Chương Trước/61Chương Sau

Chờ Ngày Mưa Rơi

Chương 43: Lạnh lùng phủ nhận tan nát trái tim

Không khí trong tiền sảnh càng lúc càng trở nên tất bật, ồn ã. Hàng chục chiếc ống kính, máy quay thi nhau đổ dồn vào chàng trai đang đứng hững hờ trên bục đỏ, một tay bỏ túi quần đầy kiêu ngạo, một tay buông thõng có chút bất cần. Dường như có một cuộc đua chụp hình được ngầm diễn ra trong giới phóng viên khi mà ai ai cũng bấm máy lia lịa, chỉ vì muốn lấy được thật nhiều hình ảnh của chàng trai nghệ sĩ trẻ bỗng chốc trở thành người thừa kế của một tập đoàn lớn nhất nhì thành phố.

Việc Minh Đăng là giám đốc của Hoàng Minh là thông tin luôn được bảo mật kĩ càng, chưa bao giờ tiết lộ với giới truyền thông. Công chúng chỉ biết đến anh với thân phận là John – chàng nghệ sĩ piano trẻ tuổi tài ba. Vậy nên hôm nay buổi họp báo không chỉ công bố người thừa kế của tập đoàn, mà còn chính thức tuyên bố lý do vì sao John giải nghệ. Vì thế không chỉ có những người đang xuất hiện ở đây, mà tất cả những fan hâm mộ của chàng nghệ sĩ trẻ đang xem truyền hình cũng đang chịu đựng một cú shock rất lớn. Bởi những thông tin về người thừa kế của tập đoàn Hoàng Minh luôn được bảo vệ chặt chẽ cho đến khi cuộc họp báo diễn ra, và có nằm mơ họ cũng không thể tin được người đó chính là chàng trai đã khiến bao trái tim say đắm bởi tiếng đàn của anh trong suốt một năm qua.

Không khí trong tiền sảnh sang trọng có đã có phần ổn định hơn khi người đại diện của công ty mở lời mời tất cả mọi người trở về chỗ ngồi của mình. Mặc dù thế, nhưng các nhà báo phóng viên vẫn cứ say sưa với công việc chụp hình và những ống kính vẫn không rời chàng trai bảnh bao trong bộ complete đen dù chỉ một giây.

Vị giám đốc trẻ tuổi cũng điềm đạm ngồi xuống vị trí trung tâm của chiếc bàn dài. Hai tay đặt lên bàn, đôi mắt tuyệt nhiên không liếc nhìn hình bóng quen thuộc đang đứng thẫn thờ dưới kia thêm bất cứ lần nào kể từ lúc hai ánh mắt vô tình giao nhau.

Ngồi bên cạnh Minh Đăng chính là ông nội của anh, chủ tịch tập đoàn Hoàng Minh và người cha độc tài hiện đang giữ chức vị tổng giám đốc của tập đoàn.

Có thể thấy những ánh đèn từ những chiếc máy chụp hình không ngừng nhấp nháy ánh sáng trên người họ, vô tình càng tôn lên sự trịnh trọng, thành công và cao sang toát ra từ ba người nắm đầu tập đoàn đang trên đà phát triển như vũ bão.

Trái ngược với sự tất bật, háo hức của đám đông. Thiên Thy vẫn đứng dậm chân ngay tại chỗ, cô cảm thấy đôi chân mình cứng đờ như khúc gỗ, dù rất muốn nhưng không thể nhúc nhích, tiến lên hay lùi xuống dù chỉ là nửa bước ngắn ngủi cũng là điều rất khó khăn.

Người con trai trước mắt Thy sao xa lạ quá! Là do anh lạnh lùng không để tâm đến cô hay là cô đã quen với hình ảnh của Minh Đăng giản dị có chút phong trần, chứ chẳng hào nhoáng, toả sáng như chàng trai trước mắt?

Rõ ràng là lúc đó, Minh Đăng đã nhìn thấy Thy, vậy mà đôi mắt anh lại chẳng hề có bất kì cảm xúc nào hệt như những người lạ chưa bao giờ gặp nhau, khiến cô cứ ngỡ bản thân đang là người vô hình trong giây phút ấy. Rõ ràng người đang ngồi trước mắt Thy chính là người con trai đã yêu chiều cô hết mực, dạy cô từng cách yêu thương, gần gũi với cô nhất trần đời nhưng sao Thy thấy lạ lẫm vô cùng, lạ đến mức Thiên Thy cứ ngỡ như người này đã đánh cắp hình thể và khuôn mặt của Minh Đăng chứ không phải là anh ấy, người yêu cô thực sự.

