Saved Font

Trước/85Sau

Cô Vợ Câm: Tổng Tài, Hãy Yêu Đi

Chương 51: Sai Lầm

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Mộ Viên Thần lúc này tiến lên phía trước, nghe Ninh Hinh nói vậy, anh cảm nhận được bảo bối của mình đang ở gần đây.

" Em đưa cô ấy đi trước đi, Dụ Ngôn để anh tìm " Mộ Viên Thần nói.

" Một số tách ra, chúng ta tiến sâu vào một chút " Mộ Viên Thần nói, nhanh chân bước đi.

Anh không thể đứng yên một chỗ nữa, trong lòng lo đến mức như lửa đốt cháy rồi, bảo bối của anh không thể xảy ra chuyện xấu gì được.

Mộ Viên Bách đành ôm Ninh Hinh lên, cô đã ngất đi lúc nào không hay.

" Đến bệnh viện " Mộ Viên Bách nói, người của anh cũng vội đi theo, chuyện còn lại đành mong Mộ Viên Thần tìm thấy Dụ Bạch Ngôn càng sớm càng tốt.

Mộ Viên Thần cũng dựa vào trực giác của mình mà đi, tiến sâu thêm một chút, anh hoảng hồn khi thấy Dụ Bạch Ngôn nằm dưới đất, cả người đều dính đầy bùn đất rồi.

" Bạch Ngôn ".

Mộ Viên Thần vội lao đến, vừa chạm vào người bảo bối thì cảm nhận rõ là người của Dụ Bạch Ngôn đang rất nóng.

Bảo bối phát sốt rồi!

Anh khẩn trương đỡ Bạch Ngôn lên vai mình, cõng Dụ Bạch Ngôn sau đó lên tiếng:" Mau chuẩn bị xe, chúng ta đến bệnh viện ".

...

Bệnh viện.

Ninh Hinh được đẩy vào trước, sau đó Dụ Bạch Ngôn cũng được đẩy vào cùng.

Lục Thiên Tư chịu phần về Ninh Hinh, còn đồng nghiệp của mình thì lo phía Dụ Bạch Ngôn.

Cả hai người đàn ông còn lại ngồi bên ngoài hành lang, cả người Dụ Bạch Ngôn đánh đến bầm dậm, tay của Mộ Viên Thần vẫn không ngừng run rẩy.

Sau khi nhận được tin, anh đã gấp gáp tìm chuyến bay bay về đây sớm nhất để tìm Dụ Bạch Ngôn. vừa liên lạc với Mộ Viên Bách thì biết chuyện mẹ anh cũng động đến Ninh Hinh.

Cuối cùng cả hai cũng phải đành đến nhà chính, bắt mẹ mình phải khai ra đã giấu bọn họ ra, mẹ anh thì là người cố chấp, mãi không chịu nói.

Mộ Viên Bách thì càng lúc lo cho vợ mình, anh cũng lo cho bảo bối nốt. Cuối cùng đánh lấy quyền thế của mình đè áp lên ba mẹ anh, bởi vì bọn họ vừa sợ năng lực của Mộ Viên Bách nên đành nói ra.

Bà nội cũng biết chuyện mẹ anh làm, bà đã tức giận và bắt bọn họ nói, sau khi biết được chỗ đó cả hai liền mặc kệ màn đêm hay mưa to gió lớn, đi đến đó với tốc độ nhanh nhất có thể để tìm thấy Ninh Hinh và Dụ Bạch Ngôn.

Cũng may đã tìm thấy họ sớm nhất có thể, nếu không thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.

Lần này mẹ anh quá đáng lắm rồi...

Thư kí Lâm được y tá đẩy đến chỗ Mộ Viên Bách, khi vừa báo tin cho sếp xong cậu cũng ngất đi do bị đâm, vừa trải qua cuộc phẫu thuật, mới tỉnh lại thì nhận được tin đã tìm thấy thiếu phu nhân rồi.

Bây giờ cũng đã ba giờ sáng, cũng gần bốn giờ rồi.

" Mộ tổng..." Thư kí Lâm lên tiếng.

" Cậu vừa phẫu thuật, đến đây làm gì?" Mộ Viên Bách hỏi.

" Tôi...tôi lo cho thiếu phu nhân ".

" Do tôi mà cô ấy...".

Nếu thư kí Lâm không sơ xuất ,không đề phòng kĩ thì thiếu phu nhân cũng không bị đưa đi như vậy.

" Không phải lỗi của cậu, là do tôi mới đúng ".

Anh đã đoán trước sẽ có việc này, nhưng vì đó là ba mẹ anh, nên anh không dám ra tay nặng với họ. Nhưng hôm nay thì xảy ra chuyện lớn rồi, cuối cùng người chịu tổn thương là Ninh Hinh.

" Viên Bách..." Mộ Viên Thần quay sang nhìn em trai mình.

Việc mẹ anh phát hiện chuyện của anh có lẽ là do hôm ở du thuyền, đã bị ai đó thấy hoặc bà đã nghi ngờ rồi cho người giám sát anh. Anh không nghĩ bà có thể làm chuyện điên rồ đến mức bắt lấy Dụ Bạch Ngôn từ Pháp đem về đây, mẹ anh..

Bà quá là tàn nhẫn rồi.

Mộ Viên Bách gục đầu xuống, sai lầm lần này của anh quá lớn rồi, cuối cùng là vẫn không thể bảo vệ tốt cho Ninh Hinh.

...

Ninh Hinh được đẩy ra sau vài tiếng, Lục Thiên Tư cũng đi ra.

" Cô ấy không sao rồi, vết thương trên đầu cũng không nghiêm trọng mấy " Lục Thiên Tư nói.

Còn Dụ Bạch Ngôn vẫn ở trong phòng cấp cứu, lúc đưa bảo bối của mình đến bệnh viện, Mộ Viên Thần cũng thấy rõ Dụ Bạch Ngôn bị thương nặng đến đâu, còn đang trong tình trạng sốt rất cao nữa.

Mộ Viên Bách dường như được ai đó đẩy tảng đá nặng trong lòng ra, anh đã an tâm, nhẹ nhõm nhìn Ninh Hinh đang nằm trên giường bệnh.

Y tá đẩy cô đi, anh cũng bước chân đi theo.

Không lâu sau đó, Dụ Bạch Ngôn được đẩy ra, cả người chỉ toàn là bông băng, Mộ Viên Thần càng nhìn càng đau lòng.

Liễu Ngân Bình bước ra, đưa tay kéo khẩu trang xuống, nhìn Mộ Viên Thần:" Tình hình của bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch rồi, sẽ được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt, người nhà đừng lo ".

...

Lục Thiên Tư bước ra khỏi thang máy, nhìn thấy Liễu Ngân Bình thì mỉm cười.

Hai ca cấp cứu vừa rồi, anh thì phụ trách cho Ninh Hinh ở tầng trên, còn tầng dưới thì là bác sĩ Liễu đây lo.

Cả hai cũng mệt chết rồi.

" Vất vả rồi " Lục Thiên Tư nói.

" Ừ ".

" Anh cũng vậy mà ".

:

Trước/85Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nghịch Thiên Tà Thần