Saved Font

Trước/1572Sau

Con Đường Bá Chủ

Chương 209: Tìm Đến

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Giữa đại dương bao la hoang vắng, một nam một nữ say sưa hôn nhau, thời gian và không gian như động lại trước mặt bọn họ…

Nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần, một đầu tóc xám khói nhẹ nhàng rủ xuống ngang vai, đôi môi màu tím trơn bóng mặc cho nam nhân chiếm lấy…

Chính là Lạc Nam và Thủy Nương Khanh…

Sau khi cảm giác miệng lưỡi đôi bên bắt đầu khô khốc, hai người mới lưu luyến tách rời môi, trao cho nhau ánh mắt nhu tình…

“Thiếp trở về…chàng hiện tại đang là tâm điểm của đại lục, vạn sự đều phải cẩn thận…” Thủy Nương Khanh ánh mắt ẩn hiện một tia lo lắng, mím môi căn dặn…

Lạc Nam vuốt ve gương mặt trái xoan mịn màng, trong mắt ẩn chứa một tia thổn thức…

Bọn họ gặp nhau chỉ vài tháng thời gian, từ lúc đôi bên còn khách sáo lễ độ đến khi đồng sinh cộng tử, cuối cùng đồng chung chăn gối, lấy được trái tim của nàng…quả thật như một giấc mộng…

Một giấc mộng đẹp khiến người trầm mê, không muốn tỉnh lại…

Bất quá đại sự luôn quan trọng nhất, vai trò của Thủy Nương Khanh trong quá trình phát triển của Hậu Cung là không thể thay thế…

Đôi nam nữ phải tạm chia xa…

“Khi nào nhớ ta cứ truyền tống trở về, phu quân luôn sẳn sàng bồi tiếp nàng…” Nhìn vào đôi mắt như bảo thạch kia, Lạc Nam ôn nhu dặn dò…

“Thiếp sẽ…” Thủy Nương Khanh hiếm khi không phản bác lời hắn, mỉm cười gật đầu, xinh đẹp hết phần người khác…

Ngay cả bản thân nàng cũng khó có thể tin, sống gần hai trăm năm, lại dễ dàng bị một nam tử lấy mất trái tim như vậy…

Hắn đối xử chân thành phóng khoáng, hắn không giữ lại chút nào chia sẽ với nàng, khiến nàng cảm giác được nam nhân này chính là chỗ dựa của đời mình…

“Thiếp lần này trở về nhất định bế quan…lần sau gặp lại sẽ không để kém Cơ Nhã tỷ tỷ đấy…” Thủy Nương Khanh làm ra hứa hẹn, nhận được từ hắn quá nhiều…nếu nàng còn không tiến bộ cũng quá vô dụng rồi…

“Không cần quá mức ép buộc mình…tu luyện không thể nóng vội được…”

Lạc Nam gật đầu nói, lúc này từ nhẫn trữ vật lấy ra thêm năm mươi vạn Cực Phẩm Linh Thạch giao cho nàng, không quên căn dặn:

“Hải Hồng Phái đang trong giai đoạn phát triển mạnh mẽ nhất, tài nguyên là thứ chỉ được thừa…không được thiếu, tiểu tử Thủy Mặc kia cũng đáng giá bồi dưỡng, nàng cũng nên chú tâm hắn một chút…”

“Có nhiều quá không?” Thủy Nương Khanh hơi cau mày, trong lòng tràn ngập cảm động…nàng biết hắn đang cần Linh Thạch đến nhường nào…

Gia Tốc Trận quá mức đốt tiền, hiện tại đang toàn lực vận chuyển cho Tiêu Thanh Tuyền sử dụng…

Nàng ấy cần phải đột phá Lục Cấp Luyện Đan Sư sớm nhất có thể…

“Linh Thạch ta kiếm không khó…nàng cũng biết bản lĩnh của phu quân mà…” Lạc Nam tự tin cười…

“Được rồi, thiếp nghe lời chàng…” Thủy Nương Khanh trầm ngâm, cũng biết bản lĩnh kiếm tiền của hắn, không tiếp tục khách sáo…