Đôi mắt ngây dại không rời khỏi con người trước mắt lấy một giây, như bị thôi miên đến ngu muội, Thiên Thy thẫn thờ để mặc cho Bảo Duy kéo cô đi đến hàng ghế cuối cùng và vô tình ngồi xuống chiếc ghế đối diện với con người rất quen nhưng cũng rất lạ đang ngồi cách cô cả hàng chục người trên kia.

- John! Ngay lúc này anh có thể giải thích chuyện gì đang diễn ra được rồi chứ?

Như nhận biết được đã đến lúc khai màn, một nam nhà báo trẻ vội vàng cất tiếng hỏi, mở đầu cho hàng trăm hàng ngàn câu hỏi đang trực trào phun ra từ những kẻ truy lùng tin tức. Cuộc họp báo chính thức bắt đầu kể từ lúc hai đôi mắt “xa lạ” lại vô tình chạm nhau lần thứ hai điều đó xảy ra nhanh như một mũi tên xé gió.

- Có lẽ quý vị đang rất ngạc nhiên vì sự xuất hiện của tôi trong vai trò người thừa kế ở cuộc họp báo này. Như quý vị đã biết, hôm nay tập đoàn Hoàng Minh công bố người thừa kế, và đó cũng là vai trò chính thức của tôi trong tương lai sắp tới.

Minh Đăng khẽ kéo chiếc microphone mảnh khảnh trên bàn lại gần khuôn miệng nhợt nhạt, những lời anh vừa thốt ra cũng nhạt nhẽo không kém gì vị giác anh lúc này. Đồng thời đôi mắt café luôn cố tình lảng tránh ánh nhìn vụn vỡ của cô gái ngồi hàng ghế cuối cùng.

- Và đây cũng chính là lý do anh giải nghệ ư? Vậy là tin đồn trước đây hoàn toàn là sự thật? – một phóng viên khác nhanh nhảu lên tiếng.

Lúc này Thiên Thy chợt nhớ đến có lần cô đã từng hỏi anh về vấn đề đó, và khi ấy anh chỉ cười đùa với cô rằng anh đang làm nghề “TNON, -thất nghiệp ở nhà” Thì ra cái định nghĩa thất nghiệp của anh là làm CEO của một công ty lớn như thế này sao? Thy chợt bật cười tự giễu bản thân, từ khi nào cô đã trở nên dễ bị lừa gạt như vậy chứ?

- Đúng! Đây chính là lí do tôi giải nghệ. Với tôi, nghệ thuật chỉ là một cuộc dạo chơi và bây giờ là lúc kết thúc cuộc dạo chơi ấy. – Minh Đăng vẫn điềm đạm trả lời từng câu một rất nhanh và gọn không chút lúng túng.

Đôi mắt buồn khẽ nheo lại, Thiên Thy cảm thấy từng lời nói của Minh Đăng chất chứa đầy rẫy những mâu thuẫn. Cô đã nhiều lần bị tiếng đàn của Đăng mê hoặc, cảm nhận được niềm đam mê lớn lao của anh đối với piano qua từng âm sắc vậy mà anh nói đây chỉ là một cuộc dạo chơi thật là khó tin.

- Tại sao anh lại đột ngột công bố tin động trời này mà chẳng hề báo trước? Anh là giám đốc của Hoàng Minh từ khi nào? Và không biết tại sao chủ tịch đây lại chọn John làm người thừa kế? Lí do gì khiến ông đặt niềm tin vào John? – Lần này là một giọng nói thanh thảnh được cất lên từ một nữ phóng viên xinh đẹp.

Nhấp một ngụm nước trà có hương vị thanh thanh, người đàn ông cao tuổi có mái đầu bạc phơ cất giọng trầm khan, khiến bộ râu dài trắng xoá khẽ lung lay theo từng lời nói sặc mùi quyền thế.

- Tôi chọn đứa cháu trai duy nhất làm người thừa kế thì cũng là lẽ dĩ nhiên. Hơn nữa, John đã đi du học bên Úc ngành quản trị kinh doanh ngay từ khi cậu ấy mười lăm tuổi và chính thức trở thành CEO của tập cách đây ba năm. Không những thế John đã được gia đình chỉ dạy công việc kinh doanh ngay từ nhỏ, không có lí do gì để tôi không đặt niềm tin vào đứa cháu do chính mình đào tạo.

