Chương Trước/31Chương Sau

Chim Hoàng Yến Bị Trói Buộc Bởi Chính Mình

Chương 13: Phát Bệnh

Editor: Anbel

Không cần quay đầu lại cậu cũng có thể cảm thấy được hơi lạnh phát ra từ người của Tần Việt Phương, lạnh đến nỗi người cậu muốn run lên.

Ngón tay cậu nắm chặt ga giường đến trắng bệch.

Phương Dạ Âm bất lực cười khổ — Phiền phức rồi.

Hơi thở Tần Việt Phương trầm xuống, làm người khác cơ hồ thở không nổi, sống lưng Phương Dạ Âm cũng theo hơi thở của hắn mà căng cứng lại.

Một hồi sau tiếng bước chân nặng nề rời khỏi phòng.

"Rầm" — tiếng phòng ngủ bị đóng sầm lại.

Phương Dạ Âm lúc này mới dám thả lỏng cơ thể, cậu đưa tay xoa vết bẩn bên miệng.

Chân tay khẽ chống người đứng dậy, cậu run rẩy đi vào nhà tắm.

Tần Việt Phương mắc bệnh sạch sẽ, hắn cũng mắc bệnh sạch sẽ mà.

Phòng tắm rất nhanh bị hơi sương bao phủ khắp phòng, dòng nước ấm áp làm thả lỏng dây thần kinh căng thẳng trên người.

Phương Dạ Âm nhìn về phía tấm gương lớn trong phòng tắm, trên gương mơ hồ phản chiếu hình ảnh thiếu niên gầy gò, khuôn mặt mờ nhạt nhìn không rõ.

Cậu vươn tay chùi mặt kính, trên kính hiện rõ ràng lên gương mặt trung tính tinh xảo, mái tóc đen dính chút giọt nước, từng chút một chảy theo đường cong của gò má.

Đôi môi cậu đỏ hồng cùng đôi mắt tràn ngập sương mù, ngũ quan như tranh vẽ, thân hình mảnh khảnh gầy gò, làn da vì bị hơi nước nóng bốc lên mà ửng hồng.

Thiếu niên xinh đẹp mà yếu ớt, yếu đuối không có một chút phản kháng nào.

"Trương Khởi Mộng." Phương Dạ Âm thấp giọng lẩm bẩm, "Cô thật sự là có đủ khả năng."

Hắn rơi vào trạng thái mờ mịt, vì sao hắn lại trở thành Phương Dạ Âm, vì sao lại gặp được chính mình, tựa như cố ý nguyền rủa hắn, quanh đi quẩn lại vây quanh hắn.

Tần Việt Phương trước kia cùng với Tần Việt Phương hiện tại, cả hai kẻ này gặp nhau quả thật chính là ác mộng.

Bởi vì chỉ khi đứng ở góc nhìn thứ ba mới nhìn thấy được rõ ràng chính mình vào thời trẻ ác liệt như thế nào.

Bất quá dù gì đi nữa hắn ta cũng là chính mình, ngoại trừ việc cần thiết vướng bận về thể xác, hắn đều có thể xử lý tốt những tật xấu của Tần Việt Phương, nhưng có lẽ là làm quá tốt rồi, Tần Việt Phương một chút cũng không có biểu hiện buông tha cho hắn.

Mà hiện tại, giấc mộng này bất thình lình diễn ra, đánh vỡ cục diện bế tắc gần hai năm của hắn.

Mặc kệ là đối với Tần Việt Phương hay là đối với hắn.

Tắt đi vòi sen, Phương Dạ Âm nhắm mắt lại, khẽ thở dài.

Hắn thật sự cảm thấy rất mờ mịt.

Phương Dạ Âm xem như không có chuyện gì xảy ra, tắm rửa xong liền kêu dì Lưu dọn dẹp phòng, còn cậu thì đi vào phòng cho khách mà ngủ.

Ngày hôm sau cậu đi học như bình thường, giống hệt như thường lệ, không có chút khác biệt nào cả.

Tần Việt Phương cúp điện thoại của dì Lưu, vẻ mặt có chút tối lại.

