Chương Trước/168Chương Sau

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Chương 100

Dưới ánh đèn đường lờ mờ, Âm Hạng Thiên đứng chắn bóng, vẻ mặt mơ hồ không rõ, trong giọng nói của anh có sự run rẩy thật nhỏ, tựa như giận cực độ hoặc là đau thương tột cùng: "Tôi chỉ muốn đưa cô ấy vào nhà ngồi một chút, tại sao ai cũng đề phòng tôi?"

Chú Lưu thầm kín thở dài: "Không phải mọi người đề phòng cậu, chỉ là cảm thấy điều cậu làm không cần thiết. Cậu có thể giữ lại chốc lát, nhưng có thể giữ mãi không? Đã là chuyện quá khứ, cả hai đã chia tay, cần gì tự tìm phiền não?"

"Cô ấy say rồi, sẽ bỏ qua những chuyện cũ, không cãi vã mà nói chuyện phiếm với tôi." Âm Hạng Thiên nói chuyện với chú Lưu, nhưng ánh mắt lại giằng co trên mặt tôi. Ánh mắt thâm thúy mà phức tạp, lấp loé một loại ảo giác mong ngóng gì đó của anh.

"Tôi không say, tôi biết anh mà." Tôi không phục, con ngươi trữ mãn dịu dàng lay động, hoàn toàn không hiểu tại sao mọi người đều bảo tôi xỉn quá rồi?

Âm Hạng Thiên dời tầm mắt, nói tiếp với chú Lưu: "Chú Lưu, cứ để cô ấy ở lại đi, trời vừa sáng tôi liền đưa cô ấy về, sẽ không làm gì cô ấy đâu."

Chú Lưu hơi xúc động, nhưng có chút khổ sở nói: "Tôi thật không biết ăn nói sao với phu nhân."

Âm Hạng Thiên một tay ôm eo tôi, giọng nói mừng rỡ: "Tôi sẽ gọi điện cho bà nội sau, bà sẽ không làm khó chú."

"Được rồi, không nói bên phu nhân." Chú Lưu xoay chuyển lời, cười nói: "Chỉ là, chúng ta phải hỏi ý kiến của người trong cuộc, tôi và cậu cũng không thể thay cô ấy quyết định!"

Âm Hạng Thiên kéo tay tôi xuống, tôi ngước mắt lên mới phát hiện ra, hai người đều đang nhìn tôi.

Quyền quyết định tựa hồ nằm trong tay tôi, cảm giác này không tệ, nhưng tôi không biết tại sao mình muốn ở lại. Suy nghĩ chóng vánh, tôi quyết định nói: "Tôi muốn đi vệ sinh."

Chú Lưu: ". . . . . . !"

Âm Hạng Thiên: ". . . . . . !"

Lại nói. . . . . . Mọi người bị cúp điện hay sao? Sao im thin thít như thế? !

Sự thật chứng minh, không ai cúp điện cả, hơn nữa, vẫn còn rất sáng suốt.

Bên ngoài lạnh buốt, tiến vào trong nhà thật ấm áp thoải mái. Âm Hạng Thiên tựa như đồng hồ quả lắc, bước thong thả tới. Cầm điện thoại trong tay, đối với lời cằn nhằn của người đầu dây bên kia, anh nói đi nói lại chỉ có ba câu: Con cũng không phải là cầm thú! Con sẽ không khi dễ cô ấy! Người đừng la nữa!

Vì đã ngủ một lèo trên đường đi, sau khi vào nhà vệ sinh, tôi cảm thấy rất thoải mái, một chút khó chịu trong người cũng không còn. Nghe anh lầm bầm cũng phiền, tôi liền tự mình đi tìm thú vui. Mặc dù dưới chân như đạp ngàn hoa, thân thể như ở trên mây mù, nhưng nói rõ là tôi không xỉn nha! Nhưng không ai nghe, tôi cũng không thèm nói nữa.

Tôi loay hoay chơi với cây mắc cỡ ở góc tường. Nhẹ nhàng chạm một cái, nó liền cúi đầu, những phiến lá từ từ khép lại, như một cô gái nhỏ thẹn thùng e lệ.

Sợ "cô gái nhỏ" bị tôi sờ soạng riết phiền, chơi một hồi, tôi liền đi thám hiểm những căn phòng khác. Phòng ngủ, phòng khách, thư phòng, phòng bếp... Không bỏ qua phòng nào.

Hiện tại, tôi gặp phải khó khăn, căn phòng trước mắt này bị khóa. Nhưng càng không mở được, tôi càng muốn dò xét đến cùng. Suy nghĩ một lát, tôi dựa vào cảm giác mò tay sang bên phải phòng ngủ, lại dựa vào cảm giác kéo ngăn kéo bàn trang điểm ra, sau đó thành công tìm được một chuỗi chìa khóa.

Lần lượt thử từng chìa, tới lần thứ n, cuối cùng chìa khóa cắm được vào ổ, khẽ vặn, nghe "răng rắc" một tiếng, khóa mở ra!

Khiến tôi bất ngờ rằng đây không phải là căn cứ bí mật gì, mà là phòng trẻ con ấm áp.

Có không ít đồ dùng của trẻ nhỏ vẫn chưa xé bao đặt xung quanh thảm: giường em bé chưng đầy gấu bông và búp bê, đầu giường treo một chuỗi con thú đung đưa. Tôi lục lọi tìm được chốt mở, nhẹ nhàng đung đưa vòng quay, có tiếng nhạc thanh thúy như tiếng nước vang lên. Thật xinh xắn, lại dễ nghe, được ngủ ở nơi này, khẳng định rất hạnh phúc.

Đôi cánh tay từ sau vòng qua người, ôm chặt hông của tôi không buông: "Thích nơi này không?"

"Thích! Chỉ là, không có em bé, cảm thấy thiếu thiếu." Tôi ngoái đầu nhìn lại theo tiếng nói, vừa đúng đối mắt với Âm Hạng Thiên.

Trong đáy mắt anh thoáng qua một tia đau thương, giọng trầm thấp có chút cô đơn: "Nó không có cơ hội ra đời."

"Thật đáng tiếc." Tôi tránh thoát cái ôm của anh, ngồi trên mặt thảm, loay hoay với những chiếc giày nhỏ đáng yêu.

Truyện convert hay : Hào Môn Người Thừa Kế
Chương Trước/168Chương Sau

Theo Dõi