Chương Trước/24Chương Sau

Chuyện Tốt Vô Song Cặn Bã Thành Đôi

Chương 4: Cảm tình phải chậm rãi bồi dưỡng. . . . . .

Cho nên nói có bạn gái thật là tốt, tôi sinh bệnh ba ngày, liền ba ngày được ăn cháo Tưởng Dung nấu.

Cho dù cháo này nước hơi ít, còn có chút chưa chín kỹ, có điều thật sự rất có công hiệu mỹ dung dưỡng nhan. Uống canh suông như nước lã ba ngày, không chỉ giảm được 2 cân, ngay cả mụn trên mặt cũng đều bay đi gặp Jesus hết rồi.

Tôi cầm sách thần thanh khí sảng chạy tới lớp học. Chủ nhiệm lớp Tiểu Đường cao thấp trái phải đánh giá tôi nửa ngày, vuốt cằm nói: “Nghe nói con sinh bệnh, cô sao lại cảm thấy con vô cùng thoải mái nhỉ.”

“Ấy ~~~ à, con mấy ngày nay là sốt tới hôn thiên ám địa nhật nguyệt vô quang thiếu chút nữa liền đi gặp Mác rồi! Còn không phải nghĩ Đường lão sư ngài mới nghẹn một hơi trở về sao.”(nhật nguyệt vô quang: mặt trời + mặt trăng ngừng chiếu), (đi gặp Mác: chết)

“Tới địa ngục đi, đừng nói nhảm nữa!” Tiểu Đường vui tươi hớn hở nói, “Cũng sắp thi cuối kỳ rồi, chú ý điểm số mình chút đi, đừng cúp tiết nữa.”

Tôi nhất thời hóa đá, suýt nữa thì quên, cuối bảy tháng rồi, sắp thi rồi......

Thi cuối kỳ......

Thi cuối kỳ......

Ác mộng a......

Tưởng Dung nói sắp thi, bọn họ cùng đi tự học sẽ không thể chuyên tâm học tập, không bằng tách ra học, chờ thi xong mới liên hệ lại.

Tuy rằng cảm thấy có được một cô bạn gái luôn suy nghĩ vì mình là một chuyện rất đáng để kiêu ngạo, nhưng mà đối với một người vừa bệnh nặng dậy như tôi mà nói thì thật sự quá tàn nhẫn.

“Cho nên nói, x và y là thiên đạo...... x và y là thiên đạo......” Tôi cầm bút vẽ bừa trên giấy. “Thiên đạo......”

XYZ trước mắt biến thành số lẻ lắc la lắc lư trước mắt. Tôi trong phút chốc bùng nổ, ném sách sang một bên: “Con bà nó thiên đạo của ai liên quan gì tới tôi chứ! Vì cái gì học sinh khoa văn cũng phải học toán hả giời!”

Lâm Đạo Phong đang mặc quần áo bên cạnh ngừng tay, buồn cười nhìn tôi: “Không có biện pháp, đây là môn cơ bản, tất cả đều phải học.”

“Mày học khoa tự nhiên đương nhiên không sợ nó rồi!” Tôi vẫn một bụng tức giận như trước, “Nếu để tao biết ai phát minh ra cuộc thi, tao nhất định sẽ bò vào mộ hắn lôi thi thể hắn ra!”

“Cũng muốn mày tìm được chớ.” Lâm Đạo Phong cười đi đến bên người tôi, cúi người xuống, “Đề nào?”

Tay tôi chỉ vào một cái đề.

“Đề này à.” Hắn từ trong lỗ mũi hừ ra một tiếng, “Trực tiếp áp dụng công thức là ra, đến nhiều chuyện mà.”

“Ngượng ngùng, anh trai mày là tao đần đấy thì sao.”

“Từ lời đó mà nói, ngài thật thông minh mà.” Hắn thuận tay cầm bút trên giấy viết viết, “Mày xem, bây giờ dựa theo công thức này bỏ đi dấu ngoặc.”

Tên Lâm Đạo Phong này thật là một người có khuynh hướng tự ngược mà, có ghế không ngồi, còn bày đặt đứng, cúi người xuống nói chuyện.

Hắn mặc quần áo được một nửa thì chạy ra đây, áo sơ mi mở rộng, lộ ra một mảng lớn trước ngực.

