Saved Font

Trước/1565Sau

Con Đường Bá Chủ

Chương 505: Thảm Thiết

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
“Tốc độ của ả này thật nhanh!”

Một thanh niên thiên tài Dạ Lang Tiên Tinh sắc mặt trầm xuống trong lòng thầm mắng, tu vi của hắn vượt đối phương ba tiểu cảnh giới, lại có ưu thế về Tiên Lực…vậy mà không bắt được nữ nhân này.

XOẸT…

Một lưỡi Kiếm vô hình bất chợt hướng sau ót hắn đâm tới, Kiếm Ý ngập trời tàn sát mà ra, hung hiểm dị thường.

“Hừ, ta chưa bắt được ngươi, không có nghĩa là loại ti tiện như ngươi có thể ám sát được ta!” Thanh niên trong miệng cười gằn, Thổ Tiên Lực cấp tốc hình thành một lớp tường thành dày đặc phía sau lưng.

KENG…

Ảo Ảnh Kiếm sát phạt mạnh mẽ trảm xuống, lại không vô pháp xuyên thủng lớp Thổ Tiên Lực…

Mộc Tử Âm sắc mặt khó coi đến cực điểm, nàng ỷ vào thiên phú khủng bố về mặt tốc độ của Thái Cổ Tử Mộc Điệp, đã có ba lần ám sát người này, nhưng tất cả đều đổi lấy thất bại.

Đôi cánh bước trong suốt trên lưng huy động với vận tốc khủng bố, thân ảnh Mộc Tử Âm lại biến mất trước khi thanh niên kịp phản ứng.

Khi chưa đột phá Độ Kiếp, tốc độ của nàng đã khiến Độ Kiếp Kỳ cũng phải nghiêm túc đối đãi, hiện tại dù mới tiến vào Độ Kiếp không lâu, nhưng đã có sự khác biệt về chất.

Độ Kiếp Kỳ không tinh thông tốc độ, muốn đuổi kịp nàng là chuyện viễn vong, dù cho đối phương có ưu thế về mặt Tiên Lực.

Thanh niên thiên tài cũng biết điểm này, hắn tinh thông Thổ Tiên Lực, sở trường là phòng ngự…vì thế khi đối chiến với Mộc Tử Âm tạm thời không làm gì được nàng.

Số lượng thiên tài Dạ Lang Tiên Tinh vẫn đang không ngừng tập trung…

Nhìn thấy một thân ảnh bên trong đám thiên tài vừa đến, thanh niên mừng rỡ cười lớn nói:

“Sư tỷ, hỗ trợ ta bắt lấy con mồi này!”

Một nữ thiên tài Dạ Lang Tiên Tinh vốn đang hứng thú bừng bừng định đồ sát Hợp Thể, nghe thanh niên nói vậy liếc mắt nhìn qua, chứng kiến tốc độ khủng bố của Mộc Tử Âm, trong mắt xuất hiện một tia hứng thú, khóe miệng cười nhạt:

“Tốc độ sao? ta thích nhất là đối thủ sở hữu tốc độ!”

Nữ thiên tài này là sư tỷ của đối thủ Mộc Tử Âm, chỉ thấy nàng phi thân mà đến, vô số Mộc Hệ Tiên Lực cấp tốc lan tràn từ lỗ chân lông ra ngoài…

“Không ổn!” Mộc Tử Âm cảm giác bén nhạy được sự nguy hiểm, đôi cánh đập mạnh muốn tạm thời tránh đi.

“Chạy? ở trước mặt ta ngươi chạy được sao? côn trùng nhỏ?” Nữ thiên tài ngửa đầu cười quát:

“Mộc Võng Che Trời!”

Vạn dặm khu vực, vô số Mộc Hệ Tiên Lực đột ngột ngưng tụ, chỉ thoáng chốc đã hình thành một cái võng lớn che phủ cả không gian, phô thiên cái địa như mạn nhện khổng lồ, đem quỷ tích di chuyển của Mộc Tử Âm toàn bộ bao phủ.

“Trảm cho ta!” Mộc Tử Âm nhìn thấy Mộc Võng bao vây lấy nàng, dù tốc độ nàng kinh khủng nhưng vẫn nằm trong phạm vi bao trùm của nó, Ảo Ảnh Kiếm lóe lên, Kiếm khí bùng phát muốn đem Mộc Võng cắt đứt.

