Saved Font

Trước/208Sau

Chinh Phục Nam Chính Hắc Hóa

Chương 90: Thế Giới Tu Tiên: Sư Đệ Hắc Hóa 21

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Xanh Lá

Đường Khanh đương nhiên sẽ không bị người ta làm thịt, tốt xấu gì cũng là địa điểm hệ thống lựa chọn, dĩ nhiên phải là nơi an toàn nhất trên thế giới này. Ở đây đã hơn một năm, đến khi chân cô mọc xong toàn bộ, cô vẫn bình an không có việc gì.

Chuyện đầu tiên cô làm sau khi mọc chân xong chính là bò ra khỏi đất, trốn vào không gian của mình.

Chôn dưới đất lâu như vậy, dù biết thân thể này chính là linh thể, cô vẫn cảm thấy cả người khó chịu!

Tắm rửa thay xong quần áo ra ngoài, Đường Khanh cảm thấy mình đã sống lại!

“Hệ thống, tình huống hiện tại thế nào rồi?”

Hệ thống có chút chần chừ, hắn vẫn luôn không nói ra tin tức xấu, trước mắt e là không tránh nổi nữa rồi.

“Có một tin xấu, và một tin không xấu lắm, ngươi muốn nghe tin nào?”

Đường Khanh cạn lời, “Chẳng lẽ không có nổi một tin tức tốt chút sao?”

“Kiếm Huyền Tông không bị hủy diệt, có tính là tin tức tốt không?” Hệ thống nhỏ giọng nói.

Nghe hệ thống nhỏ giọng nói vậy, Đường Khanh hoàn toàn không còn gì để nói. Cô đã dùng cả mạng để che chở Kiếm Huyền Tông, nếu nam chính còn muốn hủy, vậy nhiệm vụ của cô e là cả đời này cũng không hoàn thành được.

“Nói đi, hai tin tức xấu kia là gì.”

“Thứ nhất, Thôn Thiên không chết, hắn bám vào thân thể người khác. Thứ hai……” Giọng hệ thống càng nói càng nhỏ, đến cuối cùng Đường Khanh còn không nghe rõ.

Nhìn dáng vẻ sợ sệt như vậy của hệ thống nhà mình, cô thở dài, “Nói đi, ta không trách ngươi.”

“Giá trị hắc hóa của Kỳ Tu tăng cao, sắp đột phá 95% rồi.”

Cho dù có chuẩn bị tâm lý, nhưng nghe xong lời này, Đường Khanh cả người đều không ổn! Rõ ràng bề ngoài Thôn Thiên đã chết, vai ác pháo hôi này của cô cũng bị diệt, sao đang yên lành còn chơi hắc hóa! Đây ‘con mèo nhà nó’ có còn để người ta yên ổn hoàn thành nhiệm vụ hay không!

Đen mặt, cô cố nén rít gào, hỏi: “Nam chính hắc hóa, vậy nữ chính đâu?”

Hệ thống muốn giải thích, nhưng lời nói đến bên miệng, lại thành: “Thôi được rồi, ngươi vẫn nên đi ra ngoài nhìn đi, nhìn xong ngươi sẽ biết.”

Nữ chính không hoàn thành nhiệm vụ tốt đẹp, cho nên chuyện này cuối cùng vẫn rơi vào trên người cô. Mang tâm tình oán giận, cô rời khỏi khu vực này. Nhưng vừa rời khỏi, lúc này cô mới kinh ngạc phát hiện mình thế mà lại tránh ở đỉnh Côn Luân! Trách không được bốn phía không có lấy một người, không nói cái khác, chỉ với linh thú tinh quái xung quanh núi Côn Luân, nơi này cũng không phải nơi người bình thường dám đến, càng miễn bàn nơi này còn cư trú không ít đại năng ẩn cư.

Sợ quấy rầy đến sự an tĩnh của núi này, dọc theo đường đi Đường Khanh cực kỳ cẩn trọng, nhưng cô còn chưa kịp rời đi đã bị người ta phát hiện.

“Toàn thân là linh thể, thú vị thú vị, lão nhân ta còn cho rằng linh dược này đã tuyệt chủng rồi đấy, không nghĩ tới hôm nay lại may mắn thấy được như vậy.” Người tới tóc bạc râu dài, chẳng qua hai tròng mắt lại không có nửa điểm vẩn đục, ngược lại còn cực kỳ có tinh thần.

Thân thể trùng tu hiện tại của Đường Khanh, một thân tu vi sớm đã không còn, cũng liền uổng cho một thân linh thể.

Lão giả vuốt chòm râu bạc trắng, hỏi, “Cô bé cứ như vậy chuẩn bị đi ra ngoài?”

“Ta có chuyện quan trọng, vẫn hy vọng đại tiên cho đi.”

“Ồ…… Lão nhân nghe nói hiện tại bên ngoài thế đạo rất loạn, chỉ với một thân linh thể này của ngươi, e là còn không làm được chuyện ngươi muốn làm đã bị người ta đem đi luyện đan.” Nói xong, ông thấy cô bé này mặt lộ vẻ u sầu, không khỏi lại nói: “Nếu lão nhân ta là cô, sẽ ở chỗ này tu luyện thật tốt, đợi thời cơ chín muồi lại đi ra ngoài cũng không chậm.”

“Đại tiên nói rất đúng.” Đường Khanh nhụt chí, nhưng cũng biết lão giả nói vậy là có ý tốt, lời này cũng là lời thật.

“Nếu cô bé không chê, trong thời gian này lão nhân có thể dạy ngươi một chút công pháp cấp tốc.” Trên đời này rất nhiều người đều chú ý đến một chữ duyên, lão giả cảm thấy cô cực kỳ thuận mắt, lúc này mới mở miệng nói lời này.

