Saved Font

Trước/199Sau

Chú Đừng Qua Đây!

Chương 93: Cấm Ông Nhắc Đến Cha Tôi

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
- Ông nói bậy!

Lãnh Di Mạt trong ngực của người đàn ông vẫn đang không ngừng vùng vẫy để mong thoát khỏi được tay của hắn. Khi nghe hắn nói những lời kia, cô liền hét lên một tiếng để phản bác lại, cho dù còn chút sức lực yếu ớt thì cô cũng quyết không phục.

- Tả Bân, ông dựa vào đâu mà nói quyết định tất cả thì ông liền có thể quyết định tất cả? Tôi cho ông biết, cho dù hôm nay tôi không thắng được ông nhưng không có nghĩa là sau này cũng vậy. Ở đây tôi cũng nói cho ông biết một tin tốt, ông muốn nghe thử không?

Cô nghiến răng nhả ra từng chữ một, khi hắn đang áp mặt hôn vào vùng da dưới tai của mình, chậm rãi nói tiếp vấn đề chính.

- Tôi sắp tìm được điểm yếu của ông rồi đó. Tốt nhất ông nên cẩn thận, từ giờ lo mà cầu phúc đi.

Nếu đúng như những gì mà Ngôn Dực đã nói với cô, Tả Bân thực sự có điểm yếu thì cô càng phải quan sát hắn kỹ hơn nữa, khi nắm chắc được điểm yếu của hắn, cô có thể xoay chuyển càn khôn, trực tiếp giết chết hắn có lẽ sẽ dễ dàng hơn lúc này. Nhưng cô nghĩ mãi vẫn không ra, rốt cuộc điểm yếu mà Ngôn Dực nói đó có thể là gì, anh ta muốn cô tự mình đi xác nhận trong khi lại không cho cô một chút gợi ý nào như vậy.

Đúng là có chút thú vị để thu hút Tả Bân rồi, hắn ồ lên một tiếng, sau đó từ từ ngẩng đầu lên để nhìn thẳng vào mặt của cô, tay thì nâng cằm của cô lên, chậm rãi kéo nhẹ khóe môi.

- Điểm yếu của chú? Mạt Mạt, cháu hoảng quá nói loạn hửm? Cháu có biết tại sao chú lại có thể giết được cha của cháu không? Đó là bởi vì ông ta có điểm yếu đấy, và điểm yếu của ông ta chính là cháu. Chú chỉ cần dùng cháu để ép ông ta thì có cho ông ta mười cái mạng cũng không dám làm bừa. Chậc chậc....

- Tôi cấm ông nhắc đến cha của tôi!

Nghe hắn nhắc đến cha mình, lòng căm phẫn của Lãnh Di Mạt lại như được đẩy lên cao nhất. Cô trừng mắt nhìn hắn không chớp một giây nào, chỉ hận không thể dùng ánh mắt để giết hắn ngay lập tức.

Ngược lại thì Tả Bân lại chẳng thèm bận tâm những điều này, ngón tay thon dài vờn quanh vùng quai hàm trên cổ của nữ nhân, nhẫn bạc cũng theo đó mà chạm vào da thịt mịn màng. Hắn chách lưỡi lắc đầu cảm thán.

- Đã là người trong giới này thì không thể có điểm yếu. Cho nên cháu đừng mơ tưởng hảo huyền nữa. Cho dù là chú có điểm yếu đi nữa, chú cũng sẽ loại bỏ nó sớm thôi.

Lãnh Di Mạt cứ nhìn chằm chằm vào hắn, bất chợt lại bật cười thành tiếng, chầm chậm nói từng câu từng chữ trước khi có hành động dứt khoát.

- Tả Bân, ông đừng tự tin quá như vậy, không phải trên đời mọi việc lúc nào cũng theo ý của ông đâu.

