Chương Trước/11Chương Sau

Chuyện Tình Của Gió

Chương 1

Hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời rộng lớn, những đám mây như những tàn lửa của mặt trời. Gió bắt đầu thổi lạnh dần, sương đã xuống, vương trên những tán cây, làm cho cảnh vật thêm mờ ảo. Linh Ngọc bắt đầu thấy lạnh, nhưng vẫn nán lại thêm chút nữa để có thể ngắm nhìn cảnh đêm. Xa xa kia, từng đàn chim trời vỗ cánh bay đi về một phương trời nào đó. Linh Ngọc đưa mắt nhìn chúng, trong lòng cô chợt thấy trống trải.

- Sao vậy? Lại ngồi ngẩn ngơ ra thế kia?

Linh Ngọc giật mình quay lại. Sau lưng cô chính là Giai Nghi.

- À, chị đến đây làm gì vậy? Sao không nói trước một tiếng với em?

- Chị đi công việc, sẵn tiện đường ghé đây luôn.

Giai Nghi tươi cười ghé lại ngồi gần Linh Ngọc. Bỗng chốc cô nhìn Linh Ngọc, chợt nhận ra Linh Ngọc đã thay đổi rất nhiều từ sau chuyện đó. Cô bây giờ hồng hào tươi tắn, không còn u sầu như trước nữa. Thấy Giai Nghi nhìn mình một cách chăm chú, cô hỏi lại:

- Này, có chuyện gì vậy? Sao chị lại nhìn em như vậy?

- Không... À, mà em đang làm gì vậy?

- Em chỉ ngồi đây chút thôi.

Nói xong, Linh Ngọc lại quay ra ngoài cửa sổ, đôi mắt nhìn xa xăm vào một phương trời nào đó, trên bầu trời đen đã xuất hiện vài ngôi sao bé tí ti, nhưng chúng lại rất sáng, chúng kiêu hãnh tỏa sáng giữa bầu trời rộng lớn, Linh Ngọc ước gì mình được trở thành những ngôi sao ấy.

Giai Nghi nhìn Linh Ngọc, trong lòng nhớ lại chuyện cũ. Có chút gì đó hơi mơ hồ, từ lâu lắm rồi cô đã không nhớ lại, vậy mà bây giờ lại rõ mồn một như một bức tranh bám đầy bụi được lấy ra khỏi nhà kho u ám.

Lúc trước, cô với Linh Ngọc cùng học chung một trường đại học, tình cờ thế nào lại quen nhau rồi thân thiết.

Hôm đó, Giai Nghi đang ngồi ở sân trường, bỗng có một cô bé tiến lại gần cô.

- Chào chị! Em có thể ngồi đây được không?

- Ừ được. - Giai Nghi nói, mắt liếc nhìn cô gái. "Xinh quá!" - Cô thầm nghĩ - Em tên gì vậy?

- Em tên Linh Ngọc.

- Linh Ngọc? À, có phải là Thiên Dương Linh Ngọc, người đã thắng giải Tinh Vân ở năm rồi không?

- Vâng ạ! Thật ra cũng chỉ nhờ may mắn thôi. Hi hi. À mà nhìn thấy chị quen quen, hình như chị là Thẩm Giai Nghi phải không? Em đã từng thấy chị vài lần rồi.

- Ừ. - Giai Nghi mỉm cười.

Sau lần đó, hai người thân thiết với nhau. Linh Ngọc rất vui vẻ, cô kể nhiều chuyện cho Giai Nghi nghe, dần dần, hai người hiểu nhau hơn. Một hôm, Linh Ngọc tìm đến nhà Giai Nghi:

- Chào chị, hôm nay chị có muốn đi chơi với em không?

- Đi đâu thế?

- Một nơi bí mật của em! - Linh Ngọc nháy mắt tinh nghịch.

Giai Nghi nghĩ: "Không biết Linh Ngọc lại bày trò gì đây, bình thường cũng thế mà". Dù vậy thì cô vẫn đi theo Linh Ngọc. Họ đi qua nhiều đồi núi trập trùng, phong cảnh thiên nhiên thơ mộng dần dần hiện ra. Đi đến đỉnh đồi, Giai Nghi ngạc nhiên thốt lên:

- Ôi! Đẹp quá!

Trước mắt cô, một cánh đồng cỏ bốn lá hiện ra, xanh mượt mà, trên bầu trời, những đám mây trắng bồng bềnh lơ lửng bay bổng giữa không trung. Gió thổi mát rượi khẽ lay động những chiếc lá bé xíu, đồi cỏ chập chờn như sóng vỗ ngoài khơi. Xa xa kia là núi non trùng trùng điệp điệp, lác đác vài ngôi nhà mái đỏ thấp thoáng sau những rừng cây. Nhìn từ trên đồi, thị trấn của họ như thu nhỏ lại hàng trăm lần, nhà cửa xe cộ như những món đồ chơi.

- Làm sao em có thể biết được chỗ này vậy?

- Hai năm trước, trong một lần đi chơi với mọi người, em đi lạc trong núi. Đi loanh quanh một hồi thì tới được chỗ này. Từ đó đến giờ hầu như ngày nào em cũng đến đây. Với lại chưa ai biết chỗ này đâu, đây là bí mật của em đó.

- Vậy tại sao em lại nói cho chị biết?

- Hai chúng ta là bạn thân mà!

Linh Ngọc tươi cười nhìn Giai Nghi, Giai Nghi thấy gương mặt ngây thơ trong sáng của Linh Ngọc, trong lòng cô chợt thấy nhẹ nhõm. Cô hít mạnh một hơi bầu không khí trong lành và tận hưởng hương thơm của hoa cỏ đang quyện vào ngọn gió mát một cách đậm đà và lôi cuốn. Ở đây, tâm hồn cô cũng thấy thanh thản hơn.

Linh Ngọc không nói gì nữa, chỉ lặng im ngồi ngắm nhìn cảnh đồi. Trước mắt cô là cảnh mà cô đã ngắm hàng trăm lần, vậy mà bây giờ nó lại đẹp đến lạ lùng. Phải chăng khi tâm hồn ta thoải mái thì mọi thứ đều trở nên đẹp đẽ hơn.

Giai Nghi nhìn Linh Ngọc đã lâu mà cô vẫn không hề hay biết. Giai Nghi nhìn thấy một hình dáng quen thuộc trong Linh Ngọc, chợt cô nhớ về một người đã không gặp từ rất lâu rồi. Người đó bây giờ biết đang ở đâu?

Truyện convert hay : Trọng Sinh Chi Thần Y Học Bá
Chương Trước/11Chương Sau

Theo Dõi