Bụp…

Không có âm thanh sắt bén vang lên như thường lệ, Mộc Tử Âm sắc mặt đại biến…nàng cảm giác Kiếm của mình trảm vào một thứ gì đó đàn hồi đến kinh khủng, lấy nhu chế cương hóa giải toàn bộ uy lực từ một kiếm của nàng.

Mộc Tử Âm muốn rút kiếm về, lại một lần nữa sắc mặt khó coi phát hiện Mộc Võng kia như một chất kết dính lợi hại, đem Kiếm của nàng gắt gao đính chặt lên trên nó…

“Ở trước Dị Mộc của ta, ngươi có thể trốn? khanh khách!”

Nữ thiên tài cười nhạt khinh thường, nàng tên là Lưu Chi, là một nội môn đệ tử của Lưu gia, con gái của đại trưởng lão Lưu gia, thân phận so với Lục Lang còn có phần nhỉnh hơn.

Quan trọng hơn hết, Lưu Chi sở hữu Dị Mộc nổi danh tại Dạ Lang Tiên Tinh – Mộc Chu Kết Dính, có khả năng sử dụng Mộc Tiên khống chế kẻ địch một cách thành thạo, Mộc Tiên Lực do Mộc Chu Kết Dính đánh ra sẽ có khả năng đàn hồi và dính chặt như keo ở phạm vi rộng.

Mộc Tử Âm hít sâu một hơi, nếu ở trong cùng cấp, nàng tự tin có thể bằng vào Tốc Độ của mình tránh thoát phạm vi khống chế bao trùm của kẻ địch, đáng tiếc tu vi chênh lệch quá xa, nàng hiện tại như một con bướm xinh đẹp sa vào bẫy nhện, trở thành con mồi thơm ngon béo bở.

Mộc Võng đang không ngừng đem cơ thể nàng ám sát, muốn đem Mộc Tử Âm trói chặt.

“Sư tỷ uy vũ”

Thanh niên thiên tài thấy sư tỷ mình đại phát thần uy mừng rỡ cùng cực, nhân lúc Mộc Tử Âm bị không chế, một thanh Thổ hệ Cự Phủ đã xuất hiện trên tay, Thổ Tiên Lực chấn động, hướng đầu nàng nện xuống, không có chút thương hoa tiếc ngọc.

Sở trường là tốc độ gặp phải khắc tinh, Mộc Tử Âm thở dài một hơi, lệnh bài được điều động, thân hình nhoáng một cái đã biến mất.

Trở về Linh Giới Châu, Mộc Tử Âm đã có kinh nghiệm từ trận chiến ở Bạch Sa Hoàng Triều, nàng biết trong mắt phu quân thì tính mạng của tỷ muội các nàng là trên hết…

Khi bản thân gặp bất lợi, sẽ lập tức trốn thoát.

Biến cố bất thình lình khiến thanh niên thiên tài và Lưu Chi không kịp trở tay.

ĐÙNG…

Một búa nện xuống, toàn bộ không gian kịch chấn và nát vụn, thanh búa kia tương tự cũng bị Mộc Võng của Lưu Chi giam dữ.

Thanh niên thiên tài thấy vậy cười lấy lòng, nhìn sư tỷ của mình cười nói:

“Sư tỷ, thả đệ ra đi!”

“Được!” Lưu Chi gật đầu, khóe miệng cười nhạt, bàn tay hướng về phía trước siết chặt.

Mộc Võng Che Trời cấp tốc thu gọn lại, trong ánh mắt hoảng sợ của thanh niên thiên tài, đem hắn trói đến sát sao.

Thanh niên thiên tài sắc mặt đại biến, hắn cố gắng vũng vậy cơ thể nhưng lại phát hiện bất lực cùng cực, đám Dị Mộc như chất kết dính lợi hại nhất thế gian, đính chặt vào da thịt hắn, xuyên thấu qua từng lỗ chân lông dù là nhỏ nhất, không thể thoát thân.

“Lưu Chi sư tỷ, ngươi đây là?” Thanh niên thiên tài vừa sợ vừa giận, sắc mặt trắng nhợt.

“Ha hả, một kẻ như ngươi dám ra lệnh cho con gái đại trưởng lão như ta? dù là phụ thân ngươi ở Lưu gia cũng không dám đâu!” Lưu Chi cười lạnh xem thường, bàn tay xòe ra nói:

“Nể mặt đều là người họ Lưu, giao ra Linh Hồn Bài và cút đi!”

