Chương Trước/31Chương Sau

Chim Hoàng Yến Bị Trói Buộc Bởi Chính Mình

Chương 2: Lần Đầu Gặp

Editor: Anbel

Tần Việt Phương đứng ở bên cạnh giường, trong mắt mang theo ý dò xét nóng rực nhìn vào Phương Dạ Âm đang nằm trên giường, da thịt nõn nà nằm trên ga giường màu đậm, trắng đến nỗi muốn phát ra ánh sáng mềm mại.

Tựa như là viên trân châu quý giá dễ dàng tìm thấy nằm trong đất cát.

Hắn lần đầu tiên nhìn thấy Phương Dạ Âm là tại một cái thôn sơn nhỏ lạc hậu.

Tần Việt Phương một bên đắm chìm trong hồi ức một bên khom lưng, duỗi tay chậm rãi vuốt ve eo nhỏ của Phương Dạ Âm, tay chạm vào da thịt cảm giác thật non mịn, tốt đến nỗi hắn nheo mắt lại, trên miệng nở nụ cười trìu mến mà ôn nhu.

- -------------

Ngày đó thời tiết không được tốt lắm, vừa mới mưa nhỏ nên đường trên núi đi cực kỳ khó khăn. Tần Việt Phương mang theo vết thương cùng thuộc hạ chạy trốn vào thôn trang nhỏ, tâm trạng cực kỳ nóng nảy. Bọn họ cả người đều mặc tây trang màu đen, hơn nữa trên người mang theo những vết thương lớn nhỏ, người ở trong thôn không ai dám trợ giúp bọn họ cả.

Phương Dạ Âm chính là xuất hiện vào lúc ấy. Mái tóc dài như một thiếu nữ, mặc chiếc áo sơ mi trắng có chút ngả vàng, quấn ở trên người làm lộ ra thân thể gầy gò ốm yếu.

Cậu dường như vừa mới từ bờ sông trở về, kéo ống quần lên cao để lộ một khúc chân trắng nõn, mang theo vệt nước dài ướt sũng, giống như là từ trong nước vớt ra được hạt đậu trắng. Vẻ ngoài xinh đẹp cùng với khung cảnh xung quanh hiu quạnh khô cằn không hề hợp nhau một chút nào.

Cậu vừa vào thôn thấy bọn họ liền đứng sững lại, hai mắt tròn tròn có chút ngây ngốc nhìn bọn họ.

Tần Việt Phương dừng mắt trên người cậu nhìn hồi lâu, ma xui quỷ khiến thế nào mà vẫy tay với cậu.

Một lần vẫy này tay liền ngừng không được.

- -----------

Ngón tay ái muội mà linh hoạt xoa bóp nơi vành tai Phương Dạ Âm, Tần Việt Phương cúi người xuống, cúi đầu cọ chóp mũi vào trong sợi tóc mỏng mềm mại khiến hắn quyến luyến, giọng nói ôn nhu trầm thấp lẩm bẩm nói: "May là tôi bước vào thôn của cậu, bằng không thì làm sao có thể phát hiện ra được chú chim sẻ nhỏ là cậu này."

(đoạn này lú quá, tui edit trên bản convert, mà mở tận hai bản để so sánh mà edit cơ, bên thì vuốt lỗ tai, bên thì sờ ngực bên truyện tranh thì lại sờ cổ (T▽T) chắc khóc xỉu quá, nên tui chọn vuốt tai cho nó gần truyện tranh nhất để mấy chế dễ tưởng tượng.)

Nửa bên mặt của Phương Dạ Âm vùi vào trong chăn nệm, không trả lời lại hắn. Đôi môi dưới chóp mũi tinh xảo mím thật chặt, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt khẽ mở một chút, bả vai cuộn tròn lại, thân mình có hơi run rẩy.

Tần Việt Phương thuận theo độ cong của cổ cậu mà cúi xuống, hôn nhẹ lên đôi mắt nửa khép của cậu, hai tay cường ngạnh đẩy thân thể cậu ra, giam cầm tay chân lại, mười ngón tay mập mờ nắm lấy nhau.

"Đã làm nhiều lần như vậy, sao cậu còn sợ hãi thành bộ dạng như thế này."

Tần Việt Phương cúi đầu hôn lên khóe môi Phương Dạ Âm, nhẹ nhàng ái muội cọ xát sau đó trầm thấp cười khẽ hỏi: "Kỹ thuật của tôi kém đến như vậy à?"

Phương Dạ Âm rụt rụt cái cổ lại, động tác nhẹ nhàng không dám quá mạnh.

Dù sao thì..... Hắn đã quá quen thuộc với cái tính cách của chính mình rồi.

Càng nhu thuận nghe lời thì có thể khiến hắn chán ghét càng nhanh....