Những lời nói quyền quý của vị chủ tịch khiến cả tiền sảnh trầm trồ thán phục xen lẫn ghen tị đối với chàng trai tuổi trẻ tài cao đang chủ trì cuộc họp kia.

- Lừa bịp! Đi du học hay đi chạy trốn? – Nghe những lời nói đó, Bảo Duy khẽ nhếch mép nói nhỏ trong cuống họng, mắt cậu hằn lên những tia giận đỏ chói tựa như ngọn lửa muốn thiêu rụi ba người đang ngồi trên kia.

Còn Thiên Thy thì cứ đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác, cô cảm thấy mình không khác gì một con ngốc khi chấp nhận yêu một người mà ngay cả gia đình, nguồn gốc của người đó đối với Thy cũng như là một đám mây đen kịt và xa vời, khiến cô không thể nào biết được trong đó chứa gì và cũng không thể nào chạm tới. Không những thế, ánh nhìn lạnh lùng của Minh Đăng như từng hạt muối trà xát trái tim cô, khiến nó đau xót vô cùng. Thy biết suốt một tiếng qua, đã hơn hai lần Đăng nhìn thấy cô nhưng đôi mắt của anh không có một chút gọi là xao động, ngược lại chỉ lướt qua nhanh như một cơn gió thoảng bay không để lại một chút dấu vết.

- Vậy John ơi, anh có giải thích gì cho vụ scandal bạo lực vừa qua không? Cô nữ sinh đã cùng anh đánh nhau trên đường phố là ai? Và tại sao anh lại dây dưa với những thành phần tệ nạn xã hội như thế? Có rất nhiều thông tin cho rằng cô gái kia có quan hệ đặc biệt với anh. Hôm nay, anh có thể làm rõ vấn đề này được không? – Câu hỏi dài ngoằng của một nữ phóng viên khác khiến cho cả tiền sảnh im lặng chờ đợi câu trả lời thích đáng.

Khi nghe đến đây, tim Thiên Thy bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Hơn ai hết, Thy biết rõ cô gái được nhắc đến trong câu hỏi kia là ai. Không màng đến những chuyện xung quanh, trong sâu thẳm trái tim và tâm trí Thy luôn mong muốn Minh Đăng sẽ thừa nhận mối quan hệ giữa anh và cô. Nếu như thế thì cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, Thiên Thy cũng sẽ tha thứ và bỏ qua tất cả, kể cả những điều động trời Đăng đang che dấu cô, chỉ cần tình cảm của Minh Đăng là chân thật, chỉ cần anh ấy cho Thy biết mình không sai khi đặt niềm tin vào anh.

Vậy đó, tình yêu chân thật đã làm cho trái tim lạnh lùng trước kia của cô trở nên yếu đuối tột cùng. Có nằm mơ Thy cũng không thể ngờ sẽ có một ngày trái tim của cô cần một thứ gì đó nhiều đến vậy, nhiều đến mức có thể hút hết máu trong tim cô. Dù sao đi nữa trong tình yêu, người con gái vẫn rất nhạy cảm và mỏng manh.

Và rồi niềm hi vọng của Thy như lớn dần lên khi đôi mắt màu café buồn đã ngó lơ cô suốt hai tiếng qua đang nhìn thẳng vào mắt cô, nhưng Thiên Thy thực sự không thể nhìn thấy được bất cứ điều gì trong đôi mắt chất đầy vẻ u ám như những đám mây đen xa xăm ngoài kia. Đúng là Minh Đăng đang nhìn cô đấy, nhưng ánh nhìn chẳng còn những tia yêu thương, cưng chiều như thường ngày mà chất chứa đầy rẫy những tia phức tạp khiến cho sự hoang mang trong Thy càng lớn dần lên.

Khác với đôi mắt tràn đầy hi vọng của Thiên Thy, Bảo Duy khẽ nheo mắt lại trước sự im lặng đến ngạt thở của Minh Đăng. Cả tiền sảnh cũng như bị nhấn chìm trong im lặng đến ngột ngạt vì chờ đợi câu trả lời quá lâu. Ngay cả hai người thân đang ngồi gần chàng giám đốc trẻ cũng sốt ruột theo tất cả mọi người. Như không muốn để cho mọi người chờ lâu, ông Sang, người cha độc tài của Minh Đăng khẽ cử động, đưa chiếc micro lại gần miệng chuẩn bị nói.