Lần đầu tiên nhìn hắn gần như vậy đấy, hóa ra dáng người tên này tốt thế, có mấy khối cơ bụng lận, đường cong cũng không tồi, có thể so sánh được với tôi.

Không biết là ai từng nói, thân thể nam nhân giống như lò sưởi vậy.

Nếu như nói vậy, thân thể Lâm Đạo Phong quả thực chính là núi lửa, vốn buổi tối đã đủ mát mẻ, hắn khẽ dựa vào đây, chưa từng có lúc nào, tôi đổ cả một thân mồ hôi.

“Mày dựa vào gần như vậy có phải muốn chiếm tiện nghi tao không đấy.” Tôi dùng cùi chỏ đẩy hắn, “Tránh xa một chút.”

“Mày có nghe không vậy hả?” Hắn không cho là đúng, lại càng tới gần hơn, dựa hẳn nửa người lên người tôi, một bộ rất chi là đắc ý, “Tao là hảo tâm sợ mày nghe không rõ.”

Tôi vốn đã nóng, hắn vừa dựa lại càng nóng như trùm chăn bông, nếu không phải hắn giảng còn rõ ràng hơn giáo viên, tôi đã sớm đá hắn ra ngoài. Tôi đẩy hắn: “Mày đừng có làm chuyện có lỗi với chị dâu mày chứ.”

Hắn nao nao, buông bút nghiêng thân mình nhìn tôi: “Tao không làm chuyện có lỗi với cô ấy, tao làm chuyện có lỗi với mày.”

Tôi không cách nào hình dung được ánh mắt hắn trong nháy mắt đó, cực kỳ sâu thẳm, nhìn không thấy đáy.

“Mày, mày......” Tôi nuốt ngụm nước miếng, đối với mặt hắn gần trong gang tấc kích động tới nói không ra lời.

“Tao cái gì?” Hắn hỏi, nhiệt khí trong miệng khi nói chuyện phun đến trên mặt tôi, kéo đám nhiệt tôi thật khó khăn mới ép xuống được trở lại.

“Tên nhãi mày khi nào thì làm việc gì … không có lỗi với tao chứ?” Tôi phẫn nộ, “Mày đã đủ thực xin lỗi tao rồi, còn muốn thực xin lỗi chị dâu mày nữa sao.”

“Vậy thì có sao.” Hắn dùng ngón tay gãi gãi cằm tôi, cười y bọn ăn chơi trác táng thời cổ đại đùa giỡn gái nhà lành, “Cùng lắm tao cho mày một cơ hội để mày làm chuyện có lỗi với tao chính là kết giao cùng với N+ nữ sinh.”

Nhìn không ra người này vậy mà còn có tiềm chất làm lưu manh, tôi chặn ngang tay hắn đang vuốt ve: “N+? Mày rõ thiếu đạo đức mà.”

“Hắc hắc.” Hắn làm ra vẻ vinh hạnh ngây ngô cười, hoàn toàn không phát hiện di động mình tùy tay đặt trên bàn đang kêu.

“Điện thoại.” Tôi cầm lấy di động của hắn, theo thói quen định hướng lên trên xem là ai, ai biết lại bị hắn giật lấy trước, nhìn hắn thì thấy hắn khẩn trương đến hiện ra luôn trên mặt.

Gấp cái gì chứ, tôi cũng đâu có muốn biết số điện thoại của bạn gái của cậu, tôi là cái loại người đào góc tường huynh đệ chắc.

Hừ một tiếng, tôi tiếp tục tự mình giải đề.

Giống như mọi ngày, buổi tối Lâm Đạo Phong không trở về, không phải ở nhà bạn gái thì là ở khách sạn.

Khác với cái tên ngựa đực kia, tôi như trước vẫn duy trì thói quen ngủ sớm dậy sớm khỏe mạnh tốt đẹp.

Mỗi buổi tối Lâm Đạo Phong nhất định trở về giảng đề cho tôi hai tiếng, kiên trì được hơn một tuần lễ, cuối cùng tôi vậy mà dùng số điểm 79 siêu cao để qua bài kiểm tra, làm cho Tiểu Đường được mở rộng tầm mắt. (- -||| điểm siêu cao......)

Tôi siết chặt lấy tay Lâm Đạo Phong: “Đại ân đại đức, không biết lấy gì để báo đáp.”