Mặc dù tài nguyên lấy được từ Băng Cá Mập Đen cùng Đông Minh Thương Hội có không ít, nhưng nếu muốn Hải Hồng Phái phát triển vượt bậc trong thời gian ngắn, đương nhiên càng nhiều càng tốt…

“Đây là công pháp ta chuẩn bị riêng cho Dì Hoa, nàng chuyển đến dùm ta…” Lạc Nam tiếp tục móc ra một mảnh ngọc bội ẩn chứa vô hạn Thủy thuộc tính, là một Linh Cấp công pháp…

“Thiếp thay mẫu thân cảm ơn chàng…” Thủy Nương Khanh bật cười vui vẻ, mẫu thân rảnh rỗi cũng sinh nhàm chán, có công pháp tu luyện giết thời gian là chuyện tốt…

“Giữa chúng ta còn nói lời khách sáo?” Lạc Nam trừng mắt, một tay đét mạnh vào mông nàng, xúc cảm đàn hồi tê dại…

“Hứ, thiếp về đây…” Thủy Nương Khanh nũng nịu hừ một tiếng, vươn tay xé rách không gian…

Thật khó có thể tin, Thủy Linh Tiên Tử, tình nhân trong mộng của vô số nam nhân lại có một mặt như vậy…

“Nhớ lại lời dặn của ta, không đến Hợp Thể đừng động đến Huyết Mạch Thủy Kỳ Lân…” Lạc Nam nghiêm túc truyền âm…

“Thiếp biết rồi, chàng giống ông cụ non quá đấy…” Thủy Nương Khanh sẳn giọng, hôn chụt lên má hắn một cái để lại dấu son tím mê người, lúc này xoay người nhảy phắt vào hư không…như sợ hắn thấy đôi mắt ươn ướt của nàng…

Lạc Nam thở dài một hơi, khi chia tay luôn khiến con người dễ dàng xúc động…

Mặc dù hắn và nàng sớm muộn cũng gặp lại nhau, nhưng ít nhất cũng phải mất vài tháng thậm chí lâu hơn…hắn còn phải đến Tinh Linh Đảo lấy Nhân Sâm Triệu Năm, tham dự sinh nhật của Tinh Linh Nữ Vương…

Rồi cuối cùng phải trở về Học Phủ, theo sư phụ đi huấn luyện đặc biệt…

“Thủy Mặc…tiểu tử ngươi phát triển nhanh một chút, đừng để tỷ ngươi và tỷ phu thất vọng a…”

Cảm thán một câu, Tiểu Sư xuất hiện…

Lạc Nam nhảy lên thân nàng, một ánh chóp màu tím nhanh chóng xẹt qua biển khơi…

Bảy ngày trôi qua…

Với tốc độ nhanh như sao băng của Tiểu Sư, vậy mà Lạc Nam vẫn còn lang thang trên biển…

Có thể thấy lần này Côn Minh Nguyệt mang hắn đi xa bờ đến cỡ nào…

Việc này càng làm Lạc Nam khao khát thực lực, nếu có thể xé rách hư không, muốn đi đâu chỉ cần xé rách không gian, cần gì phải chật vật di chuyển như vậy?

Bất quá công pháp Cấm Kỵ thật sự không biết đâu mà lần…yêu cầu đối với vật tụ đỉnh ngày một cao…

Lần đầu khi tụ đỉnh, hắn chỉ dùng một viên Huyền Thủy Đan cùng Thổ Linh Thảo…

Nhưng hiện tại Lạc Nam cảm nhận được, những nguyên liệu thông thường đó hoàn toàn không đủ để thực lực hắn tăng tiến…

“Đó là chuyện bình thường…lúc đầu công tử chỉ là phàm nhân, những nguyên liệu thông thường như Thổ Linh Thảo cũng đã cung cấp một lượng linh lực cực lớn cho ngươi Tụ Đỉnh rồi…nhưng hiện tại tu vi sánh ngang Nguyên Anh Viên Mãn, các nguyên liệu đó thậm chí không đủ để tráng miệng, làm sao có thể Tụ Đỉnh?” Kim Nhi xuất hiện trên bả vai Lạc Nam cười nói…

