Chương Trước/270Chương Sau

Cô Vợ Trẻ Thế Thân Của Tổng Tài

Chương 230

* Cô ấy luôn cố tình trốn tránh George, nhưng có vẻ như dù che giấu thế nào thì cô ấy cũng không thể giấu được tên của mình, tại sao lại bị gọi là giòn như vậy, thật là kinh khủng.

Diệp Tiểu Manh ngây người đứng đó, còn chưa kịp phản ứng đã cảm thấy George cúi người nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

Anh ta thở rõ ràng và vây quanh cô. Cái ôm này thận trọng, như thể nó có thể làm tổn thương cô. Người đàn ông khiến cô cảm thấy hơi bất lịch sự khi đẩy ra. Giọng nói đầy lông lá vang lên bên tai cô, giọng của George. Gần như là một lời van xin: “Hứa với anh, đừng bao giờ từ bỏ anh, được không?”

Dù tương lai có khó khăn và sẽ trải qua những gì, đừng bao giờ từ bỏ anh.

George ôm chặt cô gái mềm mại trong vòng tay như ôm mây, thận trọng như sợ cô gái trong tay mình bay mất nếu không cẩn thận.

Anh không tin vào cảm giác này.

Vì còn quá nhiều ẩn số nên anh không biết tiếp theo sẽ phát triển như thế nào.

Tiểu Manh là một cô gái tốt, ngây thơ và trong sáng, khiến anh cảm thấy việc vô ý làm hại cô cũng là một tội lỗi không thể tha thứ.

Cho nên anh do dự, anh cố chịu đựng, lâu như vậy không dám nói một lời hứa, một lời tỏ tình cũng không dám dễ dàng nói ra, chỉ sợ không thể thành hiện thực, nhưng lại sợ làm cô thất vọng.

Nhưng anh thực sự sợ cô sẽ bỏ cuộc và bỏ đi.

Anh ấy sẽ làm mọi thứ có thể, nỗ lực hết sức và cố gắng hết sức để mang lại cho họ một tương lai tươi sáng, chỉ cần có một chút hy vọng, anh ấy sẽ chiến đấu vì nó, nhưng nếu cô ấy không muốn cố chấp, hoặc thậm chí cố gắng thì sao?

George cảm thấy chưa bao giờ anh hoảng loạn đến vậy trong giây lát.

Diệp Tiểu Manh duỗi hai tay ra, vốn là muốn thoát khỏi vòng ôm của hắn, nhưng cảm thấy trên người George khẽ run, trái tim bỗng nhiên mềm ra, nàng khẽ thở dài, hai tay ôm eo George, nói. Một giọng nói bị bóp nghẹt nhưng chắc nịch: “Được rồi, anh hứa với em.”

Đường Lạc Lạc ban đầu định đưa Trần Trần đi chơi, gửi cậu bé đến trường mẫu giáo rồi ghé qua studio của cô để bắt đầu một ngày mới tràn đầy sức sống..

Chà, đây là kế hoạch của cô ấy.

Nhưng..

Vừa rồi khi vừa bước ra khỏi chung cư, Đường Lạc Lạc liền nhìn thấy hai chiếc xe đậu bên trái phải ở cửa, một chiếc là Bugatti Veyron quen thuộc, Nhậm Tử Lương mặc đồ trắng đứng ở trước cửa xe.

Chiếc còn lại là một chiếc Ferrari quen thuộc hơn, với Mặc Thiệu Đình mặc đồ đen đứng trước cửa xe.

Hai người dường như đã hẹn trước, một người áo trắng thanh lịch, dịu dàng còn một người áo đen với đôi mắt lạnh lùng quyến rũ.

Hai người đều là ngọc dài, liếc mắt không nhìn nhau, Đường Lạc Lạc vừa xuất hiện liền đồng thanh chào hỏi.

“Lạc Lạc, anh đã đợi em rất lâu rồi, đến đi, anh sẽ đưa em và Trần Trần đu.” Nhậm Tử Lương trên mặt nở nụ cười và đưa tay về phía Trần Trần.

“Lên xe.” Đôi mắt đen của Mặc Thiệu Đình lóe lên, anh nghiêng đầu về phía xe của mình, ra hiệu cho Đường Lạc Lạc và Trần Trần lên xe và đi theo anh ta.

Đường Lạc Lạc:

Họ không biết rằng cô ấy gặp khó khăn trong việc lựa chọn sao?

Và nó không nên như vậy vào sáng sớm.

