xong có phần choáng váng, ánh mắt ghét bỏ nhìn ra phía ba mình, sau cùng cũng không thể làm gì, nỗi ức chế nghẹn lên tận họng, hai tay cuộn tròn thành nắm đấm, cấu vào da thịt mình. Sọ Gai sau cùng thẳng thắn trình bày:

- Nợ nhiều người, số tiền lớn, bọn chú không để mày thư thả được. Giờ có hai cách: một là mày trả đủ trong một tuần, hai là ba mày bảo định gán mày cho chú, đi theo chú, làm người của chú... Dù gì mày cũng quen thân hội bọn chú, các anh em hay tới đây cũng không xa lạ con nhóc như mày, chắc chắn đi làm nghề mày không lo ai bắt nạt, chú giao cho bọn anh kia quản lí mày, ai ức hiếp mày bọn nó lo

Mễ Nhiên nghe đến đây liền thoảng thốt, cô đứng phắt dậy, hai ánh mắt mang hai sắc thái của sự bất ngờ lẫn tức giận. Ba cô lại có thể gán nợ cô như vậy sao? Mễ Nhiên gân cổ lên xỉ vả người đàn ông mà cô gọi là ba đang ru rú ở góc, từ nãy đến giờ lão chỉ biết im lặng như một con cún canh chủ. Sau cùng cô từ chối thẳng thừng lời gạ của Sọ Gai, vẻ mặt hắn không còn thân thiện như trước. Mễ Nhiên toan chạy đi liền bị hắn kéo vật lại, tay hắn nắm lấy búi tóc của cô, gằn lên:

- Mày đừng trách bọn này vô tình, mày trách số phận mày đi, ba mày có thương mày đâu?

Mễ Nhiên tóc bị giật ngược ra khá đau, tên Sọ Gai này hầm hố cao lớn, hắn từng lời chửi bới, còn ba cô cũng chỉ biết im lặng bên góc kia. Bất giác chửi đang hăng, Sọ Gai nhìn vào hốc cổ, chỗ xương quai xanh của Mễ Nhiên, một vết sẹo nhỏ hình tam giác. Hắn như hồi tưởng gì đó rồi thả Mễ Nhiên ra, bóp mạnh vào bả vai cô, hỏi:

- Nói mau, vết sẹo này tại sao mày có? Bị từ lúc nào, có phải 5 năm trước không? Vết dao khắc lên?

Mễ Nhiên hét lên:

- Chú buông ra, chú làm tôi đau đấy, tôi không nhớ gì 5 năm trước

Sọ Gai buông ra, hắn nghiêm túc đứng dậy, quay ra nhìn con nợ đang thu lu bên góc quan sát, hằm hè cảnh báo:

- Từ này trở đi Mễ Nhiên không có mối quan hệ nào với mày nữa, con bé theo bọn tao, món nợ hôm qua mày rống lên đi vay, ngay bây giờ tao xoá nợ cho mày. Và từ giờ trở đi mày nhớ lấy, Mễ Nhiên không trả nợ cho mày nữa, nếu mày còn đánh cờ bạc rồi cá độ, có thua có nợ bọn tao không khách khí

Sọ Gai nhìn chằm chằm vào vết sẹo kia rồi ra lệnh cho cả đám rời đi, dĩ nhiên lôi theo cả Mễ Nhiên, hắn lên xe ra lệnh:

- Tới chỗ ngài ấy, mau lên

Trước/15Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trở Về 60: Làm Ruộng Làm Giàu Dưỡng Nhãi Con