“Ngươi…” Thanh niên vừa sợ vừa giận, trước khi bị Mộc Tử Âm ám sát, hắn giết được không ít Huyết Vệ cùng vài tên Huyết Tướng, Linh Hồn Bảo quả thật có không ít điểm, nhưng hắn không ngờ Lưu Chi kiêu ngạo và vô tình đến như thế, phải biết bọn họ là người cùng một gia tộc đấy.

“Sư tỷ, tha cho đệ đi…cầu xin ngươi!” Thanh niên sắc mặt đau đớn vang xin.

Đáng tiếc Lưu Chi không bận tâm, Lưu gia tộc nhân lên đến hàng vạn, người nổi bậc lại lác đác không có mấy, một kẻ như thanh niên này nàng không thèm nhìn vào mắt.

“Một kẻ ngay cả tiện nhân hạ giới cũng không bắt được như ngươi còn mặt mũi tiếp tục thí luyện?” Lưu Chi khinh thường lên tiếng sỉ nhục.

Thanh niên nghe vậy lòng ngực phập phồng vì phẫn nộ, mắt thấy Mộc Võng ngày càng siết chặt, đau đớn và áp bách khiến hắn thở không nổi, cuối cùng đành thở dài một tiếng lấy ra Linh Hồn Bài của mình giao cho Lưu Chi.

XOẸT…

Trận Pháp treo trên cao chấn động, một cổ lực hút kinh khủng truyền ra, đem thanh niên hút vào bên trong, đá trở về Dạ Lang Tiên Tinh, mất đi tư cách thi đấu.

Lưu Chi hài lòng cất lấy Linh Hồn Bài, không vội thu lấy điểm số bên trong nó, ánh mắt đảo quanh chiến trường muốn tìm mục tiêu.

XOẸT…

Ảo Ảnh Kiếm lại xoẹt ngang đầu Lưu Chi, Mộc Tử Âm lại từ Linh Giới Châu tiến ra, tiến hành ám sát.

BỤP…

“Cái gì?” Mộc Tử Âm biến sắc, chỉ thấy đầu của Lưu Chi bỗng chốc hóa thành Mộc Hệ Tiên Lực, Ảo Ảnh Kiếm chém vào nó như chém vào cao su đàn hồi, một chút vết thương cũng không có.

“Ngươi khiến ta tức giận!” Lưu Chi gằn từng chữ, sát khí bùng nổ khóa chặt thân ảnh Mộc Tử Âm, vô số nhánh dây leo bắt chợt từ cơ thể nàng đâm thẳng mà ra…

Mộc Tử Âm nào ngờ đến tình huống như thế? Lưu Chi vậy mà có thể biến thân thể mình thành Dị Mộc, sở hữu khả năng đàn hồi và kết dính y hệt như vậy…chân tay trắng nõn nà của Mộc Tử Âm đã bị trói lấy, ngay cả cơ hội lấy ra lệnh bài truyền tống cũng không có.

XOẸT…

“AAAA”

Mộc Tử Âm đau đớn rên rỉ một tiếng, chỉ thấy một cái cánh bước sau lưng nàng đã bị Lưu Chi tàn nhẫn xé rách…

“BỐP!”

Lưu Chi một tát quật mạnh vào má nàng, đem gò má trắng nõn của Mộc Tử Âm nhuộm đỏ…

“Con mồi ti tiện cũng xinh đẹp như thế? BỐP!” Lại một cái tát rền vang, khóe miệng Mộc Tử Âm rỉ máu.

Vô số dây leo thắt chặt cơ thể Mộc Tử Âm, Lưu Chi đang muốn tiếp tục tát xuống.

“Luyện Hỏa!”

Một tiếng hét nóng vội truyền đến, Đan Mộng Cơ hai tay kết ấn…vô số Hỏa hệ thuộc tính cuồn cuộn lao đến Lưu Chi, muốn đem dây leo đang trói Mộc Tử Âm hóa giải.

“Ngu xuẩn mất khôn, phàm hỏa cũng dám chống Dị Mộc?” Lưu Chi cười nhạt, đối diện Hỏa hệ thuộc tính của Đan Mộng Cơ, ả chẳng những không chút e ngại, trái lại tuôn ra cuồn cuộn dây leo kết dính xuyên thủng hỏa diễm mà đến, muốn đem Đan Mộng Cơ trói chặt.

Chỉ là Lưu Chi không chú ý là, khóe miệng Đan Mộng Cơ nhếch lên một tia mỹ lệ.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Lẫn bên trong ngọn lửa hết sức bình thường, một đống Đan Dược bất chợt nổ tung, uy thế ngập trời lan tràn khắp bốn phía, đám dây leo của Lưu Chi cấp tốc hóa thành tro tàn, mà Mộc Tử Âm cũng nén lấy đau đớn thành công thoát thân.