- Thực ra cô gái ấy không có bất cứ quan hệ gì với tôi cả. Chỉ là tôi không thể đứng nhìn khi bắt gặp cô gái đó đang bị bọn du côn làm hại trên đường thôi.

Lúc này đây, trái tim Thiên Thy tựa như một quả cầu pha lê nhỏ trong bàn tay con người, lúc thích thì sẽ được nâng niu, vuốt ve, yêu chiều còn khi không cần nữa thì thẳng tay ném xuống đất rồi vỡ tan! Bởi những lời nói lạnh lùng kia không phải của bất cứ ai khác mà được phát ra từ chính miệng của người con trai đang nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt vụn vỡ xen lẫn đau thương vậy mà đôi mắt kia vẫn cứ u ám tựa làn khói sương. Không những thế, anh còn cố tình nhấn mạnh những lời nói tựa con dao sắc nhọn ấy như để khẳng định một cách đầy quả quyết. Chỉ mới tối qua, anh còn ôm hôn cô đắm đuối dưới cơn mưa lạnh lẽo. Vậy mà sáng nay anh lại khẳng định rằng: “không – có – bất – cứ - quan – hệ - gì ” Đăng làm thế chẳng khác gì dìu cô đến tận mây xanh rồi xô cô ngã xuống vực thẳm. Tan nát!

Nhận thấy được sự vụn vỡ lớn lao trong Thiên Thy, Bảo Duy liền nắm chặt bàn tay cô như muốn làm chỗ dựa duy nhất cho Thy lúc này. Lòng Duy như thắt lại khi bàn tay nhỏ bé trong tay mình đang run lên từng nhịp. Mặc dù Thiên Thy có đôi mắt buồn cố định nhưng chưa bao giờ Duy thấy đôi mắt ấy buồn vô hạn như thế. Cậu bắn thẳng những tia nhìn thù hận về người con trai đang ngồi trên kia, anh ta dường như không hề để ý đến bất cứ điều gì, chỉ thoáng nhìn cái nắm tay thật chặt của hai con người ngồi hàng ghế cuối cùng rồi buông lơi đôi mắt về nơi khác. Ông Sang ngồi cạnh bên cũng khá ngạc nhiên nhưng rồi khẽ mỉm cười tỏ ý hài lòng về câu trả lời của đứa con trai.

- Nếu như đã không có bất cứ quan hệ gì, vậy tại sao anh lại liều sống liều chết để cứu cô ấy?

Bỗng chốc, có một giọng nói lạ được cất lên. Cả tiền sảnh đồng loạt quay xuống hàng ghế cuối cùng, nơi phát ra giọng nói lạ lẫm và không ít người đã nhận ra chủ nhân của giọng nói ấy chính là cô gái đang được mọi người nhắc đến. Cô gái có hình ảnh in đầy mặt báo trong vụ scandal của giám đốc trẻ tuổi kia.

Trong giây phút đó, Thiên Thy thực sự không thể làm chủ được bản thân mình. Cô không ngờ con người ta có thể thay đổi nhanh đến thế, và cũng có thể là chưa bao giờ đổi thay mà đôi khi đây chính là bộ mặt thật của con người ấy. Nhưng trong trái tim khờ dại của Thiên Thy vẫn muốn tự lừa dối bản thân rằng: “nhất định phải có lí do nào đó, Minh Đăng mới làm như thế”. Mặc kệ cho rất nhiều đôi mắt đang dán chặt lên người mình, Thiên Thy vẫn kiên quyết nhìn thẳng vào chàng trai đang ngồi đối diện với cô. Dường như anh cũng đang ngạc nhiên trước hành động táo bạo của Thy, nhưng rất nhanh sau đó đã lấy lại được vẻ điềm đạm vốn có, bất ngờ hơn cùng với nụ cười đểu giả không chút ngượng nghịu.

- Cô gái nhỏ! Thì ra em cũng đến đây. Từ trước đến nay chưa có ai làm ơn lưng chừng cả, đã giúp người thì phải giúp đến cùng, nếu lúc ấy tôi vì bị thương mà bỏ cuộc thì em bây giờ sẽ ra sao? Nhưng ngoài việc giúp đỡ nhau vì tình người ra, em và tôi còn có quan hệ gì khác sao?