"A Việt, khó lắm mới thấy cậu đến đây thì hãy thư giãn một tí đi, cậu coi mặt cậu đen như thế, mấy em gái đều bị cậu dọa chạy đi mất rồi."

Người vừa nói chuyện tên là Triệu Huyên, miệng cười nói nhìn như nhẹ nhàng tao nhã, nhưng thực tế là một tên cặn bã có vẻ ngoài hiền lành, đồng thời là người hợp tác kiêm bạn tốt của hắn.

Tần Việt Phương liếc mắt nhìn anh ta, không nói tiếng nào.

Nụ cười Triệu Tuyên nhạt đi một chút, anh ta phất tay đuổi đám phụ nữ bên người đi ra chỗ khác ngồi.

"Làm sao? Phía bên Nghiêm gia kia vẫn không chịu đồng ý à?"

Công ty của Nghiêm gia chính là nơi mà gần đây nhất mà Tần Việt Phương vẫn luôn muốn cùng hợp tác, bọn họ là người đứng đầu lĩnh lực bất động sản, một khi bọn họ đồng ý buông tay nhượng bộ, Tần thị nhất định có thể nắm bắt lấy cơ hội mà tiến lên thêm một bậc cao khác.

Thế nhưng là hết lần này đến lần khác bị ba con hổ kia xảo trá tàn nhẫn không hề nương tay, bị bọn họ cắn chặt một hồi lâu.

Nói tới chuyện này lông mày Tần Việt Phương càng nhíu chặt lại, hắn chỉ cảm thấy một hai chuyện gần đây nhất đều khiến hắn không vui.

Triệu Tuyên giỏi nhất là nhìn mặt người khác mà nói chuyện, nhìn thấy bộ dáng hắn thế này, nụ cười trên mặt anh ta trở nên có chút trêu chọc.

"Không phải chuyện công việc thì chính là chuyện trong nhà rồi?" Triệu Tuyên có chút hiếu kỳ hỏi: "Chim hoàng yến kia của nhà cậu không phải rất ngoan ngoãn nghe lời sao? Sao thế? Bị chiều hư rồi à?"

Tần Việt Phương nhếch miệng lên thành một vòng cong, dưới ánh đèn mờ ảo có thể thấy rõ nụ cười tuấn mỹ.

"Cậu ta rất thông minh."

Ngụ ý của hắn coi như hài lòng.

Triệu Tuyên hiểu rõ cười nói tiếp: "Nói mới nhớ, cậu lần này hiếm khi mà chung tình đến vậy, vật nhỏ này nuôi cũng sắp được hai năm rồi đi?"

Tần Việt Phương có chút nhíu mày, đã hai năm rồi sao, hắn trái lại không hề chú ý đến.

"Tư vị quả thật không tồi, chỉ là đôi khi có những lúc quá thông minh."

Nói tới đây ánh mắt Tần Việt Phương lại trầm xuống, mang theo một chút cảm xúc khó hiểu.

Triệu Tuyên ngẩn người, có chút dở khóc dở cười: "Vậy cậu rốt cuộc thích cậu ấy thông minh hay không thông minh hả?"

"Nên thông minh khi cần thông minh, ngây ngô khi cần ngây ngô." Tần Việt Phương cười lạnh một tiếng, "Tự cho là mình thông minh có thể che giấu hết tất cả ngược lại làm người ta cảm thấy phiền chán."

Triệu Tuyên nhìn bạn tốt của mình lộ ra một chút cảm xúc phiền muộn, trong lòng anh ta có chút kinh ngạc.

Anh thử thăm dò mở miệng nói: "Chán rồi thì đổi người mới thôi, lão Tôn ở bên kia lại đến một tốp hàng mới, tươi non lại biết nghe lời, có chút thức thời lại biết điều, đi chọn vài người không?"

Ngón tay Tần Việt Phương khẽ động, cầm lấy ly rượu để trên mặt bàn, một hơi uống cạn sạch.

Sau đó vẫn là nhíu mày: "Bỏ đi."

Chí ít hiện tại hắn còn chưa có chán ghét, đổi sang người mới cũng thực phiền toái.

"Nuôi nhiều thêm mấy người, coi như là thay đổi khẩu vị cũng được đó."

