Chương Trước/149Chương Sau

Chinh Phục Vợ Yêu

Chương 19: Anh ta không thích hợp với cô

Cô vừa định đứng dậy thì Lãnh Tĩnh Hàn đã xấn tới, bộ mặt điển trai như tượng tạc cùng lúc đổ ập xuống, Mộ Thiên Thanh còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đôi môi kia đã phủ lên môi cô...

"Ưm, ưm...."

Mộ Thiên Thanh trợn trừng hai mắt, nhìn khuôn mặt kề sát mình gần như không còn khe hở, cô không ngừng giãy giụa nhưng bản lĩnh ngày thường vẫn lấy làm kiêu ngạo nay ở trước mặt người đàn ông này đã trở nên vô dụng, anh ta luôn có thể nhìn ra mỗi ý định của cô, ngăn chặn trước mọi hành động của cô.

"Ưm...."

Lòng Mộ Thiên Thanh đột nhiên thấy rất uất ức, cắt chặt răng nhìn trừng trừng người đàn ông đang tàn sát đôi môi mình, bởi vì giãy giụa nên chóp mũi hai người thỉnh thoảng vô tình chạm vào nhau, đôi bên đều nghe rõ ràng hơi thở của đối phương.

Lãnh Tĩnh Hàn đột nhiên bất động nhưng vẫn không rời khỏi đôi môi Mộ Thiên Thanh, hai người cứ giằng co như vậy....

Mộ Thiên Thanh vì thẹn quá thành giận, đẩy Lãnh Tĩnh Hàn ra, không kịp suy nghĩ vung tay định tát vào mặt Lãnh Tĩnh Hàn một cái.... Đáng tiếc, cổ tay lần nữa bị Lãnh Tĩnh Hàn tóm được.

Mộ Thiên Thanh nổi xung thiên ngực phập phồng lên xuống, cô nghiến răng ken két nhìn đối phương không chớp mắt.

Lãnh Tĩnh Hàn thấy cô giận dữ như thế, nhếch môi mỉm cười mờ ám, bàn tay đang giữ tay Mộ Thiên Thanh cũng từ từ buông xuống theo cô, hờ hững nói: "Nhớ kỹ, tôi không thích cô gái quá thô lỗ, hơn nữa...."

Lãnh Tĩnh Hàn dừng một chút, rũ mắt xuống quét nhẹ qua đôi chân của Mộ Thiên Thanh, mới nói tiếp: "Tôi không thích bị con gái đá, có biết không?"

Nói xong Lãnh Tĩnh Hàn lại nhướn mắt lên, đôi mắt như hai luồng sáng lạnh sắc bén bắn về phía Mộ Thiên Thanh, trong nháy mắt Mộ Thiên Thanh cảm thấy lạnh từ dưới chân lạnh ngươc lên, sự lạnh lẽo trong đôi mắt ấy như thể đến từ địa ngục.

"Vậy cũng xin anh nhớ cho rõ, không nên trêu chọc tôi, nếu không...." Mộ Thiên Thanh cắn răng nghiến lợi nhả ra từng chữ: "Tôi tuyệt đối sẽ không khách sáo đâu!"

Lãnh Tĩnh Hàn buông tay Mộ Thiên Thanh ra, nhìn Mộ Thiên Thanh bằng nửa con mắt, nhướn mày hờ hững cười cười, thế nhưng trên gương mặt luôn có vẻ lạnh nhạt xa cách ấy lại bởi vì nụ cười này, trong nháy mắt đã khiến cho người ta có cảm giác nụ cười đó như ánh mặt trời buổi sáng....

"Anh cười cái gì?" Mộ Thiên Thanh cảm thấy cứ hễ ở chung với người đàn ông này là y như rằng cô luôn dễ dàng mất đi sự tỉnh táo.

"Tôi cũng muốn nhìn xem.... Cô làm sao không khách sáo với tôi!" Lãnh Tĩnh Hàn ngưng cười, một tay đè Mộ Thiên Thanh lên tường, tiếp tục tấn công bằng đôi môi ướt át...