Lạc Nam gật đầu, đạo lý người càng lớn ăn càng nhiều hắn hiểu…cũng giống như một tu sĩ Kim Đan Viên Mãn, sau khi ăn một viên Phá Cảnh Đan, linh lực đủ để hắn lập tức đột phá Nguyên Anh kỳ…

Nhưng một Hóa Thần tu sĩ, dù có ăn một lúc trăm viên Phá Cảnh Đan, tu vi cũng chỉ nhích lên một chút mà thôi, hoàn toàn không đủ dùng…

Bất Hủ Diễn Sinh Kinh cũng giống với đạo lý này, tu vi người tu luyện càng cao, đòi hỏi nguyên liệu dùng để Tụ Đỉnh phải càng là hàng khủng…

“Có lẽ sẽ có một ngày, ngay cả Thiên Địa Dị Vật cũng không đủ điều kiện để ta Tụ Đỉnh…” Lạc Nam cười khổ nói…

“Chuyện đó còn quá mức xa vời, bất quá tu luyện Cấm Kỵ là thế, con đường luôn khó đi hơn người thường mà…” Kim Nhi cười duyên đáp…

Đổi lại là người khác nếu có 5 loại Thiên Địa Dị Vật trong cơ thể, đã sớm đột phá Luyện Hư rồi, nhưng Lạc Nam vẫn lẹt đẹt ở Nguyên Anh Viên Mãn, quả thật có chút thiệt thòi cho hắn…

Bất quá, khó khăn nào cũng phải có giá xứng đáng của nó, chiến lực khủng bố hiện tại minh chứng cho tất cả…

Một ngày này, khi Lạc Nam và Tiểu Sư loáng thoáng nhìn thấy một óc đảo ở nơi xa…

Vội vàng gia tăng tốc độ…

Răng rắc…

Dị biến đột ngột nảy sinh…

Bên cạnh Lạc Nam, một khe nứt không gian xuất hiện, cánh tay khô gầy mang theo vô tận lực lượng Băng Hàn, thò ra chọp lấy cổ hắn…

“Muốn chết?” Lạc Nam cười lạnh lùng, Tử Tâm Phần Không Viêm hừng hực mà ra, đem không gian xung quanh mình toàn bộ đốt cháy…

Người ra tay có vẻ không lường trước được điều này, bất quá phản ứng vô cùng nhanh chóng, một lớp Băng linh lực cấp tốc tiến ra, đem hắn bảo vệ bên trong…

Vậy mà thành công ngăn cản Tử Tâm Phần Không Viêm đốt cháy…

“Người của Lạc gia?” Ánh mắt Lạc Nam híp lại, sát khí kinh thiên lưu chuyển…

Bởi vì kẻ vừa đánh lén hắn là một tên lão già mặc y phục của Lạc gia…

“Quả nhiên ngươi đã đến Hải Châu đại lục…” Lão già cười lạnh nói…hắn tên là Lạc Bát, chính là Bát Trưởng Lão của Lạc gia, Luyện Hư Sơ Kỳ cường giả…

Việc gặp Lạc Nam tại đây khiến hắn có chút ngoài ý muốn…

Lạc Anh Bang tại Thánh Linh Học Phủ đã đem tin tức Lạc Nam đến Hải Châu làm nhiệm vụ truyền về gia tộc…

Mặc dù không biết Lạc Nam bằng cách nào thoát khỏi sự giám sát của bọn hắn mà thành công đi đến Hải Châu Đại Lục, nhưng tại Thánh Thành và Thánh Linh Học Phủ truyền về tin tức, Lạc Nam đã rời khỏi...