Tần Việt Phương lắc đầu cự tuyệt cái đề nghị này.

Phương Dạ Âm cũng coi như là đã từng cứu hắn, không nhất thiết phải để cậu chịu ủy khuất.

"A Việt à A Việt...." Triệu Tuyên thâm ý vị trường nhìn hắn một cái, "Như thế này không hề giống cậu nha."

Tần Việt Phương mặt không biểu tình nhìn anh ta một cái.

"Cậu có ý gì?"

Triệu Tuyên cười cười, không tiếp tục nói nữa, cùng với Tần Việt Phương ở bên nhau nhiều năm rồi, anh quá hiểu tính tình của hắn.

"Chu Viên Viên đang làm gì mà còn chưa thấy đến, chờ cô ấy hơi bị lâu rồi đấy." Triệu Tuyên thuận miệng nói.

Vừa dứt lời, cửa liền bị mở ra.

Một gương mặt được trang điểm tinh xảo, cô nàng mặc trên người chiếc váy màu đỏ, mang đôi giày cao gót bước kêu lộc cộc đi đến.

Có rất ít người phụ nữ trong vòng bạn bè của hắn, thậm chí có thể ngang hàng ngồi ăn cùng họ càng ít hơn nữa, việc Chu Viên Viên trải qua có chút tương tự với hắn, lúc cô gặp khó khăn Tần Việt Phương cũng giúp cô một tay.

Dù cho có suy nghĩ bất đồng với nhau, tuy nhiên hai người vẫn là bạn bè với nhau.

Triệu Tuyên lùa mấy cô nàng ra ngoài, hứng khởi trêu ghẹo nói: "Viên Viên này, cậu sao lại không báo trước một tiếng mà cưới chồng ở nước ngoài thế, để đám đàn ông chúng tôi lại ít đi một sự lựa chọn rồi."

Chu Viên Viên liếc miệng anh, rất có phong thái của nữ vương mà nhướng mày.

"Ồ, làm sao thế chú chó sói nhỏ, muốn cải tà quy chính à? Tôi mới không tin cậu bỏ được cái tật trêu hoa ghẹo nguyệt đâu." Sau đó không đợi đối phương trả lời, trực tiếp chuyển mắt sang nhìn Tần Việt Phương.

"Có chuyện gì thì nói thẳng đi, lát nữa tôi còn phải lên máy bay đi sang Mỹ tham gia nghiên cứu, không thể ngồi lâu được đâu."

Triệu Tuyên nói: "Cậu vẫn là như vậy đi như sấm rền gió cuốn....A Việt, thì ra là cậu có việc muốn nhờ cô ấy giúp à, sao lại không nghe cậu nói gì thế? Sẽ không phải là chuyện của chú chim nhỏ trong nhà cậu chứ?"

Triệu Tuyên nháy mắt trêu hắn.

Tần Việt Phương làm mặt vô biểu tình liếc anh một cái, anh mới chịu an phận mà ngồi yên.

Tần Việt Phương quay đầu lại đối với Chu Viên Viên nói: "Kỳ thật chuyện cũng chẳng quan trọng mấy, nếu cậu bận thì lần sau nói tiếp."

Chu Viên Viên nhướng mày, mắt to tròn khẽ liếc lên liếc xuống đánh giá Tần Việt Phương một chút sau đó cười nhạo một tiếng rồi nói: "Được rồi, đừng có làm bộ làm tịch, chúng ta đều là bạn với nhau, có gì thì nói thẳng đi."

Tần Việt Phương hơi ngưng vài giây, sau đó giọng nói bình tĩnh nói: "Chim sẻ nhỏ nhà tôi lại phát bệnh rồi."

Triệu Tuyên làm vẻ mặt ta đây quả nhiên đoán không sai.

Chu Viên Viên hơi nhếch môi, nở nụ cười châm chọc.

"Cậu đang đùa với tôi sao? Cậu ấy khỏe lại lúc nào cơ chứ?"

~~~~~~~~~~~~~~~~

Truyện convert hay : Vương Nữ Nhân Ai Dám Động
Chương Trước/31Chương Sau

Theo Dõi