Saved Font

Trước/190Sau

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng Tài

Chương 170

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Con ngươi của anh giống như chứa đựng cả bầu trời sao ngoài cửa sổ, lấp lánh tỏa sáng.

Tâm tư Cố Niệm Niệm xoay chuyển.

Cô cũng không dám nói lấy thân báo đáp nữa, nếu không nam nhân này lại muốn tức giận.

“Tôi nấu mì cho anh ăn được không?” Cố Niệm Niệm nghĩ anh về muộn như vậy thì hẳn là đói bụng, mình liền nấu mì sợi cho anh ăn.

Nghe Cố Niệm Niệm nói vậy, Ôn Đình Vực thật ra có vài phần hứng thú.

Anh hơi hơi gật đầu.

Cố Niệm Niệm tức khắc vui vẻ lên, cô lập tức chạy đến phòng bếp.

Trù nghệ là sở trường của Cố Niệm Niệm, huống chi nấu một bát mì đối với Cố Niệm Niệm mà nói quả thực dễ như: ăn sáng.

Lúc Cố Niệm Niệm nấu mì, Ôn Đình Vực nghiêng người dựa vào cửa phòng bếp nhìn Cố Niệm Niệm bận rộn.

Nhìn cô một bên ca hát một bên đánh trứng gà, mắt anh nổi lên một vòng gợn sóng.

Trước giờ anh thế nào không phát hiện, nhìn một người xuống bếp lại là việc thú vị như thế.

Rất nhanh, một bát mì thơm ngào ngạt đã ra lò.

Trên mì sợi là hai quả trứng gà, mặt trên còn rải hành, rau thơm cùng dầu vừng, cho dù không ngửi thấy mùi hương chỉ nhìn hình thức cũng đã thực mê người.

“Nào nào, ném thử tay nghề của Có đầu bép đi.” Cố Niệm Niệm bưng bát mì lên bàn ăn.

Ôn Đình Vực ném thử một miếng: “Không tồi.”&p Mì được nấu dẻo dai, nước mì thanh tân thoải mái, xác thật hương vị thượng giai.

Cố Niệm Niệm tức khắc có chút đắc ý: “Tôi đã biết trù nghệ của tôi tốt!”&p Khóe môi Ôn Đình Vực khẽ nhếch, sau đó tiếp tục ăn mì.

Mà lúc này Cố Niệm Niệm nhìn Ôn Đình Vực ăn mì thì bụng bỗng nhiên đói.

Càng xấu hổ chính là, bụng Cố Niệm Niệm còn phát ra một ít tiếng động rất nhỏ.

có êm Niệm vội vàng che lại cái bụng, ở trong lòng âm thầm mắng chính mình.

Cố Niệm Niệm, mày cũng quá không biết cố gắng, mày làm mì cho người ta ăn, sao nhìn người ta ăn chính mày cũng đói theo.

Những thanh âm đó không thoát được lỗ tai Ôn Đình Vực.

Anh ngước mắt: “Đói bụng?”&p“Không đói!” Cố Niệm Niệm phủ nhận.

Ôn Đình Vực đem bát đẩy tới trước mặt Cố Niệm Niệm: “Cô ăn đi.”&p Cố Niệm Niệm vội vàng xua tay: “Tôi nấu cho anh ăn, tôi sao có thể ăn chứ, tôi không cần.”&p “Một bát lớn như vậy tôi cũng ăn không hét, cô không ăn sẽ lãng phí.” Ngữ khí Ôn Đình Vực nhàn nhạt.

“Thật sự?” Cô Niệm Niệm hoài nghi nhìn Ôn Đình Vực một cái.

“Ừm, thật sự.” Ôn Đình Vực nói.

Cố Niệm Niệm lúc này mới cầm lấy đũa.

Có lẽ là do cô quá đói bụng, ăn vào miếng đầu tiên vậy mà lại cảm giác ăn ngon đên rơi lệ.

Cô sờ sờ khóe miệng: “Trên mặt tôi có dính gì sao?”&pLúc này Ôn Đình Vực mới phát hiện mình thát thó.

Anh thu hồi ánh mắt: “Không có.”&p Cố Niệm Niệm cười cười: “Vậy anh cứ nhìn chằm chằm tôi, có phải đột nhiên cảm thấy tôi quá xinh đẹp hay không?”&p Mí mắt Ôn Đình Vực giật giật: “Ừm.”&p”Xem như anh tinh mắt.”&pCố Niệm Niệm nói xong, Ôn Đình Vực không có nói tiếp về đề tài này Anh thay đổi đề tài khác: “Tô Hựu Thiến sẽ được mở.

phiên tòa vào ngày thứ bảy, đến lúc đó cô muốn đi không?”&p Cố Niệm Niệm lập tức gật đầu: “Đương nhiên muốn đi, thời khắc quan trọng như thế sao lại không đi.”&p Ôn Đình Vực liếc mắt nhìn cô một cái: “Cô cùng cô ta chỉ là gặp mặt một lần, vì sao cô lại giúp cô ta?”&p Cố Niệm Niệm sửng sốt.

Trước/190Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vạn Thú Triều Hoàng