Không ngờ lần này Mộ Thiên Thanh không phản kháng nữa, cô chỉ cắn răng nhìn khuôn mặt đang mỗi lúc càng gần, hô hấp vì quá giận mà trở nên nặng nề.

Lúc môi mỏng Lãnh Tĩnh Hàn sắp dán lên môi Mộ Thiên Thanh thì anh đột nhiên dừng lại, nếu không phải trông thấy hai hàng mày cô đang cau lại, anh đã cho rằng cô gái này đang chơi chiến thuật tâm lý với mình rồi...

Lãnh Tĩnh Hàn từ từ đứng thẳng người lên, đôi mắt sắc bén đã bỏ qua cho sự thoải mái như được trút đi gánh nặng thoáng qua trong mắt Mộ Thiên Thanh, "Đã từng giúp đỡ cô, từng nắm nay, từng thuê phòng.... giờ lại còn hôn nữa, vậy chúng ta cũng xem như đã quen rồi...."

Sắc mặt của Mộ Thiên Thanh lúc trắng lúc xanh theo mỗi lời anh nói, "Ai nắm tay với anh, ai thuê phòng cùng anh, ai hôn...."

Lãnh Tĩnh Hàn ra dấu mời nói tiếp, Mộ Thiên Thanh cắn cắn môi, sau đó siết chặt hai bàn tay, không nói hai lời liền công kích Lãnh Tĩnh Hàn.... Động tác điêu luyện, thế đánh sắc bén, mỗi một động tác đều như vũ bão quét về phía Lãnh Tĩnh Hàn.

Đáng tiếc, từng chiêu cô xuất ra đều rơi vào khoảng hư không, thậm chí ngay cả góc áo của Lãnh Tĩnh Hàn cũng không chạm được.

Giờ phút này, ánh mắt của Mộ Thiên Thanh càng lúc càng lạnh lẽo, dùng cả tay lẫn chân hăng sai chiến đấu, hoàn toàn phát huy bản lĩnh của một cảnh sát tổ hành động nên có, giờ phút này cô đâu còn nhớ bộ áo ngủ đang mặc trên người đã bơi bày cả dáng người bên trong không sót một món nào.

Lúc Mộ Thiên Thanh tung cước đá về phía Lãnh Tĩnh Hàn, Lãnh Tĩnh Hàn lập tức né người sang một bên, đôi chân thon thả kia lướt sát qua người anh, Lãnh Tĩnh Hàn xoay người, nhanh chóng đỡ một quyền Mộ Thiên Thanh vung tới, sau đó gọn gàng đón lấy động tác kế tiếp của cô, ánh mắt sâu thẳm nói, "Mộ Thiên Thanh, nếu lần sau còn để tôi thấy cô ăn mặc kiểu này mà đánh nhau với người khác, đừng trách tôi ‘xơi tái’ cô ngay tại chỗ đấy!"!"

Mộ Thiên Thanh nhìn xuống theo ánh mắt của Lãnh Tĩnh Hàn, toàn bộ phần chân của mình lồ lộ hết ra bên ngoài, vì động tác quá mạnh nên áo ngủ cũng trượt khỏi bờ vai, cảnh xuân trước ngực đã lộ hơn phân nửa...

Mộ Thiên Thanh nào còn tâm trí nghĩ thêm gì nữa, cuống quít kéo lại quần áo của mình, hung hăng nhìn chằm chằm Lãnh Tĩnh Hàn, mà gương mặt cương nghị của Lãnh Tĩnh Hàn cũng bao phủ vẻ căng thẳng.

"Hàn..."

Đang lúc hai người đang giằng co, bỗng giọng nữ mềm mại đáng yêu từ ngã rẽ hành lang khác vang lên. Một cô gái với dáng người uyển chuyển cao gầy, mặc dạ phục màu rượu vang đỏ, cô gái cực kỳ xinh đẹp đứng từ xa nhìn tới, còn thấy rõ trên môi cô ta đang mỉm cười chúm chím nhìn Lãnh Tĩnh Hàn.

Lãnh Tĩnh Hàn liếc mắt nhìn cô gái ấy, sau đó nhìn sang sắc mặt đang ửng hồng của Mộ Thiên Thanh, giọng nói lạnh nhạt không mang cảm xúc, hờ hững nói: "Thượng Quan Mộc không thích hợp làm bạn trai cô!"