Cho dù biết rõ rằng chính mình làm như thế là tốt nhất nhưng khi bị động chịu đựng từng chút một hơi thở xa lạ xâm phạm vào, để cho "Tần Việt Phương" tiến vào thân thể mình, trong cổ họng Phương Dạ Âm bắt đầu trở nên khó chịu, cơn buồn nôn vẫn là không chịu nỗi mà lan tỏa trong lồng ngực, cậu gắt gao cắn môi nhịn lại, khóe mắt ửng đỏ lên.

Đôi mắt một lần nữa chìm sâu vào nơi mờ mịt cùng với sự chán ghét của bản thân mình.

- ----------------

Hắn sống lại ở nơi thôn trang nhỏ cằn cỗi, cha mẹ Phương Dạ Âm đều mất, giọng nói lại có chút vấn đề nên hắn chỉ có thể dựa vào bắt cá sau đó cùng người trong thôn tiến hành trao đổi đơn giản để sinh tồn.

Lúc đầu hắn cho rằng chỉ cần dựa vào cơ hội và năng lực của mình thì sẽ có thể từng chút một mà rời khỏi thôn trang này, giống y hệt như đời trước, chính mình liều mạng tạo ra một đời tiền đồ tươi sáng.

Thế nhưng khi hắn ngày đó trở về thôn lại ngoài ý muốn mà nhìn thấy một nhóm người quen thuộc, nhất là cái người ở giữa kia, trông vừa quen thuộc vừa xa lạ hướng hắn vẫy gọi làm não hắn đột nhiên trì độn.

Giống hệt như Tần Việt Phương ma xui quỷ khiến mà vẫy gọi ----- Hắn cũng ma xui quỷ khiến đi theo.

Sau đó trợ giúp bọn họ lấy thuốc trị thương, tìm kiếm điện thoại để liên hệ với cứu viện, cuối cùng bị "hắn" cường ngạch mang đi cho đến bây giờ biến thành cái bộ dáng như thế này.

------------------

Theo động tác mạnh mẽ của người trên thân, trong cuống họng của Phương Dạ Âm nhịn không được mà phát ra âm thanh trầm thấp nức nở, thanh âm nhỏ nhẹ non nớt, nhẹ nhàng khóc nức nở dễ nghe làm Tần Việt Phương chịu không được lại muốn làm thêm nhiều một chút, khiến hắn trầm mê đến nỗi không cách nào kiếm chế được thêm nữa.

Tần Việt Phương vuốt ve da thịt non mềm của Phương Dạ Âm, khí lực đột nhiên tăng lên cũng làm cho Phương Dạ Âm càng phát ra tiếng khóc nghẹn ngào lại nức nở, khiến người ta cầm không được sinh ra lòng thương tiếc. Đáng tiếc rằng Tần Việt Phương lại cực kỳ yêu thích khoảnh khắc này, tựa như chú chim hoàng yến đang ca hát cho hắn nghe, hát đến nỗi toàn thân hắn từ trong ra ngoài toàn là lửa nóng.

- -----------

Tác giả:

Một quyển sách được người yêu thích cùng với bị người chán ghét là chuyện rất bình thường. Nếu mọi người bảo không thích thể loại tự công tự thụ hoặc nhân vật hay tình tiết nào trong truyện thì thôi, chịu hoi chứ biết làm sao đây ¯_( ツ)_/¯

Cảm ơn các bạn đã duy trì đọc truyện nheeee, yêu các cậu nhiều (˘ᴗ˘❀)

Anbel: ờ thì có H nhưng mà là nước lèo =))))

Đỡ hơn bên truyện tranh không có mà húp ヾ(^∇^)

Phía trên tác giả có hơi lag, lúc thì chim sẻ nhỏ lúc thì chim hoàng yến =))) loạn ghê nên tớ sẽ giữ nguyên, nếu cậu nào cảm thấy khó chịu thì góp ý để tớ chỉnh nhé, yêu mọi người nhiều ♥

Quá là năng suất luôn quất liền 2 chương một ngày ('・ᴗ・') cơ mà chưa tới 3000 chữ:Q

Cao năng lại đến rồi đây!!! ☜╮('ิ∀'ิ☜╮)

Hắn đem đầu Phương Dạ Âm kéo lại, cường ngạnh khiến cậu đối mặt với đôi mắt của hắn. Trong đôi mắt đó tràn ngập dục vọng khiến người khác rùng mình.

Tần Việt Phương nói khẽ: "Chậc. Không bằng chúng ta đi tắm đi nào?"

Hắn lại muốn nghe chim sẻ nhỏ hát nữa rồi.

Truyện convert hay : Vạn Giới Độc Tôn
Chương Trước/31Chương Sau

Theo Dõi