Phốc…

Đáng tiếc, một cánh của nàng đã bị xé nát, miệng phun máu tươi, tốc độ cực kỳ chậm chạp…

“Hảo, thật hảo! vậy mà ẩn chứa Bạo Linh Đan!” Lưu Chi chật vật phủi lấy một chút vết bẩn trên quần áo, ánh mắt giết người nhìn chằm chằm Đan Mộng Cơ.

“Thật kinh khủng!” Đan Mộng Cơ hít sâu một hơi, Bạo Linh Đan là loại Đan Dược hiếm hoi dùng để công kích, được luyện chế từ những loại nguyên liệu có khả năng phát nổ, uy lực nổ tung của một viên Mộc Linh Đan không kém một kích toàn lực của Độ Kiếp Hậu Kỳ.

Vì Đan Mộng Cơ biết khả năng chiến đấu của mình còn kém, nên nàng đã luyện một mớ Bạo Linh Đan phòng thân…

Nào ngờ một lần nổ tung năm viên Bạo Linh Đan, mà Lưu Chi vẫn hoàn hảo vô hại…

“Hai con tiện nhân, các ngươi khiến ta đối với cuộc săn giết vô vị có chút hứng thú rồi!” Lưu Chi thản nhiên nói, chỉ là một đám thiên tài Lưu gia đang có mặt phải rùng mình.

Bọn hắn biết, sư tỷ của mình sắp bạo tẩu.

“Tiểu tinh linh, ngươi xinh đẹp đến mức làm ta ngại ngùng ra tay!” Một tên nam tử béo mập thuộc Dạ Lang Tiên Tinh nhìn Tinh Linh Nữ Vương cười nhạt, đôi mắt tràn ngập tham lam và dục vọng chiếm hữu, khóe miệng liếm láp không thôi.

Hắn quyết định dù phải cùng Lục Lang trở mặt, mỹ nữ này mình nhất định phải được.

Đối diện với nam tử mập, Á Hy Thần y phục đỏ thẩm, mạn che mặt đã sớm vụn vỡ, lộ ra một trương phong tình dị vực phương Tây có thể cuốn hút linh hồn người khác, chỉ là đôi môi anh đào lúc này chỉ còn lại màu đỏ của máu.

Trên tay phải nàng…một thanh Trường Kiếm xanh thẳm như ngọc bích, trên tay trái lại là một tấm Thuẫn được ngưng tụ từ Dị Mộc Phản Thiên.

Vũ Khí của Á Hy Thần chính là Trường Kiếm và Trọng Khiên, nàng khi lâm trận như một nữ tướng tây phương, tràn ngập một loại khí chất cường giả, khiến người khác hận không thể đè dưới thân mà chinh phục…

Bất quá lúc này, trong ánh mắt của Á Hy Thần chỉ có sự thê lương và phẫn nộ…

Nàng thê lương vì bản thân kém cõi, đã dùng toàn lực nhưng vẫn không làm gì được đối phương…

Nàng phẫn nộ là vì đối thủ từ đầu đến cuối chỉ xem nàng như một con mồi tùy lúc có thể đùa giỡn và bỡn cợt, bằng không với tu vi Hợp Thể Viên Mãn của nàng đã sớm bị giết chết.

Nhìn thấy Á Hy Thần biểu tình như vậy, thân dưới của nam tử mập mạp cứng lên, bất quá tiểu huynh đệ của hắn chỉ như quả ớt, dù có phản ứng cũng như không có…

Bất quá dù là vậy, hắn không hề ngăn cản dục vọng đối với nàng, đưa mũi hít thở một hơi trong không khí, thu sướng nói:

“Nàng thật thơm tho, không hiểu vì sao ta chỉ hít một hơi đã cảm thấy Tiên Lực thông thuận dễ chịu, quả là cực phẩm a!”

“Chết!” Á Hy Thần làm sao chịu được sỉ nhục như thế? Linh Lực toàn thân vận chuyển điên cuồng, một Kiếm hướng đỉnh đầu nam tử mập trảm xuống.

BỤP…

“Haizz, vì sao chúng ta không hảo hảo trò chuyện đây?” Nam tử mập thong dong vươn tay chụp lấy lưỡi Kiếm.