Tuy rằng từ khi trở về hiện tại ta đã dùng Nhậm Tử Lương làm lá chắn để giảm bớt phiền phức không đáng có, nhưng gần đây, không biết có phải là ảo giác của cô ấy không, cảm thấy Nhậm Tử Lương càng ngày càng nghiêm túc, thậm chí có lần còn nghe nói Nhậm Tử Lương nói cho cha mẹ về bản thân cô qua điện thoại, giọng điệu đó giống như đang giới thiệu cô con dâu chưa đến thăm bố mẹ mình nên gần đây Đường Lạc Lạc đang có ý định giữ khoảng cách an toàn với Nhậm Tử Lương.

Về phần Mặc Thiệu Đình, cô vốn nghĩ rằng bữa ăn anh ăn lần trước sẽ khiến anh rút lui, tuy nhiên rõ ràng niềm tin cuộc sống của Mặc Thiệu Đình có thể gặp khó khăn, nhưng anh càng đuổi theo sát sao hơn.

Lúc này, cả hai đều nhìn chằm chằm không chớp mắt, không nói đến biểu hiện đau khổ, bị bỏ rơi, than thở của Nhậm Tử Lương về sự vô hại của con người và động vật, thật khó để nhìn thẳng vào anh ta, áp lực toàn thân Mặc Thiệu Đình. Tất cả chỉ là vấn đề ai khiến người ta khó thở.

Đường Lạc Lạc xoa xoa trán đau đầu, khóe miệng nở nụ cười bất lực, không thể làm gì hơn, cúi đầu nhìn búi tóc nhỏ đang ngẩng đầu, dùng sức như không còn xương: “Trần Trần, anh muốn ngồi vào chỗ nào? Xe nào? Nói với mẹ! "

Vì vậy, hai người đàn ông lại đổ ánh mắt nồng nhiệt về cậu bé.

Nhậm Tử Lương chớp mắt, nghĩ rằng mình đã có cơ hội thắng rất lớn, sau cùng, cậu bé nhìn về phía người đàn ông Mặc Thiệu Đình: "Trần Trần, đến, đến với chú, chú đối xử tốt với cháu ra sao? Được không? lên xe đi." Tương lai sẽ đối xử tốt hơn với cháu! ”

Trần Trần nheo mắt cười với Nhậm Tử Lương

MẶC Thiệu Đình ngồi xổm xuống, không nói gì, chỉ cười với búi tóc nhỏ, đưa tay ra, nhẹ nhàng sờ lên đầu búi tóc nhỏ, Đường Lạc Lạc xem một lớn một nhỏ. Khuôn mặt cùng một bên lập tức sửng sốt - trên thực tế, Trần Trần vẫn giống Mặc Thiệu Đình hơn một chút.

Trần Trần nhìn vẻ mặt háo hức của Nhậm Tử Lương sau đó quay đầu nhìn nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt Mặc Thiệu Đình, nụ cười chân thành và dịu dàng, một sự ấm áp chưa từng thể hiện trước mặt người khác.

Bàn tay nhỏ bé mũm mĩm vươn ra, có vẻ do dự, lắc lắc trước mặt Nhậm Tử Lương và Mặc Thiệu Đình. Sau đó, cậu đặt bàn tay nhỏ bé vào lòng bàn tay Mặc Thiệu Đình trong ánh mắt kinh ngạc của Nhậm Tử Lương: " chú lái xe chậm hơn một chút. Hôm nay anh ta đến sớm và đừng lo lắng. "

" Mặc Thiệu Đình, anh có muốn xấu tính như vậy không? Anh đang lừa dối sao? Đây là đứa trẻ mà anh đã nhìn thấy khi còn nhỏ. Con của anh ta! "Nhậm Tử Lương đập ngực chân không muốn sinh khí:", con làm tan nát trái tim của chú, con thật sự mặc kệ chú, con thật là độc ác mà! "

Đường Lạc Lạc cũng rất kinh ngạc Trần Trần lựa chọn Mặc Thiệu Đình mặc dù họ mới đi chơi một lần, và màn trình diễn của Trần Trần có vẻ hơi vô ơn.

Nhưng màn trình diễn của Nhậm Tử Lương đã quá cường điệu.

Khóe miệng Mặc Thiệu Đình lộ lên, lộ ra một nụ cười đắc ý, ngẩng đầu lên liếc nhìn Nhậm Tử Lương một cách khiêu khích, càng cảm thấy nghi ngờ Trần Trần thật sự không phải con trai của Nhậm Tử Lương.

Đồng thời, trong lòng thầm nghĩ, nếu hôm nay có thể ngồi cùng Tiểu Bảo Tử, nhất định phải tìm cách lấy một sợi tóc trên đầu cậu bé, dùng nó để xác định

Trần Trần, tại sao cin lại chọn chú Mặc?” Đường Lạc Lạc ngồi xổm xuống. Chàng trai nhỏ đã đặt câu hỏi từ tận đáy lòng của cô.