Hắn nhướng lông mi: “Lấy thân báo đáp tốt lắm.”

Tôi thở dài: “Nếu tao thân là con gái......”

Hắn lại nhướng lông mi: “Không sao cả, vừa tắt đèn vừa nhắm mắt, dù có là ngực phẳng cũng chịu được.”

“......”

Không hổ là lão đại ngựa đực, khiến người ta thật bội phục.

Sau khi thi xong được nghỉ, tất cả người trong ký túc xá đều nhanh như chớp chạy về nhà, còn tôi với Lâm Đạo Phong là người bản địa, về nhà vô cùng thuận tiện.

Vốn nghĩ muốn ở lại trường học vài ngày đi chơi với Tưởng Dung, ai biết cổ đã mua vé về nhà ngay rạng sáng ngày hôm sau.

“Không cần anh tiễn đâu.” Tưởng Dung bên kia điện thoại mềm mại làm nũng, “Em cùng bạn học cùng nhau trở về, hơn nửa đêm đó, anh chạy tới chạy lui sẽ mệt, tâm em sẽ đau nha.”

Lời này của cổ khiến trái tim tôi như có dòng nước ấm chảy qua: “Không có việc gì, mệt nữa anh cũng cam nguyện.”

“Dù sao cũng không cho anh tới.”

Dù nói thế nào, tôi cũng không chịu được cô ấy nhõng nhẽo vừa cứng rắn vừa mềm dẻo, cuối cùng vẫn là đồng ý không đi tiễn cô ấy, dặn đi dặn lại cô ấy nhớ cẩn thận trên đường.

“Ai nha em biết rồi mà, anh cũng cẩn thận đấy nhá.”

Cuộc gọi ngừng, tôi bỗng nhiên cảm thấy có chút mất mác.

Nói như thế nào nhỉ, Tưởng Dung là một người bạn gái tốt lắm.

Nhưng mà giữa chúng tôi, lại giống như thiếu một thứ gì đó.

Mặc dù hẹn hò, mặc dù nùng tình mật ý, nhưng lại luôn như thiếu chút cái gì, làm cho loại cảm tình này chỉ được cái bề ngoài.

Tôi nói với Hoàng Suất ý nghĩ của tôi, kết quả hắn nhíu lông mày, nói: “Mày nghĩ linh tinh cái gì vậy, trong đại học không phải đều như vậy sao, Tưởng Dung của chúng tao cũng không làm gì có lỗi với mày, những thứ tình yêu như nhất kiến chung tình khắc cốt minh tâm đều chỉ xuất hiện trong điện ảnh và tiểu thuyết thôi, cái gì gọi là chấp tử chi thủ dữ tử giai lão, cảm tình chính là cần chậm rãi bồi dưỡng theo thời gian mày hiểu không?”(chấp tử chi thủ dữ tử giai lão: Nắm tay người cho đến bạc đầu)

“Đúng vậy!” Tiêu Quân Cường ở một bên cũng lại gần nói, “Chủ nghĩa lãng mạn trong tiểu thuyết đều là khối u ác tính mà bọn tư bản chủ nghĩa tạo nên, muốn làm hủ bại đi nhân dân lao động Trung Quốc vĩ đại, cảm tình chân chính là sinh ra từ trong tình cách mạng hữu nghị mộc mạc, mày hiểu không!”

“Tao hiểu tao hiểu.” Lòng tôi không khỏi tràn đầy hối hận, sớm đã biết 2 tên này đánh giá Tưởng Dung chả khác gì tiên nữ hạ phàm, sao lại phải khổ sở theo chân bọn họ thảo luận rồi tự làm mất mặt mình như thế này chứ.

Cảm tình phải chậm rãi bồi dưỡng, chậm rãi bồi dưỡng.

Trước khi tôi về nhà, còn viết mấy chữ ‘Cảm tình phải chậm rãi bồi dưỡng’ thật to dán ở đầu giường, bày tỏ tâm ý.

“Chậm rãi bồi dưỡng?” Lâm Đạo Phong ôm cánh tay dựa vào cửa hừ một cái, nói một câu với giọng vô cùng kỳ quái, “Tao thấy mày đâu còn thời gian để mà bồi dưỡng.”

Truyện convert hay : Hào Môn Chiến Thần
Chương Trước/24Chương Sau

Theo Dõi