Saved Font

Trước/199Sau

Chú Đừng Qua Đây!

Chương 96: Cô Vẫn Còn Sống Chứ?

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Vừa mở mắt ra thì ánh sáng rọi qua khe cửa sổ đã chiếu thẳng vào mắt của Lãnh Di Mạt làm cô phải đưa tay lên che chắn để ngồi dậy. Thân thể không một chỗ nào là không đau nhức, cứ như vừa bị cả một chiếc xe cán qua vậy, khó khăn lắm cô mới ngồi dậy được. Cô vẫn còn mơ màng chưa thoát khỏi được giấc ngủ thì điện thoại trên bàn đã đánh thức cô hoàn toàn. Là tên Ngôn Dực xuôi xẻo đó nữa sao?

- Lãnh tiểu thư, thế nào rồi? Chắc cô vẫn còn sống chứ?

Nghe giọng điệu cợt nhả, bông đùa của tên nam nhân từ đầu dây bên kia mà Lãnh Di Mạt thật sự muốn chửi cho một trận để xả giận, nhưng cô vẫn còn có thể khống chế được cảm xúc trong thời gian ngắn.

- Anh còn muốn gì ở tôi nữa? Ngôn Dực, sau này anh đừng có làm phiền tôi nữa. Nhờ phúc của anh mà suýt nữa thì tôi chết oan rồi đấy, cho nên hợp tác giữa chúng ta chấm dứt ở đây thôi.

Biết cô đang định cúp máy nên Ngôn Dực mới nói vội.

- Này, khoan đã! Lãnh tiểu thư, cô đang đừng vội vậy chứ? Đúng là kế hoạch của chúng ta đã thất bại nhưng cô không thấy cũng thu được chút lợi sao? Bây giờ Tả Bân đang rất bận rộn dập lửa, giá cổ phiếu của Đan Thạch cũng trong tình trạng điêu đứng rồi. Mặc dù không thể diệt được anh ta hoàn toàn nhưng cũng coi như giúp cô xả giận phần nào. Cô xem, chúng ta có nên hợp tác lần nữa không?

Lãnh Di Mạt hít thở một hơi thật sâu rồi thở ra chầm chậm, một tay còn trống không ngừng vuốt tóc ra sau, cô liếm liếm môi khô nói tiếp.

- Ngôn Dực, tôi thà tự mình giết Tả Bân còn hơn tin mấy trò của anh. Cho dù tôi có thất bại cũng không phải ôm một cục tức như bây giờ. Tốt nhất anh đừng để tôi gặp lại anh, nếu không người chết trước Tả Bân sẽ là anh đấy.

Nói xong rồi, cô chẳng thèm cho tên nam nhân kia một cơ hội để phản biện thì đã lập tức cúp máy, thẳng tay ném điện thoại sang một bên rồi lật chăn lết xuống giường. Nhưng khi đi tới cửa lớn, nắm tay vặn cửa thế nào cũng không thể mở được cửa, hoảng loạn và tức giận, cô liên tục dùng hai tay để đập vào cánh cửa.

- Này, các người nhốt tôi làm gì hả? Mau thả tôi ra! Thả tôi ra! Có nghe thấy không hả? Mau mở cửa cho tôi! Mở cửa ra!

Tiếng hét lớn như vậy, đương nhiên bên ngoài đã nghe thấy, chỉ có điều là bọn họ đều làm theo lệnh của Tả Bân thì trừ phi Tả Bân ra lệnh cho mở cửa, bằng không thì người bên trong dù có hét rách cả cổ họng cũng đều vô ích thôi.

- Ông chủ, tiểu thư đã tỉnh rồi, có cần mang đồ ăn sáng vào không ạ?

Vú nuôi vừa từ trên lầu đi xuống đã vào thẳng trong phòng ăn để hỏi ý kiến của Tả Bân, đương nhiên mục đích của việc mang đồ ăn sáng vào cho Lãnh Di Mạt chính là có thể vào thăm cô rồi, bà đang rất lo cho tình trạng của cô, tối qua lúc Tả Bân bế Lãnh Di Mạt từ trên xe vào nhà, trên người còn đầy thương tích, chắc chắn là cô bé ngốc này đã chọc giận ông chủ rồi.

Tả Bân đang cầm thìa quét bơ lên sadwich, động tác của hắn hơi khựng lại khi nghe lời vú nuôi báo cáo. Bất động vài giây, ánh mắt sắc lạnh càng thêm âm trầm, lạnh lùng thốt ra mấy câu.

- Không cần. Hôm nay để nó nhịn ăn, coi như là hình phạt cho hành động hôm qua.

Nói rồi, hắn lại tiếp tục ăn sáng của mình. Vú nuôi mặt đanh lại, cũng chỉ bất lực thở dài, như vậy thì sao Lãnh Di Mạt chịu được đây.