Lạc Phá Lôi lập tức đề cử bốn vị Luyện Hư Kỳ Trưởng Lão từ Bát đến Ngũ tiến hành truy sát…

Bất quá trên đường Lạc Nam di chuyển gặp đám Phích Lịch Đường, dẫn đến hành trình có sự thay đổi…

Bốn tên trưởng lão của Lạc gia tìm hắn hơn hai tháng nay nhưng không được, đành phải tách ra tìm kiếm, không ngờ hiện tại Lạc Bát vốn đang phi hành trên không trung, tình cờ phát hiện…

Lập tức ra tay ám sát…

Lạc Nam không nói không rằng, vỗ nhẹ lên đầu Tiểu Sư…

“Tam Thiên Lôi Động…”

Ba tia chớp cùng lúc lóe lên, thân ảnh Tiểu Sư như một hóa thành ba, chỉ thoáng chốc đã chạy ở ba phương vị khác nhau…

“Hừ, điêu trùng tiểu kỹ…” Lạc Bát cười lạnh nói, hướng về thân ảnh Tiểu Sư bên trái truy kích, hắn xé rách không gian, thân ảnh biến mất…

Một lần nửa xuất hiện đã ở cạnh Tiểu Sư cùng Lạc Nam, vô tận Hàn Băng trấn xuống…

ĐÙNG…

Trước ánh mắt mộng bức của Lạc Bát, Tiểu Sư và Lạc Nam nổ tung thành lôi đình màu tím, đem cánh tay hắn giật cho tê rần…

“Khốn kiếp…”

Lạc Bát tức giận nộ hống, Luyện Hư Kỳ lại bị thân pháp của Ngũ giai yêu thú qua mặt, khiến hắn cảm thấy xấu hổ vô cùng…

Bất quá thân là một Luyện Hư, rất nhanh một lần nữa xé rách không gian…

“Cần phải rời xa hòn đảo kia một chút…tránh có kẻ đục nước béo cò…” Lạc Nam ngồi trên lưng Tiểu Sư chạy như bạy…

Hiện tại Điểm Danh Vọng của hắn đã sắp tiếp cận 10 tỷ, chứng tỏ dung mạo đã sắp truyền khắp Hải Châu, rất nhiều người đều biết hắn có tài sản phong phú đấy…

Không còn Thủy Nương Khanh bên cạnh, chiến lực tổng thể kém một phần, không thể quá mức rêu rao như trước…

Hơn nữa Lạc gia đã biết hắn đến Hải Châu, đồng nghĩa Huyết Linh Tông, Phàm Ẩn Tự cũng có thể sẽ biết…kẻ thù ngày một nhiều rồi…

Nhìn Lạc Bát một lần nửa hướng lên trời gầm thét vì đuổi theo cái bóng còn lại của Tiểu Sư, Lạc Nam cười lạnh thầm mắng một tiếng ngu xuẩn…

Lúc này, cự ly đã cách hòn đảo kia trăm dặm, đến một vùng biển hoang vắng…

Lạc Bát cười gằn vì sắp đuổi kịp con mồi…

Không gian nứt ra, hắn từ bên trong xuất hiện…

“Hàn Băng Chưởng…”

Chưởng ấn bá đạo khiến hư không vỡ vụn, bàn tay khô gầy của Lạc Bát tràn ngập sát khí…

Lạc Nam cười lạnh một tiếng, đem Tiểu Sư thu vào Linh giới Châu, Dị Hỏa hừng hực mà ra, Tử Tâm và Kim Ô, ngón tay trỏ nơi hai bàn tay chắp chéo lại, hướng về Hàn Băng Chưởng đón lấy…

“Thập Tự Thiên Hỏa…”

Ngọn lửa dữ tợn hình Thánh Giá gào xé hư không, mạnh mẽ va chạm cùng Hàn Băng Chưởng…

ẦM…

Bầu trời nổ tung, mây mù tiêu tán, Lạc Nam bay ngược vài chục bước, ngưng trọng nhìn Lạc Bát chỉ lùi hai bước chân…

“Quả nhiên khác hẳn Ám Lệ…” Lạc Nam lẩm bẩm trong miệng…

Lạc Bát công kích cứng đối cứng quá mức mạnh mẽ, lại sử dụng linh lực Huyền Băng, Ám Lệ hoàn toàn không thể so sánh…

“Tiểu súc sinh đúng là yêu nghiệt, không thể tha cho ngươi được…” Lạc Bát gương mặt trầm xuống, thời gian gần đây hắn chỉ lang thang tìm kiếm trên biển, không hề biết chiến tích của Lạc Nam cùng Ám Lệ, vì thế kinh hãi đến tột độ…

Một Nguyên Anh Viên Mãn cản phá công kích của Luyện Hư, chuyện này nghịch thiên đến mức nào?