Hệ thống, “Khanh Khanh mau đáp ứng, gia hỏa này là Tán Tiên, bái ông ta làm thầy hoàn toàn không lỗ!”

Có lời hệ thống nói, Đường Khanh cũng không ngượng ngùng, lập tức liền quỳ trên đất, hô: “Sư phụ ở trên, nhận của đồ nhi một lạy.”

Nghe vậy, Tán Tiên tức khắc mặt lộ ý cười, ông thu nhận cô bé này cũng là vì muốn nhìn một chút xem linh thể rốt cuộc có thể luyện công pháp đến mức độ nào.

Lần này vừa bái sư, ước chừng mất gần mười năm cô mới rời khỏi Côn Luân được.

Đường Khanh vốn đã có bàn tay vàng thân thể tu tiên, hiện giờ còn thêm thân linh thể, tốc độ kia liền nhanh đến mức cả Tán Tiên cũng đều trừng mắt cứng lưỡi, cuối cùng chỉ tốn mười năm liền cho phép cô rời đi.

Mười năm thời gian, Nhân giới đã xảy ra thay đổi thật lớn, nhưng đối với người tu tiên mà nói, chẳng qua chỉ trong nháy mắt mà thôi.

Hệ thống, “Khanh Khanh, rời khỏi núi Côn Luân ngươi sẽ đi tìm ai trước?”

Đường Khanh sờ sờ khuôn mặt không khác lắm với dáng vẻ thật sự của mình này, nói: “Chắc là Thôn Thiên đi, nhân lúc tu vi của hắn còn chưa tăng lên, trước tiên liền làm thịt hắn, bớt đi hậu họa.”

“Ồ, Thôn Thiên hiện tại đang làm thủ hạ của nam chính, tìm hắn cũng không khác gì với tìm nam chính cả.”

Lời hệ thống nói khiến Đường Khanh lập tức trượt chân thiếu chút nữa té ra đất, cuối cùng mới giật khóe miệng hỏi: “Thôn Thiên này có bệnh, muốn mỗi ngày ở bên kẻ thù của mình sao?”

Hệ thống giải thích, “Hắn muốn chiếm thân thể của Kỳ Tu, cho nên mới lựa chọn ở lại bên cạnh hắn làm thủ hạ.”

Đường Khanh than thở một tiếng, xem ra phải nhanh chóng tìm được Kỳ Tu và cả Thôn Thiên, nếu không hắn mà bị chiếm thân thể, vậy chẳng phải nỗ lực trước đây của cô đều uổng phí cả sao!

Nam chính hắc hóa cực kỳ đáng sợ, hơn nữa những năm gần đây có chút xu thế tẩu hỏa nhập ma, không ít thủ hạ dưới trướng đều tự động đi tìm người linh khí dư thừa cho hắn hấp thụ. Nói đến cũng quái, rõ ràng là Ma tộc, cố tình lại dùng công pháp Kiếm Huyền Tông, Kiếm Huyền Tông chính là chính đạo, công pháp của nó dĩ nhiên yêu cầu lượng lớn linh khí, nhưng công pháp hắn tu hiện giờ chính là ma đạo, muốn gắng gượng tu chính đạo, tất nhiên sẽ tổn thương cho thân thể hắn, nhưng hắn cũng không để ý điều này, làm ngơ ma khí bùng nổ trong cơ thể, còn mạnh mẽ hấp thụ những tu sĩ linh lực dư thừa kia.

Kỳ Tu đặt ma cung ở Lạc Thủy Thành, xung quanh có kết giới cường đại bảo hộ, người bình thường không dễ dàng đi vào, Đường Khanh còn chưa tiến vào Lạc Thủy Thành, liền bị thủ hạ tinh mắt của Kỳ Tu phát hiện. Linh khí dồi dào như vậy, Ma Tôn của bọn họ nhất định sẽ thích! Ôm ý nghĩ như vậy, bọn họ liền đánh lén cô.

Đường Khanh vốn muốn tìm cơ hội tiến vào ma cung, ý định của đám tiểu lâu la này giống với ý cô, vì thế thuận tay đẩy thuyền, cô liền làm bộ hôn mê tùy ý để bọn họ mang cô tiến vào.

Sau khi tiến vào ma cung, tùy ý tìm một cơ hội, cô liền thoát khỏi tiểu lâu la trông giữ, hơn nữa có hệ thống ở đây, cô rất nhanh liền tìm được tên thị vệ đang bị Thôn Thiên chiếm thân thể.

Không có tu vi trước kia, Thôn Thiên cực kỳ cẩn thận, lúc này khi Đường Khanh xuất hiện trước mặt hắn ta, hắn ta liền biết đối phương vì mình mà đến.

“Ngươi là ai?”

“Người muốn giết ngươi.”

“Người muốn giết ta quá nhiều. Muốn ta chết, tốt xấu cũng phải cho ta biết chết trong tay ai.”

“Người thay trời hành đạo.”

Như thể nghe được truyện cười, hắn phụt một tiếng cười ra, “Được rồi, loại chuyện ma quỷ này ta sẽ không tin. Ta đã biến thành như vậy mà còn có thể đuổi theo, xem ra, ta rất quan trọng với ngươi nhỉ.”

“Ngươi kéo dài thời gian như vậy, là muốn chờ ai?” Đường Khanh bóc trần mưu kế của hắn ta, không tiếp tục nhiều lời, trực tiếp động thủ.

Thôn Thiên sao có thể là đối thủ của cô, nhưng ngay một khắc cô ra tay kia, hắn thế mà lại biến mất ngay trước mắt cô!

Trước/208Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nghịch Thiên Đan Đế