Ngồi im lặng bên cạnh hắn nãy giờ, Lưu Phiến Phiến rốt cuộc cũng tìm được cơ hội để nói chen vào. Cô ta đặt thìa đang ăn xuống, nghiêm túc nói với người đàn ông bên cạnh.

- Lão đại, sự việc hôm qua ngài cũng biết là do Ngôn Dực đứng phía sau xúi giục rồi. Hơn nữa, Lãnh tiểu thư vẫn còn nhỏ không hiểu chuyện, ngài cũng đã phạt cô ấy rồi, ngài xem nếu phạt cô ấy nữa thì có khi lại phản tác dụng.

Tả Bân bình nhiên bưng tách cà phê trước mặt lên uống một ngụm, cặp chân mày đen rậm hơi nhíu lại, buộc miệng hỏi.

- Em có phương án gì khác sao?

Coi như đã thuận lợi bước đầu, Lưu Phiến Phiến cười cười, nhẹ nhàng giải thích.

- Ngày mai em về Thái Lan nên cũng đang muốn ra ngoài mua một ít đồ. Nhưng em lại không biết đi cùng ai cả, ngài chắc chắn không đi cùng em rồi, hay để em đưa Lãnh tiểu thư đi cùng được không? Cũng coi như để cô ấy lấy công chuộc tội.

Lưu Phiến Phiến nói xong rồi, ngừng lại một lúc để đợi quyết định của Tả Bân.

Không nghĩ Lưu Phiến Phiến sẽ đưa ra phương án này, Tả Bân vừa nghe đã có chút nghi ngờ rồi. Chẳng phải cô ta không thích Lãnh Di Mạt ư? Mấy lần trước còn liên tục dồn hết những quả bom, ngòi nổ về phía Lãnh Di Mạt để đả kích tinh thần của hắ, sao tự dưng hôm nay lại khác thường như vậy?

Nghĩ đi nghĩ lại một lúc lâu, hắn vẫn muốn xem thử rốt cuộc Lưu Phiến Phiến đang muốn làm gì.

Đã đúng như Lưu Phiến Phiến mong đợi, Tả Bân gật đầu đồng ý sau khi suy nghĩ một lúc.

- Được. Đừng để nó lại gây thêm phiền phức.

Tả Bân cũng không ăn sáng tiếp nữa, hắn vừa nói hết câu thì đã rút giấy ăn lau miệng rồi đẩy ghế đứng lên, đi thẳng ra khỏi phòng ăn. Hoàn toàn không nhận ra được sự chuyển biến trên gương mặt của Lưu Phiến Phiến.

….. Truyện Nữ Cường

Sóng gió từ tối qua đã nổi lên, cả đêm qua Tả Bân không chợp mắt một phút nào để xử lý những vấn đề cấp bách nhất. Bây giờ hắn vừa mới ngồi vào trong xe lại phải cắm mặt vào chiếc tablet theo dõi tình hình biến động của giá cổ phiếu sáng nay. Dáng vẻ tập trung cao độ của hắn luôn tỏa ra một loại sức hút rất đặc biệt, tay không ngừng thao tác trên màn hình, thỉnh thoảng thì dừng lại để nghiên cứu kỹ hơn. Ngón tay đeo nhẫn gó nhịp nhàng lên viền màn tablet, đây chính là lúc hắn đang suy luận hay phân tích gì đó, hai mắt vẫn dán chặt trên màn hình để đọc những dãy số liên tục biến đổi, vừa làm vừa nói với Hầu Tử.

- Tiếp tục mở rộng quỹ đầu tư của tôi. Còn nữa, hợp đồng mua đơn Hỏa Trùng Tử đầu tiên nhất định phải ký được trong hôm nay. Giải quyết mọi thủ tục với bên thanh tra nhanh nhất cho tôi. Trong vòng một tiếng nữa, nếu còn xuất hiện những bài báo tương tự thì cứ như cách cũ mà thực hiện.

Hầu Tử nhanh chóng ghi lại những yêu cầu của hắn, đến đâu thì cậu ta cũng thảo luận tới đó.

- Lão đại, việc ký hợp đồng với đơn hàng đầu tiên, bên đó vẫn đang cố tình làm khó chúng ta.

Tả Bân cười nhạt một tiếng, đáy mắt lại nổi lên tia sắc lạnh chết người, không nhanh không chậm mà nói.

- Đặt lịch hẹn với giám đốc Châu, tôi sẽ đến gặp ông ta.

- Đã rõ, thưa lão đại!

Vừa nói xong, Tả Bân lại đưa tay lên bóp bóp mi tâm để tỉnh táo hơn, tạm thời tắt chiếc tablet trên tay và ngã lưng ra sau ghế, nhắm mắt dưỡng thần một lát.

Trước/199Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Võ Nghịch