Vừa nói dứt câu thì ngay lập tức một thanh sắt nhỏ như châm cài tóc đã ở ngay bên cổ của Tả Bân rồi, lẽ ra đó là vì Lãnh Di Mạt đang định dùng vật đó để ám sát hắn, nhưng vẫn là để hắn nhanh hơn khi nắm chặt được cổ tay.

- Thế nào? Bây giờ thì cháu có thể tin mọi chuyện đều theo ý của chú rồi chứ?

Tả Bân vô cùng “ôn nhu” nhìn cô, hơi nghiêng đầu cười cười, tay hắn nắm cổ tay của cô dùng sức hất văng một cái thì Lãnh Di Mạt cũng phải buông lỏng vật đang nắm trong tay vì quá đau đi.

- Tả Bân, ông buông tôi ra! Ông mau buông tôi ra!

Cho dù cô có cố cảnh cáo thế nào đi nữa thì cũng không thể tác động được đến Tả Bân, chỉ có thể trợn tròn mắt mà nhìn hắn dồn ép mình vào sát ghế ngồi, một tay hắn chống lên ghế, một tay nắm gọn eo thon đang dần dần di chuyển ra phía sau lưng. Còn nhếch môi cười trào phúng, hôm nay gài bẫy hắn không thành nên bây giờ muốn liều mạng giết hắn luôn sao? Lá gan của nữ nhân này đúng là càng lúc càng càng lớn mà.

- Mạt Mạt, cháu mãi không chịu ngoan ngoãn nghe lời chú, hết lần này đến lần khác chống đối lại chú. Cháu nói xem chú giữ lại hai tai này của cháu thì còn có ích gì chứ.

Hắn vừa nói xong thì đã cúi đầu ngậm lấy vành tai của cô, dùng sức cắn xuống một cái.

- Aaaaa!!!! Đau!!!!

Tiếng kêu của cô giống như một loại chất xúc tác đối với hắn. Nghe cô kêu lên một tiếng như vậy, Tả Bân không đợi nữa, bàn tay sau lưng cô bất chợt di chuyển lên cao hơn nữa, kéo khóa váy xuống một cách dứt khoát. Vừa buông lỏng cho cái tai bị giày vò nãy giờ của cô, hăn thỏa mãn nhìn cả vành tai đã sưng đỏ lên.

- Cũng không sao, cháu cứ tiếp tục chống đối, còn chú sẽ lại từ từ dạy dỗ lại cháu.

Dứt lời, hắn lần nữa cúi đầu tìm đúng môi của Lãnh Di Mạt, phủ lên đó một nụ hôn cuồng nhiệt và thô bạo nhất.

Bị hắn tra tấn nãy giờ, Lãnh Di Mạt vừa mệt vừa đau, mồ hôi li ti thành mảng lớn từ trán đến hai bên thái dương nhưng vẫn không thể ngăn cản cô phản kháng tới cùng. Miệng cố phát ra những tiếng ú ớ không thành câu, hai tay đang bị giữ lại nên cũng không thể nào đánh được hắn nữa.

- Ummm.....ummmm.....

Chiếc váy dạ hội trên người của Lãnh Di Mạt đã bị cởi hết một nửa. Đầu óc của cô đã choáng váng lên hết, ở đây không phải vẫn trên xe sao? Hai người đang ngồi phía trước chỉ cần nhìn qua gương chiếu hậu hoặc một người quay đầu lại cũng có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng bỏng mắt này, chính vì vậy mà Lãnh Di Mạt vẫn không ngừng nghỉ để vùng vẫy. Mà hình như Tả Bân cũng nhận ra được điều này, hắn tạm dừng những nụ hôn kéo dài trên khắp vùng cổ và ngực của nữ nhân đang bị khóa chặt, lạnh lùng ra lệnh.

- Dừng xe!

Ngay lập tức tên thuộc hạ đang lái xe cũng phải tấp ngay vào lề đường.

Tả Bân nhìn nữ nhân trước mặt đang co mình sợ hãi, tiếp tục ra lệnh cho thuộc hạ phía trước.

