Saved Font

Trước/190Sau

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng Tài

Chương 15: Con Điếm Rách Nhà Mày Chết Ở Đâu Rồi Ôn Đình Vực Gật Đầu

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
“Tôi không muốn chỉ phiếu, tôi muốn cái khác.” Có Niệm Niệm nói.

“Cô nói đi.”

“Anh có biết tòa nhà cao nhất nước ta là tòa nào không?” Cố Niệm Niệm hỏi. Ánh mắt Ôn Đình Vực quét qua cô: “Tòa nhà Cẩm Thành cao chín mươi chín tầng phải không?”

Đôi mày tuần tú của anh hơi nhướng lên: “Chẳng lẽ cô muốn tòa nhà Cẩm Thành sao? Khẩu vị cô cũng lớn quá đó.”

“Anh đã nói là tôi muốn gì anh cũng chiều đúng không?”

“Nếu cô muốn tôi lấy cái tòa nhà đó để đền bù cũng được.”

Cố Niệm Niệm nở nụ cười, cô cười đến mức đôi mắt cong cong: “Tôi không muốn tòa nhà đó, tôi muốn anh nhảy từ tầng chín mươi chín xuống, lấy cái chết để đền bù cho tắm thân trong sạch của tôi.”

Sắc mặt Ôn Đình Vực cứng đờ. Tìm truyện hay tại # TRUMtru yen. ог G #

Sau đó sắc mặt anh khôi phục lại bình thường. Nhìn Cố Niệm Niệm, trong mắt anh có thêm chút phức tạp.

“Cô đúng là một cô gái thú vị.” Khóe môi Ôn Đình Vực hơi nhéếch lên.

Anh lấy danh thiếp ra, nhét vào túi dào Cố Niệm Niệm: “Tôi sẽ nhớ kỹ cô nhóc nhà cô. Nếu gặp phiền phức gì có thể tìm tôi, tôi sẽ nhớ kỹ món nợ này.”

“Ai thèm tìm anh, tôi không cần danh thiếp của anh.” Cố Niệm Niệm muốn vứt danh thiếp trong túi đi.

Ôn Đình Vực giữ tay Có Niệm Niệm lại: “Chuyện gì cũng không nên dồn ép quá, nên chừa một con đường lui.”

Anh nhìn Cố Niệm Niệm, ánh mắt đầy vẻ áp bách, đôi con ngươi đen kịt như một cái lỗ đen khổng lồ, khiến người ta không thể thoát ra được.

Không hiểu sao trái tim Cố Niệm Niệm lại nhảy lên một cái.

“Không vứt thì không vứt.” Một lúc sau, Cố Niệm Niệm ra vẻ nhận thua, nói.

Lúc này Ôn Đình Vực mới nới lỏng tay, nhìn Cố Niệm Niệm một chút rồi bỏ đi.

Dáng người anh thẳng tắp, hai chân thon dài bước đi cao ngạo, trông vô cùng quý phái. Cố Niệm Niệm nhìn bóng lưng Ôn Đình Vực rời đi một lúc.

Người đàn ông này thật sự rất anh tuần, Cố Niệm Niệm nghĩ thầm.

Ngay cả bóng lưng cũng khí thế đến vậy.

Ngắn ngơ giây lát, cô cũng quên luôn tắm danh thiếp trong túi.

Nửa ngày sau, khi mặt trời ngày càng chói chang, cô mới phụ hồi tinh thần.

Phải đến nhà máy phơi trà.

Không biết có phải do hai hôm nay có quá nhiều việc xảy ra hay không, Cố Niệm Niệm cứ cảm thấy cơ thể mệt mỏi.

Chưa làm được bao lâu thì cơ thể cô đã không còn chút sức lực nào, chỉ có thể nghỉ ngơi trước.

“Niệm Niệm, cậu không sao chứ.” Hà Thư Thư không yên tâm.

Cậu ta thấy Cố Niệm Niệm không ổn nên cũng xin phép ra theo.

Có Niệm Niệm lắc đầu.

“Hay hôm nay mình đưa cậu về nhé?” Hà Thư Thư nói.

Lúc này Cố Niệm Niệm mới nhớ ra cả ngày hôm qua mình không về.

“Về nhà đi.” Cố Niệm Niệm thở dài.

“Mình đưa cậu đi.” Hà Thư Thư cũng đứng lên.

Ban đầu Cố Niệm Niệm không muốn, nhưng cả người không còn chút sức lực nào, chân nhữn ra đến phát run.

Hà Thư Thư đỡ cô về nhà họ Có.

Nhà họ Cố rất gần nhà máy, đi bộ khoảng mười phút là đến.

Ngay khi bọn họ đến nhà họ Cố, một cỗ xe lao vút qua người họ.

Trước/190Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Mạnh Nhất Thăng Cấp Hệ Thống