Saved Font

Trước/190Sau

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng Tài

Chương 36: Tôi Thật Sự Là Một Mỹ Nhân

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Cô kêu lên vì suy nghĩ hèn mọn trong đầu, tranh thủ chuyển hướng suy nghĩ. Bồn rửa mặt cạnh cửa có một tắm gương lớn, Cố Niệm Niệm quay sang nhìn gương.

Ánh đèn màu quýt trong phòng tắm giống như một tắm lụa mỏng bao trùm lên gương mặt Cố Niệm Niệm, khiến ngũ quan càng thê mông lung, tỉnh xảo, thêm hơi nước trong phòng tắm khiến da cô mịn màng.

Cố Niệm Niệm phát hiện mặt mũi của mình cũng rất đẹp đó.

Gương mặt này, làn da này, ngũ quan này, chậc chậc, không chê vào đâu được.

“Tôi phát hiện tôi thật sự là một mỹ nhân đó.” Cố Niệm Niệm bỗng cảm thán.

Sau lưng truyền đến tiếng cười khẽ.

Cố Niệm Niệm lấy lại tinh thần, hơi xấu hổ, tức giận: “Anh có ý gì vậy, chẳng lẽ tôi không đủ đẹp sao?”

“Lúc em đội tóc giả màu đỏ, hát bài ‘Mua bán tình yêu’ đúng là khuynh quốc khuynh thành thật!” Giọng nói trầm thấp của Ôn Đình Vực truyền đến.

“Anh!” Cố Niệm Niệm tức giận, vô thức quay đầu lại muốn đối mặt, chỉ trích Ôn Đình Vực một phen.

Đột nhiên nhớ ra Ôn Đình Vực đang tắm, nhưng lúc này anh đang mặc quần áo rồi, không làm gì được nhưng thấy cả rồi.

“Tôi… tôi…” Có Niệm niệm cuống quít quay đầu đi, đỏ từ mặt xuống chân: “Tôi không cố ý.”

Ôn Đình Vực đã mặc xong áo choảng tắm, đi đến trước mặt Cố Niệm Niệm: “Cố ý hay không cũng chẳng sao, đâu phải chưa từng thấy.”

Mặt Cố Niệm Niệm càng đỏ hơn, vô cùng quẫn bách.

“Em đi tắm đi.” Ôn Đình Vực thấy cô như vậy rồi nên cũng không trêu cô nữa, xoay người sang chỗ khác.

“Anh sẽ không nhìn len chứ?” Cố Niệm Niệm vẫn không yên lòng.

“Yên tâm, tôi là quân tử.” Ôn Đình Vực nói: “Không giống em.”

Cố Niệm Niệm tự biết mình đuối lý nên không cãi nhau với anh, nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ. Đến lúc mặc đồ cô mới phái hiện, Lâm Thải Tình có chuẩn bị đồ mặc ngoài, nhưng không chuẩn bị đồ lót.

Vì lúc đến căn hộ đi tay không, nên không có gì cả.

Cố Niệm Niệm nghĩ một lúc rồi mặc nguyên bộ đồ lót vừa thay ra vào.

Cố Niệm Niệm ngơ ngác nhìn đôi con ngươi đen kịt của anh, như thể bị hút vào.

“Nhìn đủ chưa?”

Giọng nói dễ nghe của Ôn Đình Vực chợt vang lên khi bốn mắt nhìn nhau.

Lúc này Cố Niệm Niệm mới lấy lại tinh thần, ý thức được hai người đang ở trong tư thế lung túng mà cô còn đang dùng vẻ sỉ mê nhìn anh chằm chằm.

Cố Niệm Niệm, mày mắt mặt quá đi!

Cô vội vàng muốn ngồi dậy từ trên người Ôn Đình Vực nhưng phát hiện tay anh đang siết chặt eo cô.

Trước/190Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Bách Luyện Thành Thần