Lạc Bát không dám tiếp tục suy nghĩ, nếu để tên này trưởng thành…Lạc gia xong rồi…

“Trích Tinh Thủ…”

Tiên hạ thủ vi cường, Lạc Nam thi triển công kích…

Lại là hai loại Dị Hỏa ngưng tụ thành đại thủ, hướng về đỉnh đầu Lạc Bát trấn xuống…

“Lại là Thiên Cấp Vũ Kỹ? giết ngươi toàn bộ sẽ thuộc về Lạc gia…” Lạc Bát ánh mắt tràn ngập tham lam, song thủ duỗi ra, vô tận băng giá cấp tốc ùa về…

“Hàn Băng Chưởng…”

Hai cánh tay cùng lúc chưởng ra, uy lực khiến không gian rung động dữ dội…

Lạc Nam ánh mắt lấp lóe, Nhìn Xuyên Yếu Điểm không có quá nhiều tác dụng trong trường hợp này…

Vì Lạc Bát tinh thông Hàn Băng Chưởng đến mức lô hỏa thuần thanh, chưởng ấn ngưng tụ không hề có khuyết điểm…

Cùng là một vũ kỹ, nhưng vào tay Lạc Bát vượt xa quá nhiều so với đám người Lạc Trường hay Tính trước đó…

“Trích Tinh Thủ…”

Lại một đại thủ khủng bố hình thành…

Hai Trích Tinh Thủ khiến bầu trời trở nên vặn vẹo bởi sức nóng, mặt biển cấp tốc bóc hơi…

Phía bên kia Lạc Bát, bầu trời hình thành băng tuyết trắng xóa, mặt biển cấp tốc hóa thành băng…

Cảnh tượng băng và hỏa, khiến thời tiết một vùng trời thay đổi…

Trong ánh mắt nghiêm nghị của Lạc Nam, bốn loại công kích rốt cuộc chạm nhau…

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Không gian băng liệt, Trích Tinh Thủ thành công thiêu sạch Hàn Băng Chưởng, nhưng cái giá cũng là tiêu tán thành hư vô…

Luồng sóng linh lực lan tràn làm bầu trời hình thành vô số vết nứt đan xen như mạng nhện…

Mộc Quy cấp tốc hình thành che chắn trước mặt Lạc Nam…

Ngăn cả dư ba công kích khủng bố…

Sau khi dư ba qua đi, Mộc Quy cũng trở nên ảm đạm, tan biến mất dạng…

Thấy tình cảnh này, Lạc Nam vô thức nhớ đến Phản Thiên Mộc của Tinh Linh Nữ Vương…

Nếu Mộc Quy có thêm Phản Thiên Mộc gia trì, Lạc Bát sẽ bị phản lại ít nhiều…

“Quái vật gì thế này?” Lạc Bát hết chỗ nói rồi…

Người này quá mức yêu nghiệt, lại một lần nửa thành công ngăn cản công kích của hắn…

Mặc dù Hàn Băng Chưởng chỉ là Địa Cấp Vũ Kỹ, nhưng đừng quên là do Luyện Hư như hắn thi triển a…

Vậy mà bị Nguyên Anh Viên Mãn ngăn chặn…

Dù đối phương dùng Thiên Cấp cũng quá mức hoang đường…

Hoang đường hơn nữa là Nguyên Anh Viên Mãn thi triển một lần hai loại Thiên Cấp Vũ Kỹ, vậy mà không cạn kiệt linh lực chút nào? Đúng là quái vật mà…

“Hai loại Dị Hỏa? tin rằng có thể bán được cái giá cao…” Lạc Bát lẩm bẩm trong miệng, dùng ánh mắt nhìn con mồi quan sát Lạc Nam…

“Lão cẩu, còn không mau tiến lên?” Lạc Nam làm ra vẻ mặt ngưng trọng, cười gằn nói…

“Chết đến nơi còn không biết sợ…” Lạc Bát quái dị cười, thân ảnh hóa thành băng giá biến mất…

“Băng Sơn Quyền!”