Từng lời nói nhẹ nhàng của Minh Đăng như ngàn mũi kim vào đâm thẳng vào tim Thy, sau lời nói và thái độ “hoà nhã” của anh dành cho cô thì cả tiền sảnh đã có không ít người giấu được những nụ cười châm biếm dành cho cô gái mà đối với họ là một kẻ bị bệnh mộng tưởng…

- Đây… là Minh Đăng thật sao?

Thiên Thy thất thần, chẳng biết từ lúc nào đôi mắt cô đã có một mảng nước mỏng manh tựa như giọt sương bao phủ, khiến cho mọi thứ trước mắt trở nên nhạt dần đều. Nhưng tuyệt nhiên chúng chỉ dừng lại ở đó mà không thể chảy xuống thành những giọt khóc trong suốt khi chưa có sự cho phép của chủ nhân.

- Đúng thế, đây mới chính là con người thật của hắn. Luôn làm những điều mình thích mà không hề để tâm đến suy nghĩ và cảm xúc của những người xung quanh. – Bảo Duy càng lúc càng xiết chặt bàn tay của Thiên Thy hơn, bây giờ sự lo lắng và xót xa dành cho Thy lớn hơn tất cả, áp đảo cả nỗi thù hận dành cho kẻ thù của cậu.

Sau khi tiền sảnh ổn định hơn một chút, ông Sang mới mở lời đầu tiên trong suốt quá trình cuộc họp, đôi mắt ông nheo lại thầm quan sát cô gái vừa cất tiếng hỏi táo bạo nơi cuối dãy ghế thật kĩ càng và cất giọng nói có chút khàn khàn.

- Người thừa kế của Hoàng Minh không thể nào có quan hệ đặc biệt với cô gái tầm thường như vậy được, hơn nữa cậu ấy cũng đã có vị hôn phu cho riêng mình, thông tin này sẽ được công bố kĩ hơn vào thời gian sắp tới. Mong quý vị đừng hiểu lầm và nghi ngờ bất thêm cứ điều gì về vấn đề này thêm nữa.

Lời nói của ông Sang như gáo nước lạnh dập tắt những ngọn lửa tò mò của cánh nhà báo, còn tệ hơn là gáo nước ấy như hất thẳng vào mặt Thiên Thy khi mà ông vừa nói vừa nhìn cô với đôi mắt thú vị hả hê. Nhưng giờ đây Thiên Thy không thể phản ứng thêm bất kì điều gì nữa. Cô ngồi bất động hoàn toàn, đôi mắt chứa những màng sương không rời khỏi Minh Đăng lấy nửa giây. Trong tận đáy mắt sâu thẳm, không còn chứa những tia nhìn vụn vỡ, cũng chẳng còn bất cứ tia hi vọng nào. Nó vô hồn, không cảm xúc và mờ đục. Cảm giác bị phản bội bởi một người được coi là ánh sáng của cuộc đời thật là tuyệt vời, nó khiến người ta mất cảm giác với tất cả. Hay nói chính xác hơn là không đau vì quá đau!

- Chúng ta đi về thôi chị.

Bảo Duy khẽ xiết đôi bàn tay nóng ấm vị được cậu nắm chặt suốt hơn hai tiếng qua. Duy thực sự cảm thấy hối hận vô cùng khi đưa Thy đến đây. Cứ ngỡ rằng khi nhìn thấy niềm tin và tình yêu của Thiên Thy dành cho Minh Đăng vỡ ra từng mảnh thì Duy sẽ vui lắm, nào ngờ chưa bao giờ lòng cậu thắt lại đau đớn như lúc này vì bộ dạng vô hồn của Thy. Cuộc họp báo đã kết thúc hơn nửa tiếng mà Thiên Thy vẫn cứ ngồi đây bất động, không mở miệng khóc than mà cũng chẳng tỏ ra đau đớn.

- Em về trước đi. Chị còn có việc phải làm.

- Không được! Em không rời khỏi chị lúc này đâu. Chị muốn làm gì cũng được, em sẽ đợi chị - Duy nhẹ nhàng nói với Thy.

- Chị nói em về!

Đôi mắt vô hồn vẫn dán chặt vào chiếc ghế đối diện, Thiên Thy đanh giọng nói như một lời ra lệnh khiến cậu em không dám làm trái ý. Những lúc thế này, trông Thiên Thy rất đáng sợ, một khi bị tổn thương vì một điều gì đó, Thiên Thy luôn biết cách che đậy cảm xúc thực sự của mình bằng khuôn mặt lạnh tanh và lời nói đanh thép không chút xúc cảm. Đó cũng chính là điểm đặc trưng của cô. Càng tổn thương bao nhiêu, càng trở nên gai góc bấy nhiêu.

