Saved Font

Trước/60Sau

Cô Vợ Dễ Thương

Chương 35: Anh Đưa Cho Tôi Cổ Phiếu Của Tập Đoàn Hàn Thị Làm Gì?

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 35: ANH ĐƯA CHO TÔI CỔ PHIẾU CỦA TẬP ĐOÀN HÀN THỊ LÀM GÌ?

“Điều này là đương nhiên, ba với mẹ con chỉ có mỗi đứa con gái cưng là con, không nuôi con thì nuôi ai.” Tô Thạch Diễn vỗ vai Tô Dương Dương và nói tiếp: “Ba tin vào sự giáo dục của ba, ba biết con là người như thế nào. Cho dù con được gả cho một gia đình như nhà họ Hàn , cũng đừng cảm thấy tủi thân và sống theo tính khí trước đây của con. Ba và mẹ con đều muốn con sống tốt, nếu như sống một cuộc sống tồi tệ, con cũng không phải miễn cưỡng, hãy ném giấy ly hôn vào mặt Hàn Khải Uy và trở về nhà, con biết chưa?”

Nghe xong, khóe môi Tô Dương Dương khẽ nhếch lên, đôi mắt ướt đẫm, run rẩy nói: “Ba, con vừa mới kết hôn, ba đã nghĩ đến việc con ly hôn rồi.”

“Tối qua, mẹ con muốn nói những lời này với con, bà ấy đã rất kìm nén. Ba nói những lời này, không có ý gì khác, chỉ là để cho con hiểu rằng, con là con gái cưng của cha mẹ, cho dù con kết hôn thì điều đó vẫn không thay đổi. Cha mẹ cưng chiều con hai mươi mấy năm, không phải là để gả con cho người khác và chịu tủi thân.”

“Con hiểu, cảm ơn ba.”

Ba cô là một kỹ sư nghiêm khắc, bình thường ông cũng ít nói.

Trong nhà có cô và mẹ cô hay nói chêm chọc cười, nên chỗ để ba cô phát huy càng ít.

Nếu không phải để cô yên tâm, ba cô sẽ không nói ra những lời này.

Hàn Khải Uy nhìn người phụ nữ đang tiến lại gần, khóe môi khẽ nhếch lên, đưa tay về phía cô.

Tô Dương Dương đặt tay cô vào lòng bàn tay của Hàn Khải Uy , cô thở phào nhẹ nhõm.

Chưa kịp trấn an thì cô thoáng nhìn thấy vết son môi trên cổ áo sơ mi trắng của anh.

Cô nhìn chằm chằm một lúc, vừa mới kết hôn, chồng cô đã bắt đầu tìm tiểu tam rồi sao?

Tô Dương Dương không biết nên biểu cảm như thế nào.

Vì yêu nên cô muốn kết hôn với Hàn Khải Uy , cô có thể nhảy lên vạch trần anh ngay lúc này.

Nhưng khi cuộc hôn nhân của họ không phải vì tình yêu, cũng không môn đăng hộ đối, cô không thể vạch trần, ít nhất thì cô không dám vạch trần trước mặt.

Tô Dương Dương từ đầu đến cuối đều nở nụ cười tiếp đãi khách khứa, sau khi kính rượu cha mẹ hai bên, cô ngồi cùng Hàn Khải Uy trong xe cưới.

Tô Dương Dương xoa xoa khuôn mặt cười sắp cứng đơ của mình và nhắm mắt thư giãn.

“Mệt như vậy sao?” Hàn Khải Uy vừa hỏi, vừa rót cho cô một cốc nước.

“Không sao, cười đến nỗi mặt tôi hơi cứng.” Tô Dương Dương nhận lấy cốc nước và uống.

Hàn Khải Uy thấy gương mặt mệt mỏi của cô, anh nâng ngăn che giữa ghế trước và ghế sau lên, tránh người tài xế nhìn thấy phía sau.

“Nếu mệt thì cô nghỉ ngơi một chút đi, còn gần một tiếng đồng hồ nữa mới đến nơi.”

Tô Dương Dương gật đầu, liếc nhìn vào cổ áo đang dính son môi của anh và nói: “Lần sau, nếu anh muốn ở bên người phụ nữ mà anh muốn bảo vệ thì phiền anh đừng lưu lại bất kỳ dấu vết nào được không? Tôi sẽ rất xấu hổ với danh nghĩa là vợ của anh.”

Hàn Khải Uy đưa tay sờ vào cổ áo của mình theo ánh mắt cô.

Anh liền nghĩ đến người đã để lại vết son môi trên cổ áo anh, trong lòng không vui.

Mà điều khiến anh không vui là phản ứng của Tô Dương Dương .

“Cô không giận sao?”

“Tôi muốn giận, nhưng tôi thấy rằng lập trường của tôi là không đủ.” Tô Dương Dương thản nhiên nói : “Nếu như tôi tức giận, anh và bạn gái anh sẽ kết hợp lại tính toán với tôi, tôi không thể tiếp tục hồ đồ.”

Nghe vậy, Hàn Khải Uy không muốn nói gì với cô nữa, không hiểu tại sao mạch não của người phụ nữ này lại lạ lùng đến vậy.

Hai người họ đều không nói gì thêm.

Tô Dương Dương nhìn những con đường lập lòe ánh đèn ngoài cửa sổ, trong lòng không thể nào không khó chịu.

Trước đây cô vẫn rất mong đợi cuộc sống sau hôn nhân, kết quả là đám cưới đã hắt cho cô một chậu nước lạnh.

Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự sau một giờ chạy xe.

