Saved Font

Trước/190Sau

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng Tài

Chương 119

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chẳng qua sau đó ngẫm nghĩ, loại chuyện của thương giới vốn dĩ rất phức tạp, cho dù đang ở địa vị cao giống như Ôn Đình Vực thì cũng cần phải xã giao ở mặt ngoài.

Mà mấy tổng tài kia cũng nhìn ra Ôn Đình Vực không có hứng thú, bọn họ nhìn thoáng qua nhau, sau đó một người đứng lên: “Chư vị, tôi muốn tới nhà vệ sinh, các vị cứ nói chuyện đi.”&p Cặp mắt đen ẩn chứa ánh sáng của Ôn Đình vực hơi hơi động.

Tiếp đó trên bàn cơm lại tiến hành một vòng hàn huyên mới.

So với mấy cái tổng tài thân thiện kia, thần sắc Ôn Đình Vực vẫn luôn nhàn nhạt, một bộ dáng không nóng không lạnh.

Cố Niệm Niệm cũng không nói nhiều, đơn giản liền bắt đầu ăn uống thỏa thích.

Cái khác không nói, đồ ăn của khách sạn năm sao quả thật là không chê vào đâu được, ăn vô cùng ngon, Cố Niệm Niệm quả thực ăn đến vô cùng vui vẻ.

Con ngươi Ôn Đình Vực vô tình đảo qua Cố Niệm Niệm vài lần, sau đó bên môi lộ ra tươi cười như có như không.

Cũng chỉ có vật nhỏ không tim không phổi như Cố Niệm Niệm mới có thể ở trong loại trường hợp này ăn uống thỏa thích.

Rất nhanh một người phục vụ lại mang lên máy bình rượu.

Mấy tổng tài kia liền cùng Ôn Đình Vực uống.

Không biết có phải ảo giác của Cố Niệm Niệm hay không, lúc những người đó muốn cùng uống rượu với Ôn Đình Vực, cô vừa nuốt xuống một miếng thịt lợn nướng, ánh mắt vô tình nhìn về phía Ôn Đình Vực.

Cô thấy trong mắt Ôn Đình Vực hiện lên một mũi nhọn sắc bén.

Mũi nhọn kia giống như chuồn chuồn lướt nước, rất nhanh đã biến mắt.

Mấy tổng tài kia đã đưa một cái ly cho Ôn Đình Vực: “Ôn tổng, ly rượu này cậu nhát định phải uống hết, nếu không thì quá là không cho chúng tôi mặt mũi.”&p Ôn Đình Vực nhàn nhạt cười, tiếp nhận ly rượu uống một hơi cạn sạch.

Một tổng tài khác lại đưa ly cho Cố Niệm Niệm: “Tiểu cô nương, cô cũng uống một ly đi.”&p Có Niệm Niệm ó chút choáng váng, vừa rồi cô vẫn luôn ăn đô ăn, cũng không ai đê ý cô, lúc này sao cũng có người bảo cô uông rượu.

Cô còn đang không biết có nên uống hay không, Ôn Đình Vực đã bắt động thanh sắc tiếp nhận ly rượu trước mặt Có Niệm Niệm: “Cô ấy vẫn còn là học sinh, không thể uống rượu, tôi thay cô ấy uống.”&p Tổng tài kia cười nói: “Ôn tổng, lời này của cậu là không đúng rồi, học sinh thì sao chứ, học sinh cũng phải biết uống rượu mà.”&p Ngữ khí Ôn Đình Vực nhàn nhạt lại giấu diễm sắc bén: “Người phụ nữ của tôi không cần biết uống rượu.”&p Anh vừa nói như vậy, mấy người kia cũng không dám nói gì nữa, chỉ có thể để Ôn Đình Vực thay Cố Niệm Niệm uống một hơi cạn sạch.

Theo Ôn Đình Vực uống rượu ngày càng nhiều, anh mắt mấy tổng tài kia cũng càng ngày càng cấp bách.

Cho dù Cố Niệm Niệm có tùy tiện, lúc này cô cũng phát hiện có gì đó không đúng.

Mà lúc này Ôn Đình Vực ở bên người cô bỗng nhiên đem cô ôm vào lòng, Cố Niệm Niệm cứng đờ, môi Ôn Đình Vực đã cọ qua vành tai cô: “Nhớ kỹ thân phận của cô, là thê tử của tôi, làm thật tốt trách nhiệm của một người vợ.”&p Ngữ khí của anh rất nhẹ, ngoại trừ Cố Niệm Niệm thì không ai nghe thấy.

Vào lúc này người mới vừa rồi đi vào nhà vệ sinh đã đầy cửa vào, không phải một mình ông ta tới, phía sau còn mang theo mắy cô gái.

Các cô gái kia đều vô cùng trẻ tuổi, hơn nữa toàn bộ đều mặc đồng phục học sinh.

Cho nên một người vừa rồi liền lấy cớ đi nhà vệ sinh để ra ngoài, ông ta đi tìm mấy sinh viên nữ xinh đep, đặc biệt để các cô dùng sắc đẹp tới dụ dỗ Ôn Đình Vực.

Mà bên này máy vị tổng tài còn lại trong phòng bắt đầu liều mạng chuốc rượu Ôn Đình Vực.

Nói cho cùng nam nhân dưới cơn say rượu sẽ rất dễ dàng làm sai chuyện.

Trước/190Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Không Phụ Vinh Quang, Không Phụ Ngươi