- Vậy chị nhớ về nhà sớm, đừng về quá muộn – Duy xiết chặt bàn tay Thy thêm một lần nữa rồi miễn cưỡng buông ra.

Chỉ trực chờ đến khi Bảo Duy khuất bóng sau cánh cửa kính xoay sang trọng, Thiên Thy thanh thản đứng lên đến quầy tiếp tân gần đó, hỏi han cô nhân viên một lúc rồi đi thẳng vào thang máy lên tầng lầu thứ chín của toà nhà cao chọc trời, và dừng lại trước căn phòng cuối dãy.

- Cô gì ơi, cô đi đâu vậy? – Một cô gái mặc chiếc váy ngắn bó sát liền chạy tới khi nhìn thấy Thy đang định mở cửa phòng giám đốc.

- Đây là phòng của giám đốc tập đoàn các người phải không? – Thy nhìn cô thư kí với đôi mắt lạnh lẽo khiến cô ả hơi rùng mình rồi gật nhẹ đầu. Chưa kịp để cho cô thư kí yểu điệu phản ứng thêm điều gì, Thy liền mở cánh cửa ra và đi thẳng vào căn phòng một cách hiên ngang, bất cần.

Thứ đầu tiên đập vào mắt Thy đó chính là hình ảnh người con trai cao ngạo, bỏ hai tay vào túi quần đang đứng ngắm cảnh nơi ô cửa kính.

Tiếng sập cửa thô bạo khiến Minh Đăng giật mình quay lại. Hai ánh nhìn một lần nữa lại giao nhau, nhưng lúc này không còn ai lảng tránh nữa. Họ nhìn thẳng vào nhau, Minh Đăng đang nhìn thấy rất rõ sự vô cảm trong đáy mắt Thy lúc này. Bây giờ nhìn hai đôi mắt ấy chẳng ai có thể ngờ rằng chúng đã từng trao nhau những tia nhìn yêu thương khôn xiết bởi giờ đây chúng lạnh hơn cả tuyết tan.

Dường như Minh Đăng đang chìm ngập trong mắt lạnh lùng của Thy mà không để ý đến cô đang tiến đến gần mình. Thiên Thy bước đi từng bước chậm rãi và cảm giác bị phản bội đã nuốt chửng lấy cô, khiến cô không thể nhận ra những tia nhìn hy vọng nơi tận đáy mắt sâu của chàng trai đối diện.

“CHÁT!!!”

Một cái tát như trời giáng đáp thẳng vào má Đăng, nó mạnh đến nỗi khiến người anh mất thăng bằng, loạng chuạng lùi về phía sau vài bước, nơi khoé môi Đăng cũng bắt đầu xuất hiện thứ nước đặc màu đỏ chót.

- Hoàng Minh Đăng! Anh giỏi lắm, anh chà đạp lên niềm tin của tôi, đùa giỡn với tình cảm mà tôi giành cho anh, rồi lấy tôi ra làm trò cười cho thiên hạ. Đúng là chó sói đội lốt cừu. Thật kinh tởm khi nghĩ đến việc tôi đã ngu ngốc tin tưởng anh ra sao trong thời gian qua.

Từng lời nói được Thiên Thy phát ra thật rõ ràng và mạnh mẽ nhưng âm lượng chỉ vừa đủ cho chàng trai đứng gần đó nghe, nó chẳng hề tức giận và dường như không có bất kì cảm xúc gì, nhưng nếu để ý thật kĩ càng thì có thể dễ dàng nhận ra Thy đang rất cố gắng nuốt trọn từng tiếng nấc vào trong. Và điều đó đã làm tan nát trái tim của ai đó.

Lúc này, Minh Đăng mới quẹt sạch vệt máu nơi khoé môi. Anh nuốt trọn Thy trong ánh nhìn rất phức tạp, khiến cô không thể cảm nhận được bất cứ điều gì trong đôi mắt ấy. Và rồi, đôi môi mỏng lại nhoẻn thành một nụ cười đểu quen thuộc. Nụ cười như xé nát trái tim cô gái trẻ.

- Thiên Thy! Bây giờ em còn mơ tưởng đến thứ gọi là “thời gian qua”?

Truyện convert hay : Ta Đoạt 999 Loại Dị Năng
Chương Trước/61Chương Sau

Theo Dõi