Trong ánh mắt không cam lòng của Á Hy Thần, hắn nhẹ nhàng siết chặt…

RĂNG RẮC…

Tinh Linh Kiếm, pháp bảo trấn đảo của Tinh Linh đạt đến Linh Cấp Cực Phẩm dễ dàng vụn vỡ thành vô số mảnh vụn…

Nam tử mập mạp nhìn khuôn mặt tái nhợt của nàng trong lòng sinh ra cảm giác khoái trá, tại Tiểu Tiên Giới hắn nào hưởng qua đãi ngộ trêu ghẹo mỹ nhân cấp bậc như vậy?

Chẳng trách Thí Luyện Chi Địa có thể khiến người khác hướng tới như vậy…

Bàn tay béo mập muốn hướng vòng eo Tinh Linh Nữ Vương vòng qua…

Á Hy Thần thân thể rung lên, Linh Lực trong Đan Điền điên cuồng kích nổ, nàng muốn triển khai tự bạo.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, tình cảnh người thanh niên ấy nắm tay nữ nhi Á Nhi rong chơi mơ hồ xuất hiện trong lòng nàng, khóe môi Tinh Linh Nữ Vương nở một nụ cười thỏa mãn, âm thầm nghĩ:

“Á Nhi, kiếp sau mẫu thân nhất định sẽ tìm phụ thân cho ngươi, nhân tuyển do ngươi quyết định!”

Mắt thấy bản thân Tinh Linh Nữ Vương sắp tự bạo, nam tử mập mạp lại là sắc mặt vặn vẹo quát:

“Tự bạo được sao?”

Tiên Lực vận chuyển cuồn cuộn một chưởng đánh vào đan điền Á Hy Thần…

PHỐC…

Á Hinh Thần sắc mặt đại biến, nàng chỉ cảm thấy lực lượng đang được kích nổ của mình bị phá vỡ, mà đan điền cũng bị ảnh hưởng trầm trọng, vô lực rơi xuống…

“Tiện tỳ, ở trước mặt ta ai cho ngươi nghĩ nam nhân khác?”

Nam tử mập trong lòng phẫn hận quát, hắn hoàn toàn không nghĩ tới trước khi quyết định tự bạo nữ nhân xinh đẹp này sẽ mỉm cười rạng rỡ như vậy, nhưng nụ cười ấy lại không dành cho hắn, ánh mắt của nàng hướng về một hình bóng sâu thẳm khác trong linh hồn.

Điều đó khiến tham vọng chiếm hữu của nam tử mập bị phá vỡ, hắn chuyển từ dục vọng sang phẫn nộ, muốn tự tay tước lấy mạng sống của nàng.

“Ăn không được thì đạp đổ, chết đi cho ta!”

Nam tử mập nhưng tốc độ nhanh chóng vô cùng, thấy Á Hy Thần đang rơi tự dao xuống mặt đất, hắn thả người truy kích.

RỐNG…

Trong khoảnh khắc đó, một tiếng hung thung gào rống như đến từ thượng cổ vang lên, hư ảnh Thanh Phong Dực Long xoẹt ngang bầu trời mang theo cuồn cuộn gió lốc…

Á Liên Nga vậy mà nhanh hơn cả nam tử mập một bước, đem Á Hy Thần ôm chặt vào trong ngực, đôi mắt như ánh sao đã bao phủ bởi nước mắt:

“Nữ Vương, là ta chậm trễ!”

Đan điền của Á Hy Thần bị Tiên Lực đánh trúng đã bắt đầu rạn nứt, tu vi tụt dốc không phanh, chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành một phế nhân…

Á Hy Thần nhìn Á Liên Nga thực lực mạnh mẽ vượt xa mình, trong mắt xuất hiện một tia tự hào, khóe môi đẫm máu yếu ớt rù rì:

“Liên Nga, Tinh Linh Đảo có ngươi chính là phúc phận…đáp ứng ta, dù bất cứ giá nào cũng phải mang Tinh Linh Tộc di chuyển đến Bình An Thành, có được hay không?”

“Ta vạn phần đồng ý, Nữ Vương đừng tiếp tục nói sẽ động đến vết thương!” Á Liên Nga chảy xui nước mắt…

Tinh Linh Nữ Vương mỉm cười, cố gắng nén cảm giác muốn nhắm mắt của mình, đang định nói gì đó…

Nam tử mập đã truy sát theo sau.

Chúc mọi người ngủ ngon :D

...

Trước/1565Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thần Cấp Cuồng Tế