Tô Dương Dương kéo cửa và xuống xe, cô thấy rằng đó không phải căn biệt thự mà cô đến lần trước.

Xung quanh không có ánh đèn, rõ ràng đây không phải là biệt thự kiểu quần cư.

Tài xế rời đi ngay sau khi mang vali của hai người họ vào trong biệt thự.

Chỉ còn lại Hàn Khải Uy và Tô Dương Dương trong căn biệt thự lớn như vậy.

Tô Dương Dương không thể không có chút căng thẳng, cô di chuyển chiếc váy cưới rườm rà đang mặc trên người: “Tôi đi thay quần áo.”

Nói xong, cô xách vali của mình đi lên tầng mà không đợi Hàn Khải Uy trả lời.

Tô Dương Dương tùy ý đẩy cửa căn phòng gần cầu thang nhất, sau khi bật đèn lên thì cô mới biết đó là phòng cưới.

Rèm cửa và chăn trải giường màu đỏ, bên trên còn có một trái tim lớn được ghép từ những cánh hoa hồng.

Tô Dương Dương không còn tâm trạng để ngắm mấy thứ này, cô hối hận.

Sau khi nhanh chóng thay một bộ quần áo rộng rãi mặc ở nhà, cô thả tóc ra, búi tóc lại và xuống tầng.

Dưới tầng, Hàn Khải Uy đã ngồi trên ghế sofa, trên bàn trước mặt anh có đặt vài chai rượu.

Tô Dương Dương bước đến và ngồi xuống đối diện anh.

Hàn Khải Uy rót cho cô một ly rượu sâm banh mà phụ nữ tương đối thích và đẩy ly rượu tới trước mặt cô.

Tô Dương Dương cũng không khách sáo uống một ngụm: “Chuyện chúng ta kết hôn, cả Thành phố Thương đều biết rồi, sau này tôi phải làm gì? Những chỗ cần chú ý anh cứ nói rõ ràng, để tránh tới lúc đó tôi làm không đúng.”

“Sự phản ứng của cô thật đặc biệt.”

“Dấu son trên cổ áo anh không phải lưu lại để tôi nhìn thấy sao? Một gợi ý rõ ràng như vậy, tôi lại không hiểu thì không hợp tình hợp lý rồi.”

Những ngón tay thon dài của Hàn Khải Uy cầm chiếc ly trong suốt như pha lê, sau đó từ phía sau lấy ra một bản hợp đồng: “Cô ký vào đây.”

“Đây là gì?”

“Chuyển nhượng cổ phần của tập đoàn Hàn thị .”

Tô Dương Dương ngạc nhiên nhìn anh: “Anh, ...anh đưa cổ phần cho tôi làm gì?”

“Cô trở thành vợ của tôi một cách miễn cưỡng, chẳng lẽ tôi lại không có chút bồi thường về mặt tinh thần cho cô sao?” Hàn Khải Uy nói với vẻ thích thú.

Tô Dương Dương không thèm đọc, lật thẳng đến trang cuối cùng và ký tên mình.

Ký xong, cô tiện hỏi: “Hạ Đổng, anh cho tôi bao nhiêu tiền?”

“600 tỷ.”

“Sáu, 600 tỷ?!” Tô Dương Dương tròn mắt, nhìn vào bản hợp đồng đã ký tên cô: “Chữ ký này có thể vô hiệu không?”

“Không. Ngày mai tôi sẽ giao cho trợ lý đi xử lý và tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của cô vào chiều mai.”

“Không, Hạ Đổng, không phải là tôi coi tiền như rác rưởi, nhưng anh không cần phải cho tôi nhiều tiền như vậy. Trong tay tôi có nhiều tiền như vậy cũng vô tác dụng, anh có thể đừng dọa người như vậy được không?”

“Đây là những gì cô xứng đáng có được.”

Tô Dương Dương gập bản hợp đồng lại và vỗ ngực: “Tôi không thể hiểu được suy nghĩ của những người giàu có như các anh. Vậy anh nói cho tôi nghe về những nghĩa vụ tôi nên làm, tôi cần phải làm gì? Có phải là tôi phải chăm sóc, trông nom Tiểu Bảo, nghĩ cách để triệu chứng tự kỷ của thằng bé có chuyển biến tốt hơn sao? Những việc này thôi có thể đồng ý với anh.”

“Em không có yêu cầu gì sao?” Hàn Khải Uy thấy cô không phản ứng quá nhiều về 600 tỷ đó, trong lòng có chút khen ngợi.

“Yêu cầu của tôi, trước đây tôi đã nói rồi. Sau này, chúng ta không còn ở bên nhau nữa, hy vọng anh đừng để cha mẹ tôi phải khó xử. Ngoài ra, tôi không muốn từ bỏ công việc của tôi. Trước đây tôi là bác sĩ nội trú, thời gian làm việc và nghỉ ngơi không được ổn định, bây giờ tôi là bác sĩ phụ trách, trong hầu hết các trường hợp, thời gian làm việc không khác so với các công việc khác và sẽ không ảnh hưởng đến việc chăm sóc Tiểu Bảo. Còn những việc khác tạm thời không có.” Sau khi Tô Dương Dương nói xong, cô lại uống một ngụm sâm banh: “Còn anh. Người lưu lại dấu son môi trên cổ áo anh có phải là người mà anh thực sự yêu không? Cô ấy là ai? Về sau, khi chạm mặt, tôi có phải né tránh hoặc diễn kịch cùng anh không?”

Tô Dương Dương tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng lại không được thoải mái.

Trước/60Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nữ Tổng Giám Đốc Toàn Năng Binh Vương