- Ra ngoài đợi đi!

- Vâng, lão đại.

Hầu Tử và tên thuộc hạ lái xe biết ý, không một câu hỏi hay động tác dư thừa nào, cùng mở cửa xe đi xuống, còn phải cách chiếc xe một khoảng vừa phải.

- Tả Bân, ông thả tôi ra! Thả tôi ra! Tả...ummm....

Lãnh Di Mạt chính là muốn lợi dụng cơ hội vừa rồi để có phản kháng lại, nhưng còn chưa nói dứt câu thì lại lần nữa bị khóa miệng lại bằng nụ hôn của người đàn ông. Tả Bân cúi đầu hôn khắp vùng cổ dến hai bên vai để lưu lại những dấu vết của riêng hắn, hai tay đều đang bận rộn cởi từng món đồ cần thiết trên người ra.

- Mạt Mạt, hôm nay cháu tặng chú món quà vừa lớn vừa bất ngờ như vậy, chú phải đặc biệt cảm ơn cháu đây.

Áo sơ mi trên người hắn chỉ cởi hết hàng cúc nhưng vẫn khoác trên người, cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu mmuiscuon cuộn trên làn da màu đồng nam tính đều lộ ra trước mắt của Lãnh Di Mạt, còn có những vết sẹo lồi lõm khác nhau nhưng không làm mất đi sức quyến rũ của thân hình như tạc tượng này, ngược lại còn tạo ra một sự hấp dẫn riêng. Hắn khóa chặt thân thể trần truồng của nữ nhân dưới thân bằng hai chân của mình để tiện tay cởi khóa quần, thắt lưng ném sang một bên cùng với chiếc váy dạ hội cũng bị vứt kia,

- Thả tôi ra! Tả Bân, đồ điên! Ông mau thả tôi ra!

Trong lúc hắn đang nới lỏng ách kìm kẹp nên Lãnh Di Mạt liền muốn mở cửa để chạy ra ngoài, nhưng cũng chính vì vậy mà càng chọc giận hắn hơn. Vừa cởi hết những thứ cần cởi, hắn chỉ dùng một phần lực đã kéo cô gái nhỏ của mình lại, để hạ thân không một chút che đậy áp sát vào vật thô to đã ngóc đầu dậy kia, còn ép hai chân cô tách rộng ra, vòng qua thắt lưng của mình, tay chống bên hông của cô để làm điểm tựa cho thân thể đang từ từ nằm đè xuống.

- Không muốn....ummm.....

Hắn vừa nằm lên thân thể ngọc ngà kia thì lại phủ lên cánh môi của cô một nụ hôn để nuốt hết những tiếng kêu của cô lại, đồng thời vật căng trướng dưới hạ thân cũng đã bắt đầu công kích, xâm nhập vào nơi ướt át và chật hẹp kia, không một dấu hiệu báo trước đã động mạnh thắt lưng.....

- Aaaaa.....ummm....

Tiếng kêu rên nghẹn ngào của Lãnh Di Mạt bên tai giống như đang tiếp thêm sức mạnh cho người đàn ông điên cuồng xâm chiếm cô, một chút cũng không chừa. Cô phải cắn chặt răng để không bật ra những âm thanh đáng xấu hổ kia nữa, hai tay hết nắm lấy chiếc váy dạ hội bên cạnh thì lại chuyển sang cào cấu trên tấm lưng của người đàn ông cách một chiếc áo sơ mi mỏng đã ướt đẫm mồ hôi, bám víu như một cái phao cứu mạng, hai chân thon thả liên tục chà xát vào hai chân của Tả Bân rồi đến chiếc ghế da sang trọng....Hơi thở của người đàn ông càng lúc càng dồn dập, đó là mùi vị của kẻ thống trị và chiếm hữu con mồi đang làm bữa tiệc thịnh soạn của hắn.

Trước/199Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Xuyên Nhanh: Nữ Xứng, Bình Tĩnh Một Chút