Quẳng lại một câu xong Lãnh Tĩnh Hànập tức xoay người đi, sau lưng còn văng vẳng tiếng nghiến răng gầm gừ của Mộ Thiên Thanh, nhưng anh vẫn chẳng may may có phản ứng gì, bình thản đút tay vào túi quần đi về phía cô gái kia, sau đó cùng cô gái kia cùng rời đi.

Cô gái nọ khoác cánh tay Lãnh Tĩnh Hàn, lúc đi qua khúc quanh còn nghiêng mặt liếc nhìn Mộ Thiên Thanh, trong đôi mắt hạnh quyến rũ thoáng sáng lên, khóe môi khẽ nhếch chế giễu.

Mộ Thiên Thanh khẽ cắn môi nhìn theo bóng lưng Lãnh Tĩnh Hàn dần biến mất, cô không biết rốt cuộc mình đã chọc ghẹo gì tới anh, sao mỗi lần gặp anh đều nhất định sẽ có kết thúc không vui....

"Ai là bạn trai tôi thì có liên quan gì tới anh? Anh là gì của tôi mà trông nom chứ, bộ rãnh lắm sao....Thượng Quan Mộc không thích hợp, chẳng lẽ anh thích hợp à...." Mộ Thiên Thanh tức giận cắn răng nghiến lợi lầu bầu ở hành lang, cho đến khi trợ lý An An đến tìm cô.

"Cô Mộ, cô... Ở đây có chuyện gì sao?" An An nhìn xung quanh, chuyên gia trang điểm đợi mãi không thấy Mộ Thiên Thanh quay lại nên bảo cô đi xem thế nào, nào ngờ thấy Mộ Thiên Thanh đứng nói chuyện một mình ở đây.

Mộ Thiên Thanh lúng túng mấp máy môi, vội vàng nói: "Không có, không có gì!"

"À phải rồi, Thượng Quan thiếu gia vẫn đang chờ chúng ta.... Thời gian không còn sớm nữa!" An An chỉ là một trợ lý nhỏ, tuân theo nguyên tắc tuyệt đối không thể đắc tội khách hàng, nói hết sức nhẹ nhàng.

"Ngại quá, tôi xin lỗi...." Mộ Thiên Thanh áy náy vội vàng nói xin lỗi, sau đó theo An An quay lại phòng VIP, vừa đi vừa thầm mắng Lãnh Tĩnh Hàn.

***

Thượng Quan Mộc ở phòng làm việc của Angel chờ Mộ Thiên Thanh, anh tùy ý lật qua tờ báo trên bàn, cả trang bìa đều bị buổi tiệc chúc mừng tập đoàn Thiên Lân đã thành lập tròn 30 năm tối hôm nay chiếm hết, anh nhìn lướt qua, so với những chuyện bàn tán trong giới giải trí kia thì anh thật sự có chút tò mò về Lãnh Tĩnh Hàn.

Một chàng trai trẻ mới hai mươi bốn tuổi đã dùng thân phận con nuôi tiếp nhận tập đoàn, dùng tốc độ cực nhanh và thủ đoạn không ai sánh bằng thu phục mấy lão già cổ đông trong tập đoàn đã từng phản đối anh ta, cũng cùng năm đó đã khiến cho lợi nhuận của tập đoàn tăng lên 10%, sáu năm qua, mọi việc tiến triển thuận lời như bườm gặp gió, đối với giới kinh doanh mà nói, anh chính là một huyền thoại.

Thượng Quan Mộc nhếch môi cười lạnh, nhìn bóng lưng Lãnh Tĩnh Hàn qua tờ báo ánh mắt trở nên thâm thúy, trên gương mặt đẹp trai cũng dần dần hiện lên vẻ sâu xa khó nắm bắt.

Đang lúc này, cửa phòng làm việc bị mở ra, Thượng Quan Mộc dời mắt khỏi tờ báo.... Thoáng nhìn sang anh đã sững sờ như người mất hồn.

Truyện convert hay : Thần Y Độc Phi Không Dễ Chọc
Chương Trước/149Chương Sau

Theo Dõi