Saved Font

Trước/456Sau

Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 44: Nhớ Uống Thuốc (2)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Khoảng hơn chục phút sau, cánh cửa phòng tắm được mở ra. Hơi nước từ bên trong bay ra ngoài. Sau đó, Khiết Thần quấn khăn tắm bước tới giường và nhìn Hứa Tịnh Nhi bằng vẻ trịch thượng.

Vừa rồi Hứa Tịnh Nhi như từ địa ngục trở về. Cơ thể cơ dường như bị rút sạch sức lực. Cô nằm lên giường với cơ thể cứng đơ và tê dại. Thế nhưng khi cô nhìn qua anh thì vẫn mím môi cố gắng dùng chút sức tàn của mình kéo chăn như muốn che giấu đi những vết tích đầy người. Cô cũng không muốn nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ của anh nữa.

Dù là động tác nhẹ đó thôi cũng đủ để khiến lưng cô toát mồ hôi hột.

Cố Khiết Thần nhìn bộ dạng của cô thì cười lạnh lùng. Anh nhìn chăm chăm cô sau đó bước tới, ghé sát người cô.

Tình huống vừa rồi thật sự khiến Hứa Tịnh Nhi sợ khiếp. Cơ thể cô cứ thế bất giác lùi về sau nhưng vẫn bị bàn tay anh giữ chặt, năm ngón tay đẩy cằm cô lên.

Khuôn mặt tuấn tú của anh áp sát cô. Hứa Tịnh Nhi càng cảm thấy hoảng loạn hơn.

Đôi mắt đen không chút dao động của anh nhìn cô bằng vẻ vô cảm. Giọng nói anh vang lên càng vô tình hơn: “Hứa Tịnh Nhi, cô không chịu được cô đơn, chỉ muốn tôi về ngủ cùng cô thì tôi sẽ tác thành cho cô!”

Mọi thứ xảy ra ngày hôm nay quá đường đột. Lúc này đến Hứa Tịnh NHi cũng cảm thấy nghi ngờ có phải là cô đang gặp ác mộng hay không. Còn với câu nói vừa rồi của Khiết Thần thì cô thật sự không hiểu có nghĩa là gì.

Cái gì mà cô không chịu nổi cô đơn? Cái gì mà cô chỉ muốn anh về ngủ với cô chứ…

Ánh mắt mơ màng của Hứa Tịnh Nhi càng khiến cơn lửa giận của Khiết Thần bùng lên mãnh liệt hơn. Anh cười lạnh lùng, giọng điều chứa đựng sự khinh miệt: “Sao? Lại làm ra vẻ ngây thơ vô số tội hả? Hứa Tịnh Nhi, bỏ cái ác tâm đó đi. Cô biết làm bao nhiêu kiểu thì thể hiện hết ra. Thứ tôi có là thời gian để đáp ứng cho cô”.

Dứt lời, anh rụt tay lại giống như vừa động vào thứ gì đó dơ bẩn. Hứa Tịnh Nhi bị mất điểm tự bèn ngã ra giường.

Khiết Thần bước vào phòng thay đồ, thay sang một bộ quần áo sạch sẽ. Anh đĩnh đạc bước ra, chẳng buồn nhìn cô lấy một lần, cứ thế đi thẳng ra cửa.

Đi được vài bước, anh chợt nghĩ ra điều gì đó bèn quay người lại nhìn cô với vẻ lạnh lùng.

Anh nói thẳng không chút chần chừ: “Nhớ uống thuốc. Tôi không muốn giữa cô và tôi xảy ra thêm một mối quan hệ không đáng có”.

Nói xong, Khiết Thần đóng sầm cửa lại.

Hứa Tịnh Nhi nằm đờ đẫn trên giường. Bên tai cô vẫn văng vẳng câu nói của Khiết Thần. Lúc anh ức hiếp cô, đau như vậy, mạnh như vậy mà cô không hề rơi nước mắt. Thế nhưng, một câu nói vừa rồi của anh thôi đã khiến cô khóc nghẹn ngào.

Thêm một mối quan hệ không đáng có sao.

Cô được gả cho Khiết Thần. Vậy mà trong lòng anh, cô chỉ là một mối quan hệ không đáng có.

Anh không còn bỏ mặc cô trong ngôi nhà lạnh lẽo, dăm ba ngày mới về một lần nữa. Anh cũng không phải là về ở hẳn mà giống như hôm nay, sau khi dày vò cô thì anh liền bỏ đi.

Ở đây không giống như nhà của anh, mà giống khách sạn. Thậm chí…cô còn cảm thấy mình không phải là một người vợ mà giống một kỹ nữ hơn.

Lúc mới dọn vào, cô từng nghĩ đây sẽ là nhà của cô và Khiết Thần. Hóa ra, đó chỉ là ước nguyện của cô mà thôi.

Trước/456Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Phu Nhân Nàng Áo Lót Lại Oanh Động Toàn Thành