Trần Trần mhinf Nhậm Tử Lương đầy hối lỗi, và câu trả lời rất thành thật: "Cháu muốn ngồi một chiếc xe khác, muốn thay đổi xe để ngồi chỉ

Nhậm Tử Lương nghẹn ngào không nói nên lời, lại càng cảm thấy xót xa: "đồ tiểu tử kia, không phải đã nói thích nhất ngồi trên xe của chú sao?

MẶC Thiệu Đình nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Trần Trần, anh định đưa Trần Trần lên xe của mình, Đường Lạc Lạc nhìn hai bàn tay đang nắm chặt của họ, nhưng như thể đang suy nghĩ điều gì đó, cô bước tới, nắm lấy tay Trần Trần và ngẩng đầu lên., Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm và mờ nhạt của Mặc Thiệu Đình: "Tôi đã thay đổi quyết định. Hôm nay thời tiết tốt, tôi muốn đi dạo với Trần Trần.

MẶC Thiệu Đình ánh mắt lóe lên, trong con ngươi lộ ra một tia chua xót khó nhận ra, anh nắm chặt tay TrầnTrần, cố kìm nén sự mất mát của mình: “Tôi không yêu Đường Tuyết Phù. "

Câu này nghe có vẻ nhàm chán, nhưng Đường Lạc Lạc hiểu được. Cô sững sờ nhìn Mặc Thiệu Đình với ánh mắt phức tạp.

Đường Tuyết Phù là chỗ dựa mà Mặc Thiệu Đình dùng để chọc giận cô, mấy ngày nay Đường Lạc Lạc cũng nhìn ra manh mối, Mặc Thiệu Đình nhìn Đường Tuyết Phù bằng ánh mắt lãnh đạm, nhưng vẫn không kìm chế được tia ghen tị trong lòng.

Khi Mặc Thiệu Đình nói điều này, tương đương với việc từ bỏ việc dùng Đường Tuyết Phù để chọc giận cô ấy, tương đương với việc tước vũ khí và đầu hàng, và đó là một cử chỉ hòa bình.

Kiêu ngạo như hắn, đây là nhượng trước mặt người quan tâm nhất.

Lòng Đường Lạc Lạc chua xót, nhìn ánh mắt tập trung của Mặc Thiệu Đình, cô biết hiện tại anh bất lực và thất vọng như thế nào, trên đời này, cô bất đắc dĩ nhất là làm anh buồn, nhưng hết lần này đến lần khác, cô không nhịn được mà vẫn muốn làm anh đau.

Cô cúi đầu, bước nhanh đến trước mặt Trần Trần và kéo lại, Đường Lạc Lạc nghe thấy giọng nói của chính cô: "Điều đó khôn cần thiết nữa, cảm ơn anh. Hôm nay cô muốn đi dạo với Trần Trần ".Xong không dám nhìn lên khuôn mặt của Mặc Thiệu Đình, cô cầm lấy tay Trần Trần đi nhanh về phía nhà trẻ.

MẶC Thiệu Đình đôi mắt thâm thúy và bí mật nhìn bóng lưng Đường Lạc Lạc, bình tĩnh mím môi.

Cũng không biết tại sao, vẫn là không biết tại sao, Đường Lạc Lạc đối với hắn phản kháng rất thẳng thắn hiển nhiên, hắn thậm chí không thể bỏ qua.

Cảm giác gần như trong tầm tay nhưng lại ngăn cách bởi hàng ngàn sông núi giữa hai người thật sự day dứt.

Nhậm Tử Lương bước tới, nhìn Mặc Thiệu Đình xuất thần, lắc đầu: “Anh Mặc, tôi khuyên anh, hay là từ bỏ.”

Là một người biết rõ sự thật, Nhậm Tử Lương cảm thấy rằng anh và Mặc Thiệu Đình có lẽ là hy vọng yếu ớt.

Về mặt tình cảm, Mặc Thiệu Đình là người chiến thắng vĩnh viễn, và anh ta không bao giờ có thể đánh bại nó.

Nhưng trong thực tế đạo đức, Mặc Thiệu Đình và Đường Lạc Lạc sẽ không bao giờ có thể thực hiện được.

Như vậy, có thể nói là hắn tương đối may mắn

Truyện convert hay : Một Đêm Nguy Tình: Hào Môn Giá Trên Trời Vợ Trước
Chương Trước/270Chương Sau

Theo Dõi