Quyền kình như núi băng, hung hăng hướng mặt Lạc Nam đấm tới…

“Quân Tử Hàng Ma Quyền…”

Lạc Nam không lùi mà tiến, lần này điều động cả thể tu lực lượng và linh lực…

Trên đầu nắm tay, Phệ Thiên Mộc cùng Niết Bàn Linh Thủy bao phủ, một đấm như thái sơn áp đỉnh, quân tử hàng ma, lấy cứng đối cứng…

ĐÙNG…

Lạc Nam như đạn pháo bay ngược mà ra, miệng liên tục phún máu…cánh tay triệt để nát bấy, Niết Bàn Linh Thủy đang cố gắng phục hồi…

Sắc mặt hắn tái nhợt, Lạc Bát khó chơi hơn Ám Lệ quá nhiều…

“Lại chống đỡ được sao?” Lạc Bát liếm liếm môi có vẻ dữ tợn, liên tục không thể nghiền chết con kiến hôi này làm hắn cảm thấy quá mức mất mật…

Khi Lạc Phá Lôi điều động bốn vị Luyện Hư đi săn giết Lạc Nam, vô số Lạc gia cao tầng cho rằng đây là hành động dùng đao mổ trâu giết gà…

Hiện tại Lạc Bát mới biết gia chủ của mình anh minh đến mức nào, nếu cử Hóa Thần đi, liệu có đủ để Lạc Nam giết không?

Càng nghĩ càng sợ hãi trước thiên phú khủng bố của thanh niên này, Lạc Bát quyết định hạ sát thủ…

Bầu không khí cấp tốc lạnh xuống tới, vượt qua âm độ…không gian kết thành từng mãnh băng giá, mặt biển triệt để đóng băng…

“Lạc Nguyệt Băng Chưởng…”

Lạc Bát gầm thét một tiếng, vô tận hàn băng hình thành chưởng ấn khổng lồ, có cảnh tượng Mặt trăng vỡ vụn sau lưng hắn…

Thiên địa dị tượng…

Thiên Cấp Vũ Kỹ, khi sử dụng đến mức tinh túy nhất sẽ xuất hiện thiên địa dị tượng…

Lạc Nam sắc mặt trầm trọng, hắn biết mình không thể nào đón đỡ một chưởng này…uy lực vượt qua Hắc Ám Che Thiên Chưởng của Ám Lệ gấp vài lần…

Bất quá ngoài mặt vẫn ra vẻ cần phản kháng…

Hợp Linh Chưởng ở trạng thái mạnh nhất được ngưng tụ nơi lòng bàn tay…một tay của hắn vẫn còn vặn vẹo vì chưa hoàn toàn khôi phục trước Băng Sơn Quyền của Lạc Bát lúc nãy…

Lạc Bát thấy cảnh này, con mắt hơi rụt lại trước uy lực kinh khủng đang ngưng tụ đó, bất quá hắn biết kẻ chiến thắng cuối cùng sẽ là mình…

Cười gằn một tiếng: “Cá nằm trên thớt cũng dám vẫy vùng?”

Chỉ là rất nhanh, sắc mặt Lạc Bát trở nên cứng lại…bởi hắn nhìn thấy trong mắt Lạc Nam có một tia trêu tức xuất hiện…

Theo sau đó, Lạc Bát cảm giác toàn bộ thân thể mình bị giam cầm trong một nơi kiên cố đến cực điểm…

“Băng Thủy Kết Giới”

Âm thanh so với hàn băng của hắn càng lạnh hơn vang lên, trên trán Lạc Bát xuất hiện mồ hôi lạnh…

“Lăng Ba Tù Thiên Thủ…”

Không cho hắn quá nhiều thời gian…công kích khủng bố đã nghiền nát không gian mà đến…

“Ta chờ chính là lúc này đây…” Lạc Nam cười lên ha hả đầy khoái ý…

Hợp Linh Chưởng bá đạo đẩy mạnh…

Trước/